Chương 40: Á á á á á á á á—?!
Tôi Đã Hóa Thành Nữ Chính Của Cuốn Tiểu Thuyết Mình Định Đọc · Cybertronlk1234 · 95 chương · ~21 phút đọc · Tạo 02/09/2026
WN
"…Đây là đâu thế này?"
Rõ ràng cho đến tận vừa nãy, tôi mới chỉ bắt đầu uống ly bia đầu tiên, vậy mà chớp mắt một cái đã thấy mình đang ở một nơi chưa từng nhìn thấy bao giờ.
"Rõ ràng mình đang ở quán thịt nướng mà…?"
Đang ngồi trong quán thịt nướng mà tự nhiên lại nằm giữa một nơi trông như một ngọn đồi nhỏ, tôi không khỏi bàng hoàng.
"Anh Joohyuk…? Anh Joohyuk, anh đi đâu rồi…?"
Tôi dáo dác nhìn quanh tìm kiếm Lee Joohyuk, nhưng ngoài tôi ra chẳng thấy bóng dáng một ai khác.
"Anh Joohyuk? Anh Joohyuk ơi?! Anh ở đâu thế?"
Dù tôi có gọi thế nào cũng không thấy bóng dáng anh đâu, thứ duy nhất đáp lại chỉ là tiếng vang của chính mình đang gọi tên Lee Joohyuk.
Giữa ban ngày ban mặt, ngoài từ khóa "ngọn đồi" ra, tôi hoàn toàn không có chút manh mối nào về nơi mình đang đứng.
Ý nghĩ "Chẳng lẽ nào—" dần tích tụ khiến tôi trở nên bất an, cơ thể bắt đầu run lẩy bẩy, cảm giác ớn lạnh ập đến như thể đang phát sốt.
Sự thật rằng tôi đang cô độc trong không gian không một bóng người, nơi tôi chưa từng đặt chân tới, khiến mạch suy nghĩ của tôi xoáy sâu vào tuyệt vọng….
'Lẽ, lẽ nào mình bị, bị bắt cóc rồi sao…?'
Cuối cùng, tôi buộc phải nghĩ đến kịch bản tồi tệ nhất mà mình có thể tưởng tượng ra lúc này: Bắt cóc.
"Chuyện, chuyện gì đang xảy ra thế này…."
Tôi chỉ muốn thử một lần được giao lưu kết bạn như những người hướng ngoại (insider) thực thụ thôi mà.
Tôi cũng muốn trở thành một "insider", thế nên mới cố uống cả thứ rượu mà vốn dĩ mình rất ghét.
Chỉ là như vậy thôi mà….
"Thế giới này đang cố tình trù dập mình mà…."
"Insider" cái nỗi gì chứ, ngay cả người bạn quý giá duy nhất của tôi cũng biến mất. Tình cảnh này khiến tôi vừa cảm thấy oan ức, vừa phẫn nộ, lại vừa ngập tràn sợ hãi.
Sau vài phút than thân trách phận cho cuộc đời mình, khi đã bình tĩnh lại đôi chút, tôi bắt đầu quan sát kỹ xung quanh để xác định vị trí hiện tại.
"Nhưng mà, ở Hàn Quốc có nơi nào như thế này sao…?"
…Tôi đã định làm thế.
Nhưng nhìn thế nào đi nữa, khung cảnh này giống như những ngọn đồi ở châu Âu hay xuất hiện trên mạng hơn là ở Hàn Quốc. Tôi bắt đầu nghi ngờ liệu đây có phải là Hàn Quốc thật không.
— Meo.
"Ơ? Mèo con ơi!"
Trong lúc đang mải suy nghĩ xem đây là đâu, tôi lại gặp lại chú mèo đã từng nhập vào mình—điều mà tôi chưa từng nghĩ tới. Vui mừng khôn xiết, tôi ôm chầm lấy nó.
"May quá, ít ra vẫn còn có mày ở đây…."
Lần trước đi vào hầm ngục (dungeon), vì bị nhập nên tôi không còn thấy chú mèo này ở thế giới thực nữa. Gặp lại thế này, tôi thấy thân thiết vô cùng.
Dù lúc đầu có hơi bối rối, nhưng vì đây là "siêu cấp đại mèo" đã giúp tăng chỉ số (stats) cho tôi, nên vừa nhìn thấy nó, mắt tôi đã sáng rực lên và không thể không ôm chặt lấy nó.
"Hi hi…. Mèo con à, mày sẽ không bỏ tao đi chứ?"
— Meo.
"Hi hi."
Đang xoa xoa cái bụng mỡ màng của nó, trong đầu tôi chợt nảy ra một ý định.
'Thổi bụng (belly fart)…. Liệu mình có làm được không nhỉ?'
Tôi đã luôn muốn thử một lần, nhưng chú mèo tôi nuôi trước đây dữ quá, tôi không thắng nổi nên chẳng bao giờ làm được.
"Phùuuuuuuu!"
Cảm giác chú mèo này chắc sẽ ổn thôi, tôi áp mặt vào cái bụng mỡ màng của nó rồi thổi một hơi thật mạnh.
— Khèèèè!
"Hic! Xin, xin lỗi mà!"
Vừa thổi xong, tiếng khè của chú mèo vang lên làm tôi giật bắn mình, lập tức rời mặt khỏi bụng nó và bắt đầu cầu nguyện sao cho mình không bị cào.
— Meo.
May mắn thay, dường như nó đã hết giận. Thấy nó trở lại trạng thái "mèo hóa chó" (개냥이 - mèo hiền lành, quấn người như chó) đáng yêu, tôi lại ôm nó vào lòng.
Và thế là, trong một khoảng thời gian dài chỉ có hai đứa trên ngọn đồi, tôi đã bày đủ trò với chú mèo.
Nào là gãi đầu, chạm nhẹ vào tai, rồi lại gãi cằm cho nó.
Lỡ tay chạm vào đuôi khiến nó khè lên làm tôi giật mình chạy biến, rồi thấy nó bình tĩnh lại tôi lại mò về vỗ mông (궁디팡팡) cho nó….
'Mèo là nhất…!'
Vui vẻ bên chú mèo đến mức tôi chẳng còn thời gian để tâm đến việc mình đang bị kẹt lại đây một mình nữa.
"Hít hà…. Phù…."
Rồi tôi lại áp mặt vào bụng nó, nhưng lần này không phải để thổi bụng như lúc nãy, mà là để ngửi mùi hương của nó.
'…Mùi này hình như mình đã ngửi thấy ở đâu đó rồi thì phải.'
Mùi hương thoang thoảng hoa sen tỏa ra từ chú mèo khiến cơ thể tôi tự nhiên thả lỏng, một cảm giác ấm áp bao trùm. Tôi bắt đầu cảm thấy mùi hương này vô cùng quen thuộc.
'Để xem nào…. Lần trước khi gặp anh Joohyuk ở con hẻm nhỏ….'
Lúc mới nhập học, khi tôi bị bủn rủn chân tay ở con hẻm và được Lee Joohyuk cõng trên lưng. Sau khi tỉnh dậy từ giấc ngủ ngắn, tôi đã ngửi thấy mùi hương ấm áp, gây nghiện và dễ chịu ấy từ lưng anh.
"Anh Joohyuk đi đâu rồi nhỉ…?"
Mùi hương đó bắt đầu tỏa ra từ chú mèo. Trái ngược với cảm giác thư thái khi ngửi mùi hương, sự thật rằng Lee Joohyuk đã biến mất khiến tâm trạng tôi bắt đầu chùng xuống.
Lee Joohyuk đã đi đâu rồi? Anh là người bạn đầu tiên của tôi, là người mà tôi muốn quan tâm hơn bất cứ ai, vậy mà đột nhiên biến mất khiến tôi thấy buồn lòng.
"Anh Joohyuk…."
Tôi lại áp mặt vào bụng mèo, nhắm mắt lại và hít hà mùi hương của Lee Joohyuk.
Làm thế này…. cảm giác hơi giống lúc được anh cõng lần trước.
"Cái gì thế này, xin lỗi nhé mèo con…. Ơ?"
Cảm thấy hơi có lỗi với chú mèo, tôi mở mắt định xin lỗi nó thì đột nhiên chú mèo biến mất, và trước mặt tôi là một người đang nằm ngủ.
Mái tóc trắng và khuôn mặt điển trai.
"Ơ kìa…?"
Nói cách khác, Lee Joohyuk đang ngủ ngay trước mặt tôi.
'Là mơ sao?'
Đầu tôi đau ong ong, nhưng trước hết cần phải xác định đây là đâu. Tôi nhìn quanh, đây không phải ngọn đồi lúc nãy mà là bên trong một ngôi nhà tôi chưa từng đến.
Và trên giường, tôi và Lee Joohyuk đang nằm sát rạt nhau….
'Ơ…?'
Nghĩa là.
Tôi và Lee Joohyuk.
Chỉ có hai người trên giường….
"A…."
Sau khi phán đoán xong tình hình và nhận thức được hoàn cảnh hiện tại của mình.
"Á á á á á á á á—?!"
Tôi hét lên chói tai hơn bao giờ hết và cố gắng thoát khỏi Lee Joohyuk nhanh nhất có thể.
Cái, cái đồ biến thái vô liêm sỉ này…!
"Tôi cứ tưởng anh là bạn chứ! Tôi cứ tưởng…!"
========== Cảm giác bị phản bội bởi Lee Joohyuk trào dâng mãnh liệt.
"Anh phải chịu trách nhiệm đi…!"
Tôi mở mắt, chỉ tay vào Lee Joohyuk đang trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê và hét lên.
"Chịu trách nhiệm đi! Tôi không ngờ anh lại là hạng người như vậy…!"
Hóa ra câu nói đàn ông trên đời này đều là cầm thú chẳng sai chút nào.
Rõ ràng đang ở quán thịt nướng, vậy mà vừa tỉnh dậy đã thấy mình ở trong nhà Lee Joohyuk, lại còn nằm chung giường, chuyện này dù nhìn thế nào cũng chỉ có một cách giải thích duy nhất.
'Chắc chắn là anh ta đã lợi dụng lúc mình say…!'
Nghĩ đến việc Lee Joohyuk lợi dụng lúc tôi say xỉn để làm những chuyện đồi bại, vô liêm sỉ đó với mình, tôi không khỏi rùng mình ghê tởm.
Dù có hơi lạ là thắt lưng tôi không đau như trong mấy cuốn tiểu thuyết, nhưng chắc do tôi là trường hợp đặc biệt thôi, chứ chắc chắn Lee Joohyuk đã làm chuyện đó với tôi rồi.
"…Trách nhiệm gì cơ?"
"Hả, anh định giả vờ không nhớ những gì mình đã làm đêm qua sao? Thật sự tôi không ngờ anh lại như thế…!"
Thực ra tôi cũng chẳng nhớ rõ lắm, nhưng theo lẽ thường tình, tôi đã đoán được những gì anh ta làm với mình nên mới có thể tự tin quát tháo như vậy.
"…Không, ý tôi là. Rốt cuộc cô đang nói về chuyện gì của đêm qua thế?"
Tuy nhiên, nhìn bộ dạng thản nhiên như thể mình vô tội của Lee Joohyuk, tôi không khỏi cảm thấy nực cười.
"Thật sự, vì anh là người bạn đầu tiên nên tôi không ngờ anh lại hành động như vậy…! Anh…. Không, Lee Joohyuk. Anh đúng là tồi tệ nhất."
Vừa nói, tôi vừa cảm thấy khóe mắt mình hơi cay cay.
Thật sự, anh là người mà tôi quan tâm đến mức tự tay làm cả cơm hộp để tặng….
"Hà…. Thôi bỏ đi."
Cảm giác hụt hẫng lớn đến mức bao nhiêu tình cảm vốn có, thậm chí cả chút thiện cảm ít ỏi cũng tan biến sạch sành sanh.
Tôi ghét anh ta đến mức không muốn nhìn mặt thêm giây phút nào nữa. Trong cơn giận dữ, tôi định bước ra khỏi nhà Lee Joohyuk.
— Hì hì, meo! Đáng sợ chưa!
Cho đến khi một ký ức đột ngột hiện lên trong đầu: hình ảnh tôi đang làm nũng, kêu "meo meo" với Lee Joohyuk.
'…Chắc mình say đến mức tưởng tượng ra mấy thứ quái dị này rồi.'
Lúc đầu tôi định lờ đi. Cứ coi như đó là ảo tưởng thôi.
— Hì hì hì…. Anh Joohyuk! Nhìn xem! Em có đáng yêu không nào!? Meo~ meo~ — Nếu đáng yêu thì mau xoa đầu em đi! Mau lên!
— Hi hi, sờ tai em nữa! Anh Joohyuk sờ tai làm em thích lắm!
— Một chút nữa thôi…. Hưm, làm thêm một chút nữa đi mà….
'Chờ, chờ đã….'
Nhưng có lẽ giờ mới là lúc tỉnh táo hẳn, những ký ức của ngày hôm qua bắt đầu đổ ập xuống như thác lũ, và tôi bắt đầu nhớ rõ mồn một mình đã làm những trò gì.
Nào là chìa tai với đuôi ra làm nũng đòi xoa bóp, nào là đòi ở cùng nhau, đòi ngủ cùng nhau….
— Hi hi…. Anh Joohyuk, em yêu anh.
'Mì, mình điên rồi…!'
Khi nhớ lại toàn bộ sự việc đêm qua, mặt tôi đỏ bừng như trái cà chua và chẳng có dấu hiệu gì là sẽ hạ nhiệt.
Cơn giận dữ lúc nãy đã sớm bị thay thế bằng sự xấu hổ tột độ. Vậy mà vừa rồi tôi còn chỉ tay mắng nhiếc Lee Joohyuk như thể mình là nạn nhân.
"Cái đó…. Đợi chút, nghe tôi giải thích đã."
"Chờ, chờ đã! Anh đừng có lại gần đây!"
Thấy Lee Joohyuk bảo muốn giải thích và tiến lại gần, tôi vội vàng bỏ chạy và cố mở cửa chính.
'Tại sao, tại sao không mở được thế này…!'
Nhưng dường như cánh cửa không hiểu cho lòng tôi, nó chẳng mảy may nhúc nhích mà cứ kêu lạch cạch, như muốn khẳng định rằng nó đã bị khóa chặt.
"Không, để tôi giải thích cho mà…."
"Không cần đâu! Tôi hiểu hết rồi! Đừng, đừng có lại gần đây…! Đứng yên đó đi!!"
Và thế là, vào một buổi sáng thứ Bảy, tôi đã diễn một màn kịch rượt đuổi ngay trong nhà của Lee Joohyuk.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn