Chương 50: Chương 2
The New Gate · HCT0000 · 56 chương · ~174 phút đọc · Tạo 01/09/2026
Vol 13: Học viện nơi dị giới
"Chào buổi sáng ạ!"
"Chào buổi sáng."
Ngày hôm sau, sau khi ngay lập tức được Schnee làm nũng. Shin dẫn theo Schnee đến Học viện.
Nơi họ ghé thăm là sân huấn luyện trong Học viện. Có một vài sân huấn luyện tương ứng với nội dung luyện tập khác nhau, và nơi nhóm Shin đang đứng chủ yếu được sử dụng cho huấn luyện chiến đấu giữa các tổ đội.
"Vậy, chúng ta bắt đầu huấn luyện luôn nhé. Đầu tiên là khởi động 1 đấu 1. Tiếp theo là toàn bộ thành viên trong tổ đội."
"Trang bị của nhóm Shin-san khác với hôm qua, nhưng cứ để nguyên vậy có ổn không ạ?"
"Ừ, dùng trang bị kia thì nhiều cái nguy hiểm lắm."
Shin gật đầu trước câu hỏi của Rex.
Miu và Rex vẫn mặc trang bị giống lúc Shin thấy trong hầm ngục, chỉ có Gian là mặc trang bị có chất lượng không được tốt cho lắm. Chắc là đồ dự phòng, hoặc mượn từ Học viện. Loại trang bị thì vẫn không thay đổi.
Trái ngược với Miu và Rex đang mặc trang bị nghiêm túc, thứ Shin đang mặc có thiết kế tuy tinh tế nhưng chỉ là một chiếc áo khoác màu xanh ngọc bích cùng quần túi hộp. Schnee cũng tương tự.
Thứ Shin và Schnee đang cầm trên tay, dù độ dài có chút khác biệt nhưng cả hai đều là món vũ khí『Sponge Blade』(Kiếm Bọt Biển) do chính tay Shin chế tạo.
Vẻ ngoài của nó chính xác là một miếng bọt biển mang hình dáng của thanh mộc kiếm. Được gọi là "Series Bọt biển", đây là một loại vũ khí có thể nói là cực kỳ đáng sợ theo một nghĩa nào đó, bởi dù Shin có vung hết tốc lực thì nó cũng hầu như không gây ra chút sát thương nào.
"Series Bọt biển" tồn tại ở tất cả các loại vũ khí, tùy theo hình dáng và chủng loại mà nó sẽ được gọi bằng những cái tên như Sword (Kiếm) cho trường kiếm, hay Blade (Đao) cho katana.
"Trước tiên hãy cho anh xem mấy đứa có thể chiến đấu đến mức nào. Dù có bị thương thì cũng có thể hồi phục được, nên cứ lao lên hết sức đi. Dùng Kỹ năng cũng được. Ban đầu anh sẽ làm đối thủ, tiếp theo là Yuki."
Lời tuyên bố ngầm ám chỉ việc sẽ nương tay đó khiến khóe mắt Gian xếch lên. Từ hồi ở trong hầm ngục đã vậy, khác với Miu và Rex, Gian hoàn toàn không hề che giấu sự thù địch đối với Shin.
Phát ngôn vừa rồi của Shin đối với Gian chẳng khác nào một lời khiêu khích.
"Vậy thì em――"
"Tôi làm."
Hất Miu - người vừa giơ tay định khiêu chiến với Shin ngay lập tức - sang một bên, Gian bước lên đứng trước mặt Shin.
Bị chen ngang, Miu phóng ánh mắt đầy bất mãn, nhưng trước đấu khí tỏa ra từ cơ thể Gian, cô bé tròn xoe mắt và ngậm miệng lại.
"Hiếm thấy thật đấy. Không ngờ cậu lại bộc lộ sự thù địch đến mức đó."
"Lắm mồm."
Càu nhàu đáp trả Rex vừa bắt chuyện, Gian thủ thế với cây thương. Cậu ta hạ thấp trọng tâm, giải phóng đấu khí sục sôi từ toàn thân và chĩa thẳng nó về phía Shin.
Không hổ danh là người đảm nhận vai trò Tanker của tổ đội, dáng vẻ thủ thế trông có vẻ nặng nề nhưng vẫn toát lên sự dư dả có thể ứng phó với bất kỳ hướng nào.
Sự thù địch chĩa vào Shin ban nãy nay đã không còn, biểu cảm của cậu ta lúc này hoàn toàn nghiêm túc.
(Có vẻ cậu ta không định giấu thực lực nhỉ) Bắt nhịp với việc Schnee lùi ra xa giữ khoảng cách, Shin cũng thủ thế với thanh Blade. Vẻ ngoài trông có chút nực cười, nhưng nó lại cứng cáp đến mức dù là trang bị gốc của Gian cũng chẳng thể làm xước nổi một vết.
"Lúc nào cũng được."
"Tch!!"
Shin vừa dứt lời thì Gian cũng gần như đồng thời hành động. Mũi thương để lại tàn ảnh, rút ngắn khoảng cách với Shin trong nháy mắt. Tốc độ đó, không thể tin được là của một kẻ dưới cấp 200.
Shin bình tĩnh phán đoán quỹ đạo của cây thương, rồi vụt thanh Blade thẳng vào mũi thương. Trái ngược với tiếng "bốp" nhẹ hều vang lên, cây thương tuột khỏi tay Gian và đập mạnh xuống mặt đất.
"Chết dở......"
Nhìn cây thương lăn lóc, Shin nhận ra thất bại của bản thân. Dưới lực chấn động khi va chạm mạnh với mặt đất, phần nối giữa mũi thương và cán thương đã bị uốn cong mất rồi.
"Hết cách rồi. Cậu dùng cái này đi. Coi như đền cho cây thương bị hỏng."
Shin lấy ra một tấm thẻ bài từ trong ngực áo ―― thực chất là từ Hộp Đồ ―― rồi đưa cho Gian.
Gian, người đang nhìn chằm chằm vào đôi bàn tay mình và cây thương bị Shin đánh rơi với vẻ mặt nghiêm trọng, liền chuyển sang bối rối khi thấy thứ được hiện hình từ tấm thẻ bài vừa được đưa ra.
"Cái này là?"
"Là vũ khí huấn luyện, tên là『Sponge Lance』(Thương Bọt Biển). Trông thì có vẻ mềm, nhưng nó còn cứng hơn cả Adamantite đấy. Nếu là cái này, cậu không cần phải lo lắng về việc hỏng vũ khí nữa đâu."
Dù người phải lo lắng chủ yếu lại là Shin.
Sau vài lần vung thử cây thương, Gian cũng gật đầu như đã bị thuyết phục.
"Vậy, chúng ta làm lại nào. Cứ thoải mái dùng cả Kỹ năng lẫn Ma thuật nhé."
Shin chĩa mũi thanh Blade về phía Gian và thủ thế. Đáp lại, Gian cũng chĩa cây thương về phía Shin để thủ thế tương tự.
Tuy vừa làm rơi vũ khí, nhưng đòn tấn công Gian tung ra lúc nãy không phải chỉ dựa dẫm vào năng lực thể chất. Bước chân, cách di chuyển trọng tâm, cách truyền lực. Không thể phủ nhận rằng Gian sở hữu trình độ kỹ thuật đủ để khiến Shin cảm nhận được rằng, những thứ đó không phải là chuyện có thể làm được chỉ trong ngày một ngày hai.
"Tôi sẽ không nương tay đâu."
Từ biểu cảm của Gian khi đâm cây thương tới giống hệt lúc nãy, không thể đọc ra được cậu ta đã tiếp nhận lời nói của Shin như thế nào.
Khoảnh khắc Shin nhắm vào mũi thương định đánh rơi nó lần nữa, anh nhìn thấy phần lưỡi thương đang phát ra ánh sáng màu vàng.
"Gian dùng toàn lực thật rồi kìa."
"Đúng vậy."
Tiếng lẩm bẩm của Miu và Rex lọt vào tai Shin. Có vẻ hai người họ đã biết nước đi tiếp theo của Gian.
Như một sự tái hiện của lần trước, thanh Blade vụt thẳng xuống đánh bật mũi thương. Tuy nhiên, diễn biến sau đó lại không hề giống.
Dọc theo quỹ đạo của cây thương trước khi bị hất văng, một lưỡi đao màu vàng bay thẳng về phía Shin.
Thị lực động của Shin không bỏ sót tia chớp xẹt qua trên bề mặt của nó.
Chân tướng của lưỡi đao đang bay tới chính là sấm sét. Đương nhiên, tốc độ của nó cũng tương xứng.
Việc Shin né tránh nó và việc Gian thu lại cây thương vừa bị hất văng gần như diễn ra cùng một lúc.
Có vẻ như ngay từ đầu cậu ta đã lường trước việc sẽ bị đánh bật, nên không đánh rơi thương như lần trước mà lập tức thủ thế chuẩn bị đâm tiếp.
"Là quái vật sao......!"
Tuy nhiên, dù vẻ ngoài trông có vẻ đang xử lý tình huống một cách bình tĩnh, nhưng qua câu nói khẽ lọt ra, người ta có thể nhìn thấu được nội tâm của cậu ta.
Dẫu vậy, không hề bỏ cuộc, Gian đứng nguyên tại chỗ và đâm cây thương ra ở một khoảng cách mà mũi thương không thể chạm tới. Ngay sau đó, giống hệt như lần va chạm thứ hai, một lưỡi đao màu vàng lại phóng ra từ mũi thương.
Lần này Shin cũng dùng thanh Blade đánh bật lưỡi đao vừa được phóng ra, và lẩm bẩm.
Thứ Gian vừa sử dụng là Kỹ năng Kết hợp Thương thuật và Lôi thuật【Tri-Edge】(Tam Kích).
Tuy cũng tồn tại Kỹ năng【Tri-Edge】(Tam Kích) thuộc những thuộc tính khác, nhưng vì bản thân vũ khí có thể thay đổi thuộc tính tùy theo người sử dụng, nên Kỹ năng này được sử dụng rộng rãi bởi cả người mới bắt đầu lẫn những cao thủ kỳ cựu.
Hiệu ứng của Kỹ năng là thêm đòn truy kích của các thuộc tính vào đòn tấn công bằng vũ khí.
"Vẫn chưa xong đâu!"
Thấy lưỡi đao sấm sét bị đánh bật, Gian vung cây thương ngay tại chỗ. Vẽ thành một hình chữ X hai lần, rồi bồi thêm một đòn chém ngang.
Các nhát chém được phóng ra như muốn xẻ Shin thành 6 mảnh đang rực cháy một màu đỏ ối.
Chuyển động của Gian vẫn chưa dừng lại, cậu ta nhanh chóng thu cây thương vừa vung lại và đâm liên tiếp hai nhát. Lưỡi đao bay ra từ mũi thương lần này là những lưỡi đao gió rất khó nhìn bằng mắt thường.
"Còn dùng được cả Combo sao."
Chỉ bằng một nhát chém duy nhất của thanh Blade, Shin thổi bay đòn tấn công hai tầng gồm lửa và gió đang lao tới, rồi chém về phía Gian với vẻ mặt thán phục.
Tùy theo cách kết hợp các Kỹ năng, có những đòn có thể thi triển liên tục giống như một chuỗi liên hoàn kích. Thứ mà Gian vừa sử dụng chính xác là kỹ thuật được giới Người chơi gọi là Combo.
"Khốn kiếp!!"
Trong khi bản thân phải dùng đến Kỹ năng, thì Shin chỉ cần vung thanh Blade là đã đánh bật được mọi đòn tấn công. Trước sự thật đó, Gian bực dọc chửi thề.
Thế nhưng, sự chống cự đó cũng chỉ kéo dài cho đến khi cậu ta hứng chịu đòn đánh từ thanh Blade của Shin. Vũ khí thuộc Series Bọt biển trông có vẻ vô cùng mềm mại. Tuy nhiên, khi Gian dùng cán thương để đỡ đòn đánh từ thanh Blade, cậu ta bị chấn động mạnh đến mức cả cơ thể chao đảo dữ dội sang trái sang phải.
Lần thứ ba, cậu ta dùng Kỹ năng nhưng vẫn bị đánh trúng...... Dù Shin có nói là anh đã nương tay...... Cơ thể bay song song với mặt đất, liệu có sao không vậy?......"
"Vì Shin-san đã bảo là không sao với trang bị đó, nên chắc chắn là không sao đâu. Cậu xem, Gian đứng dậy rồi kìa."
Theo hướng nhìn của Rex - người đang lo lắng - Gian đã gượng dậy. Cậu ta đang vuốt ve chỗ bị thanh Blade chém trúng với vẻ mặt khó hiểu.
"Ngoài việc bị trượt ngã trên mặt đất ra thì không có thiệt hại nào đúng không?"
"...... Vâng."
Có vẻ như Gian vẫn chưa hiểu tại sao mình không cảm thấy đau đớn khi đứng dậy. Để cho chắc ăn, Shin kiểm tra thanh HP của Gian, nhưng quả nhiên nó không hề suy giảm.
Bỏ mặc một Gian như vậy, Miu mang vẻ mặt háo hức đi về phía Shin.
Vì Shin biết với găng tay giáp sắt và giáp chân của Miu thì không thể chịu nổi đòn tấn công của mình, nên anh đã đổi sang Găng tay giáp sắt và Giáp chân thuộc Series Bọt Biển.
"Em sẽ lên bằng toàn lực đấy!!"
"Đến đây."
Khác với Gian, Miu đã bung hết sức ngay từ đầu.
Luồng khí (Aura) bao bọc cơ thể cô bé có lẽ là Kỹ năng【Thao Khí - Hoạt Thiểm】. Luồng khí vô cùng ổn định, chứng tỏ đó không phải là Arts (Kỹ nghệ) mà là Kỹ năng. Phó mặc cho năng lực thể chất đã được tăng cường, cô bé định lao thẳng vào áp sát Shin trong một hơi.
Đương nhiên, Shin không đời nào cho phép điều đó. Anh vung nhanh thanh Blade về phía Miu - người đang đâm sầm tới từ phía trước. Thế nhưng, dù thấy thanh Blade đang lao tới, Miu vẫn không hề né tránh hay phòng thủ.
Và rồi, tưởng chừng như cô bé sẽ bị thanh Blade đánh trúng và ngã nhào xuống đất, thì Miu đã xuyên qua thanh Blade đó.
Như một làn khói bị gió thổi bay, bóng dáng cô bé mờ dần rồi tan biến mất.
"Ồ, là Kỹ năng【Ki-Ate】(Phóng Khí) sao."
Bóng dáng Miu thật ẩn nấp phía sau cái bóng ảo ảnh vừa tan biến bất ngờ lao đến đấm Shin.
Găng tay giáp sắt và giáp chân của cô bé được bao bọc bởi ngọn lửa. Mỗi khi tung cú đấm, một nắm đấm lửa sẽ phóng ra xa khoảng 30 semel; còn khi tung cú đá, một ngọn lửa mang hình bàn chân cũng vươn dài ra với khoảng cách tương tự.
Kỹ năng Miu sử dụng là Võ kỹ Hệ Vô vũ khí【Ki-Ate】(Phóng Khí). Việc mở rộng phạm vi tấn công bằng lửa là Kỹ năng Kết hợp Hệ Vô vũ khí và Hỏa thuật【En no Kata - Guren】(Hỏa Hình - Hồng Liên).
Đấm phải, rồi đấm trái, sau đó cô bé hạ thấp người tung cú quét trụ. Khi đòn đó bị né tránh, cô bé không hề làm giảm đà quét mà tiếp tục xoay người, mượn lực ly tâm để tung ra một cú đá xoay vòng.
Thời gian hiệu lực của【En no Kata - Guren】(Hỏa Hình - Hồng Liên) là 60 giây. Trước những đòn tấn công dồn dập khiến Miu trông như thể chính bản thân đang bốc cháy, Shin vẫn điềm tĩnh hóa giải tất cả.
"Mư~!!"
Bực dọc vì các đòn tấn công không trúng đích, nhưng có vẻ Miu vẫn nhớ thời gian kết thúc của kỹ năng nên đã tạm thời giữ khoảng cách với Shin. Ngay lập tức, ngọn lửa lại tụ vào giáp chân cô bé.
"Thế này thì sao!!"
Miu tung cú đá thẳng lên trời ngay tại chỗ. Mượn đà đó lộn nhào ra sau, và ngay khoảnh khắc chạm đất, cô bé tung một cú đá bay thẳng về phía Shin.
Từ vị trí Miu vừa lộn nhào, hai khối lửa trườn dọc theo mặt đất lao tới chỗ Shin.
Ngọn lửa giáp công từ hai phía trái phải, cùng với Miu lao thẳng đến. Khối lửa được phóng ra trước, nhưng vì tốc độ cú đá bay của Miu quá nhanh, nên nó đã trở thành một đòn tấn công đồng thời từ 3 điểm: dưới đất và trên không.
"Ồ, chiêu này khá đấy."
Đòn tấn công đa giác từ một người, từng có thời kỳ rất thịnh hành trong thời đại game.
Thông thường, các chức nghiệp tấn công tầm xa như Ma Đạo Sĩ hay Cung thuật sư thường hay sử dụng, nhưng tùy thuộc vào cách sử dụng Kỹ năng, những hệ cận chiến như Miu cũng có thể làm được.
Cảm thấy có chút hoài niệm, Shin phớt lờ hai khối lửa và chỉ đánh chặn mỗi Miu.
Kỹ năng Kết hợp Hệ Vô vũ khí và Hỏa thuật【Hai Kiba】(Nanh Trườn) mà Miu vừa tung ra, cho phép phóng lửa từ bàn chân vào bất kỳ thời điểm nào tùy thích.
Tuy nhiên, ngọn lửa hướng về phía đối thủ có tỷ lệ cấu thành là 2 phần vật lý và 8 phần ma thuật, thiên về ma thuật khá nhiều. Do đó, trước sức kháng ma thuật cực cao của Shin, nó gần như bị vô hiệu hóa hoàn toàn.
"Cẩn thận!!"
Không biết sự thật đó, Rex hét lên với Shin - người vừa dùng một tay bắt gọn cú đá bay và hoàn toàn không thèm chú ý đến ngọn lửa.
Có vẻ như lời tuyên bố sẽ dùng toàn lực của Miu không phải là nói dối, ngọn lửa trườn trên mặt đất tỏa ra một lượng nhiệt khá lớn. Nếu cứ thế đánh trúng, khoan bàn đến Shin, Miu đang ở ngay sát đó chắc chắn sẽ bị thương nặng.
Thế nhưng, trước khi Miu kịp co người lại trong tình trạng bị tóm chân dốc ngược, Shin đã dậm mạnh chân xuống đất. Cùng với một tiếng "rầm" dội vào lồng ngực, mặt đất dưới chân lật tung lên.
Hình thù bị dao động bởi chấn động, cộng thêm việc va vào mảng đất bị lật tung lên, ngọn lửa đã biến mất mà không hề chạm đến nhóm Shin. Chút tàn dư nhiệt lượng mỏng manh mơn trớn qua làn da của Shin và Miu.
"Đến đây thôi. Anh bỏ tay ra nhé?"
"Quả nhiên Shin-san tuyệt thật đó……"
Miu đáp xuống mặt đất một cách an toàn.
Có lẽ vì đã tự mình cảm nhận được sức mạnh của Shin, nên lòng tôn kính của cô bé dành cho anh lại càng tăng cao. Dường như sự hưng phấn của trận chiến vẫn chưa hạ nhiệt, cô bé đang hướng ánh mắt về phía Shin giống hệt như đang chiêm ngưỡng một vị anh hùng.
"Này, con bé lúc nào cũng như vậy à?"
"À ừm…… Em cũng mới thấy Miu trở nên như vậy lần đầu tiên ạ."
Đứng trước Rex - đối thủ cuối cùng vừa bước lên, Shin lên tiếng hỏi. Thứ anh nhận lại là một biểu cảm bối rối của cậu thiếu niên.
"Trước đây em ấy từng nói là thích những người mạnh mẽ, nên có lẽ là vì lý do đó chăng ạ?"
"Vậy à. À, xin lỗi nhé. Trước khi huấn luyện lại hỏi chuyện linh tinh."
"Không đâu ạ, ngay cả một người bạn chơi chung đã lâu như em mà cũng thấy hơi kỳ lạ, nên việc Shin-san bận tâm cũng là lẽ đương nhiên thôi."
Vốn dĩ cô bé có tính cách luôn thể hiện sự tôn trọng với những đối thủ mạnh, nhưng sự thay đổi thái độ đến mức như đã cho Shin thấy thì có vẻ là lần đầu tiên.
"Vậy, chúng ta bắt đầu chứ. Anh nói trước nhé, không cần phải nương tay đâu. Dù có bị trúng đòn toàn lực thì anh cũng chẳng hề hấn gì, nên cứ thoải mái nhào vô đi."
"Vâng. Xin được anh chỉ giáo ạ."
Biểu cảm của Rex không còn mang vẻ cảnh giác về việc sẽ gây ra vết thương nặng cho anh nữa.
Đó là bởi vì sau khi chứng kiến Shin xóa sổ Kỹ năng【Hai Kiba】(Nanh Trườn) của Miu mà không cần chạm vào, cậu hiểu được lời nói của anh không phải là dối trá.
Vì Rex là một Ma Đạo Sĩ, nên cậu bắt đầu từ một vị trí cách xa hơn so với Gian và Miu.
『Hỡi ma lực tràn ngập trong bầu không khí. Hãy tập trung lại trong tay ta――』
『Hỡi ma lực trú ngụ trong thân thể ta. Hãy lao về phía kẻ thù của ta――』 Rex bắt đầu vịnh xướng. Về phía Shin, giống như khi đấu với Gian và Miu, anh quyết định nhường cho đối phương ra đòn đầu tiên.
"Đa Trùng Vịnh Xướng là thế này sao."
Chồng lấp lên những ngôn từ vang lên từ miệng Rex, một bài vịnh xướng khác lọt vào tai Shin.
Anh hiểu đó là Kỹ năng【Multi-Chant】(Đa Trùng Vịnh Xướng) cho phép thi triển nhiều ma pháp cùng lúc, nhưng cậu ta làm cách nào vậy nhỉ.
Shin sở hữu Kỹ năng【No-Chant】(Vô Vịnh Xướng) cho phép thi triển ma pháp mà bỏ qua bước vịnh xướng. Bằng cách kết hợp Kỹ năng【Multi-Chant】(Đa Trùng Vịnh Xướng) và Kỹ năng【No-Chant】(Vô Vịnh Xướng), anh có thể thi triển nhiều ma pháp mà không cần cất lời vịnh xướng.
Vì không cần phải cất công tốn thời gian vịnh xướng, nên anh không nắm rõ Kỹ năng【Multi-Chant】(Đa Trùng Vịnh Xướng) thông thường là như thế nào.
"……Đúng là cơ hội tốt. Thử xem sao."
Thi triển Kỹ năng【Multi-Chant】(Đa Trùng Vịnh Xướng) mà anh chưa từng thử vì Kỹ năng【No-Chant】(Vô Vịnh Xướng) đã trở thành điều quá đỗi hiển nhiên. Nhân cơ hội hiếm có này, anh quyết định thử vịnh xướng để bắt nhịp với Rex.
『Đưa lãnh thổ đóng băng đến nơi đây. Thứ ta khao khát là――』
『Hỡi những giọt nước lướt qua bầu không khí. Hãy tập trung lại trong tay ta――』 Đó là một cảm giác thật kỳ lạ. Thứ phát ra từ miệng anh là bài vịnh xướng của ma pháp tạo ra bức tường băng. Tuy nhiên, cùng lúc đó trong đầu anh lại song song hiện lên bài vịnh xướng của ma pháp tạo ra đạn nước, và nó hòa quyện với bài vịnh xướng đang phát ra từ miệng.
Không hề có cảm giác mình đang làm một điều gì đó đặc biệt, anh lẩm nhẩm hai bài vịnh xướng trong đầu một cách rất tự nhiên, rồi cất chúng thành lời.
"(Nói là làm được thì cũng làm được rồi, nhưng mà)" Vừa vịnh xướng, anh vừa suy nghĩ về điều đó. Đây là một trạng thái tư duy mà thường ngày bản thân anh chẳng bao giờ dùng đến, nhưng chỉ riêng với việc vịnh xướng thì nó không hề gây ra chút khó khăn nào.
Và rồi, ngay sau đó việc vịnh xướng hoàn tất.
Shin bắt đầu vịnh xướng chậm hơn một chút, nhưng cả hai lại hoàn thành cùng một lúc.
Ma pháp mà Rex lựa chọn là Ma pháp【Air Bullet】(Đạn Không Khí) để bắn ra những viên đạn gió, và Ma pháp【Thunder Line】(Lôi Tuyến) bắn ra sấm sét từ tay người thi triển theo một quỹ đạo tùy ý.
Ma pháp mà Shin lựa chọn là Ma pháp【Ice Wall】(Tường Băng) để tạo ra bức tường băng, và Ma pháp【Water Bullet】(Thủy Đạn) để bắn ra những viên đạn nước.
Thứ va chạm với nhau đầu tiên là đạn gió và đạn nước. Shin dùng đạn nước để đánh chặn đạn gió vô hình, cứ như thể anh có thể nhìn thấy nó vậy.
Đây là nhờ vào Kỹ năng【Magic Vision】(Thị Giác Ma Lực) cho phép nhìn thấy ma lực. Trong thời đại game, nó phổ biến đến mức có thể nói không ngoa rằng đây là Kỹ năng bắt buộc phải có đối với mọi Người chơi.
"Sức mạnh của một viên đạn chênh lệch quá nhiều. Nhưng, nếu là tình huống này thì......"
Nhìn thấy 5 viên đạn gió bị xóa sổ chỉ bởi 1 viên đạn nước, Rex có vẻ lập tức nhận ra mình không thể thắng trong một cuộc đọ ma pháp. Tuy nhiên, ánh mắt nhìn Shin cho thấy cậu ta vẫn chưa bỏ cuộc.
Mục tiêu của cậu ta có lẽ là nhắm bắn bằng 【Thunder Line】(Lôi Tuyến) xuyên qua chỗ đạn nước và đạn gió đang va chạm.
【Thunder Line】(Lôi Tuyến) có quỹ đạo khác nhau tùy thuộc vào người sử dụng. Nếu chưa quen, chỉ có thể vẽ một đường vòng cung đơn giản, hoặc bẻ cong 2, 3 lần là cùng.
Nếu sử dụng thuần thục, người ta có thể vẽ ra những quỹ đạo phức tạp đến một mức độ nào đó, và một bộ phận rất nhỏ Người chơi thậm chí còn vẽ được quỹ đạo cứ như thể tia sét tự mình né tránh chướng ngại vật vậy.
Để kiểm tra trình độ của Rex, Shin chia bức tường băng thành nhiều khối nhỏ, dựng chúng lên như những cột băng mọc lộn xộn giữa nơi đạn nước và đạn gió đang va chạm. Đương nhiên, những cột băng cũng sẽ trúng đạn, khiến việc nhắm vào Shin trở nên khó khăn hơn.
Đến nước này, dù có chút tự tin vào tay nghề, người ta cũng sẽ chọn cách cho tia sét đi một vòng lớn từ bên ngoài.
"Kuh!!"
Sấm sét phóng ra từ tay Rex. Từ mỗi bàn tay phóng ra một dải sét, lao thẳng vào không gian nơi các cột băng và những viên đạn đang đan xen vào nhau.
"Tuyệt thật."
Sau khi chỉ dùng năng lực thể chất để né tránh tia sét đang lao tới mà không hề chạm vào bất kỳ cột băng hay viên đạn nào, Shin cất giọng thán phục.
Nhìn vào tàn dư quỹ đạo của tia sét còn sót lại trong không gian, có thể thấy rõ ràng nó đã vẽ ra một quỹ đạo phức tạp đến nhường nào. Đòn sấm sét lao đi chỉ trong chớp mắt, nhưng việc hình dung ra quỹ đạo đó giữa lúc các ma pháp đang va chạm dữ dội là một việc cực kỳ khó khăn. Ngay cả trong số các Người chơi, cũng không có nhiều người có thể vẽ ra một quỹ đạo phức tạp đến vậy trong lúc chiến đấu.
"Haha…… Không thèm đỡ mà né luôn kìa……"
Trái ngược với Shin đang thán phục, Rex buông tiếng thở dài pha lẫn sự cạn lời và bối rối.
Về cơ bản, một khi ma pháp hệ Sét và Ánh sáng đã được phóng ra, trừ khi đối phương bắn trượt, nếu không thì gần như không thể né tránh. Bởi vì nó lao đến với tốc độ ánh sáng. Vượt xa giới hạn tốc độ phản xạ của con người. Lẽ ra không thể nào né tránh được.
Tuy nhiên, thực tế vẫn có những kẻ né được điều đó.
Đọc chuyển động của đối thủ. Giới hạn hướng và thời điểm tấn công. Cảm nhận ma lực. Hay thậm chí chỉ đơn thuần là dựa vào trực giác, v. v. Lý do thì có rất nhiều, nhưng tựu trung lại, mỗi người đều có lý luận riêng của mình để né tránh những đòn tấn công vốn dĩ không thể né được.
Nhân tiện, trong trường hợp của Shin, anh thuộc tuýp người hành động theo trực giác, kiểu "có cảm giác nó đang lao tới". Cũng có thể nói nó là một bước tiến xa hơn của khả năng cảm nhận nguy hiểm. Do đó, nếu bị hỏi tại sao lại biết, anh cũng không thể đưa ra một lời giải thích mang tính logic.
Mặc dù đã biết Shin có thể né được đòn sấm sét qua trận đấu với Gian, nhưng có vẻ cậu ta không ngờ anh lại có thể né được ngay cả trong tình trạng các ma pháp đang va chạm loạn xạ và cột băng che khuất tầm nhìn.
"Chúng ta dừng ở đây nhé. Được chứ?"
"Vâng, dạ. Bị né cả đòn đó thì em cũng cạn bài rồi ạ."
Nếu tiếp tục thì cũng chỉ bị đè bẹp bởi số lượng【Water Bullet】(Thủy Đạn), nên Rex chấp nhận lời đề nghị của Shin mà không chút do dự.
"Vậy, cuối cùng là cả nhóm lên cùng lúc nhé. Nhắc mới nhớ, trong tổ đội không còn ai khác sao?"
"Thành viên cố định chỉ có 3 người ở đây thôi ạ. Tùy trường hợp bọn em cũng sẽ tổ đội với những nhóm ít người khác, hoặc rủ thêm những người chơi solo vào, nhưng hầu như chưa bao giờ suôn sẻ cả."
Ngay cả Rex là một Ma Đạo Sĩ, nhưng so với người bình thường, cậu cũng sở hữu sức mạnh ngang ngửa một chiến binh được rèn luyện bài bản.
Không phải là không có Tuyển định giả nào khác, nhưng nghe bảo họ không ăn ý với nhau.
"Vậy à. Về vấn đề thành viên tổ đội thì anh cũng chẳng thể giúp gì được. Trước mắt, cứ tập trung vào việc tăng cường sức mạnh cho những thành viên hiện tại đã nhé."
Huấn luyện cá nhân rồi đến huấn luyện phối hợp. Dựa vào những gì anh thấy trong trận chiến ở hầm ngục, Shin nghĩ rằng vẫn còn rất nhiều điểm có thể cải thiện.
"Anh nói lại lần nữa nhé, đừng có nghĩ đến chuyện nương tay đấy."
Shin thủ thế với thanh Blade và nói.
Gian và Miu đứng kề vai nhau. Rex đứng phía sau. Biểu cảm của cả ba đều rất nghiêm túc.
Vì trong trận 1 đấu 1 họ thậm chí không làm sứt mẻ được sự thong dong của Shin, nên anh hiểu rõ lần này họ quyết tâm đến nhường nào. Có lẽ vì là chiến đấu tổ đội, nên chỉ có Gian trang bị thêm『Sponge Shield』(Khiên Bọt Biển).
"Lên nào!!"
Hòa cùng tiếng hô của Gian, Miu và Rex cũng hành động.
Gian giơ khiên lên phía trước và lao tới, vừa khéo dùng khiên để che khuất cây thương khỏi tầm nhìn của Shin. Có vẻ như chiến thuật của cậu ta là không để đối phương đọc được đòn tấn công cho đến phút chót.
Vượt qua đỉnh đầu một Gian như vậy, Miu tung ra một cú đá bay.
Tấn công đồng thời từ 2 điểm. Không, phía sau hai người họ, Rex đang vịnh xướng ma thuật.
Shin tóm lấy chân của Miu ―― người vừa lao đến trước ―― xoay một vòng rồi ném cô bé về phía Gian.
"Oái!?"
"Hả!?"
Gian luống cuống di chuyển khiên và thương để đỡ lấy Miu. Khi Shin định truy kích, xung quanh bỗng bị bao phủ bởi sương mù.
"Mau lùi lại đi!"
Chỉ có lớp sương mù xung quanh Shin là tan đi, nhưng nhóm Gian có vẻ đã nghe theo lời Rex lùi lại, nên không thấy bóng dáng đâu. Dường như biết rõ đòn tấn công sẽ bị hóa giải, cậu ta đã chuẩn bị sẵn ma thuật che khuất tầm nhìn.
"Vậy, mấy đứa sẽ làm gì tiếp theo đây?"
Nhờ cảm nhận khí tức, anh biết rõ vị trí của họ. Có vẻ 3 người định tấn công từ các hướng khác nhau.
Chắc là đang cảnh giác với chuyển động của Shin, họ mất chừng 30 giây để từ từ đi vòng qua. 1 người ở chính diện, 2 người còn lại ở chéo phía sau.
Chắc hẳn họ đã hẹn trước thời gian. Mặc dù không hề ra hiệu, nhưng tất cả cùng đồng loạt rút ngắn khoảng cách.
Phá vỡ màn sương và xuất hiện từ chính diện Shin, ngạc nhiên thay, lại là Rex.
"Ma pháp【Triple Bullet】(Tam Trọng Đạn)!!"
Thứ được phóng ra từ tay cậu ta là đạn lửa, đạn nước, và đạn gió trong suốt rất khó nhìn thấy.
Từ phía sau, Miu cùng với Kỹ năng【Hai Kiba】(Nanh Trườn), Gian cùng với Kỹ năng【Tri-Edge】(Tam Kích) đồng loạt lao tới.
Nhận ra những đòn tấn công nửa vời sẽ không thể gây sát thương, có vẻ họ đã quyết định đánh cược vào đòn giáp công từ mọi hướng.
"Biết suy nghĩ đấy."
Đối phó với đòn tấn công của 3 người, Shin di chuyển về phía Rex. Ma thuật gần như không có tác dụng với Shin. Ma thuật của Rex lại càng không.
Vì đây là huấn luyện chiến đấu, anh cố tình vừa tiến tới vừa đánh bật những viên đạn, rồi chém một nhát vào cổ Rex đang định lùi lại. Bằng đòn đó, cậu ta bị tính là đã chết.
Miu và Gian đang bám sát phía sau cũng không trụ được tới vài phút trước khi bị tính là đã chết.
"Ư ư, chẳng đánh trúng được phát nào cả……"
"Khốn kiếp."
"Ây da, hoàn toàn không có cửa thắng luôn. Nhờ anh huấn luyện quả là một quyết định chính xác mà."
Miu và Gian không hề che giấu sự cay cú. Còn Rex, có vẻ như đã nhận ra mình không có cửa thắng ngay từ lần chạm trán đầu tiên, nên cậu ta chỉ nghĩ xem làm thế nào để giáng trả được một đòn.
"Vậy thì, giờ là buổi họp rút kinh nghiệm của trận chiến vừa rồi. Sau đó thì Yuki sẽ làm đối thủ của mấy đứa."
Nếu khoảng cách thực lực không làm chúng mất đi chí khí, thì chúng vẫn còn có thể tiến bộ rất nhiều. Vừa nói chuyện với ba đứa trẻ, Shin vừa thầm nghĩ như vậy.
†
"Chào buổi sáng ạ. Sáng rồi đó. Ngài mau dậy đi."
"Hửm? Aー…… Ừm, chào buổi sáng."
Cơ thể bị lay nhẹ cùng với một giọng nói êm tai, ý thức của Shin đã tỉnh táo được chừng bảy phần.
Khi anh nhổm người dậy khỏi giường, Schnee đã thay xong quần áo.
"Kể từ khi bị dịch chuyển đến đây, anh có cảm giác ký ức toàn là cảnh được em gọi dậy thì phải."
"Vậy sao ạ?"
Có vẻ như bản thân đã trở nên khó dậy vào buổi sáng, Shin nghiêng đầu thắc mắc.
Đã vài ngày trôi qua kể từ khi họ nhận lời huấn luyện cho nhóm Rex. Nếu là ngày thường thì giờ này đã chuẩn bị ăn sáng rồi, nhưng vì hôm nay là ngày nghỉ nên có thong thả một chút cũng không sao.
Anh có cảm giác mình chẳng có chút ký ức nào về việc thức dậy buổi sáng và ngắm khuôn mặt lúc ngủ của Schnee cả…….
"Sao trông ngài lại nghiêm trọng thế ạ. Có sao đâu chứ, vì em được ngắm khuôn mặt lúc ngủ của ngài Shin mà."
"Chỗ đó thì anh cũng phải lên tiếng phản đối là anh muốn ngắm khuôn mặt lúc ngủ của Schnee chứ!"
"Phản đối cái gì chứ, thật tình……"
Schnee cạn lời trước câu nói trẻ con của Shin. Thế nhưng, biểu cảm của cô lại vô cùng dịu dàng.
"Dù khuôn mặt lúc ngủ vào ban đêm thì anh mới là người được ngắm nhiều hơn."
"C, cái đó là do ngài cứ―― Ngài định bắt em nói cái gì vậy hả!!"
"Ủa, anh chỉ định nói là Schnee có thói quen ngủ sớm dậy sớm thôi mà. Rốt cuộc là em đã tưởng tượng ra chuyện gì vậy?"
Có vẻ vẫn chưa quen với những chủ đề kiểu này, Schnee đỏ bừng cả mặt trước lời trêu chọc của Shin. Cảm thấy dáng vẻ đó cũng thật đáng yêu, Shin nhận ra khóe miệng mình đang giãn ra.
"Kuh…… U, u~…… Ngài mà còn nói mấy lời như thế, em sẽ không làm bữa sáng cho ngài nữa đâu!!"
"Anh xin lỗi màー!!"
Lợi thế của Shin chỉ kéo dài được vỏn vẹn vài giây.
Căn phòng mà nhóm Shin đang trọ có sẵn một căn bếp nhỏ, đủ để nấu những món ăn đơn giản.
Dù lúc đầu nhóm Shin cũng ăn sáng tại nhà hàng của khách sạn. Nhưng vì Shin cứ luôn miệng kêu nhớ đồ ăn Schnee nấu, nên bây giờ sáng nào Schnee cũng là người chuẩn bị bữa sáng.
Bị nắm thóp hoàn toàn qua đường dạ dày, Shin đầu hàng vô điều kiện trước lời tuyên bố của Schnee mà không có lấy một giây phản kháng. Nhìn cảnh Shin quỳ rạp trên giường tạ lỗi, chắc chắn sẽ chẳng có ai tin anh là một High Human.
"Ngài đã biết lỗi chưa ạ?"
"Báo cáo, hiện tại anh đang dùng toàn lực để kiểm điểm bản thân ạ."
"……Haa, thật tình, dù có muốn trêu chọc thì ngài cũng phải suy nghĩ một chút trước khi nói chứ."
"Chà, nói sao nhỉ, nhìn Schnee ngượng ngùng thế này ngắm mãi không chán ấy."
"Ngài Shin?"
"Dạ vâng xin lỗi em, anh lỡ trớn!!"
Cảm nhận được bầu không khí "không phải chuyện đùa đâu" tỏa ra, Shin lập tức cúi đầu.
Kể từ ngày hai người chính thức hòa làm một, thời gian trôi qua chưa được bao lâu, nhưng vách ngăn trong cách nói chuyện của Schnee, hay nói đúng hơn là sự giữ kẽ, đang dần biến mất.
Tình cảm vốn có cộng thêm hoàn cảnh chỉ có hai người ở riêng, mối quan hệ giữa hai người ―― không phải là chủ tớ, mà là nam nữ ―― đang rút ngắn lại với tốc độ chóng mặt.
"Haa, thôi bỏ qua chuyện đó đi ạ. Vậy, hôm nay chúng ta làm gì đây? Cũng không có lịch huấn luyện, hiếm lắm mới có thời gian rảnh rỗi."
"Đúng vậy nhỉ."
Qua giọng điệu của Schnee, Shin có thể cảm nhận được ý muốn chỉ hai người thong thả dành thời gian bên nhau của cô. Như thế thì cũng tốt thôi, nhưng với Shin thì anh nghĩ hiếm khi có dịp thế này nên cũng muốn đi tham quan đây đó.
Học viện Ma thuật Erkunt tiến hành rất nhiều nghiên cứu ―― ví dụ như phát triển các vật phẩm giúp ích cho đời sống sinh hoạt của người dân hay công nghệ nâng cao năng suất sản xuất.
Tuy nhiên, họ không nghiên cứu khoa học kỹ thuật giống như ở thế giới thực.
Có vẻ như họ cho rằng ở một thế giới tồn tại ma thuật, việc thúc đẩy khoa học kỹ thuật một cách tùy tiện là không tốt.
Nói một cách thực tế hơn, thì bản thân Hiramy và Masakado vốn chỉ là học sinh cấp hai nên cũng không hiểu rõ những nguyên lý phức tạp đến mức đó.
Ngẫm lại, theo những gì Shin biết thì ở đây có sử dụng một vài kỹ thuật khác với thế giới cũ. Anh nghĩ việc đi một vòng chiêm ngưỡng lại những thứ đó hẳn sẽ rất thú vị.
"Ngài Shin?"
"À, ừm, xin lỗi em. Anh mải suy nghĩ chút chuyện."
Shin xin lỗi Schnee, rồi nói ra suy nghĩ của mình.
"Vậy ạ. Chúng ta có thể thong thả nghỉ ngơi trong phòng bất cứ lúc nào, nên hôm nay hãy ra ngoài nhé."
"Vậy có ổn không? Mong muốn của anh cứ để sau cũng được đấy nhé?"
"Không sao đâu ạ. Ngay lúc này, việc được ở bên cạnh ngài Shin mới là điều quan trọng nhất."
Nghe những lời của Schnee, cõi lòng Shin trở nên ấm áp. Trong một thoáng, hình bóng Schnee và Marino chồng lên nhau, nhưng rồi nó cũng lập tức tan biến.
Schnee không phải là người thay thế cho Marino. Không phải là anh đã quên Marino, nhưng Shin hiểu rằng việc đánh đồng cô ấy và Schnee là một sai lầm.
"Vậy, anh đành không khách sáo nhé."
Kể từ hồi ở Hinomoto đến giờ, anh mới lại đi tham quan thành phố cùng Schnee.
Quyết định đi ra ngoài, Schnee đã thay một chiếc áo len màu hồng và chân váy dài màu trắng, kết hợp cùng một chiếc túi đeo chéo để đựng đồ lặt vặt. Mái tóc cô được búi gọn bằng chiếc trâm cài mua ở Hinomoto.
Dù trên những con phố có đông Mạo hiểm giả qua lại thì trông có hơi thu hút ánh nhìn, nhưng ở các khu dân cư hay khu phố thương mại khác thì cũng có rất nhiều người ăn mặc kiểu như vậy. Đây là tàn dư của việc có vô số loại trang phục được bày bán trong thời đại game.
Dù mang danh nghĩa là trang bị, nhưng cũng có vô số thứ khiến người ta phải đặt dấu hỏi "Trong thế giới Fantasy mà mặc đồ thỏ nữ hay đồng phục y tá thế này có ổn không đấy?".
Trang phục mà Schnee chọn, trên hệ thống được phân loại gộp chung vào đồ của cư dân thành thị.
Vốn dĩ chúng hoàn toàn không có lực phòng ngự, nhưng vì người chế tạo ra là Cashmere của『Lục Thiên』, nên nó sở hữu một thông số vô lý khi có khả năng chống dao cắt, kháng lửa, kháng sét và có lực phòng thủ ngang ngửa với áo giáp sắt.
Việc vẻ bề ngoài và tính năng khác xa một trời một vực vốn là chuyện thường tình đối với các vật phẩm do『Lục Thiên』chế tạo.
Nhân tiện, lý do nó không có khả năng chống thấm nước là kết quả của việc Shin và Hecate đã đồng tình với lời khẳng định chắc nịch của Cashmere rằng: "Quần áo ướt dính sát vào cơ thể trông rất khiêu gợi".
Dù rằng trong thời đại game không hề có cơ chế thừa thãi ―― quần áo dính sát vào cơ thể ―― đó, nên những gì nhóm Cashmere làm chẳng qua chỉ là một việc hoàn toàn vô ích mà thôi.
"Anh mặc thế này, trông có ổn không?"
"Vâng. Hợp với ngài lắm ạ."
"Không bị lạc quẻ như anh nghĩ nhỉ."
Để không bị "lệch pha" với mỗi mình Schnee, Shin cũng chọn trang phục mang phong cách hiện đại, chẳng có chút gì ăn nhập với thế giới Fantasy. Quần xanh sẫm, áo sơ mi trắng, khoác ngoài một chiếc áo jacket. Đây là một bộ trang phục mà anh đã bê nguyên xi sự kết hợp từ một cuốn tạp chí thời trang thường thấy.
"Về trang phục thì, có vẻ như các Người chơi đã phổ biến chúng khá rộng rãi ạ."
Cảnh quan đường phố Erkunt gần giống với những thước phim về Tây Âu mà Shin từng xem trên TV. Khoan bàn đến khoa học kỹ thuật, quần áo hay các vật dụng sinh hoạt hàng ngày có vẻ không quá khó để tái tạo, và có thể do Hiramy ―― người đang phát triển kỹ thuật ―― cũng là Người chơi, nên có rất nhiều người mặc những bộ đồ chú trọng vào thiết kế giống như Shin. Hơn nữa, cũng có những người mặc trang phục gần giống với thế giới thực.
"Ở Bayreuth hay Falnid thì hình như không giống thế này cho lắm."
"Vì không phải ai cũng thích những trang phục kiểu này mà ạ. Có nơi chấp nhận, cũng có nơi không. Người dân ở thành phố này có vẻ như rất tích cực tiếp thu chúng."
"Cũng phải. Nhưng công nghệ dệt may ở đây cao hơn anh tưởng đấy. Đồng phục của Học viện dù có mang ra thế giới thực cũng hoàn toàn chấp nhận được mà. Chà, dù bộ đó ở cấp độ chắc chỉ có trong manga hay light novel mới thấy thôi."
Nếu có ai bảo đó là đồ cosplay thì chắc chắn anh sẽ tin sái cổ.
"Vậy, chúng ta sẽ đi đâu ạ?"
"Làm điểm đến cho một buổi hẹn hò thì anh thấy vô cùng có lỗi, nhưng mà... anh muốn đi xem mấy cửa hàng bán vũ khí. Ngoài Hiramy ra thì còn có Masakado rất chú trọng vào cận chiến nữa, nên anh nghĩ lĩnh vực đó cũng phát triển lắm. Anh muốn biết kỹ thuật bên này đang ở mức độ nào."
Mục đích thực sự thì khác, nhưng vì xấu hổ nên anh đành viện ra một lý do nghe có vẻ hợp lý. Thực tâm, Shin đang đánh trống ngực đùng đùng, lo sợ không biết Schnee có phật ý hay không.
"Ra là vậy ạ. Nếu thế thì, chúng ta hãy đi xem cả mấy cửa hàng bán phòng cụ và phụ kiện nhé. Nếu là ngài Shin thì chắc chắn có thể thu thập được thông tin chỉ bằng việc quan sát hàng hóa thôi."
"Ừ, thế thì tốt quá."
Thấy Schnee vui vẻ đề xuất, Shin thở phào nhẹ nhõm. Về chuyện Schnee gợi ý thêm việc ghé qua một nhà hàng có những món ăn lạ, anh đã gật đầu đồng ý tắp lự.
Rời khỏi khách sạn, trước tiên họ hướng đến cửa hàng được cho là số một trong khu vực Học viện.
Vừa đi vừa nhìn theo tờ giấy ghi chú chỉ đường mà nhân viên đã vẽ cho, họ bước ra một con phố có những tủ kính trưng bày bằng thủy tinh xếp thành hàng ở hai bên đường.
Nếu nhìn vào bản đồ tự động vẽ của Shin, có thể thấy đi đường này để đến cửa hàng sẽ hơi vòng vèo một chút.
Tuy nhiên, lần này họ không hề vội vã. Do anh đã nói rằng hai người muốn đi dạo quanh thành phố, nên có vẻ người nhân viên đã tinh ý chọn tuyến đường này.
Phía sau lớp kính là đủ các loại hàng hóa được trưng bày.
Trong số đó, quần áo chiếm số lượng nhiều nhất. Giống hệt như ở thế giới thực, những con ma-nơ-canh được mặc đủ loại trang phục với các thiết kế khác nhau, tạo đủ mọi dáng điệu. Dưới chân chúng là những đôi giày, túi xách và các phụ kiện khác được bày biện, nhằm kích thích ham muốn mua sắm của người qua đường.
Ngay cả Shin cũng có ảo giác như mình đang ở thế giới cũ.
"Nghe nói người thiết kế con phố này là cô Hiramy đấy ạ."
"っ……Vậy sao. Chắc hẳn, cô ấy đã không thể nào quên được."
Khi Shin gặp Hiramy và Masakado, ở thế giới thực hai người họ mới chỉ là học sinh cấp hai.
Trong Death Game, cả hai đã hy sinh khi bảo vệ những đứa trẻ nhỏ tuổi hơn mình. Kể từ khi đến thế giới này, rốt cuộc họ đã sống với tâm trạng như thế nào. Shin chỉ có thể tưởng tượng ra mà thôi.
Biết đâu, việc cô ấy làm Hiệu trưởng cũng là vì mang một niềm hoài niệm sâu sắc với nơi được gọi là trường học, nghĩ vậy, Shin bỗng cảm thấy có chút chạnh lòng.
"Shin. Ngài đang làm vẻ mặt trầm ngâm đấy ạ?"
"Xin lỗi em. Dù anh biết có nghĩ ngợi cũng chẳng giải quyết được gì, nhưng mà..."
Mỗi khi gặp lại cựu Người chơi, anh không thể nào không nghĩ đến chuyện đó. Rằng nếu【THE NEW GATE】không trở thành một Death Game, và những tháng ngày bình yên thường nhật vẫn tiếp diễn, thì mọi chuyện sẽ ra sao.
"Ối chà! Schnee?"
Schnee đột nhiên tóm lấy cánh tay phải mà Shin đang dùng để lơ đãng gãi má. Sau đó, cô kéo nó duỗi thẳng ra rồi ôm chầm lấy thật chặt.
Trước hành động có phần cưỡng ép của Schnee, Shin hơi mất thăng bằng. Vì Schnee đang kéo mạnh tay phải của anh sát vào người cô, nên thành ra anh đang trong tư thế dựa vào người cô.
"Hả?"
"Ngài đang nghĩ giá như Death Game không xảy ra, đúng không ạ?"
Bị nhìn thấu suy nghĩ, Shin có chút bối rối.
"Có đúng vậy không ạ?"
"Chuyện đó, một chút thôi."
Trước áp lực của Schnee, Shin nhận ra mình không thể lấp liếm được nữa. Khi anh thú nhận sự thật, lực ôm cánh tay anh liền trở nên mạnh hơn. Nếu không phải là Shin, thì lực đó đủ mạnh để bẻ cong cánh tay theo cái hướng không được phép bẻ.
"Nếu chuyện đó không xảy ra, em đã không thể chạm vào ngài như thế này. Vậy nên, đối với em――!?"
Ban đầu Shin có chút bối rối, nhưng nhận ra Schnee định nói gì, anh lập tức khóa chặt môi cô.
"Anh không có ý định ca thán gì về chuyện đã xảy ra đâu. Cũng có những mối liên kết mà chúng ta có được chính vì nó đã trở thành Death Game mà."
Nếu chỉ là một trò chơi thông thường, cũng có những mối quan hệ sẽ đứt đoạn mà không thể tiến xa hơn. Anh không muốn nghĩ rằng tất cả mọi thứ đều tồi tệ.
Có lẽ nhờ những lời của Shin mà Schnee đã bình tĩnh lại, lực siết trên cánh tay anh cũng nới lỏng. Thế nhưng, chính vì đã bình tĩnh lại nên có những thứ họ nghe thấy, những thứ họ nhận ra.
"Uwa, bạo thật……"
"Đừng có phô trương tình cảm ở đây chứ."
"Khốn kiếp! Ghen tị với gã đó quá!"
"Ara ara, cuồng nhiệt quá cơ."
Nơi nhóm Shin đang đứng là một con phố lớn có rất đông người qua lại.
Trong mắt những người qua đường không rõ sự tình, cảnh tượng vừa rồi trông như thể Schnee đã kéo Shin lại gần và vòi vĩnh một nụ hôn.
"Chúng ta đi nhanh chút nào."
"……Vâng."
Sau khi nở nụ cười trừ với xung quanh, Shin đẩy lưng Schnee ―― người đang đỏ bừng mặt đến tận cổ ―― và bước đi.
Chỉ qua giọng nói cất lên như đang thì thầm, anh cũng thừa hiểu Schnee đang xấu hổ đến mức chưa từng thấy.
Với tính cách của Schnee, việc làm ra những hành động phô trương cho người khác xem giữa chốn đông người thế này, trừ khi có chuyện gì đó cực kỳ lớn, nếu không nó sẽ chẳng bao giờ nằm trong danh sách lựa chọn của cô.
"Tạm thời, chúng ta cứ bình tĩnh lại đã."
"Em xin lỗi……"
Dù đã cải trang, nhưng nhan sắc của Schnee vẫn thu hút ánh nhìn của những người xung quanh. Dù đã tránh sự chú ý của mọi người và rẽ vào một con hẻm nhỏ, khuôn mặt cô vẫn đỏ bừng. Cô cứ cúi gầm mặt, tay nắm chặt lấy vạt áo Shin.
"À ừm, xin lỗi em. Hôn nhau ở chỗ đó quả thật là một sai lầm nhỉ."
"Kh, không đâu ạ! Là do em đã khiến ngài phải bận tâm, vả lại em cũng không hề, à ừm, ghét chuyện đó đâu ạ."
Vài ngày gần đây, Shin có cảm giác mình chỉ toàn nhìn thấy biểu cảm này của Schnee.
Là do sự căng thẳng được nới lỏng khi muộn phiền tan biến, hay là sự lơ đễnh vì đã buông lỏng cảnh giác khi ở bên Shin. Bất kể lý do là gì, Shin đều cảm thấy mãn nguyện khi được nhìn thấy nét đáng yêu này của Schnee.
"Schnee này, cho anh xem mặt em một chút được không?"
Dù biết mình sẽ bị mắng, nhưng Shin vẫn lỡ miệng hỏi như vậy. Vẻ mặt ngượng ngùng của Schnee đang dần trở thành một trong những điều yêu thích của Shin.
"Ư…… Ngài Shin còn xấu tính hơn em nghĩ nhiều. Nhìn em xấu hổ thấy thú vị lắm sao ạ!"
Schnee, người nãy giờ vẫn vùi mặt vào ngực Shin để giấu đi biểu cảm, khẽ ngẩng mặt lên đôi chút và lên tiếng kháng nghị. Với đôi má ửng hồng vì xấu hổ cùng đôi mắt ngấn nước, cô ngước lên lườm anh.
Bản thân cô chắc hẳn đang định chất vấn anh. Thế nhưng, đối với Shin, sự đáng yêu của cô lại càng tăng lên gấp bội. Tự nhủ rằng bàn tay mình có lỡ vươn tới thì cũng đành chịu thôi, Shin vừa nghĩ ra một lý do hết sức tùy tiện vừa xoa đầu Schnee.
Gần đây, sở thích của Schnee là được Shin xoa đầu khi chỉ có hai người ở trong phòng.
"Mư, ngài làm vậy cũng không lấp liếm được đâu."
"Vậy sao…… Thế thì, việc về phòng làm tiếp cũng hủy luôn nhé――"
"Em đâu có nói là em ghét đâu."
Như thể muốn bảo anh hãy xoa thêm đi, Schnee im lặng cọ cọ đầu vào người anh. Đây cũng lại là một khía cạnh khác của Schnee mà Shin chưa từng biết.
Về phần Shin, cảm giác khi xoa đầu Schnee cũng khá là tuyệt, nên nếu cô đã yêu cầu thì anh cũng chẳng khách sáo làm gì.
Dù là trong một con hẻm hẹp không bóng người, nhưng nhìn từ bên ngoài vào, họ chẳng khác nào một cặp đôi ngốc nghếch đang chim chuột nhau.
"……Dù hơi nuối tiếc, nhưng chúng ta nên đi thôi."
"Vâng ạ. Phần tiếp theo cứ để sau khi về phòng nhé."
Xét theo khía cạnh tự nhận thức được hình ảnh của bản thân trong mắt người khác, thì người lấy lại tỉnh táo trước tiên là Shin.
Nghĩ thầm thế này không ổn, anh buông tay khỏi mái tóc Schnee và chỉ tay ra phía đường lớn. Schnee cũng gật đầu, hai người đi ra phố và tiếp tục hướng đến cửa tiệm.
Bắt đầu bước đi được một lúc, Shin mới nhận ra rằng lịch trình sau khi về phòng đã được ấn định mất rồi. Một khi Schnee đã quyết định làm nũng, thì khía cạnh lạnh lùng thường ngày của cô liền bay biến đi đâu mất.
†
"Rồi, chúng ta đến nơi rồi đây. Là chỗ này đúng không?"
Vừa ngước nhìn cửa tiệm mục tiêu, Shin vừa xem lại bản đồ.
Các tòa nhà xung quanh và đặc điểm ngoại quan đều trùng khớp. Sở dĩ trên đầu Shin hiện lên dấu chấm hỏi, là vì chẳng có cái biển hiệu nào cho thấy đây là một cửa tiệm cả.
"Cửa có vẻ đang mở kìa, chúng ta vào thử xem sao."
"Làm vậy đi. Nhầm thì lại đi tìm tiếp thôi."
Shin kéo tay nắm cửa và ngó vào bên trong. Có vẻ bản đồ không sai, phía sau cánh cửa là những chiếc kệ trưng bày đủ loại vũ khí.
Bước vào bên trong qua cánh cửa đang mở hé, lọt vào tầm nhìn của anh là những món vũ khí được treo trên bức tường mà nếu chỉ mở cửa ngó vào thì không thể thấy được.
Trường kiếm, Song kiếm, Trường thương, Đoản thương, Cung và Rìu. Kiếm và thương đều là cấp Legend (Huyền Thoại). Cung và rìu là cấp Unique (Đặc Thù).
Đưa mắt nhìn lướt qua một vòng quanh tiệm, ngoại trừ những vũ khí treo trên tường ra, hầu hết đều là cấp Normal (Thường), thỉnh thoảng có trộn lẫn vài món cấp Rare (Hiếm).
"Có vẻ đúng rồi. Nhưng mà không thấy nhân viên đâu cả."
Bên cạnh vũ khí có treo thẻ ghi giá, nên Shin phán đoán chắc chắn đây là hàng hóa.
Việc không có nhân viên ở đây, có lẽ là do trong tiệm đã được áp dụng Kỹ năng Chống trộm. Dù có ý định ôm hàng hóa bỏ trốn, thì cũng không thể mang ra ngoài được.
"Xin lỗi! Có ai ở đây không!"
"Vâng~. Xin đợi một chút ạ~!"
Khi Shin hướng về phía sau quầy thu ngân gọi lớn, lập tức có tiếng trả lời. Người vừa bước ra là một người đàn ông trạc 20 tuổi, mặc đồ lao động và quấn một chiếc khăn trên đầu.
"Đã để quý khách phải đợi. Quý khách có đặt trước không ạ?"
"Không, tôi nghe nói đây là xưởng rèn số một ở thành phố này, nên tôi muốn nhờ sửa chữa vũ khí."
Vì không thể tự nhiên xông vào rồi bảo cho xem lúc làm việc được, nên Shin định trước tiên cứ giao phó việc sửa chữa vài món vũ khí đang dùng dở lấy từ trong Hộp Đồ ra, để xem chúng sẽ được trả lại với độ hoàn thiện đến mức nào.
"Xin hỏi quý khách nghe danh tiệm từ đâu ạ? Nếu có thư giới thiệu, mong quý khách cho tôi xem qua."
Chàng thanh niên ứng xử bằng lời lẽ vô cùng lịch sự. Shin từng nghĩ những nơi có nhiều thợ thủ công như thế này thì hiếm có ai câu nệ lễ tiết, nên anh cảm thấy hơi bất ngờ.
Nhìn vào vóc dáng, Shin đoán chàng thanh niên này nếu không phải là thợ rèn thì cũng là đệ tử.
"Tôi đã hỏi nhân viên của Khách sạn Morgana. Cơ mà tôi chưa hỏi tên người đó."
Vì không có thư giới thiệu nên Shin trả lời là đã hỏi nhân viên khách sạn. Vì chỉ tiện miệng hỏi một người tình cờ ở đó nên anh không biết tên.
"Khách sạn Morgana sao ạ. Tôi hiểu rồi. Hiện tại tiệm đang hơi dồn việc, nên tôi e là sẽ tốn kha khá thời gian, như vậy có được không ạ?"
"Mất khoảng bao lâu?"
"Tôi nghĩ khoảng chiều mai mới có thể bắt tay vào làm được. Gần đây, có vẻ như lãnh thổ của quái vật xuất hiện gần thành phố đã có sự thay đổi, và dường như đã xuất hiện những cá thể mạnh hơn hẳn so với những con quái vật vốn dĩ hay bắt gặp."
Chàng thanh niên giải thích rằng chính vì vậy, các yêu cầu sửa chữa trang bị và đơn hàng mới tăng vọt, dẫn đến tình trạng thiếu hụt nhân lực. Khi Shin hỏi chuyện này có thường xuyên xảy ra không, thì nhận được câu trả lời là không.
Dù ở thế giới này cũng có những khu vực xuất hiện quái vật mạnh, nhưng xung quanh Erkunt dường như không có những nơi như vậy. Việc quái vật di cư cũng thỉnh thoảng xảy ra, nên có vẻ như người ta cũng đang tiến hành điều tra.
"Sư phụ tôi là một người thợ sở hữu tay nghề cao đến mức từng dâng tặng bảo kiếm cho Quốc vương, nhưng dù vậy thì khối lượng công việc có thể làm cũng có giới hạn. Chúng tôi chỉ nhận đơn của những vị khách chấp nhận việc sẽ tốn thời gian thôi ạ."
"Ra là vậy. Chuyện về quái vật thì đây là lần đầu tiên tôi nghe thấy. Về phần trang bị thì tốn thời gian cũng không sao, nên phiền anh nhé."
"Tôi hiểu rồi. Vậy, xin quý khách hãy bày chúng lên quầy để tôi xác nhận tình trạng ạ."
Dẫu gọi chung là sửa chữa, nhưng mức độ hỏng hóc của mỗi loại vũ khí lại khác nhau. Có vẻ như cũng có những vị khách mang đến những món đồ không thể phục hồi được, nên họ quyết định sẽ xác nhận trước rồi mới nhận làm.
Dù bề ngoài nhóm Shin trông không có vẻ gì là đang mang theo vũ khí, nhưng thái độ của chàng thanh niên lại cho thấy việc khách lấy vũ khí ra là chuyện đương nhiên.
Có vẻ cậu ta đã nhìn thấu được việc họ đang mang theo vũ khí ở dạng thẻ bài.
Thế nhưng, sự bình tĩnh của chàng thanh niên chỉ giữ được cho đến khi cậu ta thẩm định vũ khí.
"Đây là!?"
Sự kinh ngạc bật thốt ra từ miệng chàng thanh niên. Quả không hổ danh là một người thợ. Cậu ta hiểu rõ những món vũ khí mà Shin vừa hiện hình là thứ gì.
Thứ được đặt trên quầy là một cây trường thương và một thanh đoản kiếm.
Là cây thương cấp Unique (Đặc Thù) hạ vị『Hollow Spear』, và thanh đoản kiếm cấp Rare (Hiếm) hạ vị『Azoth』.
『Hollow Spear』có hiệu ứng gây tê liệt với xác suất nhất định lên những kẻ địch có STR thấp hơn bản thân. Còn『Azoth』có hiệu ứng tăng nhẹ uy lực của Kỹ năng Ma thuật.
Cả hai đều đã được sử dụng khá nhiều trong đợt huấn luyện cùng nhóm Rex, mài mòn đến mức mang đi bảo dưỡng cũng không có gì lạ.
"Sự phân bổ ma lực hoàn toàn không có chút méo mó nào, vậy mà lại không hề bị tắc nghẽn sao? Rốt cuộc thứ này là sao chứ……"
"Tiệm có nhận không?"
"Vô cùng xin lỗi quý khách. Quý khách có thể đợi một chút để tôi đi gọi Sư phụ được không ạ?"
Có vẻ chàng thanh niên đã phán đoán rằng chuyện này nằm ngoài khả năng của mình. Khi cậu ta vừa quay lưng định bước vào lối đi nằm phía sau quầy thu ngân, thì bỗng nhận ra điều gì đó và dừng bước.
"Ủa? Có chuyện gì vậy ạ, Sư phụ?"
"Ta vừa cảm nhận được một luồng khí tức hơi kỳ lạ. Con định đi gọi ta đúng không? Lý do là ―― cậu nhỉ."
Kẻ bước ra từ sâu trong lối đi là một người đàn ông trạc độ tuổi giữa 50. Chiều cao thấp hơn chàng thanh niên, nhưng vòng tay lại to gấp đôi. Từ kinh nghiệm cho đến nay, Shin phán đoán người đàn ông này là Dwarf. Không biết có phải đang bực dọc hay không, nhưng ông ta mang một vẻ mặt khá là hung dữ.
"Khuôn mặt mới lạ nhỉ. Ta là Valgan, người đại diện của xưởng rèn này. Thế, có chuyện gì?"
"Là thứ này ạ, con có hơi không phán đoán nổi."
"Hô? Cả con mà cũng không được sao."
Valgan nhìn chàng thanh niên bằng vẻ mặt như vừa thấy được thứ gì đó thú vị. Tùy vào trang phục mà có thể bị nhầm là thủ lĩnh sơn tặc, trên khuôn mặt hung dữ ấy hiện lên biểu cảm như một đứa trẻ đang chọc ngoáy món đồ chơi mới. Dẫu vậy, sâu thẳm trong đôi mắt lại tỏa ra ánh sáng sắc bén như muốn nhìn thấu đối phương.
"……Ra là vậy, hèn gì con lại cuống lên."
Nhận lấy cây『Hollow Spear』do chàng thanh niên đưa, Valgan nhìn lướt qua toàn bộ rồi mở lời như vậy. Ông không nói thêm gì nữa mà lập tức chuyển sang kiểm tra thanh『Azoth』. Với món này, ông cũng dành ra vài phút quan sát thật kỹ phần lưỡi đao và các chi tiết trang trí, rồi nhẹ nhàng đặt nó xuống quầy.
"Cậu muốn ta bảo dưỡng thứ này đúng không?"
"Vâng, đúng vậy, bộ có vấn đề gì sao ông?"
Bị Valgan hỏi bằng vẻ mặt nghiêm túc, Shin vừa thầm nghiêng đầu tự hỏi không biết có chỗ nào kỳ lạ hay không, vừa hỏi ngược lại. Valgan không lập tức trả lời câu hỏi của Shin, mà cứ chằm chằm nhìn anh.
"À ừm……"
"Nếu là bảo dưỡng thứ này, bản thân cậu chẳng phải là người thích hợp hơn sao?"
"Hả?"
"Không biết cậu có ý đồ gì, nhưng cậu là Thợ rèn đúng không?"
"!!?"
Trước lời nói nằm ngoài dự đoán, Shin khẽ nhướng mày. Cất công lặn lội đến tận xưởng rèn để nhờ bảo dưỡng vũ khí. Thông thường người ta sẽ nghĩ rằng chủ nhân của nó không thể tự mình bảo dưỡng một cách hoàn hảo được. Vậy mà, Valgan lại hỏi Shin bằng một khuôn mặt đầy vẻ quả quyết.
Thấy Shin ngập ngừng chưa biết trả lời ra sao, Valgan đã nói thẳng thừng. Bất chấp việc nhìn vào Shin lúc này, hoàn toàn không có đặc điểm nào để bị nhìn thấu là một Thợ rèn.
"Cậu đang làm cái vẻ mặt thắc mắc tại sao đấy nhỉ. Chà, điều này có tìm hiểu là biết ngay nên ta cũng nói luôn, ta có thể nhận ra đối phương trước mắt mình có phải là Thợ rèn hay không. Không phải khoe khoang, nhưng ta khá có tiếng tăm trong khu vực này. Những kẻ ngụy trang thành người dân bình thường hay Mạo hiểm giả tiếp cận hòng học lén kỹ thuật có rất nhiều. Nhờ thế mà đôi mắt ta vô tình được rèn giũa, đến mức có thể nhận ra những kẻ che giấu chức nghiệp để tiếp cận giống như cậu đấy."
"Chuyện đó quả thật là ấn tượng đấy."
"Được khen ta cũng chẳng vui vẻ gì đâu. Thế rồi sao? Các người đến nhờ bảo dưỡng thứ này với mục đích gì?"
"……Tôi muốn kiểm chứng xem Thợ rèn của thành phố này sở hữu tay nghề đến mức nào. Nếu có kỹ thuật nào mà tôi chưa biết thì tôi cũng muốn tìm hiểu, đó cũng là một mục đích, nhưng tôi tuyệt đối không hề có ý định học lén chúng."
Đánh giá rằng những lời lấp liếm vụng về sẽ không qua mắt được ánh nhìn nghiêm túc của Valgan, Shin thành thật thú nhận.
Kỹ thuật là thành quả từ quá trình mày mò thử nghiệm của vô số người. Shin đã quyết tâm tuyệt đối không làm những việc như ăn cắp chúng. Tuy nhìn vào tác phẩm cũng có thể hiểu được ở một mức độ nào đó, nhưng không thể nào học lén kỹ thuật một cách hoàn toàn. Anh vốn định sẽ đàm phán xem liệu có thể giải quyết chuyện đó bằng cách nào không.
"Đúng như ông nói, tôi là một Thợ rèn. Chỉ là, tôi không rành về tình hình rèn đúc dạo gần đây, nên cũng muốn hỏi han nhiều điều."
Nhận thấy Shin đang có chút bối rối, Valgan vừa đáp lời vừa mang vẻ mặt như muốn thăm dò anh. Đúng như dự đoán, Shin thầm nghĩ có lẽ không nên làm trò thử nghiệm tay nghề này thì hơn, trong lòng dâng lên một cỗ hối hận.
"Tình hình rèn đúc dạo gần đây sao. Lời lẽ cứ như thể người thuộc chủng tộc trường thọ ấy nhỉ."
"Vậy sao ông?"
"Cô gái đi cùng cậu là Elf, nhưng cậu thì chắc là Human nhỉ? Tuổi tác cùng lắm cũng chỉ ngoài 20. Cho dù cậu có ngâm mình trong xưởng rèn từ hồi còn bé đi chăng nữa, ta cũng chưa từng cảm nhận được thứ này, một khí tức mãnh liệt của ngọn lửa khổng lồ cùng với mùi sắt thép ta chưa từng ngửi qua đang bám chặt lấy cậu. Cậu…… có thể rèn được vũ khí cấp Legend (Huyền Thoại), à không, cấp Mythology (Thần Thoại) phải không!?"
"Ông nội!? Rốt cuộc ông đang nói cái quái gì vậy!?"
Trước câu hỏi mà Valgan ném về phía Shin, chàng thanh niên bất giác thốt lên. Có vẻ cậu thanh niên này là cháu trai của Valgan.
"Đó cũng là tuyệt kỹ nhờ vào nhãn quan đã được rèn giũa sao?"
"Không, cái này giống như đặc kỹ của ta thôi. Ta chỉ cảm nhận được ở một mức độ nào đó, nhưng mà này, thợ rèn ấy, tùy thuộc vào lò rèn và nguyên liệu họ sử dụng mà sẽ khoác lên mình một khí tức và mùi hương đặc trưng. Lò rèn càng mạnh thì khí tức của lửa càng nồng. Nguyên liệu càng cao cấp và hiếm có thì mùi sắt thép và đồng càng khác biệt. Đương nhiên, những kẻ không có tay nghề thì sẽ chẳng có mùi vị gì cả. Còn của cậu, nó lớn và mạnh đến mức vượt xa cả Cựu Nham Quật Vương mà ta từng phục vụ.
Khí tức đó mạnh đến nỗi khiến ta không dám tin vào cảm giác của chính mình nữa đấy."
Mồ hôi lấm tấm trên trán Valgan. Đó không phải là do sức nóng truyền ra từ xưởng rèn.
"Tôi ngạc nhiên thật đấy. Không ngờ ông lại có thể nhìn thấu đến mức đó. Năng lực như vậy, làm thế nào ông học được thế?"
"Ta chỉ tự mình cảm nhận được thôi. Ta rất tự hào là mình chưa bao giờ đoán sai đâu. Thế, sao hả? Nếu cậu không muốn trả lời thì ta cũng không ép."
"Không, vì chính tôi là người muốn thử ông trước mà. Đúng là, tôi sở hữu tay nghề ở một đẳng cấp không thể tùy tiện phô diễn. Nhưng mà, đó chỉ là do tôi đã học hỏi kỹ thuật dưới trướng sư phụ từ thời đại cũ, nói sao nhỉ, giống như một người sống ẩn dật rũ bỏ bụi trần thôi."
Tiết lộ chuyện mình là High Human thì rất rắc rối, nên Shin quyết định giữ nguyên câu chuyện là học kỹ thuật dưới trướng sư phụ. Vì Schnee đi cùng là Elf, nên có lẽ nó cũng tăng thêm phần nào sức thuyết phục.
"Ra là vậy. Nếu là một Elf trường thọ, lại còn từ thời đại cũ, thì chắc hẳn phải biết vô số bí kỹ đã thất truyền mà bọn ta không hề hay biết. Nếu là đệ tử của người đó, chà, ta cũng có thể hiểu được."
Ông ta dường như đã hoàn toàn bị thuyết phục, nhưng có lẽ câu nói đó cũng hàm ý rằng trong những thứ họ đang sử dụng có thể chứa đựng những bí thuật mà ông ta không thể tiếp cận được. Về phần đệ tử, thì anh chỉ cười trừ lấp liếm bằng cách nói rằng nhờ nhìn vào những vũ khí này mà anh mới hiểu được.
"……Thôi được rồi. Ta sẽ cho cậu xem cách ta rèn. Đổi lại, cậu cũng phải cho ta xem tay nghề của cậu đấy nhé?"
"Ông nộ―― à không, Sư phụ!? Có ổn không ạ? Dù trực giác của Sư phụ có nhạy bén đến đâu thì đây cũng là người mới gặp lần đầu mà?"
"Không phải là cách đánh đe sao!? Con có ý kiến gì à?" Dù chàng thanh niên có cố gắng chen ngang, Valgan vẫn trừng mắt nhìn cậu. Mặc dù câu chuyện tiến triển quá đỗi suôn sẻ khiến Shin có chút phân vân, nhưng có vẻ nỗi lo đó đã hoàn toàn sai lầm.
"Im lặng đi Vaal. Thật đáng hận, nhưng kỹ thuật của ta đem so với những gì tên này đã tu luyện thì chỉ đáng là trò trẻ con thôi. Chỉ cần nhìn vào hai món vũ khí này, con không thể nào không hiểu được điều đó."
Thấy Valgan khẳng định chắc nịch sau khi đánh giá tay nghề của người thợ thông qua tác phẩm, Shin cảm thấy nhẹ nhõm. Chàng thanh niên tên Vaal có vẻ cũng không phản bác lại điểm đó, nhưng vẫn tỏ ra phiền não không biết rốt cuộc những món vũ khí này là thứ gì.
"À ừm, bọn tôi sẽ lưu lại thành phố này một thời gian, nên ông không cần phải đưa ra kết luận ngay lúc này đâu."
"Không được đâu. Cái Công hội hiện tại, toàn những kẻ dù có nhìn thấy thứ này cũng chẳng thể hiểu nổi những gì ta nói. Cho dù Công hội có lấy việc nâng cao kỹ thuật của Dwarf làm khẩu hiệu đi chăng nữa, thì kiểu gì cũng có những kẻ đắm chìm vào quyền lực bè phái xuất hiện. Ta không muốn bị bọn chúng cản mũi đâu."
Hình như giữa các Dwarf cũng có nhiều chuyện phức tạp.
Tổ chức được gọi là Công hội, theo những gì Shin nhớ, là một tổ chức được thành lập bởi những Dwarf không lập quốc nhằm mục đích chia sẻ kỹ thuật. Mặc dù người ta thường nói Dwarf hầu như không quan tâm đến thứ gì khác ngoài việc nâng cao Kỹ năng hệ Sản xuất, nhưng một khi đã là tổ chức thì có vẻ như lập trường hay quyền lực vẫn luôn tồn tại.
"Nhưng Sư phụ. Nếu tự ý cho xem kỹ thuật, thì chuyện đó sẽ thành vấn đề lớn đấy ạ."
"Con mà im lặng thì chẳng có vấn đề gì sất."
"Vấn đề lớn luôn đó!? Sư phụ định biến con thành tòng phạm luôn hả!?"
Valgan thuộc tuýp người sẵn sàng gạt phăng mấy cái luật lệ của tổ chức sang một bên để học hỏi kỹ thuật. Dù ít nhiều có thể thấy được sự tin tưởng kiểu "nếu là Shin thì không sao", nhưng với tư cách là một thành viên của tổ chức thì đúng là có vấn đề.
"Nói thì nói vậy, chứ chẳng phải chính con cũng muốn xem sao? Xem cái tên rèn ra được thứ vũ khí cỡ này, thực sự vung búa rèn sắt trông như thế nào ấy?"
"Ư…… C-Chuyện đó thì……"
Trước câu hỏi của Valgan, ánh mắt Vaal dao động dữ dội. Cậu ta đang bối rối ở cái mức độ mà ai nhìn vào cũng dễ dàng nhận ra. Dù vừa lên tiếng can ngăn một Valgan đang định nhắm mắt làm liều, nhưng giờ thì ai cũng hiểu tỏng trong thâm tâm cậu ta cũng muốn y như vậy.
"Sao hả? Bỏ lỡ cơ hội này thì có khi chẳng bao giờ có lần sau đâu đấy nhé?"
"Nư, nư ư ư……!"
Vaal nhăn mặt như đang phải cố nhịn thứ gì đó.
Valgan vừa tiến sát lại Vaal vừa nở nụ cười nhăn nhở.
Trước mắt thì, Shin lùi lại giữ khoảng cách với hai người họ.
"……Con hiểu rồi. Hôm nay vị…… à ừm."
"Tôi là Shin."
"Cảm ơn anh. Chúng ta sẽ coi như hôm nay Shin-san chưa từng đến đây."
Vaal đã gục ngã trước cám dỗ.
Đặt kỹ thuật chưa từng biết đến và lập trường trong tổ chức lên bàn cân, có vẻ như sự tò mò đối với kỹ thuật xa lạ đã giành chiến thắng.
"Có thực sự ổn không vậy?"
"Không sao đâu ạ. Vừa nãy trong lúc nói chuyện cũng có nhắc đến rồi, Sư phụ tôi sở hữu tay nghề cao đến mức từng làm phụ tá cho Nham Quật Vương, người đứng đầu dẫn dắt các Dwarf. Nếu đích thân Sư phụ bảo rằng đây là buổi trao đổi ý kiến để nâng cao kỹ thuật, thì kiểu gì cũng êm xuôi thôi. Cũng may là, Shin-san cũng là một thợ rèn giống như Sư phụ, nên hai người có giao lưu với nhau thì cũng chẳng có gì lạ cả."
Dù có cảm giác ánh mắt của Vaal hơi đanh lại đầy cố chấp, nhưng khi nghe nói đối phương là nhân vật sở hữu tay nghề cỡ đó, bản thân Shin cũng ngứa ngáy muốn xem thử kỹ thuật ấy bằng được, nên anh quyết định coi như không nhận ra.
Một khi Vaal đã chấp thuận thì câu chuyện tiến triển rất nhanh. Hai bên chốt lại rằng Valgan sẽ rèn trước, sau đó đến lượt Shin.
"À ừm, giờ hỏi thì cũng hơi muộn, nhưng mà có ổn không em? Tự dưng mọi chuyện được quyết định trót lọt hết rồi kìa."
Vaal bắt chuyện với Schnee, người nãy giờ vẫn đang mỉm cười đứng sau lưng Shin. Vì bản thân cũng không phải là người ngoài cuộc, nên cậu ta trông có vẻ hơi bối rối.
"Việc Shin theo đuổi kỹ thuật, phần lớn đều là vì tạo ra trang bị cho chúng tôi cả. Nên tôi không có ý kiến gì đâu."
Đáp lại từ Schnee là những lời chứa chan sự tin tưởng. Việc Vaal xen lẫn chút cảm giác ghen tị vào trong đó cũng là chuyện hết sức bình thường.
"Anh xin lỗi, Schnee. Chịu khó đợi anh một lát nhé."
"Cái tính đó của ngài Shin cũng giống như một căn bệnh rồi mà. Em sẽ ngoan ngoãn chờ ngài ạ."
Từ nụ cười mỉm của Schnee dành cho một Shin đang chắp tay nài nỉ, có thể cảm nhận được dáng vẻ như muốn nói "Ngài đúng là người hết cách chữa mà".
Ngồi xuống chiếc ghế Vaal đã chuẩn bị sẵn, Schnee lấy ra một cuốn sách bìa xanh và một chiếc kính gọng đỏ viền dưới. Cuốn sách là『Book Maker』có khả năng tìm kiếm và hiển thị câu chuyện mà người cầm nó mong muốn, còn chiếc kính là vật phẩm hỗ trợ của cuốn sách, mang tên『The Eyes』.
"Schnee đeo kính sao…… tuyệt lắm đấy."
Nhìn thấy Schnee lôi ra những vật phẩm dùng để giết thời gian, Shin bất giác buột miệng thốt lên câu đó.
Thật kỳ lạ là chỉ cần đeo thêm một chiếc kính, trông cô lại trở nên tri thức hơn hẳn. Có lẽ việc bình thường Schnee không đeo kính cũng góp phần tạo nên hiệu ứng này.
"Ngài đừng có nói mấy lời ngốc nghếch nữa, mau chóng giải quyết xong việc đi ạ!"
Để giấu đi khuôn mặt đang ngượng ngùng, Schnee đẩy lưng Shin và lùa anh vào trong lối đi.
Sau khi bóng dáng những người thợ rèn khuất lấp trong bóng tối của lối đi, Schnee vừa làm nguội đi khuôn mặt đang nóng bừng vừa lẩm bẩm: "Thỉnh thoảng thay đổi phong cách một chút, có lẽ cũng tốt nhỉ". Cô không hề hay biết rằng Shin đã nghe thấy điều đó không sót một chữ.
†
"Rồi, vậy thì bắt đầu thôi."
Vừa bước vào xưởng rèn, bầu không khí của những người đàn ông đã thay đổi hoàn toàn.
Cả Shin, Valgan lẫn Vaal, chẳng ai nói một lời thừa thãi. So với lúc còn nói chuyện cùng Schnee khi nãy, họ cứ như biến thành những con người hoàn toàn khác.
"Đã chuẩn bị xong sắt và lò rèn rồi ạ."
Vaal, người đang quan sát màu lửa trong lò, lên tiếng báo cáo với Valgan.
Dù bắt nguồn từ game, nhưng nếu không có sự ban phước của Kỹ năng, công việc rèn đúc gần như giống hệt với thế giới thực. Tuy có sự khác biệt về vật liệu, cách quai búa hay mục tiêu hướng tới của từng người thợ rèn, nhưng dụng cụ và trang thiết bị thì hầu như tương tự nhau.
Tuy nhiên, chức năng của lò rèn lại khác biệt khá lớn. Với một lò rèn cỡ như cái đặt ở tiệm『Tsuki no Hokora』, chỉ riêng việc tinh luyện thôi cũng đã khiến sắt ngấm đẫm ma lực, nếu chỉ đơn thuần đun nóng rồi đập thì sẽ không thể nào tạo ra được một món vũ khí tử tế.
Lò rèn mà nhóm Valgan đang sử dụng cũng là một loại lò đặc biệt, gần giống với loại ở『Tsuki no Hokora』. Có thể thấy sắt được tinh luyện ra có độ tinh khiết khá cao, và bên trong cũng đã chứa đựng ma lực.
"Bắt đầu đây."
Chỉ lẩm bẩm một câu như vậy, Valgan dùng kẹp gắp khối sắt lên và bắt đầu nung nóng. Chiếc búa dường như cũng được chế tác đặc biệt, mỗi khi nện xuống sắt, ma lực lại hòa cùng những tia lửa văng ra và lan tỏa xung quanh.
Có vẻ như Valgan sở hữu Kỹ năng Thợ rèn, tốc độ làm việc của ông ta khá nhanh giống như Shin.
Việc có thể nhận thêm yêu cầu mới bất chấp các đơn hàng và yêu cầu sửa chữa đang tăng lên, chắc chắn là nhờ vào tốc độ này. Tất nhiên, từng công đoạn đều được thực hiện vô cùng cẩn thận.
Cho đến lúc này, toàn là những công đoạn mà Shin đã biết.
"Bắt nhịp đi."
"Vâng."
Trong quá trình định hình phần lưỡi kiếm, Vaal bắt đầu tham gia vào công đoạn quai búa. Khi Valgan và Vaal luân phiên nhau nện búa vào khối sắt, ma lực trú ngụ bên trong nó dần dần có sự biến đổi.
Cả hai đều vừa truyền ma lực của bản thân vào chiếc búa vừa nện xuống.
Bản thân việc đó Shin cũng thường làm, nhưng so với lúc Valgan quai búa một mình, thì sau khi có hai người cùng làm, độ cứng và ma lực của phần lưỡi kiếm lại trở nên mạnh mẽ hơn.
Cứ như thể ma lực của hai người đang cộng hưởng và mang lại hiệu ứng hiệp đồng vậy.
"Chồng lấp ma lực sao? Là một kỹ thuật mà nếu chỉ làm một mình sẽ không thể nào nhận ra nhỉ."
Dù không hiểu lý thuyết chi tiết. Nhưng anh có thể hiểu được ma lực của hai người đang tác động lẫn nhau như thế nào.
Từ kinh nghiệm của bản thân, vì anh cảm thấy lượng ma lực khi nện búa xuống đồng đều đến mức kỳ lạ, nên anh suy đoán chắc hẳn trên chiếc búa có cài cắm mánh khóe gì đó.
"Cảm giác như xếp chồng ma lực lên nhau để tạo thành từng lớp vậy. Thứ đó sẽ mang lại hiệu ứng gì và vào lúc nào cơ chứ?"
Vừa chăm chú quan sát hai thầy trò làm việc, Shin vừa suy ngẫm về hiệu ứng đó. Theo dự đoán thì độ bền và độ sắc bén sẽ được gia tăng. Hơn nữa, những vũ khí thuộc loại ma kiếm dù không được ban cho Kỹ năng cụ thể nào thì vẫn có thể can thiệp ít nhiều vào Kỹ năng Ma thuật, nên mức độ can thiệp đó hẳn cũng sẽ tăng lên.
Cùng lúc với việc đưa ra dự đoán về hiệu ứng, Shin cũng cân nhắc xem liệu bản thân có thể áp dụng nó theo cách riêng hay không.
Vì vừa biết được một kỹ thuật chưa từng thấy từ trước đến nay, nên anh muốn tận dụng nó vào việc gì đó. Trong đầu Shin hiện tại đã bắt đầu hình thành nên ý tưởng cường hóa vũ khí bằng kỹ thuật này.
"Phù…… Đại loại là thế này."
Một tiếng kể từ lúc bắt đầu công việc. Mọi công đoạn từ lúc đưa sắt vào lò rèn cho đến khâu mài giũa đã hoàn tất.
Xét về tốc độ rèn đúc thì có thể nói là chuyện không tưởng. Thế nhưng, đối với những người thợ đã lĩnh hội Kỹ năng và Arts (Kỹ nghệ), mức độ này chỉ là chuyện bình thường.
"Sao hả? Có kỹ thuật nào mà cậu chưa biết không?"
"Vâng, tôi đã học hỏi được rất nhiều."
Thành phẩm được tạo ra là một thanh cấp Legend (Huyền Thoại) trung vị『Longsword』(Trường Kiếm). Trong game, đây là hình dáng cơ bản mà bất kỳ ai sử dụng kiếm cũng từng ít nhất một lần nhờ cậy đến.
Đây có lẽ là chủ ý của nhóm Valgan. Vũ khí có cùng hình dáng sẽ giúp dễ dàng nhận ra sự khác biệt hơn.
Khi được cho xem kỹ càng, đúng như dự đoán, anh nhận thấy độ bền và độ sắc bén đã tăng lên so với trạng thái chỉ đơn thuần truyền ma lực vào.
"Vậy, tiếp theo là đến lượt tôi nhỉ."
Anh được đặc cách cho phép sử dụng các dụng cụ của xưởng rèn. Tuy nhiên, chỉ có chiếc búa là đồ của riêng anh. Tuy không mang hiệu ứng đặc biệt nào, nhưng đây cũng là hàng đặc chế do chính tay Shin làm ra.
Dùng kẹp gắp khối sắt, nung nóng, rồi nện búa. Gấp khúc lại, tiếp tục nện búa.
Bản thân các công đoạn hầu như không có gì khác biệt so với nhóm Valgan. Thế nhưng, cũng có những điểm khác biệt vô cùng rõ rệt.
Shin chỉ đơn thuần vung búa nện xuống khối sắt. Dù có hơi thay đổi vị trí gõ đôi chút. Tuy nhiên, một hiện tượng mà chỉ riêng điều đó thì không thể nào giải thích nổi đang diễn ra.
"Cái quái gì thế này…… Khối sắt đang tự động biến đổi hình dạng kìa."
"Ông nội. Con không dám tin vào mắt mình nữa."
Mỗi khi Shin vung búa xuống, khối sắt lại biến đổi thành hình dáng của một thanh kiếm. Sở dĩ nhóm Valgan kinh ngạc, là vì nó đang biến đổi ở những vị trí hoàn toàn khác so với những chỗ bị đập trúng.
Cảnh tượng kỳ diệu cứ như thể khối sắt đang tự mình biến đổi hình dáng theo ý muốn. Lần trước khi anh phô diễn kỹ thuật cho Kanatsuka Araki ở Hinomoto xem, phản ứng của ông ấy cũng y hệt như vậy. Nếu là một thợ rèn, không thể nào không bị thu hút bởi cảnh tượng đó.
"Hoàn thành rồi."
Không hề dùng đến đá mài, Shin tuyên bố hoàn thành. Vốn dĩ, việc hoàn thành mà không qua công đoạn mài giũa cuối cùng là chuyện không tưởng, nhưng thanh kiếm trong tay Shin lúc này lại sở hữu độ sắc bén cứ như thể vừa được một danh nhân mài giũa vậy.
Đây là『Longsword』(Trường Kiếm) cấp Legend (Huyền Thoại) thượng vị.
『…………』
Dù Shin có cất tiếng, Valgan và Vaal vẫn không hề phản hồi. Cảnh tượng vừa diễn ra trước mắt mang tính xung kích đối với họ đến mức đó.
"À ừm, hai người muốn xem chứ?"
"Tất nhiên rồi!"
"Tất nhiên ạ!"
Valgan và Vaal đồng thanh hét lên đáp lại câu hỏi của Shin. Mặc dù tỏ ra vô cùng phấn khích, nhưng khi nhận lấy thanh kiếm, họ lại cho thấy sự thận trọng cứ như đang nâng niu một món bảo vật dễ vỡ.
"Ta không thấy cậu nện búa vào phần mũi kiếm, nhưng nó lại thành hình một cách hoàn hảo. Ma lực đã tác động khiến khối sắt tự biến đổi sao? Nếu vậy thì cũng có thể lý giải được sự đồng đều này.
Thế nhưng, ta không thể giải thích nổi độ sắc bén của lưỡi kiếm này. Dù không mài cũng có thể đạt được độ sắc bén nhất định, nhưng đây rõ ràng là kỹ thuật của một thợ mài lão luyện."
Vừa ngắm nghía thanh『Longsword』do Shin rèn ra, hai người vừa trao đổi những luận điểm gay gắt mà không hề màng đến những thứ khác. Vaal cũng là người được giao phó chiếc búa nên có vẻ đã được rèn giũa tương xứng. Cậu ta đang triển khai một sự phân tích mang tính kỹ thuật một cách vững chắc.
"Nugugu, Shin-dono. Ta biết đây là một yêu cầu quá đáng, nhưng cậu có thể nhượng lại cái này cho ta được không?"
"U-m, quả nhiên là cấp độ này thì hơi……"
Đối với Shin, đây chẳng qua chỉ là một thanh『Longsword』thông thường. Thế nhưng, đối với người dân ở thế giới này, nó là một món báu vật cấp quốc gia. Bằng khoảng thời gian sống ở thế giới này, Shin cũng dần hiểu được tình hình xung quanh, nên anh không thể nào nhắm mắt nhượng lại nó mà không màng đến hậu quả.
"Đúng, đúng vậy nhỉ…… Chỉ từ một thanh kiếm này thôi, không biết có thể học lỏm được bao nhiêu kỹ thuật đây."
"Đây là một khối kỹ thuật chưa từng được biết đến. Không phải là đồ thay thế cho các di vật cổ được phát hiện từ hầm ngục hay tàn tích mà không biết ai làm ra. Một kiệt tác được tạo ra bởi bàn tay con người không thể nhầm lẫn…… Hơn nữa còn được tạo ra bằng chính những nguyên liệu và lò rèn mà bọn ta đang dùng. Có giá trị cao hơn nhiều so với một báu vật quốc gia chỉ mạnh mẽ nhờ quyền năng vô danh.
Dù cậu có vô tình thốt ra lời muốn nhượng lại, ta cũng không thể nào nhận lấy một thứ sắp vươn tới đẳng cấp Mythology (Thần Thoại) mà không suy nghĩ kỹ được."
"Shin-dono là Mạo hiểm giả sao? Trong lúc còn ở thành phố này, cậu có thể chỉ bảo cho chúng ta được không?"
"Xin lỗi ông. Hướng dẫn cho học viên của Học viện cũng mất thời gian rồi……"
Nếu nhúng tay sâu hơn nữa thì thời gian nghỉ ngơi sẽ chẳng còn. Rảnh rỗi quá cũng là một vấn đề, nhưng bận rộn quá lại càng là vấn đề hơn.
Cứ lười biếng mãi thì không được nên anh mới nhận ủy thác của nhóm Rex, nhưng việc làm giảm thời gian dành cho Schnee mới là điều đi ngược lại với mục đích ban đầu.
"Chỉ đạo sao? Cậu được Học viện thuê à?"
"Nói là vậy cũng đúng. Với điều kiện là chỉ trong khoảng thời gian cho đến khi hội quân với những người đồng đội đang hoạt động riêng lẻ, tôi đang làm đối thủ huấn luyện chiến đấu cho họ."
"Nếu có thể sử dụng vũ khí cỡ đó, thì việc Shin-dono là một cao thủ tương xứng cũng không có gì lạ. Chết tiệt, cô nàng đó cũng nhanh tay thật."
"Ông biết Hiramy sao?"
"Ừ, vì cộng sự của cô nàng đó, thứ vũ khí đồng hành cùng cậu nhóc Masakado, là do ta bảo dưỡng mà."
Ra là mối liên hệ đó, Shin vừa ngạc nhiên vừa gật gù đồng tình.
Từng làm phụ tá cho Nham Quật Vương ―― nhân vật tương đương với Quốc vương nếu coi Vương quốc là một khối thống nhất ―― tay nghề của Valgan quả thực rất đáng gờm.
Nếu vũ khí của Masakado vẫn là món đồ từ thời cậu ta bỏ mạng trong game, thì nó sẽ là Đại kiếm cấp Legend (Huyền Thoại) trung vị. Đối với một thợ rèn chỉ quen xử lý sắt và lò rèn thông thường, đó là một món đồ quá sức.
"Hừm, tiếc thật, tiếc quá đi mất."
"Sư phụ. Con hiểu cảm giác của người, nhưng không được đòi hỏi quá đáng đâu."
"Nư nư nư!"
Nhìn Valgan đang càu nhàu, Shin thầm nghĩ thợ kỹ thuật ở đâu cũng giống nhau, rồi nhớ đến Jigma, người thợ đóng tàu ở Balbatos.
Thợ rèn và thợ đóng tàu tạo ra những thứ hoàn toàn khác nhau, nhưng tính cách, sự nhiệt huyết và tâm tư của họ lại khá giống nhau. Đặc biệt là sự tham lam đối với những kỹ thuật chưa từng được biết đến.
"Chà, vì lý do đó nên việc chỉ đạo kỹ thuật là hơi khó. Nhưng nếu có thời gian rảnh, tôi sẽ lại đến."
"Nhất định rồi, trăm sự nhờ cậu. Lâu lắm rồi ta mới có một ngày vui vẻ thế này."
"Đừng có làm quá sức đấy nhé? Sư phụ."
Nhìn Valgan đang nở nụ cười hung ác, Vaal nhún vai chịu thua. Nghĩ lại thái độ và tính cách của Valgan từ nãy đến giờ, Shin đoán rằng ông ta sẽ quên ăn quên ngủ mà đắm chìm vào việc rèn đúc.
"Vậy, hẹn gặp lại nhé."
"Hôm nay cảm ơn anh rất nhiều. Tôi cũng sẽ tự mình mày mò thử nghiệm xem sao."
Thanh toán tiền nguyên liệu rồi thu lại thanh kiếm vừa rèn, Shin chào Vaal rồi rời khỏi xưởng rèn. Lúc ra về anh mới biết, tên của xưởng rèn này là『Đe Thép』.
Vì lúc này mới chỉ qua buổi trưa một chút, nên họ quyết định dùng bữa trưa tại cửa tiệm mà Schnee bảo muốn đến, rồi đi dạo quanh thành phố.
Có lẽ vì bản thân Học viện kiêm luôn vai trò của một cơ quan nghiên cứu, nên có rất nhiều cửa tiệm mua bán nguyên liệu quái vật, quặng mỏ và đủ loại vật trung gian ma thuật. Công hội dường như được đặt ở cả hai khu vực: khu vực có Học viện và khu vực Quốc vương sinh sống.
"Tùy vào mỗi con phố mà bầu không khí thay đổi khá nhiều nhỉ."
"Vâng ạ. Chắc là họ phân chia theo từng lĩnh vực. Các cửa tiệm giống nhau tập trung lại một chỗ thì sẽ tiện lợi hơn về nhiều mặt."
Nếu có thứ gì muốn mua, chỉ cần đến con phố liên quan đến thứ đó là được. Shin thầm nghĩ chắc là như vậy. Nghĩ lại thì, xưởng rèn của Valgan nằm ở một nơi có thể gọi là phố vũ khí.
"Tuy vẫn còn những nơi chưa xem, nhưng chúng ta kết thúc ở đây thôi. Cũng không cần phải cố đi dạo hết làm gì."
"Vâng ạ. Hãy để dành niềm vui đó cho một ngày khác nhé."
Vẫn cần thêm thời gian để nhóm Filma đến hội quân. Nếu họ di chuyển với tốc độ tối đa thì không nói làm gì, nhưng vì mọi người đã thống nhất là sẽ tận hưởng chuyến đi, nên họ đang di chuyển bằng phương tiện thông thường.
Thời gian hai người có thể ở bên nhau vẫn còn dư dả, nên không cần phải vội vã đi dạo hết mọi nơi.
Với bước chân thong thả, họ trở về nhà trọ, thưởng thức bữa tối, dành thời gian cho nhau rồi lên giường đi ngủ.
"Đi thôi nào."
Sau khi xác nhận Schnee đã ngủ say, Shin lặng lẽ lẻn ra ngoài. Đích đến là bên ngoài bức tường phòng ngự của Erkunt.
Để không bị ai nhìn thấy, anh kích hoạt Kỹ năng【Hiding】(Ẩn Mình), và hiện hình『Tsuki no Hokora』.
"Rồi, bắt đầu nào."
Thứ anh lấy ra là Thép Ma Thuật, một loại sắt chứa đẫm ma lực.
Cố định nó bằng kẹp gắp, anh vung búa giáng xuống. Vì đây là công việc nghiêm túc, nên Thép Ma Thuật biến đổi hình dạng trong chớp mắt, trở thành một thanh『Longsword』(Trường Kiếm).
Đặt thanh『Longsword』lên trên một tấm vải, anh kiểm tra bề mặt. Khác với những thứ từ trước đến nay, ma lực bao phủ lưỡi kiếm có chỗ đậm chỗ nhạt, không đồng đều.
"Chà, ban đầu chắc cũng chỉ đến mức này thôi."
Thứ Shin đang thử thách, là mô phỏng lại kỹ thuật của Valgan.
Vì chỉ làm một mình, nên anh không thể áp dụng nguyên xi kỹ thuật đó được. Thế nhưng, theo suy nghĩ của riêng Shin thì có lẽ anh vẫn có thể ứng dụng được phần nào.
Tất nhiên, làm sao có chuyện suôn sẻ ngay từ đầu được, thanh『Longsword』trong tay Shin chỉ đơn giản là bị giảm chất lượng so với thường ngày.
"Việc tạo ra các lớp ma lực, quả nhiên là cần đến một người khác, cần hai loại ma lực sao?"
Vừa nện búa vào sắt, anh vừa tiếp tục mày mò thử nghiệm.
Bên trong xưởng rèn, chỉ có tiếng lẩm bẩm của Shin và tiếng búa nện vào sắt vang vọng.
†
"Chào buổi sáng ạ. Sáng rồi đó."
Một giọng nói dịu dàng, trong trẻo lọt vào tai Shin.
Nếu là ngày thường thì chỉ cần thế này là anh đã tỉnh táo hẳn rồi, nhưng cơn buồn ngủ đang đè nặng lên Shin lúc này mãi chẳng chịu buông tha. Vài ngày gần đây, dù có thức dậy rồi thì anh vẫn suýt chút nữa lại chìm vào giấc ngủ lần hai.
"Cho anh 5 phút nữa…… nếu được thì 10 phút……"
"Vậy em sẽ đi chuẩn bị bữa ăn rồi 15 phút nữa sẽ gọi ngài dậy. Nếu không dậy thì ngài sẽ bị cắt phần ăn đấy nhé."
Trông có vẻ dịu dàng, nhưng thực chất đó là một lời tuyên án không khoan nhượng đối với sự làm nũng, vừa vặn kéo được ý thức của Shin giật lại. Lần trước khi anh ngủ nướng quá 5 phút, anh đã thực sự bị nhịn đói bữa sáng.
Lý do khiến anh thèm ngủ chỉ có một. Đó là vì đêm nào anh cũng lén lút lẻn ra khỏi nhà trọ, đắm chìm vào việc rèn đúc.
Lý do anh giữ bí mật với Schnee, là vì anh muốn sau khi lĩnh hội được kỹ thuật mới sẽ tạo ra một món đồ để tặng cô như một sự bất ngờ.
"Chào buổi sáng……"
Vừa kìm nén cái ngáp anh vừa ngồi vào ghế. Một cơ thể có chỉ số cao thật sự rất hữu ích, bởi dù thời gian ngủ có bị sụt giảm cực độ thì anh cũng chỉ cảm thấy hơi buồn ngủ một chút mà thôi.
"Ngài Shin. Ngài có điều gì muốn nói với em không ạ?"
Sau bữa ăn, Shin ngồi trên sofa, một tay cầm tách trà vừa suy nghĩ về chương trình huấn luyện cho nhóm Rex, thì Schnee đặt tay lên vai anh từ phía sau và lên tiếng hỏi.
"Hửm? Không, chẳng có――"
"Ngài, Shin?"
Giọng điệu của Schnee trở nên mạnh mẽ hơn.
Nhận ra "Thế này thì toang rồi", Shin phản xạ tính định nhổm người dậy, nhưng Schnee còn hành động nhanh hơn. Bằng hai bàn tay đang đặt trên vai, cô ấn chặt cơ thể đang định chồm dậy của Shin xuống, rồi cứ thế luồn hai cánh tay vòng qua ôm chặt lấy cổ anh.
"Aー…… à ừm thì……"
Vì đang tựa lưng vào sofa, nên khi bị Schnee vòng tay ôm từ phía sau, Shin không thể chạy thoát. Lưng sofa chỉ thấp hơn vai Shin một chút, nên khi Schnee dồn sức vào cánh tay để không cho anh trốn, kết quả tất yếu là gáy Shin bị ép chặt vào ngực Schnee.
Nếu một người không rõ sự tình nhìn vào, cảnh tượng này trông cứ như Schnee đang ôm trọn lấy đầu Shin vậy. Cộng thêm việc cô chỉ mặc một chiếc áo sơ mi mỏng, phần gáy của anh được bao bọc bởi một xúc cảm vừa mềm mại vừa căng đầy. Suy nghĩ "Cứ thế này thêm một lúc nữa chắc cũng không sao" bất chợt lóe lên trong đầu anh.
"Không có bí mật nào cơ mà. Đúng không ạ?"
"……Haa, anh hiểu rồi. Anh xin đầu hàng."
Bị nói vậy thì anh chẳng còn lời nào để bật lại.
Do cấu trúc Kỹ năng và Chức nghiệp chính, Schnee rất nhạy bén với khí tức của con người. Có lẽ cô đã sớm nhận ra việc đêm nào Shin cũng biến mất.
"Có thể em đã biết rồi, nhưng đêm nào anh cũng lẻn ra ngoài để mày mò thử nghiệm các kỹ thuật rèn đúc. Sau khi xem kỹ thuật của Valgan-san hôm trước, anh nghĩ mình vẫn còn có thể cường hóa trang bị thêm nữa."
Kể từ lúc đó, qua quá trình không ngừng mày mò thử nghiệm, dù chỉ là học lỏm nhưng nó cũng đã dần thành hình ở một mức độ nào đó.
Kỹ năng Thợ rèn đã hỗ trợ cho ý tưởng của Shin. Nếu không, việc mô phỏng kỹ thuật không thể nào dễ dàng đến vậy được.
"Ngài Shin. Em sẽ không bảo ngài đừng gắng sức. Bởi mỗi khi ngài gắng sức, chắc chắn là vì một ai đó. Lần này là vì em, à không, là vì chúng ta, đúng không ạ?"
Một khi kỹ thuật rèn đúc của Shin được nâng cao, việc cường hóa vũ khí và phòng cụ cũng sẽ trở nên mạnh mẽ hơn theo. Chừng nào thế giới này vẫn còn tồn tại những quái vật mà ngay cả nhóm Schnee cũng không thể đánh bại, Shin hoàn toàn không có ý định lơ là trong việc cường hóa.
Để giảm thiểu rủi ro dù chỉ một chút, anh muốn cường hóa chúng càng sớm càng tốt. Thực tế, kể từ khi Shin đến thế giới này, trang bị của nhóm Schnee đã được cường hóa mạnh hơn hẳn so với thời đại game.
"Việc ngài luôn nghĩ cho chúng em, em rất vui. Nhưng, nếu vậy xin hãy cho em được giúp một tay. Dù có thể em chẳng giúp được gì. Dẫu vậy, em vẫn không muốn để một mình ngài gánh vác mọi gánh nặng đâu ạ."
Lực trên cánh tay Schnee siết chặt hơn. Vì tư thế hiện tại nên Shin không thể nhìn thấy biểu cảm của Schnee, nhưng chỉ nghe giọng nói thôi cũng đã đủ để anh mường tượng ra rồi.
"……Xin lỗi vì đã làm em lo lắng. Nói thật lòng thì, anh cũng từng nghĩ có em giúp một tay thì tốt biết mấy. Chỉ là, ừm."
Bản thân Shin cũng chẳng có ý định cố chấp giấu giếm làm gì. Tuy nhiên, anh cũng có lý do muốn giấu nếu có thể.
"Có lý do gì khiến ngài bắt buộc phải giấu sao ạ?"
"À thì, đúng vậy. Thật lòng mà nói, anh đã muốn biến nó thành một món quà bất ngờ."
"Món quà, ạ…… Á!?"
Câu chuyện đột ngột chuyển hướng từ việc cường hóa sang một chủ đề tưởng chừng chẳng liên quan khiến Schnee bật ra tiếng ngơ ngác. Cảm nhận được lực trên cánh tay cô vừa nới lỏng, Shin liền kéo sát cơ thể cô lại ngay khi lời cô chưa dứt.
Dùng Kỹ năng vào một việc rõ thừa thãi, anh xoay người Schnee một vòng trên không trung rồi đặt cô ngồi gọn vào lòng mình. Chuyển động ấy mượt mà cứ như thể chính Schnee đã tự mình nhảy qua chiếc sofa rồi sà vào người Shin vậy.
"À ừm, thế này là……?"
Nếu là Schnee thì cô hoàn toàn có thể kháng cự. Tuy nhiên, vì đối phương là Shin nên Schnee thà tự mình buông lỏng cơ thể phó mặc cho anh còn hơn. Dù biểu cảm có phần bối rối, nhưng cô lại vô tình tựa má vào ngực Shin.
"Thực ra, việc anh lén lút thử nghiệm đủ thứ, không phải là để làm trang bị, mà là để làm một thứ khác cơ."
"Một thứ khác ạ?"
"Ừ. Sau khi đánh bại Tà thần, ờ thì, anh đã tỏ tình, và được em đồng ý rồi đúng không? Tóm lại, chúng ta bây giờ đã là vợ chồng rồi."
Trái ngược với một Shin đang cảm thấy ngượng ngùng khi nhắc đến hai tiếng "vợ chồng", Schnee lại đáp lời bằng một nụ cười rạng rỡ ngập tràn hạnh phúc. Shin khẽ hắng giọng, rồi nghiêm túc nhìn Schnee và nói.
"Àー…… nên là nhỉ? Cũng không hẳn là để chứng minh đâu, nhưng anh đã nghĩ đến việc làm nhẫn cưới. Rồi thì, hiếm có dịp nên anh định sau khi dùng kỹ thuật mới để cường hóa, sẽ nhồi nhét hết tất cả các loại Cường hóa (Enchant) có thể áp dụng vào đó luôn, đại loại vậy."
"Nhẫn, cưới……? ……!? Cùng làm thôi ạ! Nhất định phải làm ạ!!"
Lúc đầu, Schnee có vẻ vẫn chưa kịp tiêu hóa. Thế nhưng, ngay khoảnh khắc hiểu được ý nghĩa của những từ đó, cô túm lấy cổ áo Shin, đôi mắt bắt đầu sáng rực lên.
"Ồ, ừ. Đương nhiên rồi. Thế nên anh mới nhờ em giúp một tay."
"Vâng! Ngài cứ giao cho em ạ!!"
Schnee bộc lộ sự hăng hái ở mức độ chưa từng thấy. Nhờ có sự giúp sức đó, việc thấu hiểu kỹ thuật thu được từ Valgan cũng tiến triển với tốc độ chóng mặt.
Trước tốc độ thấu hiểu nhanh chóng kể từ khi có được sự trợ giúp của Schnee, việc Shin thầm nghĩ biết đâu Schnee cũng có tài năng rèn đúc âu cũng là lẽ đương nhiên.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn