Chương 55: ...Cố lên nhé
Tôi Đã Hóa Thành Nữ Chính Của Cuốn Tiểu Thuyết Mình Định Đọc · Cybertronlk1234 · 95 chương · ~23 phút đọc · Tạo 02/09/2026
WN - Bốp!
Cùng với tiếng động vang lên giữa sân vận động vắng lặng, Lee Joohyuk bị đánh bay ra xa.
- Ầm!
"... Mẹ kiếp."
Bị văng đi một đoạn dài rồi va sầm vào tường không thể bay thêm được nữa, Lee Joohyuk khẽ buông lời chửi thề.
Hồi đầu cậu ta còn tuôn ra đủ loại lời lẽ thô tục, nhưng giờ có vẻ đã quen dần nên chỉ dừng lại ở mức lầm bầm khe khẽ.
"Làm gì đấy? Không mau quay lại đây à?"
Dù vậy, tôi không phải kiểu người sẽ đứng đó mà nhìn cậu ta mãi. Tôi lập tức thúc giục Lee Joohyuk mau chóng quay lại vị trí.
Tính đến nay, tôi đã huấn luyện Lee Joohyuk được khoảng ba tháng. Nhìn thấy dáng vẻ của cậu ta tiến bộ rõ rệt qua từng ngày, tâm trạng tôi cũng trở nên tốt hơn.
'Dành ra chừng đó thời gian và nỗ lực hết mình như vậy, xem ra kết quả này cũng là lẽ đương nhiên thôi nhỉ?'
Ngoại trừ lúc ăn cơm và lúc đi chơi với cô bé nào đó, Lee Joohyuk dành cả ngày chỉ để tu luyện. Với cảm quan thiên bẩm kết hợp cùng sự nỗ lực đó, tôi có thể thấy cậu ta mạnh lên theo từng ngày.
'Chính miệng cậu ta bảo mình hoàn toàn không có tài năng, nhưng dù nghĩ thế nào đi nữa thì cũng không phải vậy.'
Có thể nói tài năng về thể chất của cậu ta còn mơ hồ, nhưng khả năng phán đoán và cảm quan chiến đấu thì chắc chắn là vượt trội. Hơn nữa, tốc độ tiếp thu của cậu ta cực kỳ nhanh, dạo gần đây nếu tôi không dùng sức mạnh áp đảo hoàn toàn thì có lẽ sẽ thua cậu ta vài lần không chừng.
'Nhưng mà, sao cơ thể cậu ta lại chẳng có chút thay đổi nào thế nhỉ?'
Tôi liếc nhìn Lee Joohyuk, người dù đã tu luyện đến chết đi sống lại trong mấy tháng qua nhưng hình dáng cơ thể vẫn không hề biến đổi. So với lần đầu gặp, lượng cơ bắp chắc chắn có tăng lên, nhưng ngoại hình thì không thay đổi là bao. Cứ như thể cơ thể cậu ta đang cố tình duy trì trạng thái đẹp đẽ nhất vậy.
Một người dùng kiếm mà trên tay chẳng có lấy một vết chai, lại sở hữu đôi bàn tay thon dài như thế, đúng là chuyện lạ lùng.
'... Có lẽ, cậu ta có thể khiến bông hoa sen hoàn mỹ nhất nở rộ.'
Một phần vì càng mạnh lên thì nó càng trở thành một kiếm thuật kém hiệu quả nên tôi đã từ bỏ, nhưng lý do chính khiến tôi vứt bỏ Liên Hoa Kiếm Thuật chính là sự thay đổi của cơ thể.
Càng chiến đấu và tu luyện, tay sẽ càng chai sần, những vết sẹo do thương tích đầy mình khiến cơ thể mất đi vẻ đẹp vốn có, vì thế tôi đã từ bỏ kiếm thuật này. Hoa sen thì bất cứ lúc nào cũng phải thuần khiết và xinh đẹp, nên việc tôi tự thất vọng về bản thân mà vứt bỏ nó cũng là một phần lý do.
Thế nhưng, Lee Joohyuk thì khác.
Dù có cầm kiếm vung vẩy hay bị thương thế nào đi nữa, chẳng mấy chốc cơ thể cậu ta lại trở về trạng thái ban đầu. Tất nhiên có thể nói là nhờ ma pháp trị liệu, nhưng dù có dùng ma pháp trị liệu đi chăng nữa thì sẹo vẫn sẽ để lại dấu vết.
'Thật sự, đây không phải là chuyện hão huyền.'
Dĩ nhiên, đối với một người cầm kiếm, việc cơ thể không thay đổi như vậy không hẳn là điều tốt. Nói một cách tích cực thì là duy trì được cơ thể đẹp nhất, nhưng nói tiêu cực thì chẳng khác nào sự phát triển của cơ thể đã dừng lại. Nó có nghĩa là dù có huấn luyện bao nhiêu đi chăng nữa, cơ thể cũng không thể lớn mạnh thêm, nên lời Lee Joohyuk nói cũng không hoàn toàn sai.
Tuy nhiên, Liên Hoa Kiếm Thuật vốn là loại kiếm thuật giúp kẻ yếu có thể đối đầu và chiến thắng kẻ mạnh. Bây giờ ngẫm lại, có thể nói đây là kiếm thuật phù hợp nhất với Lee Joohyuk.
'Hơn nữa, dù miệng lúc nào cũng chửi thề nhưng tinh thần lại rất trong sạch và tốt đẹp.'
Nhìn thì có vẻ giống người bình thường nhưng lại là kẻ chẳng biết sợ là gì. Dù tôi có cố tình đẩy cường độ tu luyện lên mức quá đáng, cậu ta cũng chỉ chửi vài câu rồi lại tiếp tục chịu đựng. Ngay cả khi tay chân rách nát, trên người thủng một hai lỗ, cậu ta vẫn nghiến răng chịu đựng.
Bản thân cậu ta dù nghĩ rằng mình có giới hạn, nhưng vẫn luôn cố gắng vượt qua giới hạn đó. Khi được hỏi tại sao lại làm đến mức ấy, cậu ta chỉ để lại những câu đại loại như: "Vì thay vì bỏ chạy, thử làm cái gì đó vẫn là tốt nhất mà."
Cậu ta đúng là kiểu người làm gương và là ánh sáng cho kẻ khác.
"Nếu cùng lứa tuổi, có khi mình đã phải lòng cậu ta rồi cũng nên."
Dù ban đầu cuộc gặp gỡ có chút đáng xấu hổ, nhưng hiện tại, cậu ta có thể xem là người tốt nhất mà tôi gặp trong năm nay.
"……."
Đang mải suy nghĩ và nhìn Lee Joohyuk như thế, đột nhiên tôi cảm nhận được một ánh mắt đáng sợ từ đâu đó truyền đến, khiến tôi lặng lẽ quay đầu lại kiểm tra.
Và khi xác nhận được người đó, tôi thấy một cô bé xinh đẹp với mái tóc đen và đôi mắt đỏ đang lườm mình cháy mặt.
'Gì thế này, sao ánh mắt đó lại lạnh lẽo đến vậy…'
…Đáng sợ thật.
Đôi mắt đỏ sẫm như mất đi tiêu cự đang lặng lẽ nhìn chằm chằm vào tôi, khiến cơ thể tôi phát ra tín hiệu cảnh báo mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Xét về năng lực thể chất, cô bé đó thực sự chẳng có gì đáng ngại, nhưng lượng ma lực cảm nhận được từ bên trong thì không thể xem thường. Và khi những luồng ma lực đó bộc lộ vẻ sắc lẹm hướng về phía tôi, cơ thể tôi như muốn thúc giục hãy chạy trốn ngay lập tức.
Thêm vào đó, sự kết hợp giữa màu tóc và màu mắt gợi nhớ đến những ma cà rồng trong các tác phẩm sáng tác càng làm bầu không khí thêm phần u ám.
'... Rõ ràng lúc ở riêng với Lee Joohyuk, cô ta đâu có dáng vẻ như thế này.'
Vì huấn luyện Lee Joohyuk nên tôi tự nhiên thường xuyên gặp mặt và không thể không lặng lẽ quan sát cô bé đó.
Có vẻ ngoài Lee Joohyuk ra cô ta chẳng có người bạn nào khác, cơm cũng chỉ ăn cùng Lee Joohyuk, và khi không có cậu ta, cô ta chỉ ngồi thu mình trong góc nghịch điện thoại rồi tự cười một mình – đúng chuẩn một kẻ cô độc (loser) chính hiệu.
Hơn nữa, không biết cô ta dựa dẫm vào Lee Joohyuk đến mức nào, nhưng nghe bảo vì muốn làm bạn mà còn trả cả "phí kết bạn" thì tôi nghĩ mức độ phụ thuộc đã vượt quá mức bình thường rồi. Thêm vào đó, thỉnh thoảng ánh mắt tràn đầy tình cảm khi nhìn Lee Joohyuk đã cho thấy cô ta say mê cậu ta đến nhường nào.
Gần đây, dù cô ta có vẻ khó chịu khi thấy tôi huấn luyện Lee Joohyuk, nhưng chưa bao giờ đến mức như hôm nay. Vì vậy, tôi cảm thấy hoang mang trước thái độ đột ngột của Han Jiyeon và bắt đầu suy nghĩ xem tại sao cô ta lại như vậy.
Ánh mắt đó cứ như đang nhìn tình địch...
Khoan đã, tình địch?
'Chẳng lẽ cô ta nghĩ mình có hứng thú với Lee Joohyuk nên mới thế?'
Trừ khi là kẻ đại ngốc, nếu không ai cũng có thể nhận ra cô bé đó có tình cảm nam nữ với Lee Joohyuk. Và nhìn đôi mắt tràn đầy sự phẫn nộ không thể diễn tả bằng lời kia, tôi nghĩ suy đoán của mình là đúng.
"…? Sao tự nhiên cậu lại nhăn mặt thế…?"
"À, không có gì đâu."
Có lẽ vì thất bại trong việc quản lý biểu cảm nên khi nghe Lee Joohyuk hỏi tại sao lại nhăn mặt, tôi vội vàng điều chỉnh lại cơ mặt mình.
Mà nhắc mới nhớ, hình như Lee Joohyuk cũng thích cô bé đó thì phải. Tôi từng nghe đâu đó rằng những người trái ngược nhau thường hút nhau mạnh mẽ hơn, không biết có phải thật không.
'Bây giờ đã đến mức này rồi…'
Nếu Lee Joohyuk và cô bé đó trở nên thân thiết hơn, tôi không thể tưởng tượng nổi cô ta sẽ ám ảnh và chiếm hữu đến mức nào.
"…Cố lên nhé."
"?"
Cuối cùng, tôi chẳng thể nói gì khác ngoài lời cổ vũ Lee Joohyuk. Nếu cứ đà này mà hai người họ kết hôn, tôi có thể mường tượng ra cảnh Lee Joohyuk bị vợ quản chặt đến mức nào. Ít nhất thì tôi không muốn trải qua cảm giác đó chút nào.
==========
"Joohyuk-nim… À không, Joohyuk à. Đợi chút, cứ đứng yên đó đi."
Hôm nay sau khi buổi tu luyện của Lee Joohyuk kết thúc, như mọi khi, tôi lặng lẽ dùng chiếc khăn mang theo để lau mồ hôi trên người cậu ấy.
Làm việc này khiến tôi hơi xấu hổ khi cơ thể chạm nhau một chút, nhưng chính sự xấu hổ đó lại khiến tôi muốn lau cho cậu ấy nhiều hơn.
'Mà nhắc mới nhớ…'
Hôm nay dáng vẻ của con nhỏ lẳng lơ đó thật không bình thường chút nào. Bình thường chắc nó chỉ nổi giận vì tại sao lại hành hạ cậu ấy như thế, nhưng hôm nay radar của tôi như đang gào thét báo động nguy hiểm. Bởi vì trông có vẻ như nó đã thực sự rơi vào lưới tình với Lee Joohyuk rồi.
Đó là lúc bản năng của một "con chó liếm" (nu-rung-i) chuyên đọc truyện harem trong tôi phát huy đến cực hạn.
'May mà mình đã ngăn chặn kịp thời.'
Tôi đã cố gắng phát ra ma lực bắn về phía con nhỏ tóc hồng đó một cách tinh vi nhất để Lee Joohyuk không nhận ra. Dù hơi lo lắng không biết mình có bắn nhầm không, nhưng nhìn dáng vẻ bối rối của con nhỏ đó, tôi biết mình đã thành công.
'Joohyuk-nim của tôi… À không, đây là harem của bạn tôi, ít nhất tôi không thể giao cậu ấy cho loại phụ nữ dâm đãng như thế được.'
Dạo gần đây, dù cảm thấy buồn một cách kỳ lạ trước sự thật rằng Lee Joohyuk sẽ lập harem, nhưng với tư cách là một người bạn, ít nhất tôi phải ngăn chặn loại biến thái đó gia nhập vào đội ngũ.
Cậu ấy là người bạn đầu tiên, người bạn quan trọng nhất và là người tôi thích nhất, nên không thể để cậu ấy gặp loại phụ nữ như vậy được.
…Tôi nói là thích, nhưng không phải kiểu thích yêu đương nam nữ, mà là thích với tư cách một người bạn.
'Dù vậy, để đề phòng…'
Gần đây tôi đã bắt đầu nghiên cứu một chút về Huyết Tạo Thuật. Quả nhiên vì đây là thế giới fantasy nên có những câu chuyện về Huyết Tạo Thuật, và tôi đang lén lấy vài cuốn sách từ phòng anh trai để học.
Tôi đã thử triệu hồi những thứ như Huyết Ma Kiếm ở nhà và kết quả là đã thành công. Nếu tôi hoàn thiện Huyết Tạo Thuật hơn nữa, việc đánh đuổi những con chó cái đó sẽ trở nên dễ dàng hơn.
"Việc quản lý…"
"Hả? Cậu nói gì cơ?"
"À, không có gì đâu!"
Vì lỡ miệng nói ra suy nghĩ trong lòng nên tim tôi đập thình thịch vì sợ Lee Joohyuk nghe thấy. May là có vẻ cậu ấy không nghe rõ, nhưng tôi vẫn thấy bất an, không biết cậu ấy có đang giả vờ như không nghe thấy hay không.
'…Nhưng mà, nhất thiết phải lập harem sao, không thể sống chung với mình thôi à?'
Đối với tôi, sự hiện diện của Lee Joohyuk đã lớn đến mức ngang hàng với các thành viên trong gia đình. Tôi thậm chí không muốn tưởng tượng đến một cuộc sống thiếu vắng cậu ấy.
Dù Lee Joohyuk cũng phải sống cuộc đời của riêng mình, nhưng tôi vẫn nảy sinh lòng tham, muốn cậu ấy đừng lập harem mà hãy cùng tôi chung sống yên bình trong một mái nhà.
Vừa nghĩ những điều đó, tôi vừa chăm chỉ lau mồ hôi cho Lee Joohyuk hơn nữa.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn