Chương 36: Chương 4
The New Gate · HCT0000 · 56 chương · ~177 phút đọc · Tạo 30/07/2026
Vol 9: Thiên Hạ Ngũ Kiếm Bữa tiệc kết thúc, nhóm Shin với tư cách là khách danh dự, lần lượt di chuyển về những căn phòng được phân bổ bên trong Guild House.
Vốn dĩ mỗi người một phòng, nhưng đúng như dự đoán, Yuzuha lại làm nũng nên đành chung phòng với Shin.
"Chắc mình hơi say rồi."
Để lại Yuzuha đang cuộn tròn trên nệm ngay khi vừa về đến phòng, Shin đi dạo quanh Guild House cho giã rượu.
Vì đã từng giao lưu với Kuchinashi, anh cũng nắm được phần nào cấu trúc bên trong Guild House, cộng thêm tính năng bản đồ nên không lo bị lạc.
Cho dù có chạm mặt thành viên Guild đi chăng nữa, thì tên tuổi và khuôn mặt của Shin cũng đã được mọi người biết đến rộng rãi.
Do đó, chỉ cần không tiến lại gần những khu vực cấm người ngoài, thì sẽ không có vấn đề gì to tát.
"Hửm? Tín hiệu này là..."
Vừa đi vừa nhìn theo tín hiệu trên bản đồ, Shin đặt chân đến một nơi trông giống như khu vườn được bố trí ở một góc của Guild House.
Diện tích khoảng chừng 20 Mel vuông. Vì có những bức tường che chắn tầm nhìn, nên có vẻ nơi này cũng có thể dùng để tập vung vũ khí hay luyện các bài quyền.
Đêm đã về khuya, ánh sáng của mặt trăng và những vì sao đang dịu dàng chiếu rọi lên thảm cỏ và những bông hoa.
"Quả nhiên là Tiera sao."
Dù đã lờ mờ đoán được từ khí tức, nhưng đúng như tín hiệu trên bản đồ, trong vườn đã có người đến trước.
Ánh sáng tuôn rơi chiếu rọi bóng dáng Tiera giữa màn đêm tăm tối. Ngước nhìn bầu trời đêm, Tiera vẫn chưa thay đồ mà vẫn mặc nguyên bộ trang phục Vu nữ lúc dự tiệc.
"Cô vẫn chưa thay đồ sao. ――Tiera?"
Shin cất tiếng gọi Tiera - người đang ngước nhìn bầu trời với đôi mắt mông lung vô định. Thế nhưng, cô không hề có chút phản ứng nào đáp lại.
Trước khi Shin - người đang cảm thấy có gì đó khác thường - kịp gọi thêm lần nữa, Tiera bắt đầu cử động.
Cô đưa hai tay lên, rồi từ từ dang rộng sang hai bên. Sau đó, cô xoay người một vòng nhịp nhàng theo động tác ấy.
Sau đó, những cử động vẫn không hề dừng lại, cô tiếp tục múa như thể đang đùa giỡn với một thứ gì đó vô hình.
"Kagura, ư?"
Trang phục Vu nữ, bóng dáng thoát tục được chiếu rọi giữa màn đêm, cùng những chuyển động không thể nhìn ra quy luật.
Nhìn điệu múa tung bay mái tóc đen của Tiera, Shin liên tưởng đến điệu Kagura mà anh từng vài lần nhìn thấy trên sóng truyền hình.
Điệu Kagura đó có những động tác khá chậm rãi, và anh có cảm giác điệu múa hiện tại của Tiera cũng mang một bầu không khí có nét tương đồng.
Kết hợp với biểu cảm trên khuôn mặt, trông cô cứ như đang chìm vào một loại trạng thái xuất thần vậy.
"…………"
Từ lúc nào không hay, Shin đã quên mất cả thời gian mà say sưa ngắm nhìn điệu múa của Tiera.
Đã bao lâu trôi qua rồi nhỉ. Hệt như tua ngược lại động tác ban đầu, sau khi xoay người, Tiera hạ cánh tay đang giương cao xuống và dừng hẳn chuyển động.
Cô trở lại trạng thái ngước nhìn bầu trời đêm, giống hệt như lúc Shin mới bước đến nơi này. Nếu không chứng kiến điệu múa vừa rồi, có lẽ anh đã nghĩ cô vẫn luôn đứng yên ngước nhìn bầu trời từ nãy đến giờ, bởi lẽ cả vị trí đứng lẫn tư thế đều không hề thay đổi.
Nếu phải chỉ ra một điểm khác biệt, thì có lẽ là thứ ánh sáng chiếu rọi lên cơ thể Tiera đã trở nên rực rỡ hơn đôi chút.
"Những vì sao đẹp quá nhỉ."
"Hửm? ……À, ừ, đúng thế."
Không biết cô đã nhận ra anh từ lúc nào. Tiera quay mặt về phía Shin và cất tiếng.
Nụ cười khẽ nở trên môi Tiera phảng phất một nét gì đó thật thiêng liêng. Thậm chí, nó khiến Shin có cảm giác như thể anh đang nói chuyện với một ai khác chứ không phải là Tiera.
"Cậu cũng ra ngắm sao à, Shin?"
"Không, tôi chỉ muốn hóng gió đêm một chút thôi. Với lại... tuy không có ý nhìn trộm, nhưng tôi đã vô tình nhìn thấy điệu múa của cô. Cô yên tâm, tôi sẽ không gặng hỏi xem nó là gì, cũng sẽ không kể cho ai nghe đâu."
Dù có chút do dự, nhưng Shin vẫn quyết định nói thật.
Về những uẩn khúc của Tiera, anh đã quyết định sẽ đợi cho đến khi cô cảm thấy sẵn sàng để chia sẻ. Thế nên, anh đã nói rõ ràng rằng mình không có ý định tra hỏi.
"Vậy sao. Nhưng, nếu là cậu thì chắc không sao đâu. Không chừng, tôi đã gọi cậu đến cũng nên."
Vừa bước về phía Shin, Tiera vừa mỉm cười bảo anh không cần bận tâm. Đồng thời, cô cũng buông một lời đầy ẩn ý.
"Bảo là đã gọi tôi, tôi có thể hỏi câu đó nghĩa là sao không?"
"Tôi muốn cậu đợi thêm một chút nữa. Bằng không, tôi chẳng thể giải thích cho tường tận được."
Vừa nói, Tiera vừa vươn hai tay về phía má Shin. Hệt như đang nâng niu một món đồ dễ vỡ, đôi bàn tay Tiera nhẹ nhàng âu yếm vuốt ve gò má anh.
"Tiera…… Không, cô là……"
Cảm giác khác thường vốn có ban nãy càng lúc càng lớn dần trong Shin. Thứ mà anh nghĩ chỉ là do mình tưởng tượng, nay đã biến thành một cảm giác chân thực vô cùng rõ ràng.
Đôi mắt có phần mờ ảo mất đi tiêu cự ấy đang nhìn chằm chằm vào Shin. Như để xác nhận xem thứ gì đang ngự trị sâu thẳm bên trong đó, Shin cũng nhìn sâu vào đôi mắt của Tiera.
Cùng là sắc vàng, nhưng lại mang một sắc độ khác với màu hoàng kim. Thứ phản chiếu trong đôi mắt hơi trong suốt ấy, không phải là gã đàn ông tóc đen mà anh vẫn thường thấy trong gương――
"Hử!?"
Shin nhận ra có một "thứ gì đó" mờ ảo bao phủ, không phải là chính anh, đang nhìn ngược trở lại mình. Và rồi, ngay khoảnh khắc anh định nhìn thấu chân tướng của nó, một thứ mềm mại chợt chạm vào môi anh.
"Ưm……ưm………………ưn……………haa, ưn――" Thứ chạm vào môi Shin, chính là môi của Tiera. Có lẽ vì quá tập trung ý thức vào sâu bên trong đôi mắt kia, anh đã không hề nhận ra Tiera đang tiến lại gần.
Đôi bàn tay Tiera vốn đang âu yếm vuốt ve gò má, nay đã ôm chặt lấy khuôn mặt Shin. Một nụ hôn mãnh liệt đến mức không thể tưởng tượng nổi ở Tiera ngày thường đang kết nối hai người. Từ khóe mắt nhắm nghiền trong lúc trao nụ hôn, một giọt lệ lăn dài trên gò má Tiera. Biểu cảm ấy khác hẳn ban nãy, thoắt ẩn thoắt hiện sự say đắm và tình cảm mãnh liệt.
"Ư!!"
Vì sự việc xảy ra quá đột ngột, tư duy của Shin bị đình trệ trong vài giây trước khi khởi động lại. Cảm thấy nếu cứ tiếp tục thế này thì không ổn, anh liền đặt tay lên vai Tiera định đẩy cô ra.
"Ưm……a……?"
Đúng lúc đôi môi khẽ tách ra để thở gấp, bàn tay Shin chạm vào vai Tiera. Ngay lập tức, ánh sáng của sự tỉnh táo đột ngột trở lại trong đôi mắt cô.
Dường như chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra, toàn thân cô đông cứng. Thế nhưng, phía trước tầm mắt, tồn tại một sợi chỉ mỏng manh nối liền bờ môi của Shin và Tiera. Sợi chỉ phản chiếu ánh sáng nhàn nhạt của mặt trăng ấy, là nước bọt của Shin, của Tiera, hay là hỗn hợp của cả hai.
"A……hả? Cái, cái gì……?"
Rơi vào trạng thái hoảng loạn, Tiera chỉ biết lặp đi lặp lại "Tại sao?".
Nếu bây giờ không phải là ban đêm, chắc hẳn ai cũng sẽ thấy khuôn mặt Tiera đang đỏ bừng lên.
"M-Mình, không lẽ, với Shin, hả?"
Đôi bàn tay đang ôm lấy khuôn mặt Shin. Nói đúng hơn là, khoảng cách quá đỗi gần gũi đến mức có thể cảm nhận được hơi thở của nhau.
Cùng với sợi nước bọt nối liền hai bờ môi.
Đến nước này, nếu nhận thức chính xác những gì mình vừa làm, chắc chắn đương sự sẽ còn rơi vào trạng thái hỗn loạn sâu sắc hơn nữa.
"Nyyyaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa!!!"
"Tiera, khoan đã, chưa gì đã――" Rơi vào trạng thái hoảng loạn tột độ, Tiera bỏ chạy thục mạng mà không thèm nghe Shin nói. Cô trượt khỏi vòng tay Shin nhẹ nhàng hệt như một ninja lão luyện, rồi cắm đầu chạy như bay mà chẳng hề bị bộ trang phục Vu nữ làm vướng víu.
Tiếng hét kinh hãi vang vọng khắp Guild House, cô lao vào dãy hành lang dài với tốc độ khiến cả những Tuyển định giả cũng phải chào thua. Chỉ mất vài giây, cô đã chạy đến cuối hành lang, rẽ qua góc khuất và mất hút.
"Cái quái gì thế này……"
Với sự việc vừa xảy ra, anh cũng chẳng thể nào đuổi theo. Bị bỏ lại một mình, Shin chỉ biết đứng chết trân tại chỗ một lúc lâu.
† Hôm sau, vừa dụi đôi mắt ngái ngủ, Shin vừa dẫn Yuzuha đi ăn sáng. Có vẻ vẫn còn buồn ngủ, Yuzuha nắm chặt tay Shin, vừa bước đi vừa gật gù hệt như gà mổ thóc.
Bữa sáng ở Guild House dường như được phục vụ vào một khoảng thời gian cố định, nên nhóm Shin cũng được mời dùng bữa cùng.
Trên đường đến nhà ăn, họ tình cờ chạm mặt Filma và Tiera. Filma vẫn chào hỏi như mọi khi, nhưng Tiera vừa nhìn thấy mặt Shin liền đỏ bừng cả mặt rồi chạy biến đi trước.
"……Này, Chủ nhân. Hôm qua ngài và Tiera-chan có chuyện gì đúng không?"
Trước phản ứng lộ liễu như vậy, Filma không thể nào không nhận ra. Không có chuyện cô sẽ nhắm mắt làm ngơ, Filma nở nụ cười và bắt đầu tra hỏi.
"Có thì đúng là có. Chỉ là, bản thân anh cũng chưa thể hiểu nổi tình hình. Hôm qua anh định xác nhận lại với Tiera thì cô ấy đã bỏ chạy mất."
"Ngài đã làm chuyện gì đó khiến con bé phải bỏ chạy đúng không? Hơn nữa, lại còn là chuyện khiến con bé phải xấu hổ đỏ bừng mặt nữa chứ."
Shin vươn tay đẩy khuôn mặt đang sáp lại gần của Filma ra xa.
"Đừng có nói như thể lỗi là do anh vậy chứ! Bản thân anh cũng đang chẳng hiểu cái mô tê gì đây này!"
Nếu đã không thể hỏi rõ sự tình từ Tiera, thì người duy nhất anh có thể thảo luận cùng chỉ có một. Thế nhưng nếu vậy, anh sẽ bắt buộc phải kể lại những gì đã xảy ra vào đêm qua.
"Chuyện này quả thực không thể cứ nhắm mắt làm ngơ được. Dù tâm trạng khá nặng nề, nhưng anh sẽ đi hỏi người có khả năng biết rõ về chuyện này nhất. Nhờ em trông Yuzuha nhé."
Giao Yuzuha cho Filma, Shin hướng đến phòng của Schnee. Khi đi ngang qua căn phòng được cấp cho Schnee, anh nhận thấy bên trong vẫn còn khí tức của cô.
Shin gõ cửa phòng, có vẻ cô vừa vặn chuẩn bị ra ngoài nên Schnee liền xuất hiện ngay lập tức.
"Shin-sama? Yuzuha không đi cùng ngài sao, có chuyện gì vậy ạ?"
"Anh có chút chuyện về Tiera muốn hỏi em. Từ giờ đến lúc ăn sáng vẫn còn chút thời gian, em có thể nghe anh nói được không?"
"Đã có chuyện gì xảy ra sao ạ? Em hiểu rồi. Xin mời ngài vào trong."
Shin nối bước Schnee bước vào phòng. Cấu trúc căn phòng cũng giống hệt phòng của Shin, chỉ khác biệt đôi chút ở cách bài trí nội thất.
Ngồi xuống tấm nệm lót, Shin bắt đầu kể lại sự việc đêm qua.
Về điệu múa của Tiera, về việc cô ấy cư xử hệt như một người khác, và về một kẻ nào đó đã nhìn chằm chằm vào anh từ sâu trong đôi mắt cô.
Và cả việc, anh đã bị hôn.
"……Lại có chuyện như vậy xảy ra sao."
"Giữa chừng thì cô ấy đã tỉnh lại. Nhưng có vẻ như cô ấy không hề nhớ gì về những chuyện trước đó cả. Nhờ vậy mà cứ hễ anh định hỏi chuyện là cô ấy lại bỏ chạy. Anh nghĩ nếu là em thì có thể sẽ biết điều gì đó."
Vừa nói, ánh mắt Shin vừa đảo đi đảo lại lúng túng.
Lúc từ hầm ngục trở về, cảm giác áp lực tỏa ra từ Schnee đã biến mất, nhưng nếu hỏi liệu tâm trạng cô ấy đã tốt lên chưa thì câu trả lời chắc chắn là chưa.
"Ra là vậy, em đã hiểu được ngọn ngành sự tình rồi. Dù không thể kể chi tiết khi chưa có sự cho phép của đương sự, nhưng ít nhất đó chắc chắn không phải là chuyện xấu. Nên gọi đó là một tố chất đặc biệt mà Tiera sở hữu chăng?"
"Chỉ cần nhìn thôi cũng biết cô ấy không phải là Elf bình thường rồi. Anh đoán là cô ấy xuất thân từ một gia tộc hơi đặc biệt một chút, đại loại vậy."
"Em nghĩ ngài cứ nhận định như vậy là được rồi. Về chi tiết, hãy để chính Tiera nói với ngài. Tất nhiên, việc con bé có nói hay không còn phụ thuộc vào quyết định của chính nó."
"Vậy là được rồi. Trước mắt, biết được đó không phải là thứ gì nguy hiểm là anh yên tâm rồi."
Cuộc nói chuyện kết thúc, Shin khẽ thở phào nhẹ nhõm. Có vẻ như không phải là chuyện bị thứ gì đó chiếm hữu hay đại loại vậy.
Vừa mới an tâm được một chút thì bụng Shin đã sôi lên ùng ục. Thời gian cũng vừa vặn đến lúc thích hợp.
"Vậy, chúng ta đi ăn sáng thôi nhỉ."
"Vâng ạ. Thế nhưng, trước lúc đó!"
"Ơ, s-sao thế?"
Bắt lấy bàn tay đang hướng về phía cửa phòng của Shin, Schnee kéo giật lại, ép anh phải quay người đối diện với cô.
"Cơn bực tức bị kìm nén nãy giờ bùng nổ rồi sao!?" Shin run rẩy đưa mắt nhìn Schnee. Thế nhưng, biểu cảm hiện lên trên khuôn mặt cô lại hoàn toàn khác với những gì anh dự đoán.
"Em sẽ không để chuyện này cứ thế mập mờ trôi qua đâu... Nghe ngài kể xong chuyện vừa rồi, ngài nghĩ em không cảm thấy gì sao?"
"A-à... không, nói đúng hơn là chính vì biết em sẽ để tâm nên anh mới thấy khó mở lời đấy chứ."
Dẫu trong đầu có thấu hiểu, thì việc có thể biến nó thành hành động hay không lại là một vấn đề hoàn toàn khác.
Thật hiếm thấy, cả biểu cảm lẫn cử chỉ đều cho thấy rõ mồn một rằng Schnee đang hờn dỗi.
"Lần của Kotone-san cũng vậy, Shin-sama có quá nhiều sơ hở đấy."
"A-Anh biết lỗi rồi..."
Không thể phản bác, Shin chỉ còn cách lên tiếng xin lỗi. Ở trước mặt người khác, Schnee không bao giờ nói những lời gay gắt đến thế này.
"Nếu ngài đã biết lỗi rồi thì.................. h-hãy ôm em đi."
Ngập ngừng vài giây, Schnee dang rộng hai tay sang hai bên và nói.
"Etto...... chỉ vậy thôi, là được sao?"
"Em không muốn... chỉ có mỗi mình em bị ra rìa đâu."
Vừa nói, hai cánh tay đang vươn về phía Shin khẽ đưa lên hạ xuống. Cử chỉ đó hệt như đôi tai của Yuzuha trong bữa tiệc, dường như đang hối thúc anh hãy mau lên.
Có vẻ vì tự mình nói ra nên cô cảm thấy xấu hổ, gò má và đôi tai của Schnee - người đang nhắm nghiền hai mắt - đỏ bừng lên.
Shin hạ quyết tâm, vươn tay ôm lấy Schnee một cách dịu dàng nhất có thể.
"Ưm……"
Khoảnh khắc được ôm trọn vào lòng, cơ thể Schnee khẽ giật mình phản ứng. Rồi, cô ngập ngừng vòng tay qua lưng Shin.
Có lẽ một khi đã ôm lấy nhau thì bao nhiêu căng thẳng cũng tan biến hết, cô vòng tay ôm ghì lấy anh bằng tất cả sức lực.
Một mùi hương ngọt ngào thoang thoảng nơi chóp mũi Shin. Đồng thời, một xúc cảm vừa ấm áp vừa mềm mại truyền đến qua hai cánh tay và lồng ngực anh.
"Thật kỳ lạ…… Cảm giác vô cùng bình yên ạ."
"Chà, ừm…… thế thì tốt rồi."
Nhìn khuôn mặt hoàn toàn an tâm của Schnee, Shin thở phào nhẹ nhõm. Trước mắt thì anh cũng yên tâm phần nào vì tâm trạng của cô đã tốt lên.
Thế nhưng, mọi chuyện không hề êm xuôi dừng lại ở đó.
"Xin ngài, hãy ôm chặt hơn nữa đi ạ."
Ban đầu Schnee vẫn mang một biểu cảm bình tĩnh, nhưng chỉ một lúc sau, có vẻ cảm thấy chưa đủ nên cô đã lên tiếng yêu cầu anh tăng thêm lực ôm.
Không biết phải tiết chế sao cho vừa, Shin chỉ tăng thêm một chút xíu lực. Với sức lực của Shin hiện tại, chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ tạo ra một lực ép khá mạnh rồi.
"……Nữa đi ạ. Chặt hơn nữa……"
Nhưng yêu cầu của Schnee vẫn chưa dừng lại. Lực ôm càng mạnh, cô càng đòi hỏi phải mạnh hơn nữa.
Dĩ nhiên Schnee không phải là người bình thường, nên dù Shin có ôm mạnh hơn một chút cũng chẳng hề hấn gì. Tuy nhiên, nói thế không có nghĩa là không có sự thay đổi nào xảy ra.
Vì cả hai đang ôm chặt lấy nhau, nên xúc cảm về đôi gò bồng đảo của Schnee đang thay đổi hình dáng một cách mềm mại trên lồng ngực Shin càng được truyền đến rõ ràng hơn.
Hơn nữa, khi nhìn thấy Schnee cứ cọ cọ khuôn mặt vào vai mình như đang làm nũng, lý trí của Shin đang bị bào mòn với một tốc độ khủng khiếp.
"Ôm em…… chặt hơn nữa đi ạ……"
Không thể nhìn thấy khuôn mặt của Schnee. Những lời thì thầm bên tai anh nóng rực, hệt như những lời âu yếm đường mật của tình nhân.
Hồi chuông cảnh báo rằng cứ thế này thì nguy mất vang lên inh ỏi trong tâm trí Shin. Thế nhưng trái ngược với lý trí, cơ thể anh lại chẳng hề muốn rời xa.
"Sch, nee……"
Cảm xúc dần lấn át lý trí.
Bàn tay Shin mơn trớn dọc theo tấm lưng Schnee, và đúng vào khoảnh khắc cơ thể cô khẽ run lên bần bật――.
『Hai người kia, sắp hết giờ ăn rồi đó nha~? 』 ――Giọng nói của Filma vang lên trong đầu hai người.
"Oái!?"
Trước giọng nói đột ngột vang lên, Shin và Schnee lập tức tách nhau ra như thể bị bật lò xo.
"Á hự!?"
Vì đang xoay lưng về phía cánh cửa, Shin đập mạnh phần gáy vào đó một cú rõ to. Tuy không bị sát thương gì, nhưng sự tự ghét bỏ bản thân vì không hiểu mình đang làm cái quái gì lại dâng trào.
"Em xin lỗi. Em đã hơi quá trớn mất rồi……"
"Không, là do anh mới đúng, muốn dừng mà cũng không dừng được nữa."
Suýt chút nữa bọn họ đã bị bầu không khí nuốt chửng. Hai người xin lỗi nhau, rồi lập tức bắt đầu di chuyển.
Sau khi truyền âm lại cho Filma rằng họ sẽ đến ngay, cả hai tiến thẳng đến nhà ăn mà không ghé ngang đâu nữa.
"Etto, Schnee-san? Sao em lại khoác tay anh?"
"Ít nhất hãy để em chìm đắm trong dư âm một chút đi ạ. Em đoán ngài không nhận ra nên mới nói, xung quanh Shin-sama có quá nhiều phụ nữ xinh đẹp. Đứng ở góc độ người quan sát như em, thực sự không thể nào yên tâm được đâu ạ."
"Cái đó đâu phải do anh muốn đâu chứ……"
"Nếu vậy, xin ngài hãy giữ khoảng cách với họ thêm một chút đi ạ."
Có lẽ vì chỉ có hai người đang đi bộ trên hành lang, nên Schnee vẫn cứ ôm khư khư cánh tay Shin mà lên tiếng kháng nghị.
Nghĩ rằng đây là một hành động quá đỗi táo bạo so với Schnee thường ngày, Shin thử dò xét khí tức xung quanh, quả nhiên phía trước con đường không có một bóng người. Có vẻ như cô đã kiểm tra trước cả Shin rồi mới hành động.
Đương nhiên, nếu là Shin thì anh hoàn toàn có thể dùng sức để vung tay ra. Thế nhưng, trước xúc cảm mềm mại truyền đến từ cánh tay, Shin đã đầu hàng.
"A-Anh, hiểu rồi……"
"N-Ngài, hứa, rồi, đó, nhé!"
Trước sức ép của Schnee, Shin chỉ biết lúng túng lùi bước. Nghĩ đến cảm nhận của Schnee, anh cũng có thể thấu hiểu được, nên không hề phản bác lại.
Có lẽ đã hài lòng khi thấy Shin gật đầu, Schnee buông cánh tay anh ra rồi bước đi. Shin cũng vừa lau mồ hôi lạnh vừa nối bước theo sau.
Địa điểm ăn sáng là nhà ăn nằm ngay cạnh phòng tiệc tối qua.
Khi hai người đến nơi, tất cả các thành viên trong tổ đội đều đã bắt đầu dùng bữa. Thức ăn trong bát đĩa cũng đã vơi đi quá nửa.
"Chà, hai người đến nhanh hơn em tưởng đấy――Trông tâm trạng Schnee có vẻ rất tốt, không biết đã có chuyện gì xảy ra nhỉ?"
Khi anh vừa ngồi xuống chiếc ghế còn trống, Filma ở bên cạnh liền bắt chuyện. Nửa câu sau cô hạ thấp giọng để Schnee đang ngồi đối diện không thể nghe thấy.
"Trước mắt thì, những gì cần hỏi tôi đã hỏi xong rồi. Tiera."
"Hí! Ch-Chuyện gì……?"
Shin cất tiếng gọi giật lại khi Tiera đang bưng chiếc khay vẫn còn thức ăn dở, chực chờ đứng lên bỏ trốn.
Khoan bàn đến chuyện cô ấy có chịu kể hay không, anh vẫn muốn truyền đạt lại chuyện gì đã xảy ra vào đêm qua.
"Chuyện gì đã xảy ra vào hôm qua, lát nữa tôi sẽ giải thích cặn kẽ. Hãy đợi tôi ở phòng cô nhé."
"A, ừm, e-etto, t-tôi hiểu rồi."
Đưa mắt nhìn theo dáng vẻ lúng túng của Tiera rời đi, Shin cũng bắt đầu dùng bữa sáng.
Những người chưa nghe rõ ngọn ngành như nhóm Filma tuy mang đầy thắc mắc về cuộc đối thoại của hai người nhưng cũng không nói lời nào. Bởi lẽ, chỉ cần nhìn thái độ của Tiera, họ có thể dễ dàng suy đoán được rằng đã có chuyện gì đó xảy ra.
Dùng bữa xong, Shin cùng Schnee đi đến căn phòng được phân cho Tiera.
Khi anh gõ cửa, Tiera với khuôn mặt đỏ bừng y hệt như lúc ăn sáng, rụt rè mở cửa ra.
"Shin và…… Sư phụ? ――Không lẽ nào!"
"Phải, chính là cái 'không lẽ nào' mà em đang nghĩ đấy."
Dường như đã lờ mờ đoán ra được chuyện gì đó, Tiera chú ý đến Schnee đang đứng sau lưng Shin và lộ rõ vẻ kinh ngạc.
"Tôi đến đây để kể lại chuyện đã xảy ra với cô vào ngày hôm qua. Cô sẽ nghe chứ?"
"……Tôi hiểu rồi. Hai người vào đi."
Khác hẳn với dáng vẻ lúc vừa mở cửa, Tiera đổi sang nét mặt nghiêm túc và mời hai người vào phòng.
Sau đó, Shin kể lại cho Tiera nghe những gì bản thân đã nhìn thấy và nghe thấy.
"Vậy sao…… Tôi, đã trở nên như thế à."
"Schnee bảo rằng đó không phải là chuyện xấu đâu. Câu chuyện của tôi chỉ có bấy nhiêu thôi."
"Đợi đã. Đây cũng là một cơ hội tốt, đã đến lúc tôi phải kể ra những chuyện mà mình luôn giấu giếm rồi."
Tiera lên tiếng níu chân Shin - người đang định đứng lên vì nghĩ cuộc nói chuyện đã kết thúc.
"Cô không cần phải gượng ép bản thân đâu đấy?"
"Không sao đâu. Tôi cũng…… không muốn cứ giấu giếm Shin và mọi người mãi nữa."
Có lẽ cô ấy đã luôn cảm thấy tội lỗi. Giờ đây khi rốt cuộc cũng có thể nói ra, trông Tiera có vẻ vô cùng nhẹ nhõm.
"Munechika-san cũng đã nói với tôi rằng, những người có khả năng sẽ nhận ra chuyện này. Có lẽ, Mitsuyo-san cũng đã lờ mờ nhận ra rồi phải không?"
"Vậy sao. Tôi hiểu rồi, hãy kể cho tôi nghe đi."
"Vậy, cậu gọi nhóm Filma-san đến được không? Dù sao họ cũng là thuộc hạ của Shin, nhân cơ hội này tôi muốn kể cho tất cả mọi người cùng nghe."
Gật đầu trước đề nghị của Tiera, Shin truyền âm gọi nhóm Filma đến phòng của Tiera.
Vài phút sau, không chỉ có Filma và Shibaid, mà cả Mitsuyo và Kunitsuna cũng đi tới. Khi Shin hỏi liệu có ổn không khi để hai người họ cùng nghe, Tiera trả lời rằng vì cô đã kể cho Munechika rồi, nên nhóm Mitsuyo có mặt ở đây cũng không sao.
"Tôi không có ý định vòng vo đâu, nên tôi sẽ nói điều quan trọng nhất trước."
Hít một hơi thật sâu, Tiera mở lời với vẻ mặt đầy quyết tâm.
"Tôi là Vu nữ của Cây Thế Giới. Trong số những gia tộc đặc thù có khả năng giao tiếp với Thần mộc cắm rễ vào địa mạch và thanh tẩy ô uế, tôi là một tồn tại đặc biệt hiếm hoi――từng là vậy."
"Từng là vậy? Nghĩa là bây giờ không còn nữa sao?"
Phát ngôn của Tiera được chia ở thì quá khứ.
"Đúng vậy, tôi của hiện tại không thể gọi là Vu nữ của Cây Thế Giới nữa. Tuy nhiên, 『Vu nữ của Cây Thế Giới』 cũng chỉ là cách gọi riêng của ngôi làng nơi tôi từng sống mà thôi."
Cô không rõ những người sở hữu sức mạnh giống mình được gọi là gì ở những nơi khác. Tiera nói tiếp.
"Xung quanh Cây Thế Giới, hay còn gọi là Thần mộc, những Elf tụ tập lại và tạo nên một ngôi làng, đó chính là quê hương tôi. Gia tộc Lucent của tôi, có vẻ vốn dĩ là một gia tộc có cảm quan ma thuật rất nhạy bén. Trong số đó, người có cảm quan nhạy bén nhất sẽ đảm nhận vai trò Vu nữ. Bây giờ chắc hẳn Vu nữ đời tiếp theo đã kế nhiệm rồi. Từng là vậy, chính là ý đó."
Nghe nói ngay cả trong gia tộc, số người có thể giao tiếp với Cây Thế Giới cũng không nhiều. Có vẻ như Tiera từng sở hữu một tài năng xuất chúng so với những người trong gia tộc thời bấy giờ.
"Có vẻ ban đầu chỉ là cảm quan ma thuật nhạy bén thôi, nhưng dần dần lại chuyên biệt hóa vào khả năng giao tiếp với Cây Thế Giới, nên bây giờ tôi chỉ nhạy cảm hơn các Elf bình thường một chút. Người ta bảo tôi có tài năng, nhưng rốt cuộc nếu không ở gần Cây Thế Giới, Vu nữ cũng không thể sử dụng được sức mạnh gì to tát cả. Ngay cả kỹ năng thanh tẩy chướng khí mà tôi sử dụng, cũng là nhờ sâu trong hầm ngục nằm gần địa mạch nên mới suýt soát thi triển được thôi."
Tiera nói rằng, vì dấu tích từ việc từng giao tiếp với Cây Thế Giới nên cô mới nhạy cảm với sức mạnh của địa mạch. Cũng nhờ thế mà cô mới có thể sử dụng kỹ năng thanh tẩy mượn sức mạnh từ địa mạch.
Theo lời Tiera, việc cô được gia tăng sức mạnh lúc giải phóng Filma có lẽ cũng là nhờ từng đảm nhận vai trò Vu nữ.
"Ra là vậy. Quả thực, ta cũng từng nghĩ là có một luồng khí tức kỳ lạ mà."
"Có lẽ, những thành viên khác của Thiên Hạ Ngũ Kiếm cũng đã nhận ra."
Mitsuyo gật đầu đồng tình, còn Kunitsuna thì đặt tay lên cằm và nói ra suy luận của mình.
"Munechika-san cũng đã hỏi tôi rồi. Cô ấy còn nhắc nhở rằng, những người có liên quan đến địa mạch sẽ rất dễ dàng nhận ra chuyện này."
Vì không cần phải giấu giếm nữa, Tiera đã tiết lộ cuộc trao đổi giữa mình và Munechika.
"Kuu? Thanh tẩy?"
"À, có lẽ em đã nghe kể rồi, Tiera đã thanh tẩy chướng khí cho Doujigiri và Onimaru đấy."
Thấy Yuzuha nghiêng đầu thắc mắc, Shin bèn giải thích ngắn gọn về việc thanh tẩy mà Tiera đã thực hiện.
"Tiera, tuyệt quá. Kuu."
Nghe xong câu chuyện, Yuzuha dựng đứng đôi tai trên đỉnh đầu cùng chiếc đuôi thò ra từ bộ trang phục Vu nữ và cất lời khen ngợi Tiera. Ngay cả với Yuzuha, những gì Tiera đã làm dường như cũng rất đáng được tán dương.
"Xin lỗi vì đã ngắt lời cô nhé. Quay lại chuyện lúc nãy, tốc độ trưởng thành hiện tại của cô, và cả việc cô bị đám Chướng ma như Skull Asura nhắm đến, liệu có phải cũng vì lý do đó không?"
"Tốc độ trưởng thành thì tôi không rõ, nhưng về Chướng ma thì có lẽ anh nói đúng. Cây Thế Giới với khả năng thanh tẩy những ô uế của đại địa, đối với Chướng ma giống như một thiên địch vậy. Tên Chướng ma dạng người đó, có lẽ đã cảm nhận được tàn dư sức mạnh của Cây Thế Giới bên trong tôi chăng."
"Sức mạnh đó vẫn còn lưu lại sao?"
"Bởi vì tôi đã giao tiếp với Cây Thế Giới với tần suất khá thường xuyên mà. Những người như vậy, để có thể giao tiếp sâu hơn và lâu hơn, một phần ma lực sẽ biến đổi thành trạng thái giống với Cây Thế Giới. Không chừng, việc mái tóc của tôi chỉ có phần này trở lại màu bạc, cũng là do ma lực của Cây Thế Giới đã tác động lên lời nguyền đấy. Mặc dù nguyên nhân không phải là do chướng khí, nhưng sức mạnh của Cây Thế Giới lại phản ứng rất mạnh mẽ trước những thứ ô uế hay lời nguyền."
Tiera vừa nói vừa mân mê lọn tóc đã chuyển sang màu bạc.
Thế nhưng, chính vì Cây Thế Giới sở hữu sức mạnh to lớn như vậy, nên vị thế của một Vu nữ như Tiera đã hoàn toàn đảo lộn ngay khoảnh khắc cô nhận phải Danh hiệu nguyền rủa (Cursed Gift).
"Vu nữ mang trọng trách thanh tẩy ô uế lại phải gánh chịu một lời nguyền. Chuyện đó chưa từng có tiền lệ nên đã gây ra một vụ náo động vô cùng lớn."
Có lẽ vì nhớ lại chuyện thuở ấy, sắc mặt Tiera chùng xuống.
"Nhưng mà nhé. Dù nghe hơi kỳ lạ, nhưng kể cả sau khi nhận phải Danh hiệu nguyền rủa (Cursed Gift), tôi vẫn có thể giao tiếp với Cây Thế Giới một chút. Không giống với những lần giao tiếp thông thường, cảm giác lúc đó hệt như đang nghe lén cuộc trò chuyện của ai đó vậy, đến tận bây giờ tôi vẫn còn nhớ rõ."
Tiera nói rằng, thông thường, cô chỉ có thể cảm nhận được những ý niệm mơ hồ, chứ Cây Thế Giới không hề truyền đạt bằng ngôn từ hay ký hiệu rõ ràng.
Việc dịch những ý niệm mơ hồ đó thành ngôn ngữ để con người có thể thấu hiểu, dường như cũng là một trong những nhiệm vụ của Vu nữ.
"Tôi có cảm giác như mình đã nghe thấy những từ ngữ rời rạc. Dù tôi không còn nhớ nội dung là gì nữa."
Không muốn Tiera phải nhắc thêm về khoảng thời gian bị đuổi khỏi quê hương năm xưa, Shin liền khéo léo bẻ lái chủ đề.
"Này, Tiera. Nếu có thể giao tiếp với Cây Thế Giới, thì cụ thể cô có thể làm được những gì? Cái việc dịch lại ý niệm của Cây Thế Giới đó, chắc không phải là tất cả đâu đúng không?"
"Tùy mỗi người sẽ có sở trường và sở đoản riêng, nhưng thực sự có rất nhiều khả năng, ví dụ như thao túng thời tiết trong một phạm vi giới hạn, giăng kết giới, hay nhìn thấy phong cảnh ở một nơi xa xôi. Cái này tùy thuộc vào từng cá nhân. Tôi từng nghe nói trong số các Vu nữ đời trước, có người còn sở hữu cả khả năng dự đoán tương lai nữa."
"……Hiệu quả có vẻ hơi giống với danh hiệu (gift) 'Người đọc sao' (Star Reader) nhỉ."
Nghe đến việc dự báo tương lai, Shin liền nhớ lại những lời của Milly khi cô bé báo trước về nguy hiểm của Yuzuha. Trong trường hợp của Cây Thế Giới, có lẽ không cần đến danh hiệu (gift) vẫn có thể sử dụng được khả năng đó.
"Sở trường của Tiera-chan là gì vậy?"
Nghe nói mỗi người có một sở trường khác nhau, Filma liền hỏi về lĩnh vực sở trường của Tiera.
"Trong trường hợp của tôi, sở trường là Thuật giáng linh, hay nói đúng hơn là gọi hồn người đã khuất. Tuy vậy, tôi cũng không rõ mình có thực sự gọi được linh hồn đến hay không."
Trong lúc giáng linh, cô dường như hầu như không có ý thức, và phần lớn kết quả đều là nghe người khác kể lại.
Tiera kể rằng, vai trò chính của cô là dùng sức mạnh này để triệu gọi các Vu nữ đời trước nhằm mượn sức mạnh, hoặc giúp những người phải âm dương cách biệt với người thân yêu do tai nạn bất ngờ hay bệnh tật được trao đổi những lời trăng trối cuối cùng.
"Vậy, lúc đó cũng có ai đó đã nhập vào cô sao. Quả thực, tôi đã nhìn thấy một người khác chứ không phải là Tiera."
"Ý Chủ nhân là sao?"
"Anh không nhìn rõ được nhân dạng. Lúc Tiera tiến sát mặt lại gần, đã có một kẻ nhìn anh từ sâu trong đôi mắt ấy. Biết nói sao nhỉ, anh hoàn toàn không cảm nhận được chút địch ý nào cả."
"Cô ấy thậm chí còn hôn Chủ nhân mà lị~. Nếu có địch ý thì sẽ chẳng làm thế đâu. Nhưng chuyện này lạ thật đấy. Tại sao lại là một nụ hôn chứ?"
"Làm sao anh biết được. Nhưng kẻ đó đã khóc đấy. Người thực sự rơi nước mắt là Tiera, nhưng đó là cảm xúc của kẻ đang nhập vào cô ấy bộc lộ ra đúng không?"
Nhân cơ hội tốt này, Shin mượn lời của Filma để nói ra những điều mình còn thắc mắc. Mặc dù nhắc đến chuyện nụ hôn thì khá ngại ngùng, nhưng với mạch câu chuyện hiện tại thì chắc không sao.
"Hoặc là cô ta nhầm Chủ nhân với ai đó, hoặc là... một người quen của Chủ nhân chẳng hạn. Thật xin lỗi Chủ nhân, nhưng có lẽ, người đó đã..."
"Không sao, anh hiểu mà. Đó không phải là chuyện mà Tiera cần bận tâm đâu."
Thấy Tiera cúi gầm mặt với vẻ đầy áy náy, Shin cố gắng nở một nụ cười tươi tắn để đáp lại.
Vốn dĩ, ngay từ lúc gọi hồn thì chắc chắn đối phương đã là người chết rồi. Tiera cũng từng nói lúc giải thích về năng lực của mình, rằng cô chưa bao giờ gọi được linh hồn của một người còn sống.
"Thế nhưng, lạ thật đấy. Sức mạnh của tôi đáng lẽ không thể sử dụng được nếu rời xa Cây Thế Giới. Tại sao lại xảy ra chuyện giống hệt như hồi tôi còn làm Vu nữ vậy chứ."
"Biết đâu em cứ nghĩ là không thể dùng, nhưng thực ra lại có thể thì sao. Cũng có khả năng đó đúng không?"
"Tôi không nghĩ vậy đâu. Nhưng đúng là... cũng có khả năng chỉ là do tôi không nhớ gì cả, giống như lần này vậy."
Với năng lực của Tiera, việc nhận biết lúc nó kích hoạt là rất khó.
Giả sử chuyện tương tự có xảy ra, thì trừ phi kẻ chiếm hữu thực hiện một hành động nào đó rõ ràng, bằng không cô sẽ chẳng thể nào nhận thức được.
"Sức mạnh đó, cô không thể tự mình kích hoạt được sao?"
"Nếu có Cây Thế Giới ở gần thì được. Nhưng quanh đây không hề có khí tức của nó. Tôi cũng từng thử kích hoạt ở Tsuki no Hokora rồi, nhưng chưa từng thành công lấy một lần."
Trước câu hỏi vô cùng hợp lý của Mitsuyo, Tiera cũng chỉ đáp lại bằng một lời phủ định.
"Schnee này, em có manh mối nào không?"
"……Không, em không có chút manh mối nào. Ít nhất thì, ở trước mặt em, em ấy chắc chắn chưa từng rơi vào trạng thái như Shin-sama vừa kể."
Câu trả lời của Schnee - người chung sống cùng cô - cũng không phải là thứ mà nhóm Shin đang mong đợi.
"Cũng đành chịu thôi. Hồi đầu, Sư phụ đã chỉ dạy cho tôi rất nhiều thứ từ việc huấn luyện đến hàng hóa, nhưng vốn dĩ cô ấy luôn bận rộn chạy đôn chạy đáo khắp nơi mà. Giả sử năng lực đó có kích hoạt đi chăng nữa, thì khả năng cao là Sư phụ cũng không có mặt ở đó đâu."
Thấy Shin đăm chiêu suy nghĩ, Tiera hiểu lầm là anh đang thất vọng nên vội vàng lên tiếng xoa dịu.
"Hửm? À, không, anh không có thất vọng đâu. Anh chỉ nghĩ, giả sử chuyện đó chưa từng xảy ra ở Tsuki no Hokora, thì có lẽ việc chúng ta đến đây chính là nguyên nhân."
Ngay gần Bayreuth, nơi tọa lạc của Tsuki no Hokora, cũng có linh mạch với quy mô nhất định và lãnh thổ nơi Yuzuha từng sinh sống.
Dù nơi đó từng bị chướng khí ăn mòn, nhưng những con quái vật bị biến dị đã bị Shin tiêu diệt trước khi Tiera kịp tiến đến gần. Hơn nữa, khi quái vật biến mất thì chướng khí cũng tan biến theo.
Do đó, Tiera - người không thể rời khỏi Tsuki no Hokora - không có cơ hội tiếp xúc với chúng, và Shin nghĩ rằng đây chính là lý do cô không có cơ hội để sự việc diễn ra như lần này.
"Nơi này đặc biệt đến thế sao? Bên ngoài thì lạnh giá như vậy mà bên trong lại hệt như mùa xuân, nghĩ đi nghĩ lại thì đúng là kỳ lạ thật. Nhưng nếu đây là Guild House thì cũng có thể chấp nhận được nhỉ."
"Nhờ ảnh hưởng của linh mạch nên đại địa đang được hoạt hóa. Chắc có lẽ đó là sức mạnh của thứ gọi là Guild House. Chứ ở Fuji, mức độ hoạt hóa không diễn ra mạnh đến mức này đâu."
Tiera đưa ra suy đoán để trả lời cho thắc mắc của Filma. Không biết có phải nhờ năng lực tri giác của Elf hay không, nhưng dường như cô có thể nhận biết được cả mức độ hoạt hóa của đại địa.
"Tuyệt thật đấy. Schnee cũng hiểu được mấy chuyện này à?"
"Tôi thì không nhạy bén đến mức đó đâu. Nếu là về thực vật thì tôi còn biết đôi chút. Có lẽ, điều này cũng có liên quan đến tố chất của Tiera."
Schnee nói rằng năng lực tri giác của các Elf cũng có sự khác biệt giữa từng cá nhân. Thế nhưng, có vẻ những người đạt đến trình độ như Tiera là rất hiếm.
"Không chừng, bên trong Tiera vẫn còn tồn tại một thứ gì đó mà ngay cả bản thân em ấy cũng không hề hay biết."
"Vậy, sao cơ ạ……?"
Không chỉ dừng lại ở tố chất của một Vu nữ. Trước suy luận đó của Schnee, Tiera nghiêng đầu tỏ vẻ không hiểu.
Shibaid - người nãy giờ vẫn im lặng quan sát cuộc trò chuyện của nhóm Tiera - chợt lên tiếng hỏi.
"Vậy còn việc thanh tẩy chướng khí thì sao? Chẳng phải chuyện đó cũng phải mượn sức mạnh của Cây Thế Giới mới thực hiện được ư?"
"Vốn dĩ thì đó mới là cách làm đúng. Thế nhưng, ở những nơi sức mạnh của Cây Thế Giới không thể chạm tới, tôi sẽ kích hoạt một chút sức mạnh còn sót lại trong địa mạch và khuếch đại nó bên trong cơ thể mình. Cảm giác như là dùng nó để triệt tiêu chướng khí vậy."
"Đó là lý do khiến Tiera-dono phải chịu gánh nặng sao."
Tiera giải thích rằng, chướng khí phát sinh càng dày đặc và số lượng càng nhiều, thì gánh nặng lên người thi triển sẽ càng lớn. Nếu có sự hỗ trợ từ Cây Thế Giới, nó sẽ đảm nhận luôn việc khuếch đại sức mạnh.
"Việc đó, bọn anh không thể làm được sao? Nếu có thể san sẻ gánh nặng thì chẳng có gì tốt hơn."
"Nếu là nhóm Shin thì tôi cũng sẵn lòng chỉ dạy thôi. Nhưng tôi nghe nói kỹ thuật này chỉ có tôi, hoặc những gia tộc cùng chung dòng dõi Vu nữ mới có thể sử dụng. Bởi vì nó khác với Kỹ năng, nên có muốn truyền dạy cũng không được."
Trả lời cho câu hỏi liệu nhóm Shin có thể thực hiện được không, Tiera giải thích rằng đó là sức mạnh đến từ huyết thống. Một sức mạnh không phải là Kỹ năng cũng chẳng phải Danh hiệu, có lẽ đây là loại sức mạnh độc nhất vô nhị chỉ tồn tại ở thế giới này.
"Khoan đã, nhắc mới nhớ, hồi trước cũng có những kỹ năng hay năng lực mà chúng ta không thể sử dụng, kiểu như năng lực độc quyền của NPC xuất hiện trong các nhiệm vụ (quest) đúng không…… Có ai nhớ không?"
"Hừm, hình như tôi cũng từng nghe nói đến thì phải. Là gì ấy nhỉ?"
"Hình như liên quan đến chướng khí đúng không? Nếu là cái nhiệm vụ tiêu diệt đám người tôn thờ Chướng ma thì em có nhớ đấy."
Trước câu hỏi của Shin, cả Shibaid và Filma đều đăm chiêu suy nghĩ.
"Dù trọng tâm có hơi khác một chút, nhưng có phải ngài đang nhắc đến sự kiện 『Huyết tộc Thất Thánh』 không ạ. Em nhớ là từng có sự xuất hiện của một gia tộc mang dòng máu đặc biệt chuyên săn lùng Chướng ma. Trong số đó, chắc chắn có người sở hữu năng lực liên quan đến thanh tẩy chướng khí."
"A! À, đúng rồi. Chính là nó đấy."
Shin cảm thấy mớ bòng bong trong đầu mình như tan biến.
Nhiệm vụ 『Huyết tộc Thất Thánh』 mà Schnee vừa nhắc đến, là một nhiệm vụ có nội dung hỗ trợ một NPC - được thiết lập là hậu duệ của 7 chủng tộc đầu tiên sinh ra trên thế giới - chiến đấu chống lại Chướng ma.
Nội dung chính của nhiệm vụ là hợp tác cùng NPC sở hữu kỹ năng hữu hiệu khắc chế chướng khí và Chướng ma - thứ mà ngay cả những người chơi cấp cao cũng phải chật vật đối phó, nhằm truy tìm nguyên nhân phát sinh chướng khí và tiêu diệt lũ Chướng ma xuất hiện.
Từng nội dung trong chuỗi nhiệm vụ đều được thiết lập độ khó riêng, sau khi hoàn thành một nhiệm vụ, người chơi có thể khiêu chiến với những nhiệm vụ có độ khó cao hơn. Đương nhiên, phần thưởng nhận được cũng sẽ trở nên xa hoa tương xứng.
"Đúng là, từng có nhiệm vụ như thế nhỉ."
"Sao tự nhiên Chủ nhân lại bồi hồi thế kia?"
"À không, là vì hồi đó trong số mấy NPC Elf có một gã khiến anh thấy cực kỳ ngứa mắt. Anh từng xốc nách gã đó, vác đi như khiêng một con búp bê rồi lao thẳng vào bầy Chướng ma luôn. Lúc nhiệm vụ đó được tung ra thì chỉ số của anh đã max rồi, sức chiến đấu của đám NPC thì lại chẳng cao cho cam. Nói đúng hơn thì nhiệm vụ đó mang thiên hướng bảo vệ NPC trong lúc chiến đấu. Mà nói thẳng ra thì, với thực lực của anh lúc đó, chẳng cần NPC anh cũng có thể dùng sức mạnh áp đảo để càn lướt được."
Đương nhiên, khỏi phải nói thì anh cũng bị những người chơi khác phản bác rằng "Làm thế thì còn gì là nhiệm vụ nữa".
"Thôi, gác chuyện đó sang một bên đã. Nếu đúng như những gì Schnee nói, thì rất có khả năng Tiera đang mang trong mình dòng máu của Huyết tộc Thất Thánh. Biết đâu chừng, lũ Chướng ma đã cảm nhận được cả hai thứ: sức mạnh của Cây Thế Giới và khí tức của Huyết tộc. Khả năng của những thiên địch đang được kết hợp lại với nhau. Đối với bọn chúng, đây chắc chắn là một mối đe dọa rõ ràng hơn bao giờ hết."
Bầu không khí dị thường của những Thượng cấp Chướng ma như Skull Asura hay Agura khi nhìn thấy Tiera, dường như không thể chỉ tóm gọn bằng một câu "vì là thiên địch" được.
Sự biến đổi đó lớn đến mức có thể nói là bọn chúng đã trở nên điên cuồng đỏ cả mắt.
"Nếu vậy, để đề phòng vạn nhất, chúng ta cần phải nâng cấp thêm cho trang bị của Tiera nữa. Nếu cấp độ và chỉ số đã tăng, thì chất lượng vũ khí phòng cụ có thể trang bị cũng sẽ được nâng lên."
"Dùng mấy trang bị đang mượn của anh, tôi thấy hiện tại đã quá xa hoa rồi mà."
Chỉ riêng những trang bị mà cô đang mượn cũng đã đáng giá cả một gia tài ở thế giới này. Đứng trước một Shin đang định thản nhiên nâng cấp cho những trang bị vốn đã vô cùng đắt đỏ đó, khuôn mặt Tiera khẽ co giật.
"Không không, chừng đó chỉ mới là màn dạo đầu thôi. Tùy vào cách làm, tôi có cảm giác cô có thể trang bị được cả vũ khí cấp Thần thoại (Mythology) nữa cơ. Nếu cô cho tôi biết các chỉ số chi tiết, tôi có thể tinh chỉnh tính năng của nó cao hơn vài bậc dù ở cùng một mức xếp hạng đấy."
"Mang mấy trang bị đó thì có hơi đáng sợ thật... nhưng, được rồi. Nhờ anh vậy."
Dù có hơi chần chừ, Tiera vẫn gật đầu trước đề nghị của Shin.
Kể từ giờ trở đi, nếu muốn tiếp tục hành trình cùng nhóm Shin, việc nâng cấp trang bị là điều bắt buộc. Nhóm Shin là một tập đoàn quái vật được đắp toàn trang bị cấp Cổ đại (Ancient).
Khoan bàn đến chuyện sức mạnh có thể tăng lên đến nhường nào, nhưng nếu có khả năng nâng cấp thì bắt buộc phải làm.
"Câu chuyện có hơi lan man một chút, nhưng những gì tôi muốn nói chỉ có bấy nhiêu thôi."
"Vu nữ của Cây Thế Giới, hử. Tôi cứ ngỡ mình cũng khá am hiểu về thế giới này rồi, nhưng xem ra phải suy nghĩ lại thôi."
"Kuu, đầy rẫy những điều kỳ bí."
"Điều kỳ bí, sao... chà, đúng là vậy nhỉ."
Trót lỡ thốt ra những lời vô tư, Shin nhận ra Tiera đang nhìn anh và Yuzuha vừa khẽ thở phào nhẹ nhõm.
Khoan nhắc đến Schnee - người vốn là một Elf giống cô và đã nắm rõ ngọn ngành sự tình, thì có lẽ Tiera đã luôn lo lắng rằng nhóm Shin sẽ thay đổi thái độ khi biết được sự thật.
Việc tiết lộ một bí mật, dẫu nội dung có là gì đi chăng nữa, cũng luôn khiến người ta phải bận tâm đến phản ứng của đối phương.
"Chà, trước mắt thì tôi cũng hiểu được hoàn cảnh của Tiera rồi. Cảm ơn cô vì đã kể cho chúng tôi nghe. Dù cô có là tồn tại vĩ đại cỡ Vu nữ của Cây Thế Giới đi chăng nữa, thì tôi cũng không có ý định thay đổi thái độ của mình đâu, nên sau này cứ chỉ giáo nhiều nhé."
"……Ừm. Cảm ơn anh."
Shin cất lời với giọng điệu có chút bỗ bã. Hùa theo đó, những thành viên khác cũng gật đầu đồng tình. Nhìn thấy cảnh ấy, Tiera khẽ nín thở, đôi mắt nhòe đi vì xúc động và cất lời cảm ơn.
"Vậy, chúng ta quay lại chuyện trang bị của Tiera một chút nhé. Từ trước đến giờ toàn là do tôi tự chọn, nhưng chắc giờ cô cũng muốn tự mình lựa chọn rồi nhỉ? Vì khi chỉ số tăng lên thì số lượng trang bị có thể dùng cũng sẽ tăng theo. Với lại, đi cùng tôi một lát nhé."
"E-Etto, tôi hiểu rồi."
Từ trước đến giờ Tiera vẫn dùng tổ hợp cung và đoản kiếm, nhưng trang bị còn có vô số chủng loại khác.
Nếu chức nghiệp chính của Tiera là Tamer (Thuần thú sư), cô còn có những lựa chọn khác như roi, gậy, hay vũ khí ném.
Lúc cấp độ và chỉ số còn thấp thì những trang bị có thể lựa chọn khá hạn hẹp, nhưng bây giờ chắc chắn các phương án lựa chọn đã được mở rộng hơn rất nhiều.
"Mọi người tính sao?"
"Em đi theo có được không? Em cũng tò mò không biết có những loại trang bị nào."
"Vậy thì cùng đi luôn chứ sao."
Có vẻ như Mitsuyo rất hứng thú với vũ khí của Shin. Còn về phần Kunitsuna, cũng thuộc Thiên Hạ Ngũ Kiếm, nghe nói ông có việc cần tìm Kotone.
"Vậy thì, bọn em sẽ giết thời gian cho đến khi Tiera-chan chọn xong trang bị. Dù sao thì chúng ta cũng sẽ nán lại đây đến ngày kia để theo dõi tình hình mà. Em định đi tham quan xung quanh Guild House một chút."
Filma đã đi dạo quanh Guild trong lúc chờ đợi, và lần này có vẻ cô định đi tham quan những khu vực bên ngoài tòa nhà chính.
"Tôi được nhờ làm huấn luyện rồi. Nếu có việc gấp thì hãy liên lạc."
Vì vũ khí của Shibaid là Kích (Halberd), nên ông được một Vu nữ sử dụng vũ khí dài tương tự nhờ hướng dẫn.
"Anh hiểu rồi. Schnee và Yuzuha thì sao?"
"Vận động cơ thể. Nghịch tuyết!"
"Vậy thì, em sẽ trông Yuzuha ạ."
Trở lại với khuôn mặt vô cảm, Yuzuha chỉ tay về phía khu rừng nhuốm màu trắng xóa với đôi gò má có chút hây hây đỏ. Thấy vậy, Schnee liền đề nghị đi theo trông chừng.
Cô truyền âm cho Shin, bảo rằng sẽ canh chừng không để Yuzuha phấn khích quậy phá quá đà.
"Vậy, từ giờ đến trưa mọi người cứ hoạt động tự do nhé."
Thi thoảng có một ngày như vậy cũng tốt, nhóm Shin bắt đầu hành động theo ý muốn của mỗi người.
"Nếu muốn chọn vật phẩm thì phải là Tsuki no Hokora rồi. Để chắc ăn thì cứ đi xin phép Kuchinashi-san một tiếng đã."
Dù trong Hộp vật phẩm của Shin cũng có vô số vũ khí đang ngủ yên, nhưng kiểu gì cũng có sự thiên lệch về chủng loại, trang bị cho Thuần thú sư hay Thợ săn khá ít. Do đó, anh quyết định sẽ mở kho chứa của Tsuki no Hokora.
"Ara, một sự kết hợp hiếm thấy nhỉ?"
Nhìn thấy ba người Shin, Tiera và Mitsuyo ghé thăm phòng Guild Master, Kuchinashi cất lời với vẻ khá ngạc nhiên.
"Vâng, thi thoảng chúng tôi cũng quyết định để mỗi người tự do làm những gì mình thích."
"Tôi cứ nghĩ Schnee-chan hay ai đó sẽ tuyệt đối không chịu rời nửa bước cơ."
"Đâu phải lúc nào cũng ở cùng nhau đâu. Hiện tại cô ấy đang trông Yuzuha giúp tôi một lát."
Tình cảm của Schnee dành cho Shin có vẻ như đã lộ rõ mồn một. Quả thực, nếu Yuzuha không nói muốn đi chơi thì chắc chắn cô ấy đã đi theo anh rồi.
"Vậy, hôm nay cậu đến có việc gì không?"
"Tôi muốn thực thể hóa Tsuki no Hokora, nên đang tự hỏi liệu có khu đất trống nào ít người qua lại không. Đột nhiên có một tòa nhà xuất hiện thì chắc mọi người sẽ giật mình mất."
Cựu người chơi như Kuchinashi thì không nói, nhưng Shin nghĩ rằng các thành viên của 『Đền thờ Hắc Vu nữ』 chắc chắn sẽ không có khái niệm về việc có thể mang theo cả một tòa nhà bên mình.
Cũng có cách là đi hỏi các Vu nữ khác, nhưng nhóm Shin chỉ có giao lưu với một số ít người như Kotone hay Suzune. Rơi vào tình trạng người ta biết mình, nhưng mình lại không biết người ta.
Cũng có lý do là nếu đối phương là Kuchinashi, anh sẽ không cần phải giải thích từng li từng tí.
"Nếu vậy thì có một nơi rất hợp đấy. Nhân tiện thì, tôi và cả Kotone-chan đi cùng có được không?"
"Tôi thì không sao cả. Tiera thấy sao?"
"Tôi cũng không sao."
Trước lời đề nghị của Kuchinashi, Shin và Tiera gật đầu tỏ vẻ không có vấn đề gì.
"Để tôi gọi Kotone-chan đến hội quân trước nhé."
"Tôi không bận tâm đâu, nhưng cô có việc gì vậy? Việc gọi Kotone-san đến, có phải là muốn tôi rèn vũ khí hay gì đó không?"
"Cảm giác muốn nhờ Shin-kun cường hóa vũ khí thì không phải là không có đâu. Nhưng nếu mượn tay cậu quá nhiều, tôi sợ sẽ sinh ra ỷ lại mất."
Shin chỉ buột miệng nói vậy, nhưng biểu cảm của Kuchinashi khi trả lời lại có vẻ không mấy vui vẻ.
"Lại có rắc rối gì sao?"
"Đại loại vậy. Câu chuyện tiếp theo hãy đợi có Kotone-chan rồi bàn ở Tsuki no Hokora nhé. Chỗ này cách âm cũng tốt, nhưng tôi muốn triệt tiêu tối đa nguy cơ lọt thông tin ra ngoài."
Những lời thốt ra từ miệng Kuchinashi, nghe như thể cô không muốn cho cả đồng đội của mình nghe thấy, có chút khác biệt so với những gì Shin dự đoán.
Nội dung cuộc nói chuyện sắp tới, nghe nói ngay cả trong Đền thờ Hắc Vu nữ cũng chỉ có một số ít người biết.
"Bầu không khí có vẻ không được yên bình cho lắm nhỉ. Tôi hiểu rồi. Chúng ta di chuyển ngay... à khoan, phải đợi Kotone-san trước đã."
"Ừ, tôi sẽ gọi con bé ngay, đợi một chút nhé."
Nhận được lệnh của Kuchinashi, Kotone đến nơi chỉ trong vài phút. Khác với bộ trang phục Vu nữ lúc dự tiệc, hiện tại cô đang mặc bộ trang phục Vu nữ màu đen của Đền thờ Hắc Vu nữ.
"Tôi nghe nói cô gọi ạ."
"Đợi em nãy giờ. Vào việc luôn nhé, nhờ em làm hộ vệ."
Một khi Guild Master di chuyển, thường sẽ có ai đó đi theo làm hộ vệ. Việc gọi Kotone đến có vẻ cũng kiêm luôn mục đích đó.
Dù Shin không rõ họ định nói chuyện gì, nhưng một khi đã cất công gọi đến, hẳn là Kotone đã biết chuyện, hoặc Kuchinashi cho rằng có tiết lộ cho cô ấy cũng không sao.
Kunitsuna - người nói là có việc cần tìm Kotone - cũng đi cùng, nhưng vì không có vấn đề gì đặc biệt nên Shin không đề cập đến.
"Vậy, chúng ta đi chứ. Tôi sẽ dẫn đường. Theo tôi."
Nối bước Kuchinashi đang đi phía trước, nhóm Shin tiến vào bên trong Guild. Kỳ lạ thay, cho đến khi tới được địa điểm mục tiêu, họ không hề chạm mặt bất kỳ ai.
Địa điểm mà Kuchinashi dẫn tới, là một khu rừng tạp mộc nằm vắt ngang ranh giới kết giới của Guild House.
Nhìn từ bên ngoài, trông như thể khu rừng đang xuyên thủng qua kết giới. Thực tế thì, chỉ là cây cối mọc ở cả bên trong lẫn bên ngoài ranh giới mà thôi.
"Nếu ở trong này thì sẽ không bị ai dòm ngó đâu."
Shin và Kotone san phẳng mặt đất ở một nơi thưa thớt cây cối, rồi cho 『Tsuki no Hokora』 xuất hiện.
"Chuyện của tôi để sau cũng được. Mọi người cứ giải quyết xong việc của Shin-kun trước đi."
Kuchinashi hối thúc như vậy. Có vẻ chuyện của cô ấy không thể nói ngắn gọn được.
Việc chọn trang bị để sau cũng được, nên trước mắt để thu hồi lại hiện vật, Shin dẫn Tiera tiến về phía nhà kho chứa trang bị.
Nhóm Kuchinashi cũng muốn đi tham quan, nên anh đã cho phép kèm theo vài hạn chế.
"Ra đây là nơi đó sao. Kể từ lúc tôi đến đây chưa từng thấy nó mở cửa lần nào, nên tôi cũng hơi tò mò đấy."
Thấy Shin dừng lại trước cánh cửa, Tiera cũng gật gù với vẻ mặt đã thấu hiểu. Bấy lâu nay nó luôn bị khóa, và Schnee cũng không hề mở nó ra nên có vẻ cô đã luôn thắc mắc.
"Cảm giác có một luồng khí tức kỳ quái nào đó đang rò rỉ ra ngoài, có ổn không thế?"
Trong lúc Shin đang mở cửa, Mitsuyo cất lời.
"Vì là kho vũ khí của Shin-kun, nên hẳn phải có mấy loại vũ khí không được phép xuất hiện trên thế gian này nhỉ. Cỡ như Chú khí thì Shin-kun vẫn có thể sử dụng bình thường mà đúng không?"
"K-Kuchinashi-sama! Xin ngài đừng rời xa tôi!"
Nghe đến hai chữ "Chú khí", Kotone dù vô cùng kinh hãi nhưng vẫn đứng chắn lên phía trước như để bảo vệ Kuchinashi.
"Đừng có nói như thể đây là sào huyệt ác ma vậy chứ. Tôi đã thiết lập để Kuchinashi-san và Kotone-san không thể chạm vào những thứ bên trong kho rồi, nên lỡ có vô ý chạm vào cũng không sao đâu."
Shin vừa giải thích một trong những hạn chế khi vào kho, vừa ném một ánh mắt trách móc để phản đối.
"Một cái kho mà trang bị cấp Cổ đại (Ancient) với cấp Thần thoại (Mythology) lăn lóc khắp nơi thì tôi thấy cũng giống sào huyệt ác ma thôi."
"Chúng chỉ là những vũ khí có tính năng tốt thôi mà. Kotone-san cũng không gặp nguy hiểm đến tính mạng đâu."
"Cách nói của Shin-sama cũng hơi... thế nhưng, bước vào một nơi có chứa Chú khí thật thì liệu có ổn không ạ?"
"Ổn mà. Nếu không trang bị thì sẽ không có tác dụng đâu. Hơn nữa, nếu chúng dám giở trò gì thì tôi sẽ chịu trách nhiệm nung chảy chúng ra."
Shin vừa cười nhếch mép vừa nói, ngay lập tức, một tiếng "Cạch!" vang lên từ trong nhà kho.
"Này, Shin. Vừa nãy, trong kho có tiếng thứ gì đó chuyển động đấy..."
"Tôi cũng, nghe thấy rồi..."
"Hahaha, không sao đâu. Mấy món vũ khí hệ nguyền rủa đang sợ hãi ấy mà."
"Một thợ rèn mà lại làm cho trang bị phải sợ hãi, không biết là kiểu gì nữa đây?"
"Là người cùng chung cảnh ngộ vũ khí, tôi thấy chuyện này chẳng buồn cười chút nào."
"Đồng cảm."
Shin lên tiếng trấn an Tiera và Kotone - hai người vừa giật mình run rẩy khi nghe thấy âm thanh vang lên - rằng không cần phải lo lắng.
Kuchinashi tỏ vẻ hơi cạn lời, còn Mitsuyo và Kunitsuna thì nhíu mày.
Bên trong cánh cửa từ từ mở ra, đúng như lời Kuchinashi nói, có hằng hà sa số các loại vũ khí phòng cụ được xếp nối tiếp nhau, từ cấp Hiếm (Rare), cấp Độc nhất (Unique), cho đến cấp Thần thoại (Mythology) và cấp Cổ đại (Ancient).
"Ư…… Chúng ta sẽ vào trong này sao?"
"Uwaa……"
"Ế, phản ứng kiểu gì vậy?"
Shin cảm thấy bối rối trước phản ứng của Kotone và Tiera. Đối với Shin, nhà kho chứa vũ khí và vật phẩm thì đúng nghĩa đen chỉ là một cái nhà kho, anh không hề có nhận thức rằng đây là một nơi nguy hiểm.
Thế nhưng, đó là phản ứng chỉ riêng Shin mới có. Vì đã quá quen thuộc với nó, anh không hề nhận ra rằng luồng khí tức vốn chỉ rò rỉ một chút nay đã ồ ạt trào ra ngoài.
Và cùng lúc đó, tàn dư ma lực bao bọc quanh các món vũ khí cũng trào ra theo.
Đó không phải là thứ có thể nhìn thấy bằng mắt thường, cũng chẳng mang lại hiệu ứng đặc biệt nào. Thế nhưng, Kotone và Tiera khi cảm nhận được điều đó, đã nhăn mặt một cách quá đỗi rõ ràng.
"Vẫn giữ được vẻ bình thản giữa luồng khí tức này, có nên nói là quả không hổ danh cậu không nhỉ?"
Có vẻ Kuchinashi cũng cảm nhận được, cô cười khổ trước thái độ không hề mảy may thay đổi của Shin.
"Cảm giác có khí tức của những vũ khí cùng hệ thống với chúng ta nhỉ."
"Không phải Thiên Hạ Ngũ Kiếm đâu. Trường kiếm, thương, không biết có bao nhiêu món nữa."
Kunitsuna và Mitsuyo đã cảm nhận được khí tức của những vũ khí nhân hóa cùng sự kiện với mình.
"Shin, ở trong này, thực sự an toàn chứ? An toàn thật chứ!?"
Vốn nhạy cảm với ma lực, Tiera cảm nhận được lượng ma lực đậm đặc tràn ngập trong nhà kho, liền lập tức trốn ra sau lưng Shin. Có vẻ như cảm nhận được nguy hiểm đến tính mạng, cô nắm chặt lấy vạt áo của Shin không chịu buông.
"Thật sự không sao mà. Hồi còn ở Bayreuth, Yuzuha cũng từng vào rồi đấy. Chà, dù lông đuôi con bé dựng đứng hết cả lên thôi."
"Th, thế thì, chắc là không sao…… Ơ này, đừng có im lặng bước đi như thế chứ!"
Cứ đứng mãi thế này thì chẳng giải quyết được gì, nên Shin quyết định bước thẳng vào kho.
Vì anh di chuyển mà không nói tiếng nào, nên Tiera - người đang nắm chặt áo anh - bị kéo ngã chúi nhủi về phía trước.
Mitsuyo cũng im lặng nối bước theo sau.
"Ưư, ớn lạnh sống lưng quá……"
"Bảo đây là sào huyệt ác ma thì cũng không hẳn là sai đâu."
"Cứ không bận tâm thì chẳng sao đâu mà. Kuchinashi-san và mọi người tính sao? Tôi nghĩ cũng không mất nhiều thời gian lắm đâu."
"Vậy tôi xin phép làm phiền nhé. Nào, Kotone-chan cũng đi thôi."
"Ế, K-Kuchinashi-sama!"
Kotone có vẻ vẫn còn chần chừ, nhưng Kuchinashi đã bước chân vào trong mà không hề có chút e dè nào. Cùng với Kunitsuna, cô đi một vòng ngắm nghía những vũ khí như Thánh kiếm hay Thánh thương, chẳng thèm đoái hoài gì đến các loại phòng cụ hay trang sức.
Về phần Shin, anh thu thập những vũ khí và trang sức mà Tiera có thể trang bị, sau đó lần lượt hóa thẻ bài chúng. Nhân tiện, anh cũng tống luôn những đạo cụ có vẻ hữu ích vào Hộp vật phẩm.
"Rồi, trước mắt thì tôi đã gom đủ một bộ rồi, Tiera có thấy món nào vừa mắt không?"
"Etto, là cái này……"
Thứ mà Tiera chỉ vào, là một chiếc nhẫn được khảm viên hổ phách màu xanh lục nhạt cỡ 1 Semel.
Bản thân viên hổ phách rất ít vẩn đục và mang độ sáng bóng gần giống với đá quý. Ở vị trí trung tâm của nó, có chứa hạt giống của một loại thực vật nào đó.
"Ra là vậy, 『Nhẫn Hổ phách Thúy Lục』 sao."
Hổ phách Thúy Lục là vật phẩm có thể thu được bằng cách dùng Kỹ năng Giả kim thuật để tinh chế hổ phách. Loại nhựa cây được sử dụng cho viên Hổ phách Thúy Lục này được thu thập từ Cây Thế Giới.
Quả là một vật phẩm xứng tầm cho một người từng là Vu nữ của Cây Thế Giới như Tiera lựa chọn.
"Cô còn ưng món nào nữa không? Nếu là đồ liên quan đến Cây Thế Giới thì chắc chắn vẫn còn vài món khác đấy."
"Mấy thứ khác thì…… không có gì đặc biệt cả. Nói sao nhỉ, dù tôi không hề chủ đích tìm kiếm nhưng tự nhiên lại thấy rất vừa mắt."
"Vậy sao. Thế thì cứ đưa nó vào danh sách ứng cử viên đi, phần còn lại ra ngoài rồi tính. Kuchinashi-san, cũng sắp…… ủa, cô đang nhìn gì thế?"
Nơi ánh nhìn của Shin hướng đến là những vũ khí dùng để tấn công như katana, kiếm, thương và giáp tay.
Bên trong một nhà kho mà vũ khí được sắp xếp gọn gàng theo từng chủng loại, chỉ riêng khu vực này lại tập hợp những vũ khí thuộc các hệ khác nhau về cùng một chỗ, nên trông nó có hơi lạc lõng.
"Shin-kun, tôi muốn xác nhận lại một chút, đây là vũ khí phong ấn đúng không?"
"Vâng, đúng vậy. Cũng không hẳn là đặc biệt cần thiết, nhưng mà, xem như một bộ sưu tập ấy mà."
Nói rồi, Shin cầm lấy thanh katana mà Kuchinashi đang xem lên.
Tên chính thức của nó là Phong Ấn Đao 『Kusabimaru』.
Thanh Kusabimaru với chiều dài lưỡi khoảng 60 Semel được nhuộm trong một màu trắng muốt. Từ lưỡi kiếm, kiếm cách, chuôi kiếm cho đến vỏ kiếm, tất cả đều mang một màu trắng.
Một điểm khác biệt nữa so với những thanh katana thông thường là ở phần cuối của chuôi kiếm, nơi được gọi là chóp chuôi, có đính một viên ngọc trong suốt không màu. Điều này cũng giống với các loại vũ khí khác, và là một trong những đặc trưng của vũ khí phong ấn.
Chất liệu là hợp kim của Thép Ma Thuật trộn với một lượng nhỏ Orichalcum và Mithril. Bằng cách áp dụng một phương pháp xử lý đặc biệt lên nó, thanh katana trắng muốt mang tên 『Kusabimaru』 đã được tạo ra.
Việc Shin gọi nó là đồ sưu tầm, là bởi vì ngoài những sự kiện nhất định ra thì chẳng có cơ hội nào để sử dụng, nó hoàn toàn thiếu đi tính thực dụng.
Nếu dùng như một món vũ khí, độ bền của nó sẽ giảm xuống 0 chỉ sau khoảng 3 nhát chém khi đối đầu với một con Golem cấp 100, nên cũng chẳng biết làm thế nào.
"Nó có vấn đề gì sao?"
"Ahaha, sao nhỉ? Bọn tôi vừa bàn chút chuyện về vũ khí phong ấn, nên khi thấy hàng thật tụ họp đông đủ thế này, tôi tự hỏi không biết nên làm thế nào đây ấy mà."
Kuchinashi nói với một biểu cảm khó tả, đan xen giữa sự cạn lời và nhẹ nhõm.
"Chuyện về vũ khí phong ấn sao? Mấy thứ này là vật phẩm dành cho sự kiện đó, nhưng không lẽ chuyện đó đang xảy ra à?"
"Ừ, đúng thế. Dẫu vậy, không phải là chuyện sẽ lập tức gây ra hậu quả gì đâu. Tôi định đợi Tiera-chan chọn đồ xong xuôi rồi mới kể, nhưng cậu muốn nghe luôn bây giờ không?"
"Tôi thuộc phái thích nghe tin xấu trước, nên làm vậy thì tốt hơn. Tiera thì sao?"
"Tôi cũng đồng ý. Mất công đi chọn trang bị mới mà trong lòng cứ ôm nỗi bất an thì khó chịu lắm."
Vì Tiera cũng muốn nghe trước, nên nhóm Shin quyết định tạm thời di chuyển đến phòng khách.
Trên đường đi, Mitsuyo kéo lấy vạt áo của Shin.
"Cái――"
"Suỵt. Này, Shin. Có vẻ họ định nói chuyện gì đó rất quan trọng, tôi và Kunitsuna cũng nghe cùng có được không? Vốn dĩ bọn tôi đâu thể di chuyển khỏi Fuji, và cũng hầu như chẳng giúp ích được gì đâu đấy?"
Dùng ngón trỏ chặn miệng Shin khi anh vừa quay lại, Mitsuyo thì thầm bằng giọng nhỏ.
"Không sao đâu. Kuchinashi-san cũng biết về Thiên Hạ Ngũ Kiếm rồi, và tôi cũng đã giải thích cho cô ấy. Nếu là chuyện không muốn bị nghe thấy, cô ấy sẽ chọn thời điểm khác để nói. Hơn nữa, tôi cũng lờ mờ đoán được nội dung câu chuyện rồi. Để chắc ăn thì, Mitsuyo và mọi người cũng nên nghe cùng."
"Vậy sao? Chà, Shin đã nói thế thì cũng được thôi."
Vừa lúc câu chuyện kết thúc, cả nhóm đã đến được phòng khách.
Sau khi Tiera pha trà và mọi người đã thở phào một hơi, Kuchinashi bắt đầu cất lời.
"Thế này nhé, tôi nghĩ Shin-kun cũng đã hiểu rồi, nhưng điều tôi sắp nói đây là về một trong những Đại nhiệm vụ của game, 『Bảy Cội Nguồn Tội Lỗi』."
"Quả nhiên là vậy sao. Lại thêm một rắc rối nữa rồi."
『Bảy Cội Nguồn Tội Lỗi』 mà Kuchinashi vừa nhắc đến, là một nhiệm vụ mà trong đó, tổng cộng 7 quả cầu màu hắc ám sẽ xuất hiện ở khắp nơi trên thế giới, và người chơi sẽ hoàn thành nhiệm vụ nếu có thể phát hiện và phong ấn chúng trong khoảng thời gian quy định.
Quả cầu sẽ dung hợp với Boss của hầm ngục hoặc trên bản đồ, biến đổi chúng thành Boss liên quan đến cội nguồn tội lỗi.
Việc dung hợp cũng chỉ giới hạn ở những quái vật mang hình tượng của các loài động vật liên quan đến cội nguồn tội lỗi.
Khi đánh bại Boss, người chơi có thể thu hồi quả cầu, và bằng cách đâm vũ khí phong ấn vào đó, quả cầu sẽ được phong ấn.
Vũ khí phong ấn quả cầu sẽ chỉ ra vị trí đại khái của các quả cầu khác, nên việc tìm ra một quả là coi như phá đảo chỉ là vấn đề thời gian, đó là nhận thức chung của người chơi.
Những người chơi phong ấn được nhiều quả cầu sẽ được ban điều hành trao tặng vật phẩm hiếm, nên số lượng người tham gia vào nhiệm vụ định kỳ này rất đông.
"Có phải là quái vật dung hợp với quả cầu đã được phát hiện rồi không?"
"Đúng vậy đấy. Mặc dù có vẻ như đã bị mất dấu rồi."
Người phát hiện có vẻ là một cựu người chơi từng tham gia nhiệm vụ này, nên Kuchinashi khẳng định rằng chắc chắn không có sự nhầm lẫn.
"Chuyện đó, đã báo cho Hội Mạo hiểm giả chưa?"
"Tất nhiên là đã truyền đạt lại rồi. Những mạo hiểm giả từ hạng C trở lên chắc hẳn đều đã được thông báo. Tên của con quái vật được phát hiện là Sloth of Bear. Nghe nói cấp độ của nó là 115."
"Lười biếng sao. Nó được tìm thấy vào khoảng thời gian nào vậy?"
"Khoảng 1 năm trước. Giờ thì không biết nó ra sao rồi, nhưng thứ đó rất giỏi lẩn trốn. Lần trước khi bị phát hiện, nó cũng lập tức biến đi đâu mất, và từ đó đến nay hình như vẫn chưa ai tìm thấy."
Quái vật cai quản cội nguồn tội lỗi sẽ tăng cấp độ từng chút một theo thời gian.
Tuy nhiên, nó có một giới hạn, một khi đạt đến giới hạn đó, về sau cứ mỗi khi có thêm một con quái vật tương ứng với cội nguồn tội lỗi xuất hiện, cấp độ của tất cả bọn chúng sẽ đồng loạt tăng thêm 100.
Và khi cấp độ vượt quá 700, quái vật sẽ tiến hóa thành Ác ma.
Khác với Chướng ma, tập tính của chúng rất đa dạng, không phải lúc nào chúng cũng tấn công thành phố hay người chơi.
Mặc dù vậy, sức chiến đấu của chúng rất cao, và khi 7 Ác ma tập hợp đủ, những cá thể vốn hoạt động riêng lẻ trước đó sẽ đồng loạt bắt đầu hành động thù địch với tất cả mọi người.
Đến lúc đó, các Guild bắt buộc phải liên kết với nhau để đối phó.
Phong ấn của các quả cầu sẽ được giải trừ từng cái một.
"Ở thế giới bên này thì làm gì có bảng xếp hạng cơ chứ. Nên dù có biết phong ấn đã được giải trừ, cũng không có chuyện lập tức bị mang đi thảo phạt đâu nhỉ?"
Cũng chính vì lý do đó, vào thời đại game, số lần bọn chúng tiến hóa thành Ác ma chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay.
Vì nếu tìm thấy sớm, ngay cả người chơi cấp thấp và cấp trung cũng có thể lọt vào top đầu bảng xếp hạng, nên hễ nhiệm vụ này xuất hiện, người chơi sẽ tranh nhau đi tìm quả cầu và quái vật, dẫn đến kết quả là chúng bị thảo phạt từ rất sớm.
"Tôi chỉ tham gia vào khoảng thời gian đầu nên cũng không nhớ rõ lắm. Cô có nhớ tốc độ giải trừ phong ấn là khoảng bao lâu không?"
"Cái đó tôi không rõ. Lúc trong game thì tốc độ rơi vào khoảng 1 đến 2 tuần, nhưng ở bên này thì hoàn toàn không biết sẽ thế nào."
Nếu theo tốc độ mà Kuchinashi đã nói, thì tất cả đáng lẽ phải thức tỉnh từ đời nào rồi. Thế nhưng, hoàn toàn không có dấu hiệu nào cho thấy Ác ma đang tấn công.
Do đó, có vẻ như chính Kuchinashi cũng không biết thời gian chính xác cho đến khi phong ấn được giải trừ.
"Bọn tôi cũng không thể khoanh tay đứng nhìn mà chẳng có biện pháp đối phó nào, nên tôi định nhờ Shin-kun chế tạo giúp vũ khí phong ấn để phòng hờ trường hợp tìm thấy chúng. Dù bên tôi cũng đang nghiên cứu, nhưng Kỹ năng giờ đây không dễ kiếm như trước, lại còn phát triển chậm nên mãi mà vẫn chưa thành hình."
"Tôi hiểu rồi. Nếu vậy thì tôi sẽ làm sẵn vài cái. Dù sao thì tôi cũng có đủ cả công thức lẫn vật liệu mà."
Việc này đồng nghĩa với việc sẽ giao ra một lượng lớn vũ khí của Shin, nhưng vì vũ khí phong ấn hoàn toàn thiếu tính thực dụng nên giả sử có bị rò rỉ ra ngoài thì cũng gần như không có nguy hiểm. Việc chế tạo cũng chỉ cần làm trong lúc rảnh rỗi là đủ.
"Haa, đáng lẽ tôi phải vui mừng vì nhận được sự hợp tác của Shin-kun mới phải, nhưng chuyện cứ tiến triển thuận lợi thế này lại khiến tôi lo sợ sẽ có điềm xấu xảy ra mất."
"Đối với tôi, Ác ma Cội nguồn tội lỗi cũng là một tồn tại chưa từng biết đến. Dù tôi cũng biết đại khái cách chiến đấu của bọn chúng, nhưng vì chưa từng thực sự giao chiến, nên nếu có thể làm gì đó để phòng hờ từ trước thì chẳng có gì tốt hơn."
Việc hỗ trợ tìm kiếm các quả cầu là rất khó. Tuy nhiên, anh không thể cứ giữ thái độ vô tư, coi như chuyện không liên quan đến mình giống như hồi trong game được nữa.
Ở thế giới này, số lượng nạn nhân sẽ trực tiếp trở thành số người chết. Trong số đó, không ai dám chắc sẽ không có người quen của anh. Việc chúng là một tồn tại chưa từng biết đến, chỉ là một phần rất nhỏ trong lý do khiến anh muốn giúp đỡ.
"Việc của tôi đến đây là hết rồi. Xin lỗi vì đã làm mất thời gian của cậu nhé."
"Không đâu, cô kể cho tôi nghe những chuyện như thế này là giúp tôi nhiều lắm đấy. Bọn tôi vẫn còn rất nhiều chuyện chưa biết về nơi này. Từ giờ trở đi, nếu có chuyện gì nguy hiểm, tôi rất mong cô có thể báo cho chúng tôi biết. Dù tôi cũng không chắc mình có thể giúp được đến đâu."
"Chỉ cần có mối liên hệ với Shin-kun là quá đủ rồi."
Nói thêm vài câu, Kuchinashi liền dẫn Kotone quay trở về.
"Vậy thì, việc còn lại chỉ là chuẩn bị trang bị cho Tiera thôi. Mitsuyo và Kunitsuna vẫn định ở lại sao?"
"Ừ. Vốn dĩ bọn tôi đi cùng cũng là vì mục đích đó mà, tôi muốn xem thử trang bị nào sẽ phù hợp với cô bé đó."
"Nếu không có gì trở ngại, lão phu cũng muốn được dự thính."
Có vẻ như Kunitsuna cũng đã giải quyết xong việc với Kotone.
"Etto, trước khi bàn về trang bị của tôi, tôi nghĩ tốt hơn là nên kể chuyện này cho Sư phụ và mọi người biết trước đã……"
Cảm giác nguy hiểm dâng cao sau cuộc trò chuyện giữa Shin và Kuchinashi, Tiera lên tiếng khuyên nhủ.
"Chút nữa tôi sẽ giải thích sau. Hơn nữa, nếu là nhóm Schnee thì dù không cần giải thích, hễ thấy quái vật Cội nguồn tội lỗi là họ cũng sẽ lập tức tiêu diệt ngay thôi."
Vì từng đi săn quái vật Cội nguồn tội lỗi vào thời đại game, nên nhóm Schnee cũng rất hiểu rõ mức độ nguy hiểm của chúng. Nếu phát hiện ra, chắc chắn họ sẽ không bỏ qua đâu.
Ngoại trừ Schnee và Yuzuha ra, những người còn lại đều đang ở trong lãnh thổ của 『Đền thờ Hắc Vu nữ』, nên khả năng chạm trán với chúng gần như là bằng không.
Để đề phòng vạn nhất, Shin chỉ dùng truyền âm để liên lạc báo cho Schnee biết.
"Nào, xốc lại tinh thần rồi chọn trang bị thôi. Trước mắt thì, trong số những thứ Tiera có thể trang bị được với chỉ số hiện tại, tôi đã cố gắng chọn ra những món có tính năng cao nhất. Vì là trang bị theo Series nên nó được xếp thành một set, cô có thể thay đổi toàn bộ trang phục cùng một lúc. Có vài món trông hơi 'khó nói' một chút nhưng…… chà, cô cứ mặc thử xem sao."
Nói rồi, Shin đưa những tấm thẻ bài cho Tiera.
"Vậy, tôi sẽ mặc thử lần lượt nhé."
Khi Tiera cầm thẻ bài và tập trung ý thức, một luồng ánh sáng màu xanh lam tỏa ra bao bọc lấy cơ thể cô, và ngay khoảnh khắc tiếp theo, trang phục đã thay đổi.
Giống như lúc của Balkus, có vẻ như khi cư dân của thế giới này sử dụng phím tắt trang bị, hiện tượng này sẽ xảy ra.
"Kya!? Khoan đã! Cái gì thế này!?"
Xác nhận trang phục đã thay đổi, khuôn mặt Tiera đỏ bừng lên, vội vã dùng hai tay che đi vùng ngực và quanh eo.
Trang phục hiện tại của Tiera gồm một chiếc lông vũ màu xanh lam cài trên đầu, còn thân trên chỉ mặc độc một chiếc áo ống có họa tiết. Thân dưới là chiếc quần bikini màu nâu nhạt cùng một chiếc khăn quấn pareo chỉ che hờ quanh eo cho có lệ. Cô đi đôi dép xăng đan đan bằng da thú, trên cánh tay đeo những chiếc vòng vàng kim. Phía sau thắt lưng dắt hai thanh đoản kiếm, và trên lưng mang theo một cây cung cùng ống tên.
"Là set trang bị Thiếu nữ rừng xanh. Hay còn được gọi là Series Amazoness. Tính năng thì rất tốt, nhưng ngoại hình thì đúng y như tên gọi, thành thật mà nói tôi cứ nghĩ cô sẽ không chịu mặc cơ."
"A-Ai mà biết được ngoại hình của nó lại ra nông nỗi này chứ!"
Tiera tuyệt vọng kéo chiếc khăn pareo, cố gắng giảm bớt khoảng hở thịt da.
Thế nhưng với chiếc pareo quá ngắn, cô chỉ có thể che hờ được chiếc quần bikini. Hành động đó, ngược lại chỉ càng làm tăng thêm vẻ gợi cảm mà thôi.
"Không không, thiết kế trang phục đã được vẽ sẵn trên bề mặt thẻ bài rồi cơ mà."
"Ít nhất thì trong số những món tôi gom được lần này, nó có tính năng tốt thứ hai đấy. Với lại, về phần ngoại hình thì tôi cũng đã nhắc nhở cô rồi."
"Ch-Chuyện đó, thì đúng là vậy nhưng……"
Có lẽ vì vẫn còn đang hoảng loạn, Tiera đã không hề nhận ra việc Shin đã cất công dùng cách nói giảm nói tránh là 'ngoại hình hơi khó nói'. Về chuyện hở hang, anh hoàn toàn không nói lấy một lời.
Thực chất, vì quá chú trọng vào các hiệu ứng và tính năng được ban cho, nên trong số đó cũng bao gồm vài món có ngoại hình hơi lòe loẹt hoặc hở hang quá đà.
"Này…… hai người đang làm cái trò gì thế?"
Mitsuyo đưa ánh mắt lạnh nhạt nhìn màn tương tác đó của Shin và Tiera.
"Có vẻ như chúng tôi đang làm kỳ đà cản mũi nhỉ?"
Mặt khác, Kotone lại đang cười tủm tỉm như thể vừa vớ được một màn kịch hay.
"Không, khoan đã, chỉ là có chút chuyện ngoài dự kiến thôi. Tôi không có ý đồ gì khác đâu."
"Hêê~. Trông chả có vẻ gì là thế cả nhỉ~" Mitsuyo cất giọng đều đều không chút cảm xúc. Đôi mắt tràn trề kỳ vọng mới ban nãy giờ đã bay biến đi đằng nào.
"Chà, ngoại hình thì không nói làm gì, nhưng chất lượng trang bị cao thì đến tôi cũng nhìn ra được."
"M-Mitsuyo-san! Xin đừng kéo áo tôi mà!?"
"Kéo một chút thì có sao đâu. Dù cảm giác chạm vào hệt như vải, nhưng tôi có dùng sức thì nó cũng chẳng có vẻ gì là sẽ rách. Dù có là trang bị cấp Huyền thoại (Legend) thì độ bền này cũng quá đáng rồi đấy…… Khưư, cái gì thế này, cái kích cỡ này. Đúng là ăn gian mà~"
"Hửm?"
Mitsuyo rõ ràng đang thán phục trước trang bị, nhưng Shin lại nghe thấy cô nói một câu gì đó mang ý nghĩa hoàn toàn khác ở khúc cuối. Từ đôi mắt của Mitsuyo - người đang kéo mép chiếc áo ống của Tiera - trông cứ như thể ánh sáng đã hoàn toàn vụt tắt vậy.
"Ây dà, có vẻ cô nàng lại bật nhầm công tắc kỳ lạ nào đó rồi."
Kotone vừa giữ nguyên nụ cười vừa cười gượng đầy bối rối. Có vẻ cô không có ý định ngăn cản.
"T-Tuột mất! Nó tuột mất bây giờ!?"
"Etto, trước mắt thì Tiera cứ đưa trang bị về như cũ đi. Còn Mitsuyo thì bình tĩnh lại nào."
Nhìn bộ dạng hoảng loạn của hai người, Shin đã lấy lại được sự bình tĩnh và chỉ cách giải quyết cho Tiera.
Khi trang bị của Tiera trở lại như cũ, bàn tay đang nắm lấy chiếc áo ống của Mitsuyo lập tức vồ hụt vào không khí.
"Hả!? Mình vừa làm cái gì vậy."
"Cô bận tâm đến chuyện đó mức vậy sao?"
"……Shin thì không hiểu được đâu. Một kẻ không thể hy vọng vào sự phát triển của cơ thể như tôi, hễ trở về bản thể thì lại biến thành hình dáng nhỏ bé đó. Ngay lúc này, chí ít hãy cứ để tôi mơ mộng một chút đi chứ!"
Cảm xúc của Mitsuyo quả thực đang lên xuống thất thường.
"Đúng là, tôi không thể hiểu được, thật."
Chỉ cần nhìn theo hướng ánh mắt của Mitsuyo, Shin cũng thừa biết cô đang bận tâm điều gì. Thế nhưng, đối với đàn ông như Shin, cảm xúc của phụ nữ về kích cỡ vòng một là thứ không thể nào thấu hiểu nổi. Cảm thấy việc đào sâu thêm vào chuyện này khá là nguy hiểm, Shin bèn giục Tiera chuyển sang món trang bị tiếp theo.
"Trước mắt thì, cứ sang món tiếp theo đi. Món tiếp theo."
"Đ-Đúng nhỉ. Lần này tôi phải nhìn hình vẽ cho thật kỹ mới được."
Sau khi kiểm tra cẩn thận hình vẽ trên bề mặt thẻ bài, Tiera liền thay đổi trang bị.
Trang bị lần này gồm một chiếc kẹp tóc màu đỏ, một chiếc áo sơ mi lấy màu xanh lục đậm làm chủ đạo, cùng một chiếc áo choàng cỡ lớn có thể che kín toàn thân, kết hợp với quần dài và bốt màu đen. Mức độ hở hang hoàn toàn trái ngược với bộ trang bị Thiếu nữ rừng xanh lúc nãy.
Đây là thứ được gọi là Series Dương Viêm. Khi mặc trọn bộ Series Dương Viêm, người mặc sẽ nhận được hiệu ứng bổ sung giúp kẻ địch khó phát hiện hơn. Vì nó có thể hòa mình vào môi trường xung quanh, nên trông có vẻ giống như một dạng ngụy trang quang học thu nhỏ vậy.
Về vũ khí, bên hông trái đeo một thanh dao Kukri, còn bên phải đeo một bao dao chứa 4 thanh dao ném.
"Cô ấy mang một thanh kiếm kỳ lạ nhỉ. Có vẻ cũng không có cung nữa."
"Vì đây là trang bị có phương thức tấn công chủ đạo là tiếp cận rồi đánh úp mà. Nó cho phép ẩn nấp ngay lập tức, và trong trường hợp khẩn cấp cũng rất dễ tẩu thoát. Nếu muốn, cô ấy vẫn có thể trang bị thêm cung đấy."
Shin giải thích cho Kunitsuna - người vừa nêu lên cảm nghĩ của mình.
Tiera cử động nhẹ tay chân để kiểm tra độ linh hoạt.
"Khá tốt đấy chứ. Tôi sẽ đưa nó vào danh sách ứng cử viên."
Sau đó, cô thử thêm vài bộ trang bị nữa, và cuối cùng quyết định sẽ luân phiên sử dụng hai bộ trang bị tùy theo tình huống.
Bộ đầu tiên là Series Dương Viêm đã được đưa vào danh sách ứng cử viên từ trước. Nó được chọn vì ngoại hình giản dị khó gây chú ý, và khi đối đầu với kẻ địch mạnh, nó cho phép cô ẩn nấp để không bị nhắm mục tiêu.
Bộ thứ hai được gọi là Series Cung Cơ, một trang bị chuyên biệt cho xạ kích.
Ở phần thân trên, đầu đội một chiếc vương miện nhỏ màu bạc, ngực được bọc giáp và tay đeo giáp tay bảo vệ. Phần thân dưới là loại giáp kết hợp giữa váy và giáp thép, cùng với đôi bốt cao đến đầu gối.
Vũ khí là 『Lân Huy Thúy Cung』 được làm từ Mithril và Orichalcum. Không chỉ đáp ứng đủ tính thực dụng, nó còn là một kiệt tác được chế tác tỉ mỉ với những họa tiết trang trí gợi liên tưởng đến gió và những đôi cánh.
Và, điểm nhấn tuyệt đỉnh nhất chính là 4 tấm khiên hình thoi dài bán trong suốt tỏa sáng màu xanh lam ở phía sau lưng. Đây là hiệu ứng bổ sung khi mặc trọn bộ Series Cung Cơ, chúng sẽ tự động đỡ đòn tấn công từ kẻ địch.
Bởi vì Series Cung Cơ không cho phép mang theo vũ khí cận chiến, nên đây cũng là một biện pháp đối phó cho nhược điểm đó.
"Cái Series Cung Cơ này, tại sao đến cả kiểu tóc cũng bị đổi luôn vậy?"
"Nghe nói Series Cung Cơ vốn là trang bị do một nhân vật được gọi là Cung Cơ sử dụng. Chắc là do người đó để kiểu tóc như vậy, nên nó mới tự biến đổi cho phù hợp đấy?"
Mái tóc của Tiera khi mặc Series Cung Cơ được tết lại một cách phức tạp và búi gọn ở phía sau đầu. Mái tóc đen vốn dài đến tận lưng, nay chỉ còn dài cỡ ngang vai.
"Kể từ lúc bắt đầu đi cùng nhau, tôi lại càng phải suy nghĩ về điều này, kỹ thuật chế tác vũ khí của Shin rốt cuộc là cái quái gì vậy? Đó đâu phải là cảnh giới mà con người có thể đạt tới được chứ."
"Tôi nói điều này vì nghĩ rằng Mitsuyo vẫn còn ký ức từ trước đây, thực ra tôi đã sống từ trước sự kiện 『Lạc Nhật Phồn Hoa』 cơ. Những kỹ thuật và kiến thức này đều là thứ tôi có được vào lúc đó. Những người biết về khoảng thời gian trước sự kiện 『Lạc Nhật Phồn Hoa』, thường gọi đó là thời đại game đấy."
"Quả thực, nếu trau dồi tay nghề trong suốt một khoảng thời gian dài đến vậy thì…… liệu có thể làm được không nhỉ?"
Sâu thẳm trong đôi mắt đang dao động, dường như Mitsuyo đang hồi tưởng lại những ký ức thuở xa xưa.
Vốn dĩ cô vẫn luôn lưu giữ ký ức từ thời đại game. Ngay cả chuyện về Shin, có vẻ như cô chỉ không thể nhớ ra cho đến khi được Tsunetsugu nhắc nhở, chứ không phải là cô đã quên mất.
"……Ra là vậy, tôi nhớ ra rồi. Một Samurai sử dụng ma thuật, khoác trên mình những món vũ khí phòng cụ mang tính năng cao đến mức dị thường. Đó chính là Shin-sama nhỉ."
Nghe được cuộc trò chuyện giữa Mitsuyo và Shin, Kunitsuna gật đầu với khuôn mặt như đã thấu hiểu.
"Thế giới thuở xưa từng tràn ngập những kỹ thuật như thế này sao…… Không hiểu sao, tôi lại thấy ghen tị với nhóm Shin quá."
"Vào thời đó, bọn tôi cũng đâu thể di chuyển tự do được như thế này đâu."
Những việc Shin làm, thực chất cũng được xem như một loại thủ thuật.
"Cho đến tận dạo trước, tôi cũng ở trong một tình cảnh tương tự đấy."
"Là sao?"
"Tôi từng bị ban cho một thứ gọi là Danh hiệu nguyền rủa (Cursed Gift), và vì nó mà tôi không thể bước chân ra khỏi Tsuki no Hokora."
Tiera giải thích ngắn gọn về những chuyện xảy ra lúc đó.
"Ra là từng có chuyện như vậy. Hèn chi cô lại đi cùng họ."
"Vâng, tôi cũng đã hiểu rồi."
Có vẻ Mitsuyo và Kunitsuna cho rằng Tiera đi cùng nhóm Shin là để báo ân.
Và rồi, như thể nhân cơ hội này, Kunitsuna kề sát tai Tiera thì thầm để Shin không thể nghe thấy.
"Theo tình huống đó thì, chẳng phải sẽ gọi Shin-sama là 'Hoàng tử bạch mã' sao? Chuyện đó, thực hư ra sao rồi?"
"Ế!? A, không, chuyện đó…… Một người như tôi, gọi là không xứng đôi vừa lứa, hay đúng hơn là vì đã có Sư phụ rồi."
Tiera trở nên lúng túng trước lời thì thầm của Kunitsuna. Shin hoàn toàn có thể nghe được bọn họ đang nói gì nếu muốn, nhưng vì tinh ý đọc được bầu không khí, anh đã không kích hoạt Kỹ năng【Eavesdrop】(Nghe Lén).
"Nếu vậy, cô nhắm đến vị trí thứ hai ngay từ đầu thì sao? Tôi cũng không phải là hoàn toàn mù tịt về chuyện của thế giới này đâu. Đâu nhất thiết cứ phải giới hạn ở một người duy nhất đúng không?"
"Chuyện đó thì đúng là vậy nhưng……"
Rốt cuộc "không nhất thiết phải là một người" ám chỉ điều gì, Kunitsuna không hề dùng lời lẽ rõ ràng để nói thẳng ra.
Thế nhưng đối với Tiera, thế chẳng khác nào đã nói toạc ra rồi. Khuôn mặt của Tiera lúc đang ấp úng đã đỏ bừng lên.
"Cứ to nhỏ thì thầm ngay trước mặt thế này, quả nhiên khiến tôi tò mò đấy."
"Là chuyện giữa phụ nữ với nhau. Đàn ông thì cứ im lặng mà chờ đi."
Mitsuyo dường như không có ý định để Shin can thiệp vào.
Cảm thấy hơi lạc lõng, Shin đứng nhìn hai người họ tiếp tục câu chuyện. Chẳng biết đã trở nên thân thiết từ lúc nào, mà giờ cả ba người đều đã gọi nhau bằng tên.
Có lẽ vì cảm thấy áy náy khi bắt anh tiếp tục chờ đợi, cuộc trò chuyện của nhóm Tiera chỉ kết thúc trong vòng vài phút. Khuôn mặt của Tiera đỏ bừng đến tận mang tai.
Ở một diễn biến khác, Mitsuyo lại đang nhìn Tiera với một vẻ hơi ghen tị.
"Nào, Mitsuyo. Mục đích của chúng ta đã đạt được rồi, cũng đến lúc phải đi thôi. Thời gian còn lại nên nhường cho hai người họ ở bên nhau."
"……Haa, tôi biết rồi."
Trước những lời của Kunitsuna, Mitsuyo thở dài gật đầu. Chỉ cần liếc qua cũng có thể thấy rõ sự bất mãn hiện lên trên khuôn mặt cô.
"Mọi người nói vậy, nhưng mục đích của bọn tôi cũng đã đạt được rồi mà."
Cuộc trò chuyện với nhóm Kuchinashi và việc chọn trang bị cho Tiera đã xong, nên chẳng có lý do gì để cố tình nán lại Tsuki no Hokora. Nghĩ vậy, Shin đưa mắt nhìn Tiera. Thế nhưng, Tiera lại đang nhìn Shin như thể có điều muốn nói.
"Thấy chưa, có vẻ Tiera cũng có chuyện muốn nói với cậu kìa. Hãy lắng nghe cô ấy cho tử tế đi!"
"A, này!"
Nói rồi, Mitsuyo vỗ bốp vào lưng Shin, kéo tay Kunitsuna rồi rời khỏi Tsuki no Hokora. Dáng vẻ đó trông có phần hơi hờn dỗi.
"Có vẻ như chúng ta đã khiến họ phải ý tứ rồi nhỉ."
"Chà, anh cũng có cảm giác Mitsuyo hơi khác so với mọi ngày."
Shin nói trong khi nhìn cánh cửa lối vào vừa bị Mitsuyo đóng lại. Anh có cảm giác như vừa nghe thấy tiếng hét "Oa, mình đúng là đồ ngốc mà~!" từ phía bên kia cánh cửa.
"……Vậy, có vẻ cô có chuyện muốn nói. Là chuyện gì vậy?"
"Ừm. Chuyện tôi sắp kể là vấn đề cá nhân, nên tôi đã không nói khi có mặt Sư phụ và mọi người ở đây. Anh có nhớ lúc thanh tẩy cho 『Doujigiri Yasutsuna』 không, Shin?"
"Chuyện đó thì, dĩ nhiên là…… không lẽ, lúc đó cô đã nhìn thấy gì sao?"
Giọng nói vang lên khi đó. Khung cảnh đã nhìn thấy. Nếu có chuyện gì, Shin nghĩ chắc chắn là về những thứ đó.
"Shin cũng nhìn thấy thứ gì đó đúng không. Tôi cũng sẽ kể, nên anh cho tôi biết anh đã nhìn thấy những gì được chứ?"
"Ừ. Những gì anh thấy là một người đang ngã gục trong rừng, và một người phụ nữ đang la hét điều gì đó ở bên cạnh. Dù không biết giới tính của người ngã gục, nhưng vì nghe thấy giọng phụ nữ nên anh chắc chắn người đang la hét là một phụ nữ. Dù anh không nghe rõ được nội dung."
Vì không phải là chuyện cần giấu giếm, Shin kể lại những gì mình nhớ được. Lượng thông tin bản thân nó cũng không nhiều.
"Vậy sao. Ra là anh đã nhìn thấy những thứ khác với tôi."
Nghe Shin kể xong, Tiera gật đầu với vẻ đã thấu hiểu.
"Chắc có lẽ, đó là khung cảnh lúc tôi bị đuổi khỏi quê hương. Người ngã gục đó, chính là…… mẹ tôi."
Mẹ. Chỉ duy nhất lúc thốt ra từ đó, một tia buồn bã thoáng xẹt qua đôi mắt Tiera.
Có vẻ như những gì Shin nhìn thấy chính là quá khứ của Tiera.
"Vậy, tiếp theo đến lượt tôi nhé."
Nhận thấy bầu không khí sắp trở nên u ám, Tiera cố gắng nói với giọng tươi tỉnh.
Về phần Tiera, có vẻ như cô đã nhìn thấy hình ảnh một người đàn ông đang ôm một người phụ nữ ngã gục tại một nơi trông giống như con hẻm của một thành phố nào đó.
Và rồi, ảo ảnh đứt đoạn ngay khoảnh khắc người đàn ông đó định dùng thanh katana trên tay chém chết một gã đàn ông khác.
Khác với Shin khi tầm nhìn bị mờ nhòe hay đứt quãng, cô nói rằng mình đã nhìn thấy khung cảnh đó vô cùng rõ nét.
"Ngoài ra, vì khẩu hình miệng đang cử động nên tôi nghĩ người đó đang nói gì đó. Thế nhưng, khoan bàn đến từ ngữ, tôi hoàn toàn không nghe thấy một chút âm thanh nào, nên không biết anh ta đã nói gì."
Nói đến đó, Tiera chợt ngậm miệng lại. Ánh mắt cô cụp xuống, nét mặt lộ rõ sự đắn đo.
Lờ mờ đoán được điều Tiera đang phân vân không biết có nên nói ra hay không, Shin quyết định tự mình nói.
"Người đàn ông đó, là tôi đúng không?"
"……Ừm. Nhưng mà, tôi không rõ đó có phải là anh thật hay không. Bởi vì――Shin lúc đó. Trông cứ như một người hoàn toàn khác vậy."
Giọng Tiera khẽ run rẩy. Dù chỉ là ảo ảnh, nhưng dường như có thứ gì đó đã truyền đến cô.
"Ra là vậy. Dù đã dự đoán trước, nhưng quả nhiên cô đã nhìn thấy khung cảnh lúc đó."
Đó là khung cảnh khi Shin đánh mất người mình yêu thương nhất.
Và cũng là khoảnh khắc đánh dấu sự ra đời của người chơi được mệnh danh là Tử thần.
"Chuyện đó thì làm sao mà quên được chứ. Chắc có lẽ, cả hai chúng ta đều đã nhìn thấy ký ức đau buồn nhất của đối phương rồi."
"Đúng vậy. Tôi nghĩ chắc là thế."
Ký ức khi đánh mất người quan trọng không thể thay thế. Chỉ cần nghe kể lại tình huống lúc đó, nó đã khắc sâu vào tâm trí đến mức anh lập tức nhận ra ngay.
"……Này, Shin. Anh, không sao chứ?"
"Không sao? Về chuyện gì cơ?"
Shin không hiểu Tiera đang mang tâm trạng gì khi hỏi câu đó.
Vẫn giữ nguyên vẻ mặt lo lắng, Tiera nói.
"Trước đây, lúc chúng ta cùng nhận ủy thác hộ vệ và bị bọn đạo tặc tấn công ấy? Lúc đó, sau khi đánh bại bọn đạo tặc, anh có nhớ là tôi đã, etto, ôm chầm lấy Shin không?"
"Vụ đó à. Khoan bàn đến chuyện có nhớ hay không, mà đúng hơn đó là một trải nghiệm khó quên đấy chứ."
Vừa gãi má, Shin vừa đáp lời Tiera - người đang có chút ửng đỏ trên khuôn mặt.
Một phần vì sự việc diễn ra ngay sau trận chiến, nên nó để lại ấn tượng khá sâu sắc. Sự mềm mại từ vòng một của Tiera quả thực là một thứ rất khó để quên.
"Đừng có cố nhớ lại rõ ràng chi tiết như thế! Chỉ cần anh nhớ vụ đó là được rồi!"
Trước vẻ bồi hồi hoài niệm của Shin, Tiera đỏ bừng mặt hét lên. Cảm giác xấu hổ dường như lại bùng lên, khiến đôi tai cô đỏ ửng.
"Không phải chuyện đó, ý tôi muốn nói là, tại sao lúc đó tôi lại làm như vậy cơ!"
"Cô có lý do gì sao?"
Cô nhớ lại Tsubaki đi cùng lúc đó cũng tỏ vẻ khó hiểu. Sau chuyện đó, cô cũng không thể nói về vấn đề này trước mặt nhóm Gaien, cứ lần lữa mãi rồi quên bẵng đi mất.
"……Lúc đó, luồng khí tức tỏa ra từ anh khiến tôi cảm thấy vô cùng sợ hãi. Tuy không đến mức như anh mà tôi đã nhìn thấy lúc thanh tẩy, nhưng tôi vẫn nghĩ rằng để Shin phát ra luồng khí tức như thế là không được. Thế nên, tôi đã chọn phương án tốt nhất mà mình có thể nghĩ ra lúc bấy giờ. Thật sự, xấu hổ lắm đấy."
Hít một hơi thật sâu, Tiera nói ra lý do cô ôm chầm lấy Shin.
Dùng bàn tay phải đang nắm chặt che đi khóe miệng, cô ngước lên khẽ lườm Shin. Vì khuôn mặt đang đỏ ửng, nên trông cô đáng yêu hơn là đáng sợ.
"Ra là vậy. Thì ra là vì chuyện đó sao. Quả thực, giờ nhớ lại thì hình như lúc đó cảm giác của ngày xưa đã quay về một chút."
Nhớ lại chuyện lúc đó, Shin đưa mắt nhìn lên trần phòng khách.
"Lúc đó, là lần đầu tiên anh giết người kể từ khi đến thế giới này mà. Có lẽ đó chính là nguyên nhân."
"Kể từ khi đến đây, lần đầu tiên sao?"
Trước câu nói bâng quơ của Shin, Tiera tỏ ra bối rối.
Có lẽ vì âm hưởng của câu nói không đơn thuần chỉ mang ý nghĩa là lần đầu tiên giết người kể từ khi đến khu vực Bayreuth.
Đối với Shin, theo đúng nghĩa đen là anh đến từ một thế giới khác, và đó là lần giết người đầu tiên của anh tại thế giới này.
"Đúng vậy. Trong số các thành viên hiện tại, người không biết có lẽ chỉ có mỗi mình cô thôi. Tiera cũng đã tiết lộ bí mật của mình rồi, nên anh nghĩ đây là thời điểm thích hợp để nói về bản thân anh. Yuzuha thì tâm trí vẫn còn hơi trẻ con, nên để dịp khác vậy."
"Rốt cuộc…… anh đang nói về chuyện gì vậy?"
"Chắc có lẽ là, về nguyên nhân gây ra nỗi sợ hãi mà Tiera cảm nhận được từ anh. Cỡ như Schnee, để có thể nghiền nát đám người liên quan đến nguyên nhân đó, cô ấy thà chấp nhận bị trừng phạt chứ nhất quyết không chịu tiết lộ cho anh thông tin về những người đồng đội cũ cơ mà."
"Sư phụ á!?"
Trước phát ngôn của Shin, Tiera không giấu nổi sự kinh ngạc.
Việc Schnee - người thậm chí chẳng thèm giấu giếm tình cảm dành cho Shin - lại giấu giếm một chuyện vô cùng quan trọng đối với anh, quả thực là điều không thể tin nổi.
"……Này, chuyện đó, tôi nghe cũng không sao chứ?"
"Nghe hay không là tùy ở Tiera. Câu chuyện đó cũng đã là quá khứ rồi. Có nghe nó thì cũng chẳng có chuyện anh sẽ trở nên làm sao giống như Schnee đã từng lo lắng đâu."
Shin cất lời với một nét mặt điềm tĩnh.
Cảm giác thuở trước không hoàn toàn biến mất. Đúng như những gì Tiera đã cảm nhận được, sâu thẳm bên trong Shin vẫn còn lưu lại cảm giác của cái thời anh được mệnh danh là Tử thần.
Thế nhưng, chỉ kể lại chuyện quá khứ thôi thì anh không hề có ý định để bản thân bị nó chi phối vào lúc này. Nếu nói có lúc nào đó anh bị ảnh hưởng, thì đó hẳn là lúc chạm trán với kẻ thù đã sát hại Marino.
"…………"
Tiera - người vừa được giao phó quyền lựa chọn - tạm thời im lặng.
Cô nhắm mắt lại, đăm chiêu suy nghĩ điều gì đó.
Khoảng thời gian trầm mặc kéo dài trong vài giây.
Nhìn thẳng vào mắt Shin, Tiera cất lời đáp.
"……Hãy nói cho tôi biết đi. Tôi muốn hiểu rõ hơn về anh."
"Tôi hiểu rồi. Chuyện sẽ hơi dài dòng một chút, nhưng mong cô hãy lắng nghe."
Gật đầu đáp lại Tiera, Shin bắt đầu cất lời kể.
――Công lược vô số hầm ngục.
――Chôn vùi vô số PK.
――Được gọi bằng hai danh xưng hoàn toàn đối lập, Anh hùng và Tử thần.
――Câu chuyện về một gã đàn ông.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn