Chương 142: Ma pháp sư đã có được Thần tính lực
Xuyên không 20 năm, tôi mới biết mình nhầm thể loại · Tusk · 318 chương · ~21 phút đọc · Tạo 18/09/2026
101-200 Ma lực của Franz len lỏi vào kẽ hở của phong ấn. Anh nắm lấy những đầu mối của những sợi tơ ma pháp và ký tự đan xen phức tạp cấu thành nên phong ấn, rồi chậm rãi tháo gỡ từng nút thắt. Nhờ vào việc đã từng giải phong ấn hai lần trước đó, cộng thêm việc bản thân phong ấn đã phần nào được nới lỏng, nên anh không mất quá nhiều thời gian. Giờ đây, anh gần như có thể tự xưng là một chuyên gia giải phong ấn chuyên nghiệp.
Tách.
Phong ấn được gỡ bỏ, khối tinh thể trong suốt biến mất, chỉ còn lại mũi tên vàng rực rỡ nằm lại trên bàn. Một luồng khí tức thần thánh dao động tỏa ra từ mũi tên. Dù không phải là giáo sĩ, nhưng việc Franz cảm nhận được nó rõ ràng đến mức này chứng tỏ đây chắc chắn là một vật phẩm vô cùng lợi hại. Dù rằng, việc anh là Thánh tử mà lại không phải là giáo sĩ cũng là một sự trớ trêu.
Nghĩ rằng tất cả đều do Nữ thần mà ra, Franz thở dài một hơi rồi đưa tay định cầm lấy mũi tên.
Ngay khoảnh khắc ngón tay vừa chạm vào mũi tên… tầm nhìn của anh dần trở nên nhòe đi.
'Lại là Nữ thần chết tiệt đó….'
Chẳng mấy chốc, tầm nhìn hoàn toàn tối sầm lại và Franz mất đi ý thức.
Một ngôi đền ngập tràn sắc trắng muốt. Tại nơi toát lên sự thanh cao vượt xa cả vẻ thần thánh ấy, Franz mở mắt tỉnh dậy. Vì đây là nơi anh từng đến một lần, nên chẳng cần hỏi cũng biết ai là người đã triệu hồi mình tới đây.
"Lâu rồi mới gặp lại nhau thế này nhỉ."
Nữ thần đang ngồi bên bàn, nhàn nhã thưởng thức trà và lên tiếng. Thái độ ung dung của bà ta khiến Franz khẽ nhíu mày. Nếu là lúc bình thường, có lẽ anh sẽ không để tâm mà bỏ qua, nhưng vì những ác cảm tích tụ với bà ta quá nhiều nên anh khó mà giữ bình tĩnh.
"Lần này bà lại có chuyện gì nữa đây?"
Franz bày tỏ sự bất mãn bằng giọng điệu cộc lốc rồi ngồi xuống đối diện bà.
"Ta gọi ngươi đến vì muốn trò chuyện đôi chút thôi. Chẳng phải nếu không phải lúc ngươi chạm vào các món cổ vật thì chúng ta đâu có cơ hội gặp nhau thế này sao? Đây là một cơ hội không thể bỏ lỡ mà."
Tóm lại là.
"Ý bà là bà gọi ta đến vì thấy chán sao?"
Có vẻ như Nữ thần có tài năng biến những chuyện đơn giản thành những câu dài dòng không cần thiết. Nếu sống ở thế giới này, bà ta chắc chắn sẽ rất hợp làm quý tộc.
"Có nhất thiết phải nói như vậy không…?"
"Chẳng phải vậy sao?"
"Cảm giác đó không hoàn toàn là sai…."
Đôi mắt Nữ thần rung động dữ dội như muốn thể hiện sự lúng túng. Nhìn thế này, cảm giác như lại có một Justia khác vậy. Bảo là chị em của nhau người ta cũng tin.
Sau khi nhấp một ngụm trà để trấn tĩnh lại cảm xúc, bà nói bằng giọng bình thản:
"Ngươi đã cứu giáo đồ tà giáo sao?"
"…."
Franz không còn lời nào để nói. Anh biết rõ giáo đồ tà giáo có ý nghĩa như thế nào đối với Nữ thần. Chỉ là không ngờ chính chủ lại trực tiếp nhắc đến như vậy.
"Và ngươi đang băn khoăn liệu lựa chọn đó có đúng đắn hay không."
"…Đúng vậy."
"Đó là một việc làm tốt mà. Một hành động vị tha, không màng tư lợi. Ngươi đã làm rất tốt."
Franz sững người trước phản ứng nằm ngoài dự đoán của mình. Anh không ngờ mình không những không bị quở trách mà còn được khen ngợi.
"Giáo lý của Nữ thần giáo có câu thế này: Nữ thần yêu thương và dõi theo tất cả mọi người. Dù đó là lời do lũ trẻ tự ý đặt ra, nhưng cũng không hẳn là sai đâu."
"Kể cả khi đối phương là kẻ thù sao?"
"Nếu kẻ đó thành tâm hối cải, thì chẳng có lý do gì để không tha thứ cả."
Franz phần nào hiểu được lý do tại sao mọi người lại tôn sùng Nữ thần. Tất nhiên, trong số đó chẳng có mấy người thực sự từng diện kiến bà ta. Tuy nhiên…
'Sao mình lại cảm thấy cái tình yêu thương đó không dành cho mình nhỉ.'
Rõ ràng là "tất cả mọi người" thì phải bao gồm cả bản thân Franz nữa. Nhưng thay vì nhận được sự yêu thương đó, anh toàn phải đi thực hiện yêu cầu của bà ta, thậm chí còn bị ép vào vị trí Thánh tử đầy rắc rối.
Khi Franz vừa nghĩ ngợi vừa thở dài, Nữ thần vừa ngón tay mân mê vừa nói:
"Ta không có ý định cướp chồng của đứa trẻ nhà ta đâu…!"
"Dạ…?"
"Chẳng phải ngươi vừa nói về tình yêu thương gì đó sao…."
Có vẻ như Nữ thần đã tự ý đọc suy nghĩ rồi hiểu lầm. Từ hôm qua đến giờ cứ gặp những chuyện tương tự, không lẽ anh bị ám ma đạo gì sao? Trong khoảnh khắc, hàng loạt câu từ hiện lên trong đầu Franz, nhưng anh cố nhịn lại và bình tĩnh nói:
"Hiểu lầm rồi. Không phải tình yêu theo nghĩa đó."
"Ồ, vậy sao? Phù…."
"Và người đó cũng càng không phải là chồng của Justia."
"Hô hô-, chuyện đó thì ai mà biết được."
Nữ thần nở một nụ cười đầy thích thú rồi lại nhấp trà. Việc bà ta cảm thấy hứng thú với những chuyện thế này đúng là y hệt một quý tộc. Thậm chí anh còn tự hỏi liệu có phải một vị quý tộc cao quý nào đó đã thăng thiên rồi trở thành Nữ thần hay không. Dù sao thì, mục đích đã xong, anh chẳng muốn ở lại đây thêm….
Đúng lúc đó.
"Lại một lần nữa, mọi người bỏ rơi ta…!"
Cùng với một giọng nói quen thuộc, không gian rách toạc ra và ai đó xuất hiện. Đó là một người phụ nữ với màu tóc giống như những chồi non mọc trên cây sau mùa đông để đón chào mùa xuân. Đã từng gặp mặt nên chẳng cần hỏi cũng biết đó là ai.
"Lại tự tiện xông vào không gian của ta sao?"
"Ngươi đang nói ra nói vào chuyện cướp chồng của đứa trẻ nhà ta, làm sao ta có thể ngồi yên được?"
"Hả-? Đó là chồng của đứa trẻ nhà ta cơ mà?"
Thế giới thụ và Nữ thần bắt đầu cãi vã như thể đã hẹn trước. Nếu để các tín đồ của Nữ thần giáo và tộc Elf nhìn thấy cảnh tượng này, không biết họ sẽ nghĩ gì đây?
Haa-.
Franz thở dài, lắc đầu để xóa tan suy nghĩ trong đầu. Cứ bận tâm mấy chuyện này chỉ tổ nhức đầu.
"Nếu việc đã xong, ta muốn trở về. Ta cũng đâu phải là người rảnh rỗi gì."
"N-Người chưa trò chuyện với ta mà…?"
"Ta sẽ tìm gặp Thế giới thụ sau. Chúng ta sẽ trò chuyện vào lúc đó nhé."
Franz rời mắt khỏi Thế giới thụ đang ỉu xìu rồi nhìn sang Nữ thần. Vì việc đưa anh trở về là bổn phận của bà ta, người cai quản không gian này. Có lẽ vì cảm thấy có lỗi, Nữ thần cười ngượng nghịu:
"Ta lại để ngươi nhìn thấy cảnh xấu hổ rồi. Vậy giờ ta sẽ đưa ngươi về, nhưng trước đó ta sẽ tặng ngươi một món quà nhỏ."
Một khối ánh sáng nhỏ bay ra từ cơ thể Nữ thần và hòa vào người Franz. Anh không cảm thấy gì đặc biệt, cảm giác vẫn y như bình thường.
"Giờ ngươi đã có thể sử dụng Thần tính lực rồi. Không hiểu sao cơ thể ngươi cứ bài xích Thần tính lực nên ta mất khá nhiều thời gian để điều chỉnh."
Thần tính lực – thứ sức mạnh phép màu mà các giáo sĩ sử dụng, giờ đây Franz cũng có thể dùng được.
'Mà này, nói cơ thể mình bài xích Thần tính lực…?'
Việc dù trở thành Thánh tử mà không thể dùng Thần tính lực luôn khiến anh thấy bất mãn, nhưng giờ xem ra vấn đề không phải do anh mà là do Nữ thần. Bản thân bà ta cũng có vẻ không biết lý do, nên có hỏi cũng chẳng thu được câu trả lời nào có ý nghĩa.
"Vậy, chúc ngươi đi đường cẩn thận."
Kết thúc lời nói của Nữ thần, tầm nhìn của Franz bắt đầu nhòe dần. Cuối cùng anh cũng thoát khỏi những vị thần ngốc nghếch đó để trở về. Khi đang thả lỏng tinh thần trong sự mơ màng, giọng nói của Nữ thần vang lên bên tai anh:
"Ta đã nhắn nhủ với đứa trẻ đó rồi, nên ngươi đừng lo lắng quá."
Nhắn nhủ? Không biết bà ta đã nói những gì đây? Theo tình hình thì có thể đoán được hai việc: Hoặc là báo cho Justia biết anh đã có thể sử dụng Thần tính lực, hoặc là báo cho cô ấy biết việc anh đã cứu giáo đồ tà giáo.
'Tuyệt đối không được là trường hợp sau.'
Nếu Justia biết được việc đó thông qua Nữ thần, tình hình chỉ có tệ hơn chứ không bao giờ tốt lên. Vì vậy, Franz thầm cầu nguyện. Mong rằng vị Nữ thần chết tiệt đó đừng có gây thêm họa nào nữa.
Franz đang gục trên bàn từ từ mở mắt. Nhìn xuống nơi bàn tay đang chạm vào thứ gì đó cứng rắn, anh thấy mũi tên vàng vẫn nằm ở đó. Anh bỏ nó vào túi, vừa lúc đó cửa phòng Ma tháp chủ mở ra. Người bước vào không ai khác chính là Arian.
"Ma tháp chủ, bữa trưa…. Có phải ngài vừa ngủ không ạ?"
"Ừm? Sao vậy?"
"Trên má ngài có vết hằn kìa. Nhìn như ngài vừa có một giấc ngủ rất ngon vậy."
Franz cảm thấy có chút ngượng ngùng nên đưa tay xoa má. Dù thực ra anh không hề ngủ, nhưng việc giải thích từng li từng tí quá đỗi phiền phức.
Sau đó, Franz cùng Arian rời khỏi Ma tháp để đi ăn trưa. Theo lời Arian thì đây là một nhà hàng khá nổi tiếng, hương vị quả thực cũng ở mức tạm ổn. Sau khi dùng bữa xong, cả hai hướng tới tiệm sandwich vì cần chuẩn bị đồ ăn cho Seria và Xenia. Dù cảm thấy có chút phiền phức, nhưng nghĩ rằng việc này cũng không kéo dài lâu nên anh quyết định nhẫn nhịn. Đằng nào thì anh cũng chẳng còn ai khác để chăm sóc.
"Nếu thấy ngon thế thì sao ngài không mua hẳn 3 cái ạ? Biết đâu một cái là không đủ."
"Ừ, làm vậy cũng tốt."
Đúng như lời Arian, anh mua 3 phần sandwich rồi di chuyển thẳng xuống tầng hầm thứ 5. Tất nhiên là có cả Arian đi cùng. Dù có chút lo lắng, nhưng anh nghĩ chắc cũng không có vấn đề gì lớn. Dù gì thì dù, cô ấy vẫn là người rất biết cách chăm sóc cho các em của mình.
"Wow… không ngờ trong Ma tháp lại có một không gian như thế này…."
Khi xuống đến tầng hầm thứ 5, Arian thốt lên đầy kinh ngạc và quan sát xung quanh. Ánh mắt cô dừng lại ở một nơi, đó là chỗ của Seria và Xenia. Có vẻ như đang trò chuyện với Seria, nên Xenia đang đứng trước thiết bị ma đạo công nghiệp.
Khi Franz bước những bước đầu tiên về phía họ, Arian theo sát phía sau. Đối mặt với người lạ mặt vừa xuất hiện, Xenia nói với vẻ đầy căng thẳng:
"A-Ai, người xinh đẹp này là ai vậy…?"
Khóe môi của Arian nhếch lên cao.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn