Chương 149: Số phận của thế giới nằm ở ghế phụ
Xuyên không 20 năm, tôi mới biết mình nhầm thể loại · Tusk · 318 chương · ~20 phút đọc · Tạo 18/09/2026
101-200 Sáng sớm, khi mặt trời bắt đầu nhô lên khỏi những rặng núi. Dù đây là thời gian mà người bình thường mới chỉ bắt đầu tỉnh giấc, nhưng tại bãi đất trống rộng lớn phía sau Ma tháp, đã có nhiều người tập trung đông đủ.
Số lượng nhân sự bao gồm Franz, tổng cộng là năm người. Trong đó, Franz là nam giới duy nhất, một tình huống khiến biết bao gã đàn ông khác phải ghen tị đỏ mắt. Nhất là khi tất cả những người phụ nữ có mặt ở đó đều sở hữu dung mạo xinh đẹp tuyệt trần. Nếu không phải là Ma tháp chủ, có lẽ anh đã bị người đời ném đá đến chết trên đường đi mất rồi.
"Chỉ mới nghe đồn thôi, chứ trực tiếp đi đến đó thì đây là lần đầu tiên."
Khác với lúc đi làm ở Ma tháp, Arian đang mặc một chiếc váy liền thân bồng bềnh. Với nụ cười rạng rỡ trên môi, có vẻ cô đang rất mong chờ chuyến du ngoạn đến Ganipus.
"Tôi cứ tưởng là Công nữ đã từng đến đó rồi chứ. Thật bất ngờ đấy."
"Không phải là không có cơ hội, nhưng hồi đó tôi lại hứng thú với ma pháp hơn."
Trong lúc Justia và Arian đang trò chuyện, Franz khẽ liếc mắt sang bên cạnh. Ở đó, Yuna đang lục lọi túi xách để kiểm tra đồ đạc.
"May quá, không bỏ sót thứ gì."
"Dù có sót cũng không sao đâu. Chỉ cần tạt qua dinh thự một lát là xong mà."
"Vậy thì mất vui. Với lại mình cũng không muốn làm cậu phiền phức."
Có gì mà phiền phức đâu cơ chứ? Chẳng qua chỉ mất một lát thôi mà. Franz nghĩ vậy nhưng không nói ra. Vì Yuna đang quan tâm đến mình theo cách riêng của cô ấy, nên chẳng có lý do gì để anh phải bắt bẻ cả. Lúc này, Hera lên tiếng:
"Nhắc mới nhớ, Franz, cậu đã mang 'thứ đó' theo chưa?"
"Thứ đó là thứ gì?"
"Chẳng phải cậu nói đồng tộc ở Đại lâm đã tặng cho cậu rượu trái cây sao? Uống một chút khi ngắm biển thì tuyệt nhỉ."
"À, nếu là cái đó thì mình có mang rồi."
Mặc dù chuyến đi này là để giải quyết vấn đề của Thất đại ác, nhưng anh không có ý định chỉ tập trung duy nhất vào việc đó. Vì mọi người đã vất vả dành thời gian để đi cùng nhau, nên anh dự định sẽ tận hưởng hết những gì mà nơi đó mang lại. Mà nhắc đến thứ để tận hưởng, tất nhiên không thể thiếu việc vừa ngắm biển vừa nhâm nhi chút rượu.
Ực...
Trước cái tên "rượu trái cây", sự chú ý của mọi người lập tức đổ dồn về phía anh, nhưng Franz lại không hề hay biết điều đó.
"Mọi người để túi xách vào đây nhé."
Cốp xe của chiếc xe ngựa đặc chế – kết tinh từ mồ hôi và tâm huyết của Franz cùng bộ phận phát triển Ma cụ – đã được mở ra. Cốp không quá rộng, nhưng vì ai cũng mang theo túi có chức năng mở rộng không gian nên không hề thiếu chỗ.
"Vậy mọi người lên xe đi. Chúng ta xuất phát thôi."
Nói đoạn, Franz lên thẳng ghế lái. Xét về việc phải lái xe trong thời gian dài, sử dụng ma pháp dịch chuyển không gian rõ ràng là hiệu quả hơn nhiều. Thế nhưng, sự lãng mạn khi chạy dọc theo bờ biển lại đáng giá để đánh đổi những bất tiện đó. Hôm nay, anh đã kiểm tra xe từ trước nên giờ chỉ việc tận hưởng chuyến đi mà thôi.
Thế nhưng, dù chờ mãi cũng chẳng thấy ai lên xe. Cảm thấy khó hiểu, Franz xuống xe.
"Nhìn là biết đây là vị trí hỗ trợ rồi đúng không? Vì vậy tôi nghĩ là thư ký như tôi ngồi ở đó là hợp lý nhất. Thậm chí tôi còn có kinh nghiệm từng ngồi chiếc xe này với Ma tháp chủ trước đây nữa."
"Nếu là việc phiền phức đó, thì kẻ sắp trở thành nô lệ như ta đây có lẽ sẽ phù hợp hơn đấy."
"Không phải đâu. Nếu người lái là Thánh tử thì đương nhiên Thánh nữ phải ngồi bên cạnh. Nếu anh ấy có mệt mỏi mà lỡ ngất đi, thì tôi có thể hồi phục cho anh ấy ngay lập tức."
"Nếu có kẻ địch xuất hiện phía trước, người xử lý tốt nhất chẳng phải là tôi sao...?"
Hóa ra là đang tranh cãi xem ai sẽ được ngồi ghế phụ.
'Ghế phụ là vị trí đáng thèm muốn đến thế sao...?'
Người lái cần một người trò chuyện để không bị buồn ngủ, đôi khi lại cần phải chú ý đến những thứ mà người lái không nhìn thấy. Không phải vô cớ mà nó được gọi là ghế phụ, vì đó là ghế dành cho người phụ tá ngồi. Nhưng những cô gái này không phải người hiện đại, chắc chắn họ không biết những điều đó. Hơn nữa, dù có giải thích thì không khí đang nóng hừng hực thế này, chắc gì họ đã chịu nghe. Biết làm sao được, chỉ còn cách đợi họ tự quyết định vậy.
"Xem ra không ai chịu nhường ai nhỉ. Vậy thì hết cách rồi."
Yuna nói bằng giọng dứt khoát rồi đưa tay ra khoảng không. Ngay lập tức, một thanh kiếm từ đâu đó bay đến nằm gọn trong tay cô. Một kỹ nghệ mà vật phẩm xuất hiện trước, rồi quá trình thực hiện mới theo sau. Chỉ có dũng sĩ được Thánh kiếm lựa chọn mới làm được điều này.
"A ha, định dùng vũ lực sao? Tuy không so được với Ma tháp chủ, nhưng tôi đây cũng không phải dạng vừa đâu nhé?"
Arian mỉm cười rồi vận ma lực. Một luồng hơi lạnh buốt giá tỏa ra từ cô, để lại dấu vết trên mặt đất.
"Ồ, thú vị đấy. Nhắc mới nhớ, ta chưa từng đấu với các cô bao giờ. Đừng tưởng bở mà dễ thắng nhé."
Ánh sáng từ không trung tụ lại, một cây cung xuất hiện trong tay Hera. Đó là món quà mà Thế giới thụ đã tặng cô. Uy lực của nó thì không cần phải bàn cãi so với cung tên thông thường.
"T, tôi dạo này cũng đang học võ đạo đấy...!"
Justia nắm chặt hai tay, vào thế chiến đấu. Nhìn tư thế không mấy gượng gạo kia, có vẻ chuyện cô ấy đang học võ là thật. Tuy nhiên, đôi chân run cầm cập như lá mùa thu của cô thì không thể che giấu được. Nghĩ cũng phải, một Thánh nữ mà võ lực cũng mạnh thì quả thật hơi vô lý.
Bỏ qua những suy nghĩ thư thái đó, không khí xung quanh đang trở nên vô cùng căng thẳng. Một tình huống "ngàn cân treo sợi tóc" sắp sửa xảy ra va chạm. Đúng lúc đó, một màn hình hologram hiện lên trước mắt Franz.
<Cảnh báo! > <Bạn (Kết Bad Ending Lựa bạn chọn của cửa giới! hưởng lớn mệnh ngưỡng sẽ thúc thế trước tệ)! tồi vận đang đến đứng ảnh> Chỉ vì chuyện chọn ghế phụ mà lại tạo ra một nhánh rẽ như vậy. Anh vừa cười thầm vì lý do quá đỗi tầm thường, nhưng cũng cảm thấy thật nực cười. Có ai trên đời này lại vì tranh chỗ ngồi ghế phụ mà hủy diệt thế giới không chứ. Dù sao thì, vì hệ thống đã tận tình cảnh báo, anh không thể làm ngơ được.
"Oẳn tù tì đi. Ai thắng thì ngồi trước, cứ 1 tiếng thay đổi vị trí một lần."
Quả nhiên, để công bằng thì không gì hơn oẳn tù tì. Dù thua cũng chỉ là thứ tự thay đổi nên chắc họ sẽ không thấy khó chịu lắm. Để đảm bảo mọi người đều có cơ hội, anh phải lái xe tận 4 tiếng, nhưng nếu điều đó ngăn chặn được sự diệt vong của thế giới thì cũng là một cái giá rẻ.
Lúc này, Yuna nhặt một viên sỏi nhỏ dưới đất, kẹp giữa ngón trỏ và ngón giữa rồi bóp nát.
"H, Hự! Yuna, cô không định làm cái chuyện như tôi nghĩ đó chứ?! Fr, Franz sẽ giận đó!"
... Mình chưa bao giờ nghĩ rằng kéo có thể thắng bao cả. Cảm thấy sức mạnh của dũng sĩ quả nhiên đáng gờm, nhưng đồng thời cũng thấy ngớ ngẩn vô cùng. Mà thôi, dù sao oẳn tù tì đâu phải là trò chơi vật lý.
"Ma tháp chủ, anh ra hiệu nhé?"
"Được, chuẩn bị cả đi."
Ai nấy đều mang vẻ mặt bi tráng như quân nhân sắp ra chiến trường. Rốt cuộc thì chuyện này có gì đáng để làm đến mức đó cơ chứ...
"Oẳn, tù, tì."
Ngay khi Franz vừa dứt lời, mọi người đồng loạt xòe tay. Một kéo, ba bao.
"M, mình thắng rồi!"
Yuna giơ cao chiếc kéo lên trời và mỉm cười. Nhìn tình huống vừa xảy ra thì nghi vấn là hợp lý, nhưng chẳng có lý do gì để bận tâm đến mức đó. Chắc hẳn không ai lại đi ra bao vì nghĩ rằng Yuna sẽ ra bao để bóp nát nó đâu nhỉ.
Thế nhưng, có vẻ như không phải ai cũng có suy nghĩ giống Franz.
"Ưa, vì sợ quá nên em không dám ra bao!"
Justia bĩu môi đầy tiếc nuối. Không ngờ lại đúng là như vậy thật...
Franz gạt đi những suy nghĩ đó và ra lệnh oẳn tù tì tiếp. Lần này kết quả là một bao và hai đấm.
"... Tại sao mình lại là người cuối cùng thế này?"
Justia lầm bầm, nhìn nắm đấm nắm chặt như đá của mình.
'Thú thật là nếu là mình, mình cũng sẽ ra bao.'
Ai mà chẳng biết cô ấy muốn ra đấm khi cứ lẩm bẩm về nó suốt. Quả là một cô gái trong sáng và minh bạch, đúng chuẩn Thánh nữ.
Cuộc đấu tay đôi sau đó giữa Arian và Hera kết thúc bằng chiến thắng của Hera. Tuy được an ủi là không phải người cuối cùng, nhưng vì không phải người đầu tiên nên vẻ mặt của cả hai cũng chẳng rõ là vui hay buồn. Kết quả cuối cùng theo thứ tự: Yuna, Hera, Arian, Justia.
"Franz, mở cửa cái này thế nào...?"
"Cầm tay nắm rồi kéo là được."
"Nó không vỡ chứ?"
"... Chắc là không?"
Nếu Yuna mà dồn sức thì biến chiếc xe ngựa thành đống sắt vụn cũng chẳng khó khăn gì. May mắn thay, thảm họa đó đã không xảy ra. Yuna khẽ kéo tay nắm, chốt khóa bật mở. Trong khi đó, lại nảy sinh vấn đề giữa ba người ngồi hàng ghế sau.
"Ai sẽ ngồi ở giữa đây?"
"Quyết định bằng oẳn tù tì đi."
"Được, cứ thế đi."
Cả ba oẳn tù tì và kết quả là Justia thua cuộc.
"Tại sao lại như thế được chứ?!"
Vì lần này thua hoàn toàn do vận may nên việc cô ấy ấm ức cũng dễ hiểu. Nhưng biết làm sao được, thế giới của những cuộc tranh đấu vốn dĩ rất tàn khốc mà. Dù sao thì xe ngựa cũng khá rộng nên chắc sẽ không đến mức chật chội. Thậm chí với ba cô gái ngồi thì có khi còn thấy thoải mái ấy chứ.
"Vậy thì xuất phát."
Franz khởi động xe ngựa.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn