Chương 5: Kết cục "Nice Boat" là tuyệt đối không được rồi....
Tôi Đã Hóa Thành Nữ Chính Của Cuốn Tiểu Thuyết Mình Định Đọc · Cybertronlk1234 · 95 chương · ~23 phút đọc · Tạo 02/09/2026
WN [Phập. Một lưỡi kiếm trắng loáng đâm xuyên thẳng qua bụng tôi." Khặc...!" Đau quá. Cái cảm giác lưỡi kiếm xuyên qua bụng là nỗi đau đớn nhất mà tôi từng phải chịu đựng trong suốt quãng thời gian theo học tại học viện này." Joohyuk à, anh biết là em yêu anh thật lòng mà, đúng không...?" Sự thật rằng người đâm tôi chính là Han Jiyeon còn khiến tôi đau đớn hơn cả vết thương thể xác." Chuyện, chuyện này là sao..."" Joohyuk à, em thực sự thích anh nhiều lắm. Bởi vì anh là người duy nhất đã dịu dàng tiếp cận một kẻ như em." Han Jiyeon không rút kiếm ra mà cứ để nguyên như vậy, cô ta ôm chầm lấy tôi, áp gò má mình vào má tôi mà cọ xát. Bàn tay cô ta vuốt ve lưng tôi một cách mềm mại, khiến tôi tự hỏi liệu người đang ôm mình đây có phải là Han Jiyeon vừa mới đâm mình hay không." Nhưng mà.... Tại sao anh không nhìn về phía em?" Siết chặt—." Ư...! Chờ, chờ một chút đã!" Nói rồi, đột nhiên cô ta dồn lực vào tay, dùng móng tay cào mạnh vào lưng tôi. Cô ta càng ép sát cơ thể vào, khiến lưỡi kiếm đang cắm trong người tôi lại càng lún sâu hơn nữa." Anh biết không, em đã chờ đợi rất lâu rồi đấy? Dù quanh anh có xuất hiện thêm nhiều người đàn bà khác, em vẫn im lặng vì nghĩ rằng rồi sẽ có ngày anh quay về bên em."" Chờ đã, anh sẽ giải thích hết mọ..."" Thế nhưng, anh chẳng quay về gì cả... Mỗi lần nhìn thấy lũ con gái lởn vởn quanh anh, không biết bao nhiêu lần em đã muốn dọn dẹp sạch sành sanh bọn chúng, nhưng vì sợ anh ghét nên em mới không làm đấy..." Đôi mắt đỏ rực của Han Jiyeon bắt đầu tối sầm lại. Như một vũng máu đọng lại nơi ánh sáng không thể chạm tới, đôi đồng tử đỏ thẫm ấy khiến tôi càng thêm kinh hãi." Vì vậy.... Em không thể chịu đựng thêm được nữa. Em sẽ không để anh được tự do nữa đâu. Vì nếu để anh tự do, quanh anh sẽ lại đầy rẫy đàn bà cho xem."" Aaaaaaaa!!" Han Jiyeon rút kiếm ra khỏi bụng tôi, rồi ngay lập tức dùng lưỡi kiếm đó chém đứt lìa tay chân tôi trong một nhát. Máu từ nơi từng là đôi chân tôi phun ra như suối. Cơn đau thấu trời khiến tôi gần như ngất lịm. Cứ thế này mình sẽ chết mất. Chết thật đấy." Không sao đâu Joohyuk à. Em sẽ đóng băng tất cả những chỗ đang chảy máu để máu không thoát ra ngoài nữa. Giờ đây anh chỉ cần sống hạnh phúc bên em là được rồi." Rõ ràng ban đầu khi nhìn Han Jiyeon, cô ấy có đôi mắt màu đỏ tươi sáng, nhưng Han Jiyeon mà tôi đang nhìn thấy lúc này lại nhìn tôi với đôi mắt tối tăm, đỏ thẫm hoàn toàn. Cô ta đã hóa điên rồi." Giờ thì.... Hai chúng ta sẽ cùng sống hạnh phúc bên nhau. Em sẽ đút cơm cho anh ăn mỗi ngày. Nếu anh muốn đi đâu hay muốn đi chơi chỗ nào, em sẽ đưa anh đi. Giờ anh chỉ cần.... cứ thế mà sống cùng em thôi. Biết chưa hả?" Tôi đã gây ra chuyện quái gì thế này. Để hối hận thì đã quá muộn màng rồi. Giờ đây thứ còn lại cho tôi, có lẽ là một cuộc đời mà thà chết đi còn hơn. Anh Hùng Harem Của Học Viện - Hoàn]
"... Cái quái gì thế này."
Đột nhiên nhân vật chính của bộ tiểu thuyết đang ăn khách lại bị chặt đứt tứ chi rồi kết thúc luôn.
[Anh Hùng Harem Của Học Viện].
Đây là một tác phẩm thú vị mà lâu lắm rồi tôi mới tìm được. Bình thường tôi là fan của phe thuần khiết (pure love), nhưng nếu là harem thì tôi vẫn đọc được, nên tôi đã theo dõi bộ này khá hào hứng.
Thế mà, đùng một cái lại là "Nice Boat" (kết cục thảm khốc do ghen tuông).
Đáng lẽ đây là lúc bắt đầu giai đoạn giải quyết các mối quan hệ, vậy mà hành động đột phát của Han Jiyeon đã đẩy câu chuyện sang hướng "Nice Boat" khiến tôi không thốt nên lời.
Ít nhất, đây không phải là tác phẩm nên kết thúc ngay lúc này.
"Chắc phải bỏ truyện thôi.... Dù chẳng biết khi mọi chuyện đã kết thúc thế này thì việc bỏ truyện còn ý nghĩa gì không."
Người ta bảo fan chân chính khi cực độ phẫn nộ sẽ viết hẳn một bài tế 5. 700 chữ, nhưng tôi thì không đủ tâm huyết đến mức đó.
Chỉ là, cảm thấy hụt hẫng vô cùng.
Tôi đã theo dõi rất kỹ, dành nhiều tình cảm cho nó, thậm chí còn chuẩn bị sẵn "đạn dược" (tiền) để ủng hộ nhân dịp hoàn thành, vậy mà kết thúc bất thình lình thế này làm tôi thấy trống rỗng.
"Mình đã thức đến tận 5 giờ sáng chỉ để xem cái thứ này sao...."
Tắt điện thoại, ném đại lên giường, tôi cứ thế chìm vào giấc ngủ.
"...?"
Và khi mở mắt ra, trần nhà mang lại một cảm giác rất lạ lẫm.
Chẳng lẽ mình bị nhập hồn (transmigration) rồi sao?
Nếu thực sự là nhập hồn, hy vọng mình nhập vào nhân vật nào đó có cuộc sống an nhàn một chút.
Tôi nằm lười một lát rồi mới ngồi dậy, đi vào nhà vệ sinh rửa mặt, sẵn tiện xem thử mình đã nhập vào nhân vật nào.
Tóc trắng, mắt xanh.
Một khuôn mặt mà ngay cả đàn ông nhìn vào cũng thấy cực kỳ đẹp trai.
Đó chính là Lee Joohyuk, nhân vật chính của [Anh Hùng Harem Của Tổ Đội Anh Hùng].
Và...
"... Toi đời rồi."
Đó là nhân vật sẽ bị một trong các nữ chính là Han Jiyeon đâm kiếm và biến thành một con búp bê bị chặt đứt tứ chi.
Từ giờ cho đến một năm sau, để không bị Han Jiyeon đâm, tôi phải giữ mình hơn bất cứ ai.
Trước mắt tôi bắt đầu tối sầm lại.
Phải làm sao đây?
"Nice Boat là tuyệt đối không được đâu nhé...."
Ít nhất thì tôi chẳng có chút ham muốn nào với việc bị đâm và trở thành búp bê cụt chi cả.
Tốt nhất là không nên tạo ra bất kỳ mối liên kết nào với Han Jiyeon, nhưng cô ta gần như là một nữ chính "tự động chinh phục", nên tôi chẳng thấy có kẽ hở nào để thoát ra được.
Vậy thì câu trả lời là phải gạt bỏ hết các nữ chính còn lại và chỉ chung thủy với một mình Han Jiyeon thôi sao....
"Chuyện này phải tính sao đây...."
Một kẻ 20 năm ế bằng thực lực (mortal solo) mà đột nhiên phải yêu đương, tôi thực sự không tìm ra cách giải quyết.
Tạm thời không muốn nghĩ thêm nữa, tôi lại leo lên giường đi ngủ.
Dù sao thì, trước mắt cứ phải tránh cái kết "Nice Boat" đã.
========== Thấm thoát đã một tuần trôi qua, và sắp tới lúc phải đến học viện rồi.
"Hà hà...."
Và rồi, tôi bắt đầu lôi bộ đồng phục mà mình từng tự cảm thấy "tổn thương tinh thần" rồi đem cất kỹ trong góc phòng ra.
Cái này... nhất định phải mặc sao?
Dù có nghĩ thế nào thì tôi cũng thấy không ổn.
Kiểu áo sơ mi rộng thùng thình kết hợp với áo cardigan để lộ cả xương quai xanh thế này, người khác mặc thì trông gợi cảm hết nấc, chứ tôi mặc vào thì chỉ thấy xấu hổ thôi.
Điểm nhấn là chiếc áo quá khổ làm lộ lấp ló xương quai xanh và rãnh ngực, dù tôi khá thích điểm này (ở người khác), nhưng bảo tôi mặc thì đúng là không trôi nổi.
"Nhưng vẫn phải mặc thôi nhỉ...?"
Biết làm sao được.
Chỉ có thể trách Han Jiyeon trước khi tôi nhập hồn vào đã mua cái bộ đồng phục quái đản này.
Ừm ừm, không phải tôi muốn mua đâu. Gu của tôi.... không, tóm lại là không phải tôi muốn mua, cũng không phải tôi muốn mặc.
Chỉ là.... mua bộ đồng phục mới tốn kém lắm, nên tôi mới đành lòng mặc bộ đồ rộng hơn người này thôi.
"Khỉ thật.... Sao đồ lót toàn là màu đen thế này."
Nếu là trong mấy bộ truyện người lớn thì chắc tôi đã hô vang "đạo lý giang hồ" (xin link) rồi, nhưng đây là hiện thực và đối tượng lại là chính tôi.
Chẳng lẽ tôi nên thấy may mắn vì nó không phải loại nội y ren nhìn xuyên thấu sao?
Cái nào thì cũng xấu hổ như nhau thôi, nên chẳng an ủi được gì mấy.
Trước tiên phải thay đồ lót đã.
Tôi bắt đầu cởi áo ngực bằng những động tác tay vẫn còn chưa quen thuộc.
May mà cơ thể này khá dẻo dai nên tay tôi có thể chạm tới phía sau nhanh chóng, nhưng vì kỹ thuật còn kém nên việc tháo móc cài mất khá nhiều thời gian.
"A khỉ thật.... Cái này bao giờ mới ra đây...! À, được r—" Sau vài phút vật lộn, cuối cùng móc cài cũng tuột ra, chiếc áo ngực rời khỏi cơ thể tôi, để lộ khuôn ngực với kích thước đồ sộ.
—Cạch.
"Này! Định mặc đến bao giờ..."
Và đúng lúc đó, vào cái thời khắc đen đủi không thể tả, ông anh đang đợi để chở tôi đến học viện đã tự tiện xông vào phòng mà không nói một lời vì đợi quá lâu.
Ngay lập tức, tôi đã phơi bày bộ ngực không chút che chắn của mình trước mặt anh ta.
"...."
Đầu óc tôi trống rỗng trong giây lát.
Chuyện gì thế này? Rõ ràng mình đã khóa cửa rồi mà?
Làm sao anh ta vào được?
Đến lúc đó, nhìn thấy chiếc đũa sắt trên tay anh ta, tôi mới nhận ra anh ta đã cạy khóa để vào.
Và rồi, dù đã muộn màng, tôi nhanh chóng vớ lấy chiếc chăn trên giường che lấy ngực mình.
"Aaaaaaaaaaaa—!!!"
Với khuôn mặt đỏ bừng, tôi biến sự xấu hổ của mình thành một tiếng thét chói tai.
"Cút đi! Cút ra ngoài ngay cho em!!!"
"À, xin lỗi. Mặc nhanh rồi ra nhé."
—Rầm.
Tôi định ném ngay chiếc áo ngực vừa cởi về phía anh ta, nhưng anh ta đã nhanh chân chạy mất và đóng sầm cửa lại, khiến tôi chẳng kịp phản công mà chỉ biết ôm hận.
... Không, nếu ném cả áo ngực đi thì kịch bản có khi còn tệ hại hơn nữa. Nên hài lòng với việc kết thúc thế này thôi.... Không, làm sao mà hài lòng cho nổi chứ!
Dù linh hồn tôi có là đàn ông đi chăng nữa thì tôi vẫn biết xấu hổ chứ.
Cái cảm giác ngượng ngùng khi bị một thằng đàn ông khác nhìn thấy "cái đó", giờ đây tôi lại đang cảm nhận rõ rệt.
Phải mất khá nhiều thời gian để trấn tĩnh lại sự nhục nhã đó, và kết quả là tôi tốn thêm bộn thời gian nữa mới mặc xong đồng phục để đi ra ngoài.
"Này, mặc xong rồ—" —Bốp.
"Hự."
"Chết đi...!"
Vừa mới bước chân ra ngoài, tôi đã dồn hết tâm can, tung một cú đấm "chân tâm" vào người anh ta.
Thế nhưng dù tôi có đấm nhiệt tình thế nào thì anh ta trông chẳng có vẻ gì là đau đớn cả, cảm giác cơ thể vốn đã yếu nay còn yếu hơn khiến tôi muốn trào nước mắt.
Sáng ngày đầu tiên đến học viện, quả là một khởi đầu muốn phát điên.
==========
"Cái đó.... Dù em có không có bạn bè đi chăng nữa, thì thế này chẳng phải hơi quá sao?"
"... Im đi."
Hội trường học viện ồn ào. Không khí náo nhiệt chuẩn bị cho lễ nhập học.
Tất nhiên, vì quá đông người nên tôi chẳng thể hòa nhập nổi, cứ bám lấy cánh tay anh trai mình và nhìn quanh quất như đang cảnh giác xung quanh.
Lỡ đâu, nhân vật chính tìm thấy tôi thì sao. Phải tránh cái tai họa đó bằng mọi giá.
Sẵn tiện nếu tìm thấy cậu ta trước thì tôi có thể chủ động né tránh, nên tôi cũng đang đảo mắt tìm kiếm.
Tuyệt đối không phải vì tôi là đứa tự kỷ (loser) không biết giao tiếp với người khác đâu nhé.
"Chà.... Nhìn thằng nhóc kia đẹp trai chưa kìa, chắc cũng ngang ngửa với anh đấy."
May mắn thay, tôi có thể tìm thấy nhân vật chính ngay lập tức.
"... Bực mình thật đấy."
Tất cả là nhờ vào cái "khí chất nhân vật chính" khác biệt hoàn toàn với phần còn lại của thế giới.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn