Chương 81: Đính hôn (1)
Nữ chính nguyên tác thích nhân vật phụ · Glodia · 185 chương · ~20 phút đọc · Tạo 18/09/2026
Toàn văn Dưới sự giúp đỡ của các thị tùng thân cận, chúng tôi đã chuẩn bị xong xuôi và cùng nhau xuống phòng khách, nơi cả gia đình đang tụ họp.
Vì vẫn đang trong quá trình chuẩn bị bữa sáng, nên đây là khoảng thời gian gia đình tôi thường dành để trò chuyện nhẹ nhàng hoặc báo cáo các công việc thường nhật.
Bình thường Riel sẽ dành thời gian riêng vào lúc này, nhưng lần này có lẽ em ấy không thể làm vậy được.
Bởi vì em ấy chính là nhân vật chính của bản báo cáo lần này, nên phải đi cùng thôi.
"U u... u ưm!!"
"À... ngoan nào! Không sao đâu, không sao đâu...!"
Có lẽ vì cảm thấy hơi khó chịu khi xuống cầu thăng, Cây Thế Giới... à không, đứa bé bắt đầu nhõng nhẽo, khiến Riel phải vất vả dỗ dành.
"... Dù là Cây Thế Giới nhưng xem ra cũng chẳng khác gì trẻ con bình thường nhỉ."
"Có vẻ là vậy. Ta cũng chỉ nghe kể về sự ra đời của Cây Thế Giới qua truyền thuyết, nên giờ được tận mắt chứng kiến cũng thấy thật kỳ diệu."
Cô Lilu nhìn đứa bé với ánh mắt đầy hứng thú.
Dù vẫn giữ tông giọng bình thản như mọi khi, nhưng tôi vẫn nhận ra chút phấn khích len lỏi trong lời nói của cô ấy.
Cũng phải thôi, cô Lilu vốn dĩ đã sống cả đời với tư cách là người bảo hộ Cây Thế Giới.
Từng có lúc tưởng chừng bị Cây Thế Giới bỏ rơi, giờ đây lại được thấy Cây Thế Giới tái sinh ngay trước mắt.
Cảm xúc của cô Lilu lúc này chắc chắn là không lời nào tả xiết.
"Mà đúng như lời Phyllis nói, con bé trông giống Riel thật đấy. Liệu có phải vì cô bé được Ngài Yggdrasil lựa chọn nên mới vậy không?"
Nghe cô Lilu nói, tôi lại quan sát đứa bé kỹ hơn.
... Quả thực, nếu cứ lớn lên thế này, con bé chắc chắn sẽ có ngoại hình rất giống Riel.
Có lẽ vì Riel vẫn còn nét trẻ con nên trông họ giống hai chị em hơn, điều này cũng coi như là may mắn chăng?
"A, cậu chủ. Mọi người đang chờ... ạ?"
Cô hầu gái đang đứng đợi trước phòng khách bỗng im bặt khi thấy đứa trẻ lạ mặt.
Này, tuyệt đối không phải đâu nhé.
Đừng có mà hiểu lầm.
Nghĩ vậy, tôi đi ngang qua cô hầu gái đang đứng hình và bước vào phòng khách.
"Con xin lỗi vì đã đến muộn, thưa cha."
"Ừ, ồ? Cả cô Lilu và tiểu thư Riel cũng đến sao? Rốt cuộc là..."
Cha nhìn thấy cô Lilu và Riel, rồi ánh mắt ông hạ thấp xuống và đứng hình ngay tại chỗ.
Mẹ ngồi bên cạnh tuy có vẻ bình tĩnh hơn, nhưng tôi thấy đôi lông mày của bà khẽ nhướng lên.
Kino thì há hốc mồm kinh ngạc, còn Asta thì lẳng lặng đứng dậy tiến lại gần.
"Anh trai."
"... Gì?"
"Dù em có hỏi anh là đã tiến triển đến đâu rồi, nhưng em thực sự không ngờ anh lại "đánh nhanh thắng nhanh" đến mức này đấy."
"Cái gì cơ?"
Asta đặt tay lên vai tôi.
"... Vậy rốt cuộc là cháu em chào đời từ bao giờ thế?"
"Chết đi thằng ranh."
Tôi chộp lấy bàn tay Asta trên vai mình và quật ngã nó ngay lập tức.
Phải mất một lúc lâu thì mọi người, bao gồm cả cha tôi, mới lấy lại được sự bình tĩnh.
Thực tế thì việc đây là con của chúng tôi là chuyện không tưởng về mặt vật lý lẫn thực tế mà.
Sau khi trấn an gia đình, việc giải thích tình hình cũng không tốn quá nhiều thời gian.
"U u, kya!"
"Ngoan nào, ngoan nào, đúng rồi."
Hiện tại đứa bé đang nằm trong lòng mẹ tôi.
Mẹ đang khéo léo chăm sóc đứa trẻ đang ngọ nguậy chân tay đầy tò mò với mọi thứ xung quanh.
Ừm, quả nhiên kinh nghiệm nuôi con dày dạn có khác, mẹ thật vĩ đại.
Lúc tôi định bế thì con bé tuy không phản kháng nhưng mặt mày cứ xị ra, vậy mà giờ lại đang cười đùa vui vẻ.
Vả lại, có lẽ vì cùng có mái tóc tông màu xanh lá nên trông hai người họ thực sự giống mẹ con vậy.
Sau khi nghe chuyện, cha tôi liền lấy giấy bút ra viết thư cho ai đó, còn mẹ thì bận rộn chăm trẻ.
Kino đứng bên cạnh mẹ, nhìn đứa bé với vẻ mặt đầy tò mò.
Còn Asta thì ngồi đối diện tôi, đang xoa xoa chỗ đau do bị tôi quật ngã lúc nãy.
"Em chỉ đùa chút thôi mà, anh trai."
"Tại chú mày cứ đùa mấy câu ngu ngốc nên mới bị thế đấy."
Riel dường như vẫn còn nhớ đến câu đùa lúc nãy, mặt đỏ bừng cúi gầm xuống.
"Vậy anh trai, anh định tính sao với đứa bé này?"
"Đó mới là vấn đề. Hai tuần nữa là phải quay lại Học viện rồi..."
Tôi nhìn Riel và ra hiệu.
Riel gật đầu và định rón rén đứng dậy rời khỏi phòng khách, thì...
"U... u oa!!... Oa!!"
Đứa bé đang chơi với mẹ bỗng giật mình, vươn tay về phía Riel và bắt đầu khóc nức nở.
Riel hốt hoảng quay lại bế con bé lên để dỗ dành.
"... Tình trạng thế này thì chịu rồi."
"Haiz..."
"Ít nhất là phải ở trong cùng một không gian, nếu không con bé sẽ thấy bất an và khóc thét lên ngay."
Lúc nãy ở trong phòng, khi Riel định ra ngoài để thay quần áo, đứa bé đang được Phyllis bế bỗng khóc loạn lên khiến chúng tôi một phen khốn đốn.
Cuối cùng phải để Riel bế con bé về tận phòng mình mới giải quyết được, nhưng vấn đề là ở Học viện thì phải làm sao.
Không lẽ lại bế cả đứa trẻ vào lớp học?
"Dù đã nghe về nguồn gốc của đứa bé, nhưng xét theo khía cạnh nào đó thì chị Riel cũng có thể coi là mẹ của con bé mà."
"... Chắc phải tìm cách giải quyết thôi."
"Mà nhắc mới nhớ, anh trai còn chưa kết hôn mà đã có con rồi nhỉ."
"Thì cũng vừa mới quyết định đính hôn thôi, tự dưng lại sắp thành ông bố bỉm sữa rồi."
Tôi vừa dứt lời thì bỗng nhiên không gian xung quanh trở nên im lặng lạ thường.
Thấy lạ, tôi nhìn quanh thì thấy cả cha, mẹ, Asta và Kino đều đang há hốc mồm nhìn tôi trân trân.
"Gì vậy? Mọi người sao thế?"
"Kyou, con định đính hôn sao?"
Nghe cha hỏi, tôi mới sực nhớ ra.
... Hóa ra tôi vẫn chưa nói chuyện đính hôn cho mọi người biết.
Vốn dĩ định nói vào lúc này, nhưng vì chuyện của đứa bé mà tôi quên bẵng đi mất.
Một ngày nọ, tại Lãnh địa Công tước Ignis.
Andrew, người đang nỗ lực phục hồi lãnh địa với tư cách là người đại diện gia chủ, đặt xấp tài liệu xuống và tựa lưng vào ghế nghỉ ngơi.
"Phù..."
Andrew vươn vai một cái rồi thở dài.
Bắt đầu từ Gilbert, rất nhiều người quen từ thời Học viện đã tức tốc chạy đến giúp đỡ ngay khi nhận được thư của anh.
Nhờ đó, tình hình an ninh và các công việc hành chính vốn bị tê liệt của lãnh địa đang dần đi vào quỹ đạo, nỗi lo âu của người dân cũng dần được xoa dịu.
Và cách đây không lâu, anh cũng vừa nhận được thư báo đã tìm thấy cha mình, nên cảm giác mọi việc cuối cùng cũng đã trở lại bình thường.
Đúng lúc đó, có tiếng gõ cửa phòng làm việc.
Sau khi Andrew cho phép, cánh cửa mở ra.
"Công tử Andrew."
"Tiểu thư Alicia, có chuyện gì vậy ạ?"
Người đến tìm Andrew khi anh đang nghỉ ngơi chính là tư tế Alicia.
Trên tay cô là một bộ đồ pha trà.
"Tôi nghĩ đã đến lúc anh nên nghỉ ngơi một chút, nên đã mang trà đến."
"À, cảm ơn cô."
Andrew vừa nhâm nhi tách trà Alicia mang đến vừa tận hưởng giây phút thư giãn.
Alicia từng giúp việc giấy tờ ở Giáo hội nên cô đang hỗ trợ Andrew rất nhiều trong công việc.
Andrew vừa uống trà vừa lén nhìn Alicia.
Trước vẻ đẹp của Alicia, trái tim Andrew không khỏi xao động.
"Không, tỉnh lại đi Andrew. Lãnh địa Công tước vẫn chưa hoàn toàn hồi phục đâu..."
Đang cố gắng trấn tĩnh tâm trí thì lại có tiếng gõ cửa.
Người bước vào sau khi được Andrew cho phép là một trong những người làm mới được thuê.
"Thưa cậu chủ, có thư gửi đến ạ."
"Thư sao? Của ai vậy?"
"Là của tiểu thư Riel ạ."
Nghe vậy, Andrew liền nhận lấy bức thư ngay lập tức.
Có hai bức thư được gửi đến.
Một bức đề tên anh, còn bức kia thì...
"Đây là thư gửi cho tiểu thư Alicia."
"Cho tôi sao?"
Alicia nhận thư từ Andrew và mở ra xem.
Khi đọc dần nội dung bức thư, đôi mắt Alicia mở to vì kinh ngạc.
Nội dung thư nói rằng Hạt giống Cây Thế Giới mà cô đã đích thân lặn lội đến tận Rừng Cây Thế Giới để mang về đã nảy mầm.
Nghe tin một Cây Thế Giới mới đã ra đời và đang dần lớn lên, Alicia cảm thấy vô cùng hạnh phúc.
Với tư cách là một tín đồ, và cũng là người đã mang hạt giống về.
"Thật tốt quá... thật sự tốt quá."
Cảm nhận niềm vui ngập tràn trong lòng, Alicia cố kìm nén những giọt nước mắt chực trào.
Khi nhìn thấy Cây Thế Giới đã chết trong rừng và nghe câu chuyện của Ngài Yggdrasil, cô đã đau buồn biết bao.
Khi nghe tin Cây Thế Giới biến mất, vòng tuần hoàn ma lực gặp trục trặc và thế giới đang tiến tới hồi kết, cô đã tuyệt vọng đến nhường nào.
Không phải lúc để chần chừ nữa.
Nghĩ rằng phải lập tức đi bái kiến Ngài Cây Thế Giới mới, Alicia quay sang nhìn Công tử Andrew.
"Công tử Andrew, chúng ta phải lập tức..."
Nhưng đập vào mắt Alicia lúc này là hình dáng Andrew đang đứng hình với bức thư trên tay.
"... Công tử Andrew?"
Gọi mãi không thấy trả lời, Alicia tiến lại gần và ghé đầu đọc thử nội dung bức thư anh đang cầm.
Dù đọc trộm thư của người khác là vi phạm phép lịch sự, nhưng nguyên nhân khiến anh trở nên như vậy là...
"Ôi trời."
Quả thực, với tính cách của Andrew mà cô từng biết, nhận được bức thư như thế này thì không đứng hình mới là lạ.
"Công tử Andrew? Tỉnh lại đi anh."
Dù có nắm vai lay mạnh thế nào Andrew vẫn không tỉnh lại.
Cuối cùng, khi Alicia định bỏ cuộc và chờ đợi, thì vài phút sau Andrew bừng tỉnh và bật dậy.
"Anh... anh phải đến Lãnh địa Bá tước Ventus ngay lập tức!"
"Dạ? Nhưng chẳng phải đây là lúc anh cần tập trung phục hưng lãnh địa sao...?"
"... Việc này cũng là vì phục hưng lãnh địa thôi."
... Dù cái cớ nghe có vẻ hơi gượng ép, nhưng Alicia cũng không vạch trần.
Bởi chính Alicia cũng đã có lý do để phải đến Lãnh địa Bá tước Ventus rồi.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn