Chương 100: Bậc thầy "thả thính" không tự giác
Xuyên không 20 năm, tôi mới biết mình nhầm thể loại · Tusk · 318 chương · ~21 phút đọc · Tạo 18/09/2026
1-100
"Anh rể".
Danh xưng của một cô em gái dùng để gọi chồng của chị gái mình. Nếu trí nhớ không nhầm thì chắc chắn nó mang ý nghĩa đó. Vậy nên, việc Yuria gọi anh là "anh rể" cũng đồng nghĩa với việc cô bé đang gọi anh là chồng của Yuna.
'Rốt cuộc mình nên tiếp nhận chuyện này thế nào đây….'
Việc Marcel gọi anh là "anh rể" (anh rể trên danh nghĩa) thì còn có thể hiểu là vì cậu nhóc muốn được đi nhờ xe, còn Yuria thì thực sự thốt ra danh xưng đó một cách vô cùng đường đột. Quá đỗi bàng hoàng, Franz không thốt nên lời, chỉ biết ngây người nhìn vào khoảng không.
Đúng lúc đó, Yuna lên tiếng:
"Franz, anh đợi em một chút nhé. Em có chút chuyện cần nói với Yuria."
Nói đoạn, cô tiến thẳng về phía Yuria, nắm lấy cổ tay em gái rồi kéo vào phòng.
Phù….
Cánh cửa đóng chặt lại, Yuna thở dài một hơi thật dài. Nhìn vẻ mặt như đang giận dữ của cô, Yuria lo lắng không yên mà nói:
"Chị, chị ơi, em xin lỗi. Em không cố ý đâu. Chỉ là ở trong phòng, em cứ suy nghĩ mãi nên…"
"Chị biết. Chị không có ý trách em đâu nên đừng lo."
"Vậy sao chị lại kéo em vào phòng…?"
Trước câu hỏi của Yuria, Yuna lấy hai tay che mặt lại mà đáp:
"Làm sao chị có thể để cái bản mặt này cho anh ấy thấy được chứ…."
Dù không cần nhìn cũng biết mặt cô đang đỏ bừng lên. Cô không thể nào để Franz nhìn thấy bộ dạng này. Chỉ vì một câu "anh rể" mà đỏ mặt, trông thật là thảm hại. Thấy bộ dạng đó của chị gái, Yuria suy nghĩ một lát rồi nói:
"Ngược lại, chẳng phải chị nên để anh ấy thấy mới đúng sao?"
"Để anh ấy thấy á…?"
"Dạ, vừa nãy trông chị cực kỳ đáng yêu luôn. Chắc chắn Chủ nhân Ma tháp cũng nghĩ vậy thôi!"
"Làm, làm gì có…. Chắc chắn là trông thảm hại lắm…."
Trước giọng nói thiếu tự tin của Yuna, Yuria cảm thấy như bị sốc. Đây là lần đầu tiên cô thấy chị gái mình – người vốn luôn đứng nhất về độ tự tin – lại tỏ ra như vậy. Tình yêu quả là một điều kỳ diệu.
"Được rồi, ra ngoài thôi-!"
Yuria vừa nói vừa ép Yuna ra ngoài.
Bất ngờ bị đẩy ra, Yuna lập tức đối diện với Franz. Khuôn mặt vốn đang định dịu lại của cô lại đỏ bừng lên lần nữa. Đó là vì từ "anh rể" vẫn còn đang lởn vởn trong đầu cô. Tất nhiên, Franz không hề hay biết tâm tư đó, chỉ cảm thấy khó hiểu.
"Yuna, em không sao chứ?"
"À, vâng. Em không sao."
"Được, vậy anh đi nhé."
Franz định rời đi ngay. Công việc đã xong nên không còn lý do gì để ở lại nữa. Đúng lúc Franz vừa rời khỏi nhà Yuna và định sử dụng dịch chuyển tức thời (teleport):
"A, đợi, đợi đã-!"
Yuna hớt hải chạy ra ngoài gọi với theo. Franz dừng việc sử dụng dịch chuyển lại. Vòng tròn ma pháp đang tỏa sáng dưới chân anh cũng dần dần vụt tắt.
"Sao thế? Có chuyện gì à?"
"Chuyện là, chuyện đó… Ưm, ưm, chờ…."
Có thể nói chuyện một chút được không?
Yuna không tài nào thốt lên được câu nói đó. Kể từ khi bắt đầu nhận ra mình thích Franz, cảm giác ngượng ngùng cứ thế ùa tới. Khi cùng nhau đi du lịch, dù đủ loại bộ dạng xấu xí của nhau đều đã thấy qua, vậy mà giờ lại chẳng thể thốt ra nổi một câu nói, nghĩ cũng thấy thật nực cười.
'A, thật tình, sao mình lại thế này chứ….'
Trước đây, cô đã từng nghĩ nếu là Franz thì kết hôn cũng không tệ. Nhưng cảm giác đó khác với việc thích một người. Đó chỉ là cảm xúc xuất phát từ suy nghĩ mơ hồ rằng bản thân cần phải xây dựng một gia đình. Nhưng cảm xúc lúc này thì….
"Có thể nói chuyện một chút được không…?"
Cuối cùng, Yuna cũng lấy hết can đảm. Việc nói ra câu này còn khó hơn cả việc đi tiêu diệt Ma vương.
"Được chứ."
Franz đáp nhẹ nhàng rồi tiến lại gần cô. Hai người bắt đầu bước đi trên con đường làng vắng vẻ để trò chuyện.
"À đúng rồi, anh muốn hỏi việc này. Có phải anh đã làm gì em gái em không? Phản ứng của con bé hôm nay lạ quá."
"Dạ? Hình như không có đâu ạ. Chắc là nó chỉ đang căng thẳng thôi. Dù anh đối xử với em rất tự nhiên, nhưng trong mắt những thường dân như tụi em, vị thế của anh cao đến mức đáng sợ đấy."
Chỉ vì lý do đó thôi sao…?
Franz cảm thấy hơi bất công vì mình đã suy nghĩ quá nhiều. Quả nhiên, làm người thì đôi khi cũng nên biết cho qua chuyện.
'Nhắc mới nhớ, đã lâu rồi mình không đi trên con đường thế này.'
Thường xuyên đi lại ở Ma tháp hay Hoàng cung, toàn những đô thị lớn, nên khung cảnh làng quê này quả thật đã lâu lắm rồi anh không thấy. Cơn gió thổi nhẹ qua, những đám cỏ dại lay động, tất cả đều mang lại cảm giác rất tuyệt vời. Đúng lúc Franz đang tận hưởng cảnh vật xung quanh thì:
"Franz, những lời Yuria nói lúc nãy, anh cứ quên đi nhé."
"Thế à?"
"Vâng, dù sao anh cũng đâu thể nào làm chồng của một thường dân được. Anh chắc chắn sẽ có nhiều lựa chọn tốt hơn, tuyệt vời hơn. Em đã mắng Yuria một trận rồi nên anh đừng lo nhé."
Việc quên đi câu "anh rể" thì anh hiểu. Vốn dĩ đó là một câu nói quá vô lý. Nhưng với vế sau, anh không thể nào gật đầu đồng ý được.
"Sao lại không thể trở thành chồng của thường dân? Thật lòng mà nói, chỉ cần tâm đầu ý hợp thì ai cũng được cả. Thường dân hay quý tộc thì có sao đâu."
"Ra là vậy… Vâng, vậy ạ. Thường dân cũng được sao…."
Yuna lầm bầm một mình rồi bật cười khúc khích. Là người đã quan sát cô khá lâu, Franz thừa biết, đó là nụ cười cô chỉ bộc lộ khi cảm thấy hạnh phúc nhất. Anh chỉ thỉnh thoảng thấy cô cười như vậy khi được ăn món gì đó rất ngon. Tuy nhiên, lúc này anh lại chẳng thể biết cô cười vì điều gì. Hôm nay, Franz vẫn tiếp tục là một người vô tâm như thường lệ.
Sau khi trò chuyện với Yuna, Franz quay trở lại Ma tháp.
"Chủ nhân Ma tháp, ngài về rồi…"
Arian đón anh trước cửa phòng làm việc bằng nụ cười rạng rỡ, nhưng bỗng dưng cô nhíu mày. Cô tiến lại gần và bắt đầu hít hà: Hít hít.
"Gì, làm gì đấy?"
Franz bối rối lùi lại nhưng Arian vẫn không hề để tâm mà tiếp tục đuổi theo để ngửi.
'Con bé này điên thật rồi sao?'
Nếu không điên thì làm sao lại đi ngửi mùi cơ thể người khác chứ? Hay là trào lưu mới của giới quý tộc gần đây là những người thân thiết với nhau thì sẽ ngửi mùi của nhau nhỉ? Giới quý tộc vốn dĩ rất dị biệt nên biết đâu lại thế thật. Nhưng suy đoán của Franz đã sai hoàn toàn.
Arian cau chặt chân mày nói:
"Ngài nói là ngài đi gặp Hoàng đế mà."
"Ừ, ta đi gặp về đây?"
"Vậy tại sao trên người ngài lại có mùi của phụ nữ?"
Câu nói của Arian khiến Franz ngơ ngác. Cô đoán chính xác như thể tận mắt nhìn thấy vậy. Việc cô phát hiện ra chỉ bằng khứu giác càng khiến anh kinh ngạc hơn. Cô là cún con hay sao mà thính thế….
"Ta ghé thăm Yuna một chút. Có chút chuyện cần nói."
"Hừm-. Ra là vậy."
Arian nheo mắt, hừ lạnh một tiếng. Có vẻ như cô không hài lòng chút nào.
"Sao thế?"
"Không có gì ạ. Chủ nhân Ma tháp, chậc, ngài không làm việc mà muốn đi chơi với phụ nữ thì em có nói gì được đâu."
Anh đâu có đi chơi đâu chứ. Franz rất muốn nói như vậy nhưng đành nuốt vào trong. Nếu nói ra thì chẳng khác nào đổ thêm dầu vào lửa.
"Hơn nữa, ngày nhận tước Công tước đã được định rồi."
Franz khéo léo chuyển chủ đề. Sống với Arian đâu phải ngày một ngày hai, kỹ năng này đối với anh giờ đã thành thục như hơi thở.
"Ngày nào vậy ạ?"
"3 ngày sau. Bệ hạ bảo sẽ tổ chức yến tiệc."
Nói đoạn, Franz tự nhiên bước vào phòng, vừa cởi bỏ áo choàng vừa nói tiếp:
"Arian, em sẽ đi cùng chứ?"
"…Hết cách rồi. Vì một Chủ nhân Ma tháp cô đơn là ngài, em sẽ đi cùng vậy."
Arian đáp bằng tông giọng cộc lốc rồi lấy chiếc áo choàng từ tay Franz. Trái ngược với giọng điệu, trên khuôn mặt cô lại nở một nụ cười ẩn ý.
Đêm muộn, khi các pháp sư của Ma tháp hầu hết đã ra về, phòng làm việc của Chủ nhân Ma tháp vẫn sáng đèn. Nhờ có các thư ký mà Franz vốn đã xa rời việc làm đêm, nhưng vì một vị Nữ thần nào đó đã giao việc nên anh lại phải làm bạn với những buổi tăng ca.
'Để xem nào….'
Franz nhìn vào bản đồ toàn lục địa. Trong mật mã mà tên giáo đồ kia để lại có chứa từ khóa là "phía Tây lục địa" và "hồ nước", nên anh đang tìm kiếm dựa trên đó. Nhưng không phải chuyện dễ dàng. Chỉ riêng phía Tây lục địa thôi đã có hàng chục cái hồ, anh không thể nào biết được cái nào trong số đó mới là mục tiêu.
'Lần này lại phải đích thân đến tận nơi hỏi han thôi sao.'
Dù vậy cũng sẽ không mất nhiều thời gian lắm. Chỉ cần xác định được vị trí là có thể dùng dịch chuyển tức thời để đến đó. Chỉ cần chấp nhận chịu phiền phức một chút là được.
Sau khi sắp xếp suy nghĩ, Franz gập bản đồ lại và ngả người ra sau ghế.
'Nhắc mới nhớ….'
Bất chợt nhớ ra một sự thật đã quên bẵng đi, Franz vẫy tay giữa không trung. Một vật gì đó hiện ra giữa khoảng không trống rỗng.
『Hãy cứu thế giới khỏi những ác nữ đang dẫn dắt nó đến diệt vong!
Dũng giả Yuna (90. 00%) Thánh nữ Yustia (88. 00%) Elf cung thủ Hera (91. 00%) Nếu thất bại, thế giới sẽ diệt vong! 』 Đã rất lâu rồi anh mới nhìn thấy bảng trạng thái này. Chỉ cần nghĩ đến việc thứ này đã hành hạ anh như thế nào là đầu óc lại thấy đau nhức.
'Nhưng sao lại tăng nhanh thế này…?'
Trong thời gian anh không để ý đã có nhiều chuyện xảy ra, nhưng mức độ tăng trưởng này vẫn bất thường đến khó tin. Với tốc độ này, chẳng mấy chốc mà tất cả đều sẽ đạt 100%. Anh vẫn còn quá nhiều điều chưa biết về bảng trạng thái này. Những con số phần trăm đó biểu thị cái gì, khi đạt đủ 100% chuyện gì sẽ xảy ra, vân vân….
'Biết thì sao chứ.'
Anh quyết định không bận tâm đến nó nữa. Ít nhất thì đó chắc chắn không phải là điều xấu. Dù sao thì việc kiểm tra đã xong, để kết thúc cuộc gặp gỡ với bảng trạng thái, Franz lại vẫy tay vào khoảng không.
Thế nhưng, ai mà ngờ được chứ.
Rằng một bảng trạng thái mới lại xuất hiện.
Ít nhất thì Franz không hề hay biết điều đó.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn