Chương 220: Chương 219: Bí Mật Của Học Viện (3)
Trở Thành Bác Sĩ Dịch Bệnh Trong Truyện Romance Fantasy · Glodia · 253 chương · ~22 phút đọc · Tạo 02/09/2026
Toàn Chương Bệnh nhân đầu tiên của ngày hôm nay.
Draco. Một nam sinh Học viện có mái tóc nâu nhạt và đôi mắt màu xanh thẫm u buồn.
Nam sinh này thắt chiếc cà vạt có hình rồng đúng như cái tên của mình. Trông cậu ta giống một pháp sư hơn là kỵ sĩ, mang lại cảm giác hơi yếu ớt.
Nam sinh cúi đầu.
"Cảm ơn Giáo sư đã chữa chân cho em. Lúc nãy vì chân đau quá và bối rối nên em chưa kịp chào hỏi người. Hóa ra người chính là Giáo sư ạ."
Tôi gật đầu.
Cái tên nghe có vẻ như một kẻ ngạo mạn, nhưng gặp rồi mới thấy cũng không phải vậy.
"Em đã rất lo lắng về vết thương ở chân lần này, thật may là chỉ sau vài tuần nữa là có thể hồi phục hoàn toàn. Vì em là con trưởng nên gia đình đặt kỳ vọng rất lớn vào em ạ."
Khỏi được là tốt rồi.
"Cá sấu."
"Dạ?"
"Cậu bảo là đã thấy cá sấu mà."
Nam sinh gãi đầu ngượng nghịu.
Tôi hỏi không phải chỉ vì tò mò. Vì chuyện này liên quan mật thiết đến sự an toàn của sinh viên Học viện nên tôi mới hỏi thôi.
"Chà... Em đang thơ thẩn ở gần ao thì thấy cái gì đó lấp lánh nên mới tiến lại gần hồ, bỗng nhiên có thứ gì đó từ dưới nước lao lên. Một con quái vật kỳ lạ có vảy."
"Chẳng phải đó chính là cá sấu sao?"
"Chắc là cá sấu rồi ạ."
Tôi trầm ngâm suy nghĩ một chút.
Thứ lấp lánh đó là gì nhỉ. Liệu có giống với viên bảo thạch đen mà tôi và Mint đã tìm thấy không? Liệu chiếc hộp đó cũng được một con cá sấu canh giữ theo cách tương tự sao?
Chắc là suýt nữa thì gặp nguy hiểm rồi. Lát nữa gặp Mint phải kể cho em ấy nghe mới được. Mà gạt chuyện đó sang một bên, hóa ra cá sấu không phải chỉ là lời đồn mà là có thật sao.
"Vậy là thực sự có cá sấu à?"
"Có vẻ là vậy ạ."
"Cậu không nhìn kỹ được sao?"
"Em không biết nó là cái gì nhưng nó đã quay lại dưới nước ngay lập tức ạ. Chúng ta không nói về vết thương của em sao ạ?"
Nam sinh lộ vẻ hơi cạn lời, nhưng chân cậu phẫu thuật xong xuôi rồi mà. Hiện tại quan trọng nhất là con cá sấu kia kìa. Tôi tạm dừng một chút.
"Giờ có đau không?"
"Dạ không ạ."
"Hiện tại trông có vẻ ổn rồi nên tuần sau hãy quay lại nhé. Nếu giữa chừng có vấn đề gì thì hãy quay lại ngay."
"Em cảm ơn ạ."
Draco định đứng dậy rời khỏi chỗ ngồi trong phòng khám, nhưng tôi ra hiệu bảo cậu ta ngồi xuống.
"Cụ thể là cậu đã thấy con cá sấu đó ở đâu?"
"Ờ, ở phía tây cái ao có một cái cây lớn bị đổ ấy ạ. Hình như em đã thấy nó ở gần đó."
Có nên đi tìm con cá sấu đó không nhỉ?
Dù tôi không nhất thiết phải đích thân đi tìm con cá sấu đó. Nhưng ở đó chắc chắn có cái gì đó. Có vẻ như có một bí mật kỳ lạ đang ẩn giấu trong cái ao này.
Nếu tìm thì chắc chắn sẽ thấy con cá sấu đó thôi, chắc chắn vậy.
"Chắc là đau lắm nhỉ. Vất vả cho cậu khi phải phẫu thuật rồi."
"Em cảm ơn ạ."
Draco rời khỏi phòng khám. Tôi ngồi xuống và trải một tờ giấy ra. Bí mật đang ẩn giấu. Lũ cá kỳ lạ, Artifact mà Mint đã mang đi, và cả con cá sấu đang rình rập dưới ao nữa.
Amy nhìn theo bệnh nhân đang đi ra.
"Cuộc phẫu thuật kết thúc tốt đẹp hơn em tưởng ạ."
"Vì xương không bị vỡ mà."
"Có thể tìm ra được cậu ta bị con gì cắn không ạ?"
Tôi đưa cho cô bé xem tờ giấy vẽ lại y hệt dấu răng trên chân bệnh nhân. Đó không phải là một con cá sấu lớn. Vết thương chỉ dài khoảng một gang tay.
Đó là vết rách trên da, còn tổn thương cơ bắp thì hạn chế hơn thế.
Tuy không phải chuyên gia về cá sấu, nhưng chắc đó là một con cá sấu có kích thước tương đương với con người chăng? Amy chăm chú nhìn vào tờ giấy vẽ dấu răng.
"Dạo này có nhiều bệnh nhân bị con gì đó cắn tìm đến quá ạ."
"Đúng vậy."
Ở bệnh viện hiện đại, phổ biến nhất là bệnh nhân bị chó cắn. Thứ hai là bị người cắn. Thứ ba là mèo, nhưng không có nhiều người tìm đến bệnh viện lớn chỉ vì bị mèo cắn.
Dù sao thì.
Tôi quay sang nhìn Amy.
"Bệnh nhân bị con gì đó cắn... Hồi ta còn đi học, ta đã gặp rất nhiều bệnh nhân bị người cắn đấy."
"Tại sao người lại cắn người ạ?"
"Giống như những lý do mà em đang tưởng tượng thôi."
"Zombie ạ?"
Vì là chuyện ở bệnh viện hiện đại nên không phải vậy. Tôi trầm ngâm suy nghĩ xem nên giải thích thế nào cho phải.
"Có nhiều lý do lắm. Đánh nhau khi say rượu, người tâm thần, hay cố gắng tự vệ trong các tình huống như bị cướp. Chuyện đó phổ biến hơn em tưởng đấy."
Ở bệnh viện Học viện thì tôi chưa thấy bao giờ.
"Em cũng không rõ nữa ạ. Nhưng chẳng phải bị người cắn vẫn tốt hơn sao ạ? Vì lực cắn của con người yếu hơn các loài động vật khác mà."
"Không hẳn đâu."
Amy nghiêng đầu ra hiệu bảo tôi giải thích. Thực tế thì vết cắn của con người là nguy hiểm nhất. Tất nhiên là trừ những loài động vật có độc ra.
"Trước tiên, con người thường ăn uống đầy đủ hơn chó nên trong miệng có nhiều vi khuẩn nguy hiểm hơn. Vì trong miệng con người có nhiều chất dinh dưỡng hơn mà."
"À há."
Chính vì thế mà khi bị người cắn, tỉ lệ nhiễm trùng cao hơn rất nhiều. Không chỉ có tỉ lệ nhiễm trùng cao đâu.
"Còn vài vấn đề nữa. Thử nghĩ xem. Nếu bị chó hay động vật cắn thì thường sẽ bị cắn ở đâu?"
"Chắc là chân ạ."
"Đúng vậy. Nhưng nếu một người đang đứng mà muốn cắn người khác, thì họ có thể cắn vào mũi, tai, tay, bất cứ nơi nào mà răng họ chạm tới được đúng không? Nguy hiểm hơn nhiều."
"À há."
Dù sao thì.
Tôi kết thúc câu chuyện tại đó. Vì có vẻ bệnh nhân tiếp theo đã đến phòng khám rồi.
Bệnh nhân thứ hai của ngày hôm nay.
"Chào Giáo sư ạ."
Thứ đầu tiên đập vào mắt tôi là một đôi tai mèo trên đầu. Tôi kiểm tra lại cái tên ghi trong hồ sơ bệnh án.
Thiếu nữ á nhân mèo, Daisy.
"Tên em là gì nhỉ?"
"Em là Daisy ạ."
Đó là cô bé á nhân mèo từng nhập viện vì bị trúng tên trước đây. Hôm nay cô bé đến đây vì việc gì nhỉ? Vết thương lại bị hở sao?
"Sao em lại đến đây?"
"Dạo này khi chạy nhảy em thấy hơi khó thở ạ..."
Là do sẹo ở phổi rồi.
Tôi kiểm tra lại hồ sơ bệnh án.
Không có giải pháp đặc biệt nào cho vết sẹo cả. Dù có thể cải thiện dần dần bằng cách tập luyện. Tôi trầm ngâm suy nghĩ một chút.
"Khó thở đến mức nào?"
"Chạy khoảng 20 phút là thấy khó thở ạ."
Chà, chuyện đó chẳng phải là lẽ đương nhiên với con người sao... Chạy 20 phút mà vẫn bình thường thì mới là lạ đấy chứ.
Trong trường hợp này có một câu nói thường dùng.
"Ta vẫn chưa rõ lắm. Liệu em có thấy khó thở hơn so với bạn bè cùng lứa hay những người xung quanh không?"
"Vâng ạ."
"Có gây trở ngại gì cho sinh hoạt hàng ngày không?"
"Một chút ạ?"
Nhưng việc em có thể chạy nhảy được đã chứng tỏ là không có vấn đề gì lớn rồi mà. Tôi thử nghĩ xem có loại thuốc nào đối phó với tình trạng xơ hóa phổi hay sẹo phổi không.
Có vài loại thuốc cho bệnh viêm phổi kẽ hay xơ phổi, nhưng không có loại thuốc nào giúp xóa bỏ vết sẹo đơn thuần do chấn thương cả.
"Nghĩa là em thấy hơi khó chịu so với trước khi bị thương đúng không? Thấy mệt hơn trước."
Cô bé á nhân gật đầu.
"Hãy tập thể dục đều đặn nhé. Việc tập luyện lặp đi lặp lại cũng có thể làm tăng dung tích phổi đấy."
"Không có loại thuốc nào khác sao ạ?"
Tôi lắc đầu.
"Daisy à, em bảo là em có thể chạy được 20 phút rồi mà? Không có loại thuốc nào có thể khiến một người bình thường làm được như vậy, và ta cũng không nghĩ ra loại thuốc nào có thể giúp em tốt hơn mức đó cả."
Cô bé mèo cụp tai xuống. Vì em quá khỏe mạnh nên mới là vấn đề đấy. Không có nhiều loại thuốc giúp một người đang bình thường trở nên bình thường hơn đâu.
"Ta sẽ kê cho em ít thuốc bổ nhé."
"Vâng ạ."
Cô bé á nhân mèo trầm ngâm một chút.
"Uống thuốc bổ thì sẽ khá hơn chứ ạ?"
"Tầm này thì sẽ tốt cho sức khỏe thôi. Nhưng ta không chắc là nó có tốt riêng cho phổi hay không đâu."
Cô bé á nhân mèo cúi chào tôi rồi rời khỏi phòng khám. Trên tay cầm theo lọ thuốc bổ mà tôi vừa đưa cho.
Mint đang ngồi trong quán cà phê như thường lệ.
Có vẻ trong túi xách của em ấy có chứa viên ma thạch đen tìm được hôm nọ. Vì tôi cảm nhận được một luồng khí âm u tỏa ra từ chiếc cặp sách của Mint.
"Ơ, tiên sinh đến rồi à."
Tôi ngồi xuống cạnh Mint.
Vừa thấy tôi ngồi xuống, Mint đã tựa vào vai tôi, rồi như không thể kìm nén được mà ôm chầm lấy tôi thật chặt. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía tôi. Quán cà phê bỗng trở nên im lặng.
"Oa."
Việc bị thế gian chú ý là chuyện không thể tránh khỏi. Mint chẳng phải là một trong những người xinh đẹp nhất và có địa vị cao nhất Đế quốc sao?
Bản thân tôi lần này cũng lên báo khá nhiều nữa.
Dù sao thì.
Mint chẳng màng đến xung quanh, cứ thế khoác tay tôi và tựa sát vào người tôi. Tôi mân mê mái tóc của Hoàng nữ một lúc.
"Vậy nên. Em đã thử lần theo dấu vết của con cá sấu rồi."
"Trùng hợp thật đấy. Tôi cũng vậy."
Hóa ra chúng tôi lại tâm đầu ý hợp đến thế.
Kể từ sau khi tìm thấy viên ma thạch đó. Dù không hề bàn bạc trước nhưng chúng tôi đã cùng nhau truy tìm bí ẩn này. Hoàng nữ tự hào gật đầu.
"Đây là viên bảo thạch để gắn vào Trượng. Trông nó có vẻ là một món đồ đã ít nhất mười năm tuổi, và có vẻ là một loại Core hay ma thạch cao cấp dành cho Trượng đấy."
"Hôm nay có một bệnh nhân bị cá sấu cắn tìm đến phòng khám của tôi. Nên tôi đã chữa trị và khâu vết thương cho cậu ta."
"Hả, thật sao?"
Mint mở to đôi mắt ngạc nhiên.
"Vậy nên. Tôi đã vẽ lại y hệt dấu răng của con cá sấu còn lưu lại trên chân bệnh nhân."
"Ồ. Đúng là tiên sinh có khác."
Tôi lôi tờ giấy đó từ trong túi ra. Tờ giấy có ghi lại dấu răng của con cá sấu. Mint nhìn vào đó và nheo mắt suy nghĩ.
"Miệng nó to tầm chừng này."
"Vâng."
"Chắc là một con quái vật có kích thước tương đương con người rồi. Đi tìm nó liệu có quá nguy hiểm không nhỉ?"
Nguy hiểm là có.
Chẳng phải nam sinh Draco vừa mới nhập viện cũng bị thương khá nặng sao? Tôi không muốn đến gần khu vực đó nếu không chuẩn bị kỹ lưỡng.
"Phải chuẩn bị cho tốt chứ ạ."
Mint nhìn tôi với vẻ mặt khá nghiêm túc. Tôi dùng cả hai tay nhéo má Hoàng nữ. Trông em ấy có biểu cảm giống như một con vật nhỏ vậy...

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn