Chương 70: Hôm nay mình cũng ngủ lại đây đi, dù sao cũng đang nghỉ ngơi, anh có muốn ra ngoài muộn một chút không?
Tôi Đã Hóa Thành Nữ Chính Của Cuốn Tiểu Thuyết Mình Định Đọc · Cybertronlk1234 · 95 chương · ~23 phút đọc · Tạo 02/09/2026
WN
"Ưm mmm…."
Trong nhà, ánh sáng vốn chẳng thể lọt qua lớp rèm dày nay lại khẽ rọi vào mắt tôi, cơ thể tôi phản ứng lại và đôi mắt dần hé mở.
Cảm nhận được sự tiếp xúc giữa da thịt và lớp nệm nilon chứ không phải là vải vóc, tôi nhận ra có điều gì đó khác lạ nên lập tức tỉnh hẳn.
Và rồi, tôi thấy mình đang trong tình trạng không mảnh vải che thân.
"A…."
Đến lúc này, những hành động điên rồ của tôi ngày hôm qua mới bắt đầu ùa về trong tâm trí.
Màn cưỡng hôn vồ vập, và từ đó bắt đầu một đêm ân ái với những chuyện mà nếu nói ra thì thật quá đỗi xấu hổ….
'M-mình có còn tỉnh táo không vậy?! Tại sao lúc đó tự nhiên lại chủ động hôn chứ…!'
Giờ tôi mới có thể nhận thức rõ ràng mình đã gây ra chuyện gì vào ngày hôm qua.
Rõ ràng là không hề uống một giọt rượu nào, vậy mà những hành động đó dù có đổ lỗi cho cơn say thì người ta cũng thấy hợp lý.
- Lúc đó…. khi làm chuyện ấy, hãy nói yêu em đi….
"Ư, ư ư ư ư…!!"
Nghĩ đến cảnh mình vừa vồ vập như thế, nhưng khi lâm trận lại tỏ vẻ thẹn thùng, uốn éo cơ thể rồi thốt ra lời yêu, tôi chỉ thấy xấu hổ đến mức muốn độn thổ.
'…Nhưng mà, ai bảo lần đầu tiên chỉ thấy đau thôi là nói dối sao?'
Rõ ràng trên mạng bảo lần đầu chỉ có đau đớn, nhưng khi thực sự trải nghiệm, cảm giác đau chỉ thoáng qua, còn sau đó là một sự sung sướng tột độ.
Dù chưa từng thử qua chất kích thích, nhưng tôi có thể ví nó như cảm giác đang phê thuốc vậy.
'Lúc hôn, mình đã hơi bất an vì nghĩ không biết anh ấy có người phụ nữ nào khác không.'
Khi hôn hay khi hòa quyện vào nhau, những cử động đi thục nữ và đầy kinh nghiệm của anh ấy khiến tôi lo lắng.
Tôi hoàn toàn không biết bấy lâu nay có bao nhiêu người phụ nữ vây quanh Lee Joohyuk, nhưng nếu có dấu vết của họ, tôi chỉ cần dùng dấu vết của mình để lấp đầy là được. Còn nếu không có, nghĩa là tôi đã lấy đi lần đầu tiên của Joohyuk.
'Dù sao Joohyuk cũng đã lấy đi tất cả những cái "đầu tiên" của mình rồi, nên mình có tham lam một chút chắc cũng không sao đâu nhỉ…?'
Người bạn đầu tiên, mối tình đầu, nụ hôn đầu và cả lần đầu tiên.
Tất cả đều đã thuộc về Joohyuk.
Vì anh ấy đã lấy đi mọi thứ vốn là lần đầu và cũng là lần cuối của tôi, nên tôi nghĩ mình có tham vọng chiếm hữu như vậy cũng chẳng có vấn đề gì.
Tôi khẽ mở mắt, nhìn Joohyuk cũng đang chìm trong giấc ngủ trong tình trạng trần trụi giống mình.
"…Ực."
Dù hôm qua đã ngắm nhìn cơ thể trần ấy rất nhiều lần, nhưng dù nhìn bao nhiêu đi chăng nữa, đó vẫn là một cơ thể tuyệt mỹ và quyến rũ.
Tuy hơi mảnh khảnh nhưng cơ bắp lại săn chắc rõ rệt, chỉ nhìn thôi cũng đủ khiến tâm trạng tôi trở nên hưng phấn.
'…Ừm. Tham lam một chút thế này chắc cũng được thôi.'
Vừa nhìn cơ thể ấy, tôi vừa tự biện minh trong lòng rồi từ từ bò lại gần, rúc vào vòng tay đang ngủ của Joohyuk.
Tôi khẽ di chuyển cánh tay của anh ấy, một tay dùng làm gối đầu, tay kia đặt lên eo mình như thể anh đang ôm lấy tôi, sau đó áp sát mặt vào ngực anh đến mức gần như chạm hẳn.
"Phù, phù u u…."
Tim tôi như muốn nổ tung.
Vì mặt áp sát vào lồng ngực Joohyuk, mùi hương cơ thể của anh xộc thẳng vào mũi khiến tôi cảm thấy hơi rạo rực dù mới là buổi sáng.
"Hít hà…. Hê ê…."
Mùi hương thực sự của Joohyuk mà tôi không thể cảm nhận được qua lớp áo sơ mi.
So với mùi vương trên quần áo, mùi hương trực tiếp từ cơ thể còn kích thích, lôi cuốn và gây nghiện hơn bất cứ loại nước hoa nào.
"Thật là, đúng là gian lận mà…."
Bảo sao trong mấy cuốn tiểu thuyết, anh ấy toàn đóng vai nam chính của dàn harem.
Chỉ cần anh ấy kém sắc đi một chút thôi thì anh ấy đã hoàn toàn là của riêng mình tôi rồi, nghĩ lại cũng thấy hơi tiếc.
Nhưng một khi đã biết đến mùi hương đầy mê hoặc này, tôi không thể nào từ bỏ được. Tôi chỉ biết vùi mặt vào lồng ngực anh và hít hà hương thơm ấy khắp nơi.
- Sột soạt.
"…!"
Đang hạnh phúc tận hưởng mùi hương của Joohyuk, tôi bỗng giật bắn mình khi cảm nhận được cánh tay đang ôm eo mình cử động.
Và rồi, với ánh mắt hơi run rẩy như thể vừa làm chuyện gì sai trái, tôi từ từ ngẩng đầu lên….
"Em ngủ ngon chứ?"
Joohyuk vừa nói vừa mỉm cười, đưa tay xoa đầu tôi.
"Vâng ạ…."
Phải chăng Joohyuk có tài năng thiên bẩm trong việc khiến người khác phát điên vì mình?
Làm sao chỉ với một hành động xoa đầu đơn giản như thế này mà anh ấy lại khiến tôi có cảm giác như bị mê hoặc thêm lần nữa chứ.
Tôi thoáng băn khoăn liệu có phải mình đang quá mù quáng vì yêu không, nhưng dù có suy nghĩ thế nào, tôi vẫn thấy anh ấy thật ngầu, đẹp trai, tốt bụng và chẳng có điểm nào để không yêu cả.
Thế nên phụ nữ mới cứ bám lấy anh ấy, rồi mới có chuyện harem này nọ.
…Tự nhiên tâm trạng tôi hơi chùng xuống.
"Ưm mmm…."
Vì thế, tôi cố tình làm nũng một chút và áp sát vào anh hơn nữa.
Nếu lúc nãy chỉ có phần thân trên dính chặt, thì bây giờ ngay cả đôi chân cũng quấn lấy nhau.
Toàn bộ cơ thể tôi và Joohyuk dán chặt vào nhau, tạo cảm giác như anh ấy đã hoàn toàn thuộc về tôi.
À không, là tôi đã thuộc về Joohyuk rồi chăng?
Dù là gì đi nữa thì cũng thật tuyệt.
"Hì hì…."
"Nhưng Jihyun à, không phải chúng ta sắp đến giờ trả phòng rồi sao?"
"…À. Chuyện đó ạ?"
Đang lúc tận hưởng hơi ấm của Joohyuk khi cơ thể dán chặt vào nhau, tôi khẽ mỉm cười trước câu hỏi về việc trả phòng của anh.
Nghĩ lại thì, tôi vẫn chưa nói với anh chuyện này.
"Hôm nay chúng ta không đi đâu ạ."
"…Hả?"
"Em định sẽ ngủ lại đây thêm hôm nay nữa."
Nhìn khuôn mặt đẹp trai có chút ngơ ngác của Joohyuk, tôi khẽ ngẩng đầu lên và thì thầm vào tai anh.
"Hôm nay mình cũng ngủ lại đây đi, dù sao cũng đang nghỉ ngơi, anh có muốn ra ngoài muộn một chút không?"
"…Hà, đúng là hết cách với em mà."
Cùng với câu nói đó, tôi cảm nhận được "thứ đó" của Joohyuk – thứ đã ở trong cơ thể tôi rất lâu vào ngày hôm qua – đang dần lớn hơn và cứng lại.
"…♡" Tiếng rên rỉ vang vọng khắp căn phòng khách sạn ngay từ sáng sớm tinh mơ, và cuối cùng, phải đến tận gần 12 giờ trưa chúng tôi mới có thể bước chân ra khỏi khách sạn.
========== Làm chuyện ấy ngay giữa ban ngày, ngoài cảm giác sung sướng ra, tôi còn cảm thấy tâm trí mình trở nên bình yên đến lạ.
Giống như là…. cảm giác đã tạo nên một "sự thật hiển nhiên" (kiểu gạo nấu thành cơm) vậy.
Thực tế thì vì có lớp màng cao su bảo vệ nên việc tạo ra "sự thật hiển nhiên" chưa thực sự hoàn hảo, nhưng dù sao thì lòng tôi cũng đã cảm thấy an tâm hơn nhiều.
"Ư, đau quá…."
Tất nhiên, vì làm chuyện đó quá lâu nên lưng tôi đau nhức như muốn gãy rời, nhưng tôi vẫn cảm thấy vô cùng mãn nguyện.
'Bây giờ, chỉ cần tỏ tình, rồi cầu hôn, rồi kết hôn để biến mọi thứ thành sự thật hiển nhiên vĩnh viễn là xong….'
"Hừm hừm hưng ~" Tôi khẽ ngân nga một giai điệu vui vẻ trong khi vẽ ra kịch bản hoàn hảo nhất trong đầu.
Dù đó chỉ là kịch bản lý tưởng và không có gì đảm bảo nó sẽ diễn ra đúng như vậy….
Nhưng chỉ cần nghĩ đến thôi đã thấy phấn khích rồi. Bất cứ ai rơi vào hoàn cảnh như tôi chắc chắn cũng sẽ phản ứng như vậy thôi.
Dù sao thì, sau khi rời khách sạn lúc 12 giờ, tôi và Joohyuk đã đi ăn.
Chúng tôi đến một quán được mệnh danh là quán ăn ngon….
"Ngon quá đi mất…!"
Có vẻ như cái danh hiệu quán ăn ngon không phải tự nhiên mà có.
Chỉ là một bát canh giải rượu (Gukbap) đơn giản thôi, nhưng không hiểu sao nó lại mang một hương vị khó tả, khác hẳn với những quán khác.
Đơn giản là cực kỳ ngon.
Ăn bát canh nóng hổi, cay mặn đậm đà, tôi chợt nghĩ liệu đây có phải là hạnh phúc không.
"Ngon không em?"
"…A."
Vì quá ngon nên tôi cứ mải mê lùa cơm vào miệng thật nhanh, câu hỏi của Joohyuk khiến tôi bỗng chốc khựng lại.
'L-liệu anh ấy có ghét mình vì mình ăn uống trông luộm thuộm quá không nhỉ?'
Dù tôi biết chắc chắn Joohyuk sẽ không bao giờ như vậy, nhưng biết đâu anh ấy chỉ không nói ra thôi chứ trong lòng lại thấy mình ăn uống mất vệ sinh thì sao.
"Hắng giọng, hắng giọng…."
Ngay lập tức, tôi chỉnh lại tư thế ngồi ngay ngắn, từ từ múc từng thìa cơm, cố gắng thể hiện hình ảnh một người phụ nữ thanh lịch nhất mà tôi có thể tưởng tượng ra.
Ăn canh giải rượu mà lại đòi thanh lịch thì nghe hơi kỳ quặc, nhưng còn hơn là bị gắn mác "người phụ nữ ăn uống thô lỗ".
"…Anh thấy em ăn uống ngon lành trông rất đáng yêu mà."
"……."
Hủy bỏ lời vừa rồi.
Ngược lại, được nhận diện là "người phụ nữ ăn khỏe" có khi cũng không tệ.
Mặc dù bảo là ăn khỏe nhưng thực tế chỉ cần một bát canh này thôi là bụng tôi đã muốn nổ tung rồi.
Dù sao thì, được khen là ăn uống ngon lành cũng không phải là điều gì xấu.
"Phì…."
"Ư ư…."
…Tất cả là tại Lee Joohyuk.
Vì Joohyuk cứ nói mấy câu bên cạnh nên tôi không thể không để tâm được.
Định quay sang lườm anh ấy để phản đối, nhưng chỉ cần nhìn thấy khuôn mặt đó là mọi cơn giận đều tan biến, cảm giác như dù anh ấy có làm gì đi nữa tôi cũng đều tha thứ được hết.
'Đúng là đồ xấu xa mà….'
Nhưng tôi cũng yêu cả dáng vẻ đó của Joohyuk, và một khi đã lỡ yêu người đàn ông như vậy rồi thì biết làm sao đây.
Sau khi ăn xong, hôm nay chúng tôi quay lại khách sạn mà không có sự kiện gì đặc biệt.
Chẳng vì lý do gì khác ngoài việc….
Cả hai đều đã kiệt sức vì "hoạt động" quá mãnh liệt, không còn đủ thể lực để đi loanh quanh bên ngoài nữa.
À không, chính xác là vì thể lực của tôi đã chạm đáy.
Với chỉ số thể lực là 6, có vẻ như dù chỉ nằm yên một chỗ để làm chuyện đó thì cũng đủ khiến tôi kiệt quệ rồi.
"……."
Nói là nằm yên không cử động thì cũng không hẳn, vì mỗi khi Joohyuk chạm vào là tôi lại rùng mình phản ứng và cử động liên tục.
…Nghĩ lại thấy xấu hổ quá nên tôi cố tình lờ đi.
Nhưng bảo là ghét thì hoàn toàn không phải.
Vốn dĩ tôi cũng không thích đi ra ngoài cho lắm.
Chỉ cần được ở bên cạnh Joohyuk thôi là chuyến du lịch này đối với tôi đã hạnh phúc và thú vị hơn bất cứ chuyến đi nào khác rồi.
Hạnh phúc đến mức mãi một lúc sau tôi mới nhận ra là đuôi của mình đã lòi ra từ lúc nào.
…Khoan đã, đuôi sao?
'Đêm nay…. hay là mình thử phong cách mèo con nhỉ?'
Tận hưởng một mình Joohyuk như ngày hôm qua cũng tốt, nhưng biết đâu Joohyuk cũng có những khao khát thầm kín như vậy thì sao.
"M-meo…?"
"……."
Đêm đó, tôi đã thử nghiệm ngay lập tức.
- Á hự?! Ha, a ang! Ang! Ha ư ư ư?!
- Tiếng mèo kêu vốn dĩ như thế này sao?
- M-meo meo…♡ Tôi đã bị Joohyuk "dạy dỗ" bằng cơ thể một trận ra trò.
…Cảm giác cũng không tệ lắm thì phải.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn