Chương 290: Nóng, nóng quá đi mất.
Biến hình hay là chết · Calibus · 321 chương · ~32 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Toàn chương Baek A-hee bước vào phòng, ban đầu có vẻ như định nói về chuyện Siêu tân tinh.
"Hôm nay anh thấy em rồi chứ? Không phải dạng vừa đâu nha! Chỉ một cú đấm thôi mà cả bầu trời đều nhuộm trong tinh quang của em..."
Dù chủ đề có hơi chệch khỏi vấn đề tác dụng phụ như đã định, nhưng cho đến lúc đó, chúng tôi vẫn đang trò chuyện khá bình thường và vui vẻ.
Vấn đề bắt đầu nảy sinh khi cô ấy khui lon bia mang theo.
"A-hee à, hơn 30 phút rồi... Em cũng đến giờ đi ngủ..."
"Thôi mà uống hết chỗ này đã."
Mấy lon bia bị bỏ mặc ở nhiệt độ phòng nãy giờ đã được tống vào tủ lạnh ngay khi vừa bước vào phòng. Khi gần hết 30 phút, chỗ bia âm ấm đó đã lạnh trở lại, và đó cũng là lúc cô ấy bắt đầu cuộc nhậu.
Và ngay khoảnh khắc đó, kế hoạch thực sự của Baek A-hee chính thức khởi động.
"Lượng bia mang theo là đủ. Mình có thể câu kéo thêm kha khá thời gian."
Đây là chiến thuật vốn chẳng bao giờ có tác dụng với một Han Jae-jung bình thường. Nhưng hiện tại, tôi đang trong trạng thái cực kỳ mệt mỏi. Dù Baek A-hee có ngang bướng thế nào, tôi cũng vì quá mệt mà chẳng buồn ngăn cản.
Mà ngay từ đầu, để một cô gái vào phòng mình thì chẳng phải coi như đã ngầm đồng ý rồi sao? (Thực ra tôi cũng chẳng biết nữa).
Được trang bị bằng cái tư duy trơ trẽn đó, Baek A-hee chẳng hề có ý định rời khỏi phòng dù 30 phút đã trôi qua từ lâu.
"... Anh Jae-jung."
Khi hơi men đã bắt đầu ngấm và bầu không khí trở nên chín muồi, Baek A-hee khẽ mở lời.
"Em nghe rồi. Chuyện của chị Seol-hwa...."
Với một cô gái chưa từng có kinh nghiệm yêu đương như cô ấy, internet và sách vở là những nguồn duy nhất dạy cách quyến rũ đàn ông.
"... Anh chắc là mệt mỏi lắm đúng không?"
Cách quyến rũ đàn ông đã có chủ thường bị coi là phá hoại nên rất khó tìm, nhưng những chiêu thức quyến rũ thông thường thì cô ấy gom nhặt được khá nhiều.
Giữa biển thông tin đó, Baek A-hee rút ra được một điểm: người ở bên cạnh lúc đối phương mệt mỏi nhất là người khó quên nhất. Vừa hay, người yêu của Han Jae-jung hiện đang trong tình trạng đau ốm. Việc anh cảm thấy cô đơn bên cạnh nỗi đau khổ là chuyện hết sức bình thường.
"Đêm nay em sẽ ở bên anh thật lâu... Anh cứ trút hết nỗi lòng mình ra đi...."
Baek A-hee nở một nụ cười ấm áp như thể đang tư vấn tâm lý ngăn chặn tự tử, rồi kín đáo đẩy một lon bia về phía tôi. Đồng thời, cô ấy cũng nhích lại gần, ép sát hông mình vào người tôi. Bàn tay cô ấy tự nhiên đặt chồng lên tay tôi.
"Vì bên cạnh anh đã có em rồi."
Đúng là con người ta thường nảy sinh thiện cảm lớn với kẻ an ủi mình lúc khó khăn. Nếu đó là người khác giới, việc thiện cảm đó phát triển thành tình cảm yêu đương cũng chẳng có gì lạ.
Dù là kiến thức lượm lặt, nhưng điều đó cũng không hẳn là sai.
"... A-hee à."
Nhưng Baek A-hee không biết rằng, kiến thức lượm lặt được thì hiệu quả sử dụng còn tùy thuộc vào cách vận dụng của mỗi người.
Mối quan hệ giữa người với người là một vấn đề hữu cơ không có đáp án cố định. Dù có thể tham khảo phương án giải quyết qua các cuốn sách về nhân tâm hay bí kíp yêu đương, nhưng chẳng bao giờ tìm thấy một đáp án hoàn hảo.
Thậm chí, ngay cả khi trong đó ghi chép một đáp án mẫu mực, thì tùy vào đối tượng hay thời điểm, nó cũng thường xuyên biến thành một đáp án sai bét nhè.
"Tự nhiên em dở chứng gì thế...?"
Tôi nhíu mày hỏi trước chủ đề đột ngột nhảy ra này.
Cách chuyển chủ đề quá đỗi gượng ép. Những cử động đụng chạm thiếu tự nhiên mà ai nhìn vào cũng thấy rõ tâm đồ bất chính. Tất cả chỉ khiến tôi cảm thấy áp lực.
"Thì, thì là vì anh đang gặp chuyện khó khăn mà...."
"Phải, chuyện khó khăn nhất của anh lúc này chính là em đấy."
"Kh, không phải chuyện đó...!! T, trước tiên anh cứ uống cái này đi...."
"Anh không uống...."
Tôi đẩy lon bia được mời ra xa. Thấy vậy, Baek A-hee sốc nặng.
"Tr, trên mạng bảo chỉ cần mời rượu tự nhiên thế này là được mà...?"
Chẳng tự nhiên chút nào cả.
"V, và khoảnh khắc uống rượu chính là lúc kết thúc... Th, thế này thì làm sao mà kết thúc được đây...?!!"
Thứ kết thúc chính là kế hoạch của Baek A-hee.
Thà rằng cứ đùa giỡn như những ngày trước khi cô ấy còn chưa nghĩ đến chuyện quyến rũ, trông còn tự nhiên và quyến rũ hơn nhiều.
Nhưng hiện tại Baek A-hee đã nhận thức được tình yêu của mình. Những cuộc trò chuyện hay đụng chạm tự nhiên như trước đã trở thành một bài toán nan giải.
"L, làm sao đây... Đ, đàn ông... phải quyến rũ thế nào đây...?"
Kết quả là, thay vì phá vỡ sự phòng thủ tâm lý của tôi, cô ấy lại khiến nó trở nên kiên cố hơn.
"Hứ...!"
Trong cơn bốc đồng, cô ấy nốc cạn chỗ bia còn lại trong nháy mắt, rồi tống luôn cả lon bia tôi vừa từ chối vào họng.
"A-hee à...."
Dù nhận được ánh mắt đầy thương hại của tôi, cô ấy vẫn phớt lờ. Việc bị tôi coi như một con điên, cô ấy cũng dần quen rồi.
"Phải rồi, bị đối xử như thế cũng là một dạng đặc biệt mà!"
Sự kỳ quặc suy cho cùng cũng là một phần của sự đặc biệt. Cách đối xử đó cũng có thể coi là một loại biệt đãi. Hơn nữa, nếu được anh ấy thấy tội nghiệp, chẳng phải mình sẽ nhận được thêm chút lợi lộc sao.
"Mình là người đặc biệt đối với anh Jae-jung!"
Baek A-hee đúng là một cô gái lạc quan.
An ủi hay rượu chè đều không xong. Cuối cùng, Baek A-hee quyết định đổi chiến thuật.
"Anh Jae-jung!"
"Ơi."
"Em đẹp chứ!"
"Nhìn một cách khách quan thì đúng là vậy."
"Em đáng yêu chứ!"
"Cái đó... nhìn khách quan thì chắc... cũng đúng...?"
"Em quyến rũ chứ!!!"
"Ờ... ừm...."
"Thế nên là!"
Gạt bỏ thất bại đáng tiếc (thực ra chẳng tiếc chút nào) vừa rồi, thực thể của kế hoạch mới mà Baek A-hee vạch ra vô cùng đơn giản.
"Ôm em đi!"
Đó là ăn vạ.
"Ờ... anh không thích...?"
"Tại sao chứ! Em đã bảo hôm nay em sẽ khiến anh quên đi mọi mệt mỏi và khó khăn mà?! Anh cứ dựa vào tư duy tích cực và cơ thể ấm áp của em đi!"
"Anh đã bảo chuyện khó khăn đó chính là em rồi mà."
Cứ thế, cô ấy kiên trì và ngang bướng thêm vài phút nữa.
"Ưa... thật luôn này...? Đầu em chóng mặt quá...."
Dù đã đạt được thành tựu rực rỡ là ôm tôi từ phía sau, nhưng tình trạng cơ thể cô ấy lại chuyển biến xấu đột ngột.
"V, và cả dạ dày nữa... uệ...."
"A-hee à, em mà nôn ra đây là anh giết đấy."
"Oa, cuộc chiến sinh tử giữa các đối thủ... lãng mạn quá...."
"Say rượu đánh nhau thì lãng mạn cái nỗi gì. Muốn tìm lãng mạn kiểu đó thì đi mà xem mấy ông vô gia cư ngoài đường đấm nhau ấy."
"Hề hề... Dù mất nhà anh cũng muốn ở bên em sao...? Anh muốn cùng em chạy trốn khỏi đạo đức thế gian này sao...? Không được đâu... Em là ma pháp thiếu nữ... bảo vệ sinh mệnh và chính nghĩa...."
"Hay là giết quách đi cho xong nhỉ."
Cơn sốt cộng thêm hơi men khiến cô ấy hoàn toàn mất đi ý thức.
[Biến thành một con thú nhỏ luôn rồi kìa?] Giờ đây không chỉ tâm trí mà cả hành động của cô ấy cũng chẳng khác gì một con thú.
"Phòng em ở đâu."
"Ở đây nè!"
"Phải rồi, thế thì cứ ngủ ở đây đi."
Con đường đầu tiên để con người trở nên hạnh phúc là không tranh luận với kẻ ngốc. Cứ chấp nhất với một đối thủ không thể thắng chỉ khiến bản thân thêm mệt mỏi.
"Á, em hét to quá nên đau đầu... Anh Jae-jung mau hôn lên trán em để xoa dịu nỗi đau này đi...."
"Nãy em còn bảo sẽ xoa dịu nỗi đau của anh cơ mà."
"Thế thì anh hôn lên môi em luôn được không...?"
"Em chẳng thèm nghe anh nói gì cả."
Trong hành động của Baek A-hee, tôi thoáng thấy hình bóng của Yoon Seol-hwa chồng lấp lên.
"Chẳng lẽ cô gái nào phải lòng tôi cũng đều biến thành thế này sao....?"
Bộ tôi bị dính lời nguyền gì à. Tôi quyết định lát nữa sẽ nhờ Haru xem thử liệu có vong hồn nào đang ám quẻ mình không.
"Được rồi. Em muốn ngủ đúng không?"
"Hả...? Em có nói thế đâuuu...."
"Ra vậy, buồn ngủ thế thì phải bảo anh chứ."
Tôi từ bỏ việc đối thoại. Giống như cách Baek A-hee đang làm với tôi, tôi phớt lờ toàn bộ ý kiến của cô ấy và tự mình tiếp tục câu chuyện.
"Dù sao nhìn cái bộ dạng này của em thì tắm rửa cũng không xong mà về phòng cũng chẳng nổi, nên cứ ngủ ở đây đi."
Tôi vòng tay qua đôi chân của cô ấy đang đu bám trên lưng mình rồi đứng dậy. Trong tư thế cõng Baek A-hee, tôi tiến thẳng về phía giường.
Rồi cứ thế ngã nhào xuống. Chiếc giường khá rộng, đủ sức chứa hai người.
"Oa... chúng ta ngủ chung sao...?"
"Không."
"Hê, hê hê... C, cũng hơi hồi hộp một chút...."
"Đã bảo là không ngủ chung mà?"
"Nhưng em vẫn thích" Lần này Baek A-hee xoay người ôm chầm lấy tôi từ phía trước. Cơ thể nóng hổi của cô ấy quấn lấy khiến tôi cũng nóng lây. Bộ ngực ép sát khiến tôi cảm nhận rõ mồn một nhịp tim của cô ấy.
Ngay khi tôi định cử động để thoát khỏi cái ôm đó, đôi chân cô ấy đã nhanh chóng gác lên hông và chân tôi. Cô ấy dùng toàn bộ tay chân để gắn kết với cơ thể tôi, đồng thời biến chúng thành những sợi xích khiến tôi không thể thoát ra.
"Không được đâu. Anh không chạy thoát được đâu. Lần này là anh Jae-jung quyến rũ em trước mà. Anh phải chịu trách nhiệm đi."
Hơi thở của cô ấy còn nóng hơn cả thân nhiệt. Khóe môi Baek A-hee khi thốt ra những lời đó đang vẽ nên một đường cong tuyệt đẹp. Đó là một nụ cười khác hẳn với nụ cười nham hiểm khi nhấm nháp bia lúc nãy. Nó cũng khác với khuôn mặt khi cô ấy hoạt động như một ma pháp thiếu nữ.
Đó là một dáng vẻ rất con người. Nó giống như nụ cười thuần khiết của một cô bé vừa trở về sau chuyến dã ngoại trường học, dù mệt mỏi đến mức mắt lờ đờ nhưng tim vẫn đập rộn ràng vì phấn khích.
"Lâu lắm rồi em mới được ngủ cạnh người khác thế này... Em cứ ngỡ mình sẽ chẳng bao giờ được làm thế nữa...."
Tôi biết rõ "người khác" mà cô ấy vừa nhắc đến chính là bà ngoại, người thân duy nhất của cô ấy.
"Em sẽ không làm chuyện xấu đâu. Chỉ cần ở bên cạnh em thôi. Em đang đau mà... Dù chính anh Jae-jung là người khiến em đau.... Á, bụng em nóng quá. Ơ... không phải sao... là hông à...? Dù sao thì cũng nóng lắm. Anh xoa cho em đi."
Baek A-hee vùi mặt vào ngực tôi như thể không muốn cho tôi thấy biểu cảm hiện tại của mình. Hơi thở bên trong đó dồn dập. Mỗi lần hít thở, vai và ngực cô ấy lại phập phồng mạnh mẽ. Cơ thể cô ấy dính dấp vì mồ hôi đầm đìa. Cảm giác như thể đang dính máu vậy.
[Này Jae-jung, cái này....]
"Ừ, tôi biết."
Dáng vẻ đó khiến tôi không khỏi nhớ lại bản thân mình khi xưa, lúc cơ thể đau đớn vì không chịu nổi tinh quang.
"Là tác dụng phụ của Siêu tân tinh."
Dù đã thanh lọc tinh quang dưới dạng ma lực, nhưng đó vẫn là một lượng tinh quang khổng lồ. Thậm chí, khác với Yoon Seol-hwa lấy sự co rút và nén làm căn bản, sức mạnh của cô ấy lại dựa trên sự mở rộng và bùng nổ.
Cơ thể của một con người bình thường khó lòng mà chịu đựng nổi. Huống hồ ngay trong ngày thức tỉnh, cô ấy đã sử dụng sức mạnh bùng nổ đó ba lần liên tiếp.
Nếu có thể giải tỏa tác dụng phụ đó chỉ bằng một cơn sốt thì vẫn còn là cái giá quá rẻ.
"Hóa ra có tác dụng phụ thật, cái đồ ngốc này...."
Cuối cùng, chính cô ấy lại gục ngã bởi cái cớ mà mình đã đưa ra khi bước vào căn phòng này.
"Mau... xoa cho em đi... Như thế chắc... em sẽ thấy ổn hơn...."
"...."
"... Hay là, anh muốn làm chuyện xấu?"
Không thể từ chối lời đề nghị của Baek A-hee, tôi lẳng lặng đặt tay lên. Tôi đặt tay lên hông cô ấy và vỗ về nhẹ nhàng, giống như cha mẹ vẫn làm khi con cái bị ốm.
"Ưm... thích quá... Anh điêu luyện thật đấy...."
"Cái này thì có gì mà điêu luyện với không?"
"Thì có chứ. Ấm áp lắm. Thích thật. Á, tay anh Jae-jung hơi mát một chút. Nhưng mà... quần áo hơi vướng víu... À, thế này là được rồi."
Baek A-hee cười khúc khích rồi vén vạt áo mình lên. Sột soạt. Chiếc áo phông mỏng manh được kéo lên, để lộ vùng bụng và hông trắng ngần vốn bị che giấu bên dưới. Cô ấy dùng miệng ngậm lấy vạt áo vừa vén. Đôi tay đã được tự do lại một lần nữa ôm chầm lấy tôi.
"Nào, xoa lại cho em đi."
Tôi làm theo đúng lời đề nghị đó.
[Đồ rác rưởi này.]
"... Dù sao cô ấy vẫn còn là trẻ con mà."
Dù cảm thấy lấn cấn nhưng tôi chẳng còn cách nào khác. Cô ấy đã nhắc đến cả chuyện bà ngoại quá cố, lại còn đang đau đớn nữa. Tôi không phải hạng người có thể phớt lờ một đứa trẻ như vậy.
[... Cứ phớt lờ kiểu đó đi, sau này coi chừng bị ăn thịt đấy?]
"Tôi không phải hạng người dễ bị đánh bại đâu. Hơn nữa...."
Trước sự bất mãn của Spica, tôi lặng lẽ đáp lại.
"Vũ trụ vốn dĩ là nơi bao dung tất cả mà."
Đó là điều tôi đã chuẩn bị tâm lý ngay từ khi đánh thức sức mạnh này.
Trong lúc tôi đang lặng lẽ vỗ về để Baek A-hee chìm vào giấc ngủ, cô ấy lại một lần nữa lên tiếng.
"... Này. Anh có nhớ lời tỏ tình của em hôm nay không?"
"Giờ mà nói chuyện đó thì hơi...."
"Em có lý do để nhất quyết tỏ tình khi có các chị ở đó... Vì em không muốn mình trở nên hèn hạ...."
Baek A-hee biết hành động hiện tại của mình là không chính đáng. Đụng vào người đã có vị hôn thê thì lấy đâu ra chính nghĩa. Nhưng cô ấy cũng không thể từ bỏ giấc mơ của mình.
Cô ấy đã quyết tâm. Dù phải bước đi trên con đường không thể chính nghĩa, cô ấy vẫn sẽ giữ gìn chính nghĩa đến mức tối đa.
"Em sẽ giành lấy... một cách đường đường chính chính... Cả hòa bình lẫn tình yêu... tất cả...."
Đó chính là lý do cô ấy tuyên bố tình cảm của mình trước mặt những người khác cũng yêu anh.
"Vậy nên... hãy chờ đợi nhé... Em sẽ cho anh thấy những màn quyến rũ còn lợi hại hơn cả hôm nay...."
Sau khi tuyên bố như vậy, Baek A-hee lặng lẽ nhắm mắt lại.
Bàn tay đặt giữa hông và bụng cô ấy chẳng mấy chốc đã trở nên ấm áp theo thân nhiệt của cô ấy. Chẳng hiểu sao điều đó lại khiến Baek A-hee cảm thấy vui sướng và xao xuyến, cô ấy khẽ nở một nụ cười mãn nguyện.
Cầu mong một ngày nào đó, trái tim anh cũng sẽ được thắp sáng rực rỡ như ngọn lửa, cô ấy để đêm nay, một đêm sẽ ghi nhớ suốt đời, trôi qua trong giấc nồng.
Jo A-yun không hối hận về câu trả lời tối qua. Cô không được phép làm thế.
"Vì trên đời này luôn có những người mà ta không được phép yêu."
Thời gian cô trò chuyện với Yoon Seol-hwa tuy ngắn ngủi, nhưng không vì thế mà tâm tư dẫn đến câu trả lời đó lại nhẹ nhàng.
Suy nghĩ đó không phải là một cảm xúc nhất thời nảy sinh trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, mà có lẽ là tư tưởng đã luôn tồn tại kể từ khi cô bắt đầu làm cộng sự với anh.
Cô phải trở thành một con đường. Một cây cầu kết nối những người yêu nhau.
Nếu cây cầu đánh mất bổn phận của mình và nảy sinh lòng tham, mọi tiền đề sẽ sụp đổ. Tình yêu sẽ mất phương hướng và những giấc mơ sẽ rơi rụng như mưa.
Jo A-yun chấp nhận mình là một nhân vật phụ. Vì đó là điều đúng đắn, và là việc cô đương nhiên phải làm.
Nhưng đôi khi, khi nhìn thấy cảnh tượng thế này, quyết tâm đó lại lung lay.
"... Đang làm gì thế?"
Buổi sáng, nhìn Han Jae-jung và Baek A-hee đang quấn lấy nhau trên giường, cô cảm thấy tự ti, tự hỏi liệu những trăn trở tối qua có phải đều vô nghĩa hay không.
[Chủ nhân, có cần tôi giết không?] Con Parrot bên trong cô sắp sửa gào thét lên vì phấn khích đến nơi rồi.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn