Chương 50: Vừa xinh đẹp, vừa đáng yêu, lại vừa ngầu và quyến rũ....
Tôi Đã Hóa Thành Nữ Chính Của Cuốn Tiểu Thuyết Mình Định Đọc · Cybertronlk1234 · 95 chương · ~22 phút đọc · Tạo 02/09/2026
WN Tôi chợt nhớ đến một bức ảnh từng xem trên mạng ngày trước.
Bức tượng [Người suy tư] của Rodin.
Thú thật, vì là một kẻ ngoại đạo với nghệ thuật nên tôi chẳng cảm thấy nó có gì quá ghê gớm.
Chỉ dừng lại ở mức: "À, hóa ra đây là bức tượng nổi tiếng đó sao".
Dù có lừng danh đến đâu, với tôi, nó cũng chỉ là thứ giúp bản thân dễ ngủ hơn trong giờ học mà thôi.
Và suy nghĩ đó càng trở nên kiên định hơn vào ngày hôm nay.
"……."
Bởi vì dáng vẻ tập trung làm việc bên chiếc laptop của Lee Joohyuk lúc này còn ấn tượng hơn thế nhiều.
Tôi cảm thấy những chiêm nghiệm có được từ việc ngắm nhìn Lee Joohyuk còn lớn lao hơn cả những triết lý rút ra từ bức tượng [Người suy tư].
Và tôi cứ muốn ngắm nhìn anh mãi không thôi.
Đôi mắt anh dán chặt vào màn hình laptop để tìm kiếm tài liệu.
Thỉnh thoảng anh lại nhấp một ngụm cà phê, và cái cách yết hầu anh chuyển động khi nuốt khiến người ta muốn phát điên.
'Th-thật là gian lận mà….'
Phải đạt đến mức độ này mới có thể làm nhân vật chính trong mấy bộ truyện harem sao?
Dù lần trước tôi đã nghĩ vậy rồi, nhưng càng ngẫm lại càng thấy sự tồn tại của anh thật quá đỗi thuyết phục.
Ban đầu tôi chỉ thấy phiền phức, nhưng giờ đây lại thấy ngưỡng mộ đến mức kinh ngạc.
'Hơn nữa, mùi hương cũng dễ chịu quá….'
Dù gió không thổi mạnh và chúng tôi cũng không ngồi sát rạt nhau, nhưng hương thơm từ Lee Joohyuk vẫn cứ thoang thoảng vây lấy tôi.
Một mùi hương vừa khiến người ta bình tâm dễ chịu, nhưng đồng thời cũng khiến lòng người rạo rực một cách lạ kỳ.
Nếu là một ngày bình thường mà ngửi thấy mùi này, chắc tôi đã đánh mất lý trí luôn rồi.
'T-tỉnh táo lại đi nào!'
Vì có Lee Joohyuk ở bên cạnh nên tôi không thể tự tát vào má mình, nhưng tôi đã cố gắng nhẩm hát quốc ca trong lòng để giữ vững tinh thần.
Dạo gần đây, mùi hương trên chiếc áo sơ mi của anh có nhạt đi đôi chút khiến tôi thấy hơi tiếc nuối, liệu đó có phải là vấn đề không nhỉ?
Dù sao thì tôi cũng đã vất vả lắm mới giữ được sợi dây lý trí.
Tôi bắt đầu tập trung quan sát Lee Joohyuk một lần nữa.
Đôi bàn tay anh vừa đẹp vừa to, lại không hề có vết chai sần, khiến tôi tự hỏi liệu đây có thực sự là đôi tay của một kiếm sĩ hay không.
'Chính đôi bàn tay đó đã xoa đầu mình nên mới….'
Tôi thầm nghĩ, hèn gì khi được đôi tay ấy xoa đầu, cảm giác lại tuyệt vời đến thế.
Ánh mắt tôi bắt đầu di chuyển dần lên từ đôi bàn tay.
Cánh tay với cơ bắp vừa vặn, đúng chuẩn gu của tôi.
Lên cao hơn một chút là bờ vai rộng vừa phải, trông thật vững chãi.
Dù hơi tiếc vì không nhìn thấy xương quai xanh hay những phần tương tự, nhưng bấy nhiêu thôi cũng đã là cực phẩm rồi.
Và rồi tôi ngước nhìn lên phía cổ và khuôn mặt của Lee Joohyuk.
Một gương mặt với những đường nét rõ ràng, vừa nam tính lại vừa có nét thanh tú xinh đẹp.
Dù việc dùng từ "đẹp trai" và "xinh đẹp" cùng lúc có hơi kỳ lạ, nhưng tôi thực sự nghĩ như vậy.
Cảm giác như một nhân vật mỹ nam bước ra từ trong truyện tranh vậy.
'Vừa xinh đẹp, vừa đáng yêu, lại vừa ngầu và quyến rũ….'
Rõ ràng đó là những từ ngữ không nên xuất hiện cùng nhau trên một người.
Thế nhưng khi áp vào anh, tôi lại thấy hoàn toàn hợp lý.
Tôi bắt đầu mở rộng tầm mắt để thu trọn toàn bộ con người Lee Joohyuk.
'Đẹp trai thật đấy…. Gu ăn mặc cũng tốt nữa.'
Đúng là người ta nói không sai, khuôn mặt chính là điểm hoàn thiện của thời trang.
Rõ ràng là cùng một bộ đồng phục, chỉ khác màu cà vạt thôi, vậy mà sao cảm giác lại khác biệt đến thế.
Hồi trước tôi cứ đinh ninh là phía mình trông ổn hơn chứ.
Nhưng giờ nhìn lại, tôi thấy mình chẳng khác nào một đứa trẻ con đang mặc trộm áo của bố vậy.
'…Chỉ là vì đối tượng so sánh là Lee Joohyuk thôi.'
Lee Joohyuk với chiều cao vượt trội đó mới là kẻ bất thường.
Dù tôi cũng là người có khuôn mặt nhỏ và tỷ lệ cơ thể khá tốt, nhưng so với một Lee Joohyuk cao lớn thì trông tôi thật nhỏ bé và tầm thường.
'Ghen tị thật đấy….'
Trước khi xuyên không, tôi vất vả lắm mới chạm mốc 1m60, vậy mà giờ đây còn thấp hơn cả lúc đó, bảo sao tôi không ghen tị với anh cho được.
Tất nhiên, lần trước Lee Joohyuk có nói rằng anh thích người thấp bé hơn, nên cảm giác của tôi cũng đã khá hơn so với trước kia.
Nhưng ghen tị thì vẫn cứ là ghen tị thôi.
'Ước gì anh ấy cho mình mượn 10cm chiều cao nhỉ….'
Nếu vậy thì tôi sẽ cao hơn cả chiều cao trước khi xuyên không và nhỉnh hơn chiều cao trung bình của phụ nữ một chút.
Thật là đáng tiếc.
'…Nhưng nếu thế thì có lẽ sẽ không có được tỷ lệ cơ thể như bây giờ, nên trạng thái này chắc cũng không tệ lắm.'
Nếu Lee Joohyuk thấp hơn hiện tại 10cm, liệu anh ấy có còn tỷ lệ hoàn hảo như vậy không?
Chắc chắn là không rồi.
Nghĩ vậy, tôi thấy sự chênh lệch chiều cao lúc này cũng không đến nỗi nào.
"…… Yeon à."
"…."
"… Jiyeon à?"
"D-dạ, vâng?!"
"Em có hiểu những gì anh vừa nói không?"
"V-vâng! Em hiểu rõ mồn một luôn ạ!"
Thực ra là tôi chẳng hiểu gì cả.
Đối với tôi, giọng nói của Lee Joohyuk giống như một bản nhạc êm dịu thường nghe trước khi ngủ.
Vì mải mê đắm chìm trong tông giọng ngọt như mật của anh mà tôi chẳng nghe lọt tai chữ nào, nhưng tôi vẫn dõng dạc khẳng định là mình đã nghe rất kỹ.
'Nếu bảo không hiểu thì sẽ bị lộ là mình đang làm việc riêng mất….'
Dù đúng là tôi đang làm việc riêng thật, nhưng tôi cố tình lờ đi.
Điều quan trọng nhất với tôi lúc này không phải là bài tập nhóm.
Mà là ngắm nhìn Lee Joohyuk.
Đến lúc này tôi mới hiểu tại sao đám bạn lại hay trốn làm bài tập nhóm đến thế.
'…Hả, khoan đã. Mình đang nghĩ cái gì vậy!'
Vừa mới nảy ra ý nghĩ coi đó là chuyện đương nhiên, tôi liền nhận ra có gì đó sai sai và lập tức đính chính lại.
Phải rồi, chúng tôi tụ tập ở đây chỉ để làm bài tập thôi mà.
'Mình không phải ngắm Lee Joohyuk đâu…. Mà là đang giám sát để ngăn mấy đứa con gái kỳ lạ khác tiếp cận anh ấy thôi.'
Sau khi lấy lại tinh thần, tôi lại bắt đầu dán mắt vào Lee Joohyuk.
'À đúng rồi. Suýt nữa thì quên không uống.'
Mải ngắm anh, tôi mới sực nhớ đến ly socola đá nãy giờ bị bỏ quên.
Tôi liền ngậm lấy ống hút làm một ngụm.
Đá đã tan một nửa nên vị có hơi nhạt nhẽo.
Rột rột. Rột.
Tiếng hút socola đá qua ống hút trong không gian yên tĩnh hôm nay nghe sao mà lớn thế.
Tôi lo lắng liếc nhìn biểu cảm của Lee Joohyuk, nhưng thấy anh chẳng mảy may để tâm mà vẫn dán mắt vào laptop, tôi vừa thấy nhẹ nhõm lại vừa có chút hụt hẫng.
…Mình đang nghĩ cái quái gì vậy không biết.
'Cảm giác này trước khi xuyên không mình chưa từng có….'
Dạo gần đây, tôi thường xuyên cảm nhận được những cảm xúc mà trước đây chưa từng nếm trải.
Liệu có phải vì trước đây không có bạn bè, giờ có rồi nên mới thế không?
Ngay cả khi xem những hình minh họa cực kỳ đáng yêu của nhân vật mà tôi vô cùng yêu thích, tôi cũng chưa từng có cảm giác này….
'Tất cả là tại Joohyuk-nim hết, thật đấy….'
Vừa lặp đi lặp lại những suy nghĩ có phần mặt dày đó, tôi vừa lặng lẽ tiếp tục uống ly socola đá của mình.
Rột rột.
Lạ lùng thay, kể từ lúc đó, tôi không còn cảm thấy nó nhạt nhẽo chút nào nữa.
==========
'…Áp lực quá.'
Đôi mắt của Han Jiyeon cứ dán chặt vào tôi không rời.
Lúc đầu, tôi còn hơi ngạc nhiên vì tưởng cô ấy đang tập trung vào cái laptop.
Nhưng kể từ khi nhận ra cô ấy không nhìn laptop mà là nhìn mình, tôi bắt đầu cảm thấy áp lực vô cùng.
Cái cách cô ấy nhìn tôi với đôi mắt mơ màng và khuôn mặt ửng hồng tạo nên một cảm xúc thật khó diễn tả bằng lời.
'Thích thì có thích thật, nhưng mà….'
Cảm giác thực sự rất áp lực.
Nhờ vậy mà lúc này tôi chẳng dám rời mắt khỏi màn hình laptop lấy một giây.
Bởi vì tôi sợ rằng chỉ cần nhìn vào Han Jiyeon thôi, sự bình tĩnh mà tôi đang cố gắng duy trì sẽ sụp đổ ngay lập tức.
"Jiyeon à, anh đi vệ sinh một lát được không?"
"A…. Vâng ạ!"
Cảm thấy không thể chịu đựng thêm được nữa, tôi quyết định tạm lánh vào nhà vệ sinh.
Han Jiyeon thoáng hiện vẻ tiếc nuối nhưng rồi khuôn mặt lại rạng rỡ ngay lập tức. Vừa xác nhận điều đó, tôi liền rời khỏi chỗ ngồi và đi về phía nhà vệ sinh.
Ào ào.
Tôi vặn vòi nước ở bồn rửa mặt, nhưng không rửa mặt hay rửa tay mà chỉ lặng lẽ suy nghĩ.
'…Lúc trước cô ấy đâu có đến mức này?'
Tôi biết rõ Han Jiyeon có cảm tình với mình.
Chừng đó thì tôi có thể đoán được.
Tôi cứ ngỡ cô ấy chỉ định tiến tới một chút rồi thôi, vậy mà….
"Đã có chuyện gì xảy ra sao…."
Dạo này Han Jiyeon giống như bị hỏng phanh vậy.
Cô ấy trở nên chủ động hơn, dù vẫn hay thẹn thùng nhưng cuối cùng vẫn làm những điều đó, khiến tôi tự hỏi liệu mình có hiểu lầm gì về cô ấy bấy lâu nay không.
Cái dáng vẻ dù xấu hổ nhưng vẫn không chịu lùi bước của cô ấy thực sự khiến tôi kinh ngạc.
'Mà, Jiyeon như vậy cũng đáng yêu thật.'
Đáng yêu thì đúng là rất đáng yêu.
Dù kết thúc của cô ấy trong nguyên tác là một "cú lừa", nhưng cũng có lý do để cô ấy được chọn làm nhân vật như vậy.
'Cũng không tệ.'
Dù sao thì đây cũng không phải tin xấu đối với tôi.
Bản thân tôi cũng thích Han Jiyeon, vả lại tôi cũng chẳng có tình cảm yêu đương gì với các nữ chính khác.
Nếu cứ đà này mà tôi tỏ tình, chắc chắn Han Jiyeon cũng sẽ vui vẻ chấp nhận thôi.
'…Nhưng mà, phải tỏ tình thế nào đây?'
Vấn đề là tôi chưa từng tỏ tình với ai bao giờ.
Toàn là người ta tỏ tình với tôi chứ tôi chưa có kinh nghiệm đi tỏ tình, nên chẳng biết phải bắt đầu từ đâu.
Nhưng nếu cứ ngồi đợi Han Jiyeon tỏ tình thì với tư cách là đàn ông, tôi thấy có gì đó không ổn.
Mà Han Jiyeon trông cũng có vẻ khờ khạo trong chuyện tình cảm, chắc cô ấy chỉ dám tưởng tượng chuyện tỏ tình trong đầu thôi.
"…Để sau hãy tính vậy."
Nghĩ lại thì thấy mình đúng là đang "cầm đèn chạy trước ô tô".
Chuyện tỏ tình hay gì đó có thể để sau này tính cũng không muộn.
Lúc này, tôi chỉ muốn được nhìn thấy Han Jiyeon thôi.
Đây không phải chuyện chỉ mình tôi thích là xong mà cần phải có sự đồng thuận từ cả hai phía, nên cũng chẳng cần phải quá vội vàng.
Nghĩ đoạn, tôi tắt vòi nước, bước ra khỏi nhà vệ sinh để quay lại chỗ Han Jiyeon.
Và rồi...
"Hưm…. Joohyuk-nim thích quá đi mất…."
Tôi đứng hình, ngơ ngác nhìn Han Jiyeon đang cầm chiếc áo len tôi để lại trên ghế và đưa lên mũi hít hà.
'…Thôi, lát nữa hãy quay lại vậy.'
Cuối cùng, tôi chọn cách đào tẩu.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn