Chương 86: Thư ký không hài lòng với tổ đội Anh hùng
Xuyên không 20 năm, tôi mới biết mình nhầm thể loại · Tusk · 318 chương · ~20 phút đọc · Tạo 18/09/2026
1-100 Franz vô cùng ngơ ngác. Chẳng hiểu sao các thành viên trong tổ đội Anh hùng lại đột ngột xuất hiện ở đây. Việc ba người họ tự nguyện tụ tập cùng nhau đã là chuyện hiếm, mà đây còn là dinh thự của Công tước Ballack ở lãnh địa Frizia nữa chứ. Điều này khó tin đến mức coi đây là một giấc mơ còn thấy hợp lý hơn.
Đúng lúc Franz đang bị sốc và đứng từ xa ngẩn ngơ quan sát họ thì:
"Ha ha-, thời tiết phương Bắc đúng là có chút lạnh lẽo nhỉ."
Ballack cười lớn hào sảng rồi dẫn họ vào bên trong. Dù với Franz, họ chỉ là những người bạn thân thiết, nhưng đối với người khác, họ là những anh hùng đã cứu vãn thế giới, nên việc được đối đãi long trọng là chuyện đương nhiên. Nhìn tình hình này, có vẻ họ tìm đến vì có việc gì đó….
Ngay khoảnh khắc đó, đầu Franz lóe lên một ý nghĩ.
'Chẳng lẽ họ đến để đón mình sao…?'
Không phải là tận ba người của tổ đội Anh hùng đã tập hợp lại sao? Khả năng đây là một việc cực kỳ quan trọng. Hơn nữa, nếu họ đã cất công tìm đến tận dinh thự của Công tước Frizia nơi anh đang ở, thì chắc chắn không cần phải nói thêm gì nữa. Có vẻ như sắp có chuyện chẳng lành xảy ra.
Sau khi tự đúc kết suy nghĩ, Franz lập tức bước tới, và vừa hay chạm mặt Arian ở lối vào dinh thự. Arian trông có vẻ thẫn thờ, nhưng đồng thời lại lộ rõ vẻ khó chịu trên mặt. Điều đó càng khiến Franz khẳng định chắc nịch rằng: Chắc chắn là có chuyện gì đó thật rồi.
Franz hỏi Arian:
"Arian, có chuyện gì vậy?"
"Ma tháp chủ, người có thể trốn đi một lát được không…?"
"Chuyện gì mà phải thế…?"
Trước câu hỏi của Franz, Arian thở dài thườn thượt. Vì thực tế chẳng có vấn đề gì nghiêm trọng cả nên cô cũng chẳng biết trả lời ra sao. Tuy nhiên, lý do cô muốn Franz trốn đi đơn giản là vì không muốn anh gặp gỡ bọn họ.
'Đám mèo hoang chết tiệt, sao lại tìm đến tận đây chứ…!'
Cô đã phải mất hơn 10 năm mới có thể cùng Franz đi chuyến hành trình này, dù cô không phải là thành viên trong tổ đội Anh hùng. Vậy mà chúng lại dám đến phá ngang, đúng là không biết xấu hổ là gì!
Tất nhiên, Franz làm sao hiểu được tâm tư của Arian, nên anh tự suy diễn:
'Có vẻ là chuyện cực kỳ nghiêm trọng sao…?'
Franz đã hiểu lầm một cách tai hại. Vì Arian không thể nói rõ ràng, anh lại càng tin rằng đó là một vấn đề cấp bách. Quả nhiên, tình cảm nếu không nói ra bằng lời thì chẳng bao giờ thấu hiểu được.
"Không sao đâu. Để tôi tự giải quyết."
Franz vỗ vỗ vai Arian rồi bước vào bên trong dinh thự, hoàn toàn không biết người con gái ấy đang mang trong lòng tâm tư gì.
Chẳng mấy chốc Franz đến trước cửa văn phòng của Ballack, và từ bên trong vọng ra giọng nói quen thuộc. Đúng như dự đoán, bọn họ đang ở bên trong.
Cộc cộc.
Franz không do dự mà gõ cửa. Đáng lẽ ra nên nhờ người hầu thông báo trước thì đúng phép tắc hơn, nhưng anh không còn tâm trí nào để chờ đợi nữa.
"Vào đi."
Giọng Ballack vọng ra từ sau cánh cửa. Được cho phép, Franz đẩy cửa bước vào.
"Ma tháp chủ, có chuyện gì mà người lại…?"
Ballack là người phản ứng đầu tiên khi thấy Franz. Vì cứ ngỡ người gõ cửa là thuộc hạ nên ông đã ra lệnh bằng giọng suồng sã, khiến gương mặt ông lộ vẻ bối rối. Mà này, câu "có chuyện gì" đó nghĩa là sao, chẳng lẽ ông vẫn chưa được nghe giải thích về tình hình sao?
"Tôi nghe nói có người quen đến thăm nên đã ghé qua…."
Franz vừa nói vừa quay đầu lại. Ở phía cuối tầm nhìn của anh chính là các thành viên của tổ đội Anh hùng.
"À, ra là vậy. Mời người ngồi đi."
Franz chọn một chỗ trống rồi ngồi xuống. Ánh mắt của cả ba thành viên tổ đội Anh hùng đương nhiên đều đổ dồn về phía anh. Trong ánh mắt của Yuna chứa đầy sự vui mừng, Justia là sự bất mãn, còn Hera thì đầy vẻ tò mò. Rõ ràng là cùng đối diện với một tình huống, vậy mà thật kỳ lạ là mỗi người lại có một phản ứng khác nhau.
Franz rời mắt khỏi họ rồi hỏi Ballack:
"Hai người đang nói chuyện gì vậy?"
"Thánh nữ nói rằng có mật mã gì đó nên chúng tôi đang thảo luận về chuyện này."
"Có phải là về mũi thương băng không…?"
"Ma tháp chủ đã biết trước rồi sao."
Khoan đã, nếu vậy thì….
Từ câu trả lời của Ballack, Franz nhận ra một sự thật quan trọng. Lý do bọn họ cất công đến tận Công quốc Frizia không phải vì anh, mà là vì mật mã mà giáo phái tà giáo để lại. Thế nhưng, thắc mắc vẫn còn đó. Chỉ để giải một cái mật mã thì đâu cần cả ba người của tổ đội Anh hùng phải tập hợp lại? Bên trong Nữ thần giáo hoàn toàn có thể cử người khác đi giải quyết dễ dàng mà.
Franz trực tiếp thốt ra nghi vấn đó:
"Justia, sao em lại thành ra thế này?"
"Đó là điều em muốn hỏi anh mới phải…."
Justia vừa nói vừa thở dài như thể thế giới sắp sụp đổ đến nơi. Nhìn vết nhăn trên lông mày cô, có vẻ như cô đang gặp rắc rối không nhỏ. Lúc này, Yuna bên cạnh lên tiếng:
"Chuyện là thế này, bọn em đến đế đô để tìm anh nhưng không thấy đâu cả. Định là ghé nhà thờ tham quan rồi về, nhưng tình cờ nghe tin Justia đến Công quốc Frizia. Thế là, à thì, bọn em đi theo với danh nghĩa hộ vệ. Còn Hera thì gặp trên đường nên tiện thể rủ theo luôn."
"Ra là vậy."
Nghe xong câu chuyện, Franz hiểu ngay lý do tại sao Justia lại có phản ứng đó. Vì là chuyện của Nữ thần giáo, nên việc chấp nhận cho Yuna đi cùng cũng khó mà từ chối cũng không xong. Hơn nữa, việc liên quan đến Thất Đại Ác cũng cần được xử lý trong bí mật. Cơ mà, có hộ vệ như vậy thì đúng là an tâm thật. Vì đó là Anh hùng chứ chẳng phải ai khác.
"Nhưng này Justia, chuyện đó anh đã giải quyết xong rồi mà?"
"Dạ…?"
Justia nghiêng đầu đầy khó hiểu trước câu nói của Franz.
"Cựu gia chủ đã giải mã giúp anh rồi. Anh vừa mới đi về xong."
"Vậy thì rốt cuộc em lặn lội đến tận đây để làm gì chứ…."
Justia lại thở dài một lần nữa. Thực ra, tuy miệng nói vậy nhưng trong lòng cô lại nghĩ khác. Người đích thân đòi đến tận đây chính là Justia.
'Mình định là sẽ quở trách anh vì cứ thảnh thơi đi chơi mà….'
Giải quyết mọi việc gọn gàng như thế này thì cô biết lấy cớ gì mà nói nữa đây. Nghĩ vậy, Justia bĩu môi đầy hờn dỗi.
"Thôi, chuyện này để sau đi."
Franz dứt khoát kết thúc cuộc trò chuyện. Dù sao đây cũng chẳng phải là nơi thích hợp để bàn tán công khai.
"À, không biết Gia chủ có biết không, nhưng ở đỉnh núi thứ hai có một tòa lâu đài rất đẹp đấy."
"Ý người là ngọn đồi thứ hai sao?"
"Vâng, trong dãy núi của lãnh địa không phải có một đỉnh núi cao vút lên sao ạ."
Nghe lời Franz, Ballack nhìn ra ngoài cửa sổ để tìm kiếm tòa lâu đài mà anh nhắc đến.
"Ơ…? Đúng là có tòa lâu đài…."
"Oa, thật này. Trên đỉnh núi có lâu đài kìa."
"Đúng là vậy thật."
"Tòa lâu đài làm từ băng sao. Khá là tao nhã đấy chứ."
Không chỉ Ballack, cả ba người tổ đội Anh hùng cũng nhìn ra ngoài cửa sổ và đưa ra cảm nhận riêng. Quả nhiên, giữ lại tòa lâu đài là quyết định đúng đắn. Nhìn từ xa đúng là rất đẹp.
Đúng lúc đó, Ballack đột nhiên quay sang nhìn ba người kia.
"Nhưng mà, nếu Ma tháp chủ đã giải quyết xong hết rồi, chẳng phải ba người không còn việc gì để làm sao?"
Câu nói của Ballack khiến cả ba im bặt. Đó đúng là điểm yếu chí mạng. Vì anh làm việc quá hiệu quả nên khiến ba người họ đi công cốc, Franz cũng thấy hơi ngại.
"Vậy lịch trình tiếp theo của các người định thế nào?"
"Chuyện, chuyện đó là…."
Justia kéo dài giọng nhìn Franz. Đó là một dạng tín hiệu cầu cứu. Nắm bắt ngay ý nghĩa ánh mắt đó, Franz thay mặt cô nói với Ballack:
"Chi bằng cứ để họ quay về cùng tôi khi nào tôi xong việc."
Nếu muốn, anh có thể gửi họ về ngay lập tức. Nếu dùng dịch chuyển tức thời thì chỉ trong chớp mắt là tới nơi. Nhưng họ đã ngồi xe ngựa khá lâu rồi, nên để họ nghỉ ngơi lại sức sẽ tốt hơn. Đã cất công đến tận phương Bắc mà về ngay thì cũng thật đáng tiếc.
May mắn thay, Ballack thấu hiểu suy nghĩ đó của Franz.
"Quả thực làm vậy sẽ tốt hơn. Tôi sẽ chuẩn bị bao nhiêu phòng tùy ý, các vị cứ thong thả mà nghỉ ngơi."
"Vậy thì xin phép không khách sáo mà làm phiền ngài."
"Cảm ơn ngài ạ."
"Xin lỗi nhé. Món nợ này lần sau tôi nhất định sẽ trả."
Trước sự chu đáo của Ballack, cả ba lần lượt gửi lời cảm ơn. Nhưng có một người không hề hài lòng với quyết định đó của ông, và đó đương nhiên là Arian.
"Dạ? Người bảo tôi dẫn họ đi ạ?"
"Ta có việc gấp phải đi đây. Vậy nên Arian, nhờ cháu cả đấy."
Ballack nói xong liền rời đi ngay lập tức. Arian nhìn vào hư không với vẻ mặt thẫn thờ. Có vẻ như cú sốc này là quá lớn.
'Nghĩ lại thì, hình như mối quan hệ của họ không tốt lắm.'
Dù không nghĩ là họ sẽ đánh nhau đến mức đó, nhưng nhỡ đâu thì sao. Vì chỉ có mình mới có thể đứng ra hòa giải giữa họ nên anh rất lo lắng.
Mong là giữa những người phụ nữ này sẽ không xảy ra chuyện gì.
Franz thầm cầu nguyện trong lòng. Nhưng hy vọng đó của anh chẳng mấy chốc đã tan thành mây khói.
"…À, định là 1 năm nữa sẽ kết hôn sao…?"
"Nhưng mà, chẳng phải trong vòng 1 năm đó nếu xuất hiện đối tượng kết hôn thì hôn ước đó sẽ vô hiệu sao."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn