Chương 138: Ngày mà lịch sử ma pháp được viết lại
Xuyên không 20 năm, tôi mới biết mình nhầm thể loại · Tusk · 318 chương · ~21 phút đọc · Tạo 18/09/2026
101-200 Franz đã đến tầng hầm thứ 5. Dù đã qua giờ tan tầm từ lâu, nhưng lúc này anh chọn ưu tiên công việc hơn cả. Chẳng phải mọi người đều đang sống như vậy sao? Dù miệng thì nói về "Work-life balance" này nọ, nhưng thực tế, chuyện đó đâu dễ gì thực hiện được.
"…."
Xenia đang ngồi tựa vào một bên tường, lặng lẽ nhìn Franz. Dù biểu cảm cho thấy cô có vẻ như muốn nói rất nhiều điều, nhưng việc cô im lặng cũng đủ để thấy rõ tính cách của cô. Chắc hẳn là vì cô vốn là người cẩn trọng và tuyệt đối không muốn để bản thân phải chịu thiệt thòi. Chà, chẳng hiểu sao các ma pháp sư lại có thể giống nhau đến thế. Franz tiến lại gần cô mà quên mất rằng chính bản thân mình cũng là một người như vậy.
"Xenia."
"…Gì."
Anh đã cảm nhận được điều này ngay từ lần trò chuyện trước, cô nói chuyện rất cụt ngủn. Dù rõ ràng anh là người lớn tuổi hơn, lại còn là ân nhân của cô nữa chứ. Nhưng có lẽ chỉ trích những chuyện đó cũng chẳng mang lại ý nghĩa gì. Vì đó giống như một tính cách "thụ động" mà đám người giáo đồ vốn dĩ luôn mang sẵn trong mình.
"Cô không đói sao? Chắc chỗ đồ ta đưa lúc trước vẫn không đủ đâu nhỉ."
Vì cần phải làm dịu đi sự cảnh giác của cô, anh bắt đầu bằng những câu chuyện phiếm.
"Không hẳn, bình thường tôi cũng không ăn nhiều đến thế…."
"Thế thì tốt."
Franz nói rồi ngồi bệt xuống bên cạnh cô. Cảm giác lạnh lẽo của sàn nhà xuyên qua lớp quần áo truyền đến da thịt. Sau đó, một khoảng lặng ngắn diễn ra, rồi Xenia là người lên tiếng trước.
"Sau khi ngài rời đi, tôi đã suy nghĩ rất nhiều nhưng vẫn không thể hiểu được. Tại sao ngài lại cứu chúng tôi? Ngài chẳng nhận được lợi ích gì từ việc đó cả, đúng không? Một ma pháp sư như ngài chắc chắn không cứu người chỉ vì sự bốc đồng đơn thuần đâu nhỉ."
Rốt cuộc là từ bao giờ mà hình tượng của ma pháp sư lại trở nên như vậy chứ? Tạm gác vấn đề đó sang một bên, anh quyết định trả lời Xenia.
"Lợi ích thì có chứ. Đầu tiên là có thể thu thập thông tin về giáo đoàn từ các cô. Và thứ hai là có được những kiến thức ma pháp mà các cô nắm giữ."
"Nếu chúng tôi không trả lời thì sao? Hoặc giả như vì lý do nào đó mà không thể trả lời?"
"Chà, chuyện lúc đó thì để lúc đó tính."
Thực tế, anh đã quyết định xong xuôi rồi. Nếu không hợp tác thì chẳng khác nào kẻ địch, và nếu là kẻ địch thì chẳng có lý do gì để tha mạng. Chỉ là, anh không muốn thốt ra những lời đó mà thôi. Nhìn thấy cô không hỏi thêm gì nữa, có vẻ như Xenia cũng đã hiểu ý.
"Vậy giờ đến lượt tôi hỏi. Tại sao các cô lại rơi vào tình cảnh này? Nhất là…."
Franz bỏ lửng câu nói, hướng ánh nhìn về phía thiết bị ma đạo công nghiệp khổng lồ. Bên trong đó, Seria vẫn đang nhắm mắt, lơ lửng giữa không trung.
"Chuyện đó…."
Xenia định mở miệng nói gì đó rồi lại thôi, cô cúi mặt xuống. Có lẽ cô có nỗi khổ tâm nào đó khó nói. Không, chắc chắn là rất khó nói rồi. Bởi dù nhìn thế nào đi nữa, hoàn cảnh của hai người bọn họ cũng chẳng thể gọi là bình thường được. Sau một hồi im lặng, Xenia dè dặt bắt đầu kể.
"Ngài thấy cái này không?"
Xenia vén mái tóc dài sang một bên để lộ ra đôi tai. Đôi tai cô có hình dáng hơi kỳ lạ, dọc theo vành tai là những vết sẹo. Franz dễ dàng hiểu được ý nghĩa đó.
"…Là Elf à?"
"Đúng một nửa thôi. Tôi là Half-Elf (nửa người nửa elf)."
Half-Elf. Đứa trẻ sinh ra giữa con người và Elf. Ngay từ đầu, vì sự giao lưu giữa con người và Elf hầu như không có nên đây là trường hợp rất hiếm gặp. Franz cũng là lần đầu tiên nhìn thấy một Half-Elf, nhưng thay vì ngạc nhiên, lòng anh lại trào dâng sự xót xa. Chắc hẳn cô đã trải qua một cuộc đời không hề dễ dàng.
"Mẹ chúng tôi là nô lệ. Số phận của chúng tôi khi sinh ra cũng chẳng khác biệt là bao. Tôi cứ thế sống thân phận nô lệ, lén lút học ma pháp trong thư viện của dinh thự. Tất nhiên là mỗi lần bị bắt gặp, tôi đều bị đánh đến gần chết."
Anh chẳng biết nói gì để an ủi. Những lời an ủi vụng về chỉ là sự xúc phạm đối với cô mà thôi. Xenia cũng không mong đợi gì nhiều, cô liếc nhìn sắc mặt anh rồi nói tiếp.
"Nhưng có vẻ tôi có tài năng thiên bẩm về ma pháp. Từ một ngày nọ, tôi bắt đầu có thể sử dụng ma pháp và thậm chí là giải trừ cả khế ước nô lệ trên cơ thể."
Đó thực sự là tài năng thiên bẩm. Vì ma pháp khế ước vốn có cấu trúc vô cùng phức tạp và chặt chẽ. Chắc chắn không thể nào giải trừ chỉ bằng việc đọc vài quyển sách như vậy.
"Vậy ra là cô đã bỏ trốn."
"Đúng vậy. Sau khi giải trừ khế ước nô lệ, tôi cùng Seria bỏ trốn. Dù mẹ có ngăn cản bảo rằng nếu bị bắt được thì sẽ chết, nhưng tôi đã không tin…."
Xenia bỏ lửng câu nói, lặng lẽ nhìn vào thiết bị ma đạo. Chính xác hơn là cô đang nhìn Seria bên trong đó.
"Kết quả là bọn tôi không bị phát hiện. Vấn đề nằm ở sau đó. Kiếm cái ăn đâu phải chuyện dễ dàng. Muốn tìm việc làm cũng không xong vì không thể để lộ diện mạo với bất cứ ai."
Có lẽ cô đã tự cắt tai mình trong quá trình đó. Dù không dài bằng Elf thuần chủng nhưng Half-Elf vẫn có đôi tai khá dài. Chắc cô muốn hóa trang thành con người để hòa nhập.
"Cứ như thế duy trì mạng sống qua ngày, rồi một ngày nọ, Seria bị một tên lang thang ở ngõ sau đâm trúng bụng bằng dao găm. Tôi khi đó chỉ biết vài ma pháp đơn giản, chẳng hề biết cách chữa trị vết thương."
Câu chuyện này cũng chẳng hiếm hoi gì. Khác với thế giới hiện đại ở thế kỷ 21, ở đây chuyện người chết ở mấy con hẻm tối là chuyện xảy ra như cơm bữa.
'Vậy thì câu chuyện tiếp theo sẽ là….'
Làm sao cô có được món vũ khí bị phong ấn, và ai là người đã cứu Seria trong quá trình đó? Dù không biết chính xác, nhưng đây chắc chắn sẽ là thông tin quý giá mà anh đang chờ đợi.
"Lúc đó, một người đàn ông tiến đến và bảo nếu muốn cứu Seria thì hãy làm việc dưới trướng của ông ta. Nếu đúng như lời ngài nói, thì đó chắc hẳn là giáo chủ của giáo đoàn."
Giáo chủ của giáo đoàn. Kẻ đứng đầu tổ chức mà Franz đang truy đuổi. Nếu bắt được hắn, không những có thể tìm ra vị trí của Thất Đại Ác, mà còn làm suy yếu đáng kể thế lực của giáo đoàn. Đây chính là thông tin quan trọng nhất từ trước đến nay.
"Người đàn ông đó là người như thế nào?"
"Tôi chỉ biết ông ta có đôi mắt đỏ và mái tóc bạc. Thực ra tôi cũng chỉ gặp đúng một lần duy nhất lúc đó thôi."
Mắt đỏ, tóc bạc. Một kẻ có năng lực vận dụng thần lực của món vũ khí bị phong ấn. Một kẻ có kiến thức ma pháp uyên thâm đến mức có thể truyền dạy ma pháp đặc thù cho Xenia.
'Không biết được rồi.'
Thật đáng tiếc, anh không thể đoán ra đó là ai. Không, đúng hơn là nên cảm thấy may mắn thì đúng hơn. Nếu giáo chủ giáo đoàn là một người quen thì chắc sẽ còn sốc hơn nữa. Chà, sau này đào sâu vào giáo đoàn chắc rồi cũng sẽ biết thôi. Khi anh đang nghĩ như vậy thì….
"Người xóa bỏ khế ước trên cơ thể tôi là ngài đúng không…?"
"Chà, đúng vậy."
Thực tế, trên cơ thể Seria và Xenia vốn có khế ước. Suy luận từ những lời kể, chắc chắn là do tên giáo chủ giáo đoàn đặt lên. Người đã xóa bỏ khế ước đó trước khi lập khế ước mới, không ai khác chính là Franz.
"Chả trách cảm giác khó chịu đó hoàn toàn biến mất…."
Cô nói rồi bật cười khẽ. Không hiểu sao, biểu cảm đó của cô trông có vẻ nhẹ nhõm hơn đôi chút.
"Nhưng chẳng phải hiện giờ cô cũng đang mang một khế ước mới sao?"
"Ừm, thì cũng đúng, nhưng ít nhất cái hiện tại không làm tôi thấy khó chịu."
Rốt cuộc thì sự khác biệt nằm ở đâu chứ…? Trong lúc Franz đang tự hỏi.
"Vì tôi nghĩ, không có người nào chịu lo cơm ăn cho mình mà lại là người xấu cả."
Có vẻ như cô đã chịu ảnh hưởng sâu sắc từ những ngày tháng quá khứ. Chà, thước đo đánh giá của mỗi người mỗi khác, nên anh cũng chẳng thể nói cô sai.
"Cô có thể giải thích cho tôi tình trạng của Seria hiện tại không?"
"Ta đã cấy Lõi Mana nhân tạo thay thế cho thứ vốn có trong cơ thể con bé. Ma lực có vẻ khá ổn định, cứ đà này thì chắc sẽ không có vấn đề gì lớn đâu."
"Vậy sao. Thế thì việc bụng của Seria lành lại cũng là nhờ việc đó nhỉ…."
Đúng như cô nói, phần bụng của Seria vốn từng hổng hoác giờ đang dần được lấp đầy bởi thịt và da. Dù tốc độ hơi chậm nhưng nếu cứ tiếp tục, chắc chắn cô bé sẽ lấy lại được diện mạo ban đầu.
Tất nhiên, đó cũng là sự quan tâm của Franz. Vì nếu chỉ là phục hồi tổn thương cơ thể thì ma pháp cũng là một lĩnh vực có thể làm được ở mức độ nào đó. Dù hiệu quả cực kỳ thấp so với thần lực…. Nhưng điều đó chẳng là gì nếu anh đổ vào đó một lượng ma lực khổng lồ.
'Rõ ràng là Thánh tử mà tại sao lại không dùng được thần lực cơ chứ.'
Do nữ thần vô dụng hay là vì lý do gì khác? Anh thậm chí còn đang giữ hai thánh vật trong túi, nghĩ đến lại càng thấy ấm ức.
"Vậy ngài định yêu cầu chúng tôi làm gì?"
"Yêu cầu sao…?"
Franz ngạc nhiên hỏi lại lời của Xenia. Chỉ cần thu thập thông tin về giáo đoàn như lúc đầu là đủ rồi, anh chẳng có ý định yêu cầu gì thêm cả.
"Vậy sao? Tôi cứ tưởng ngài định yêu cầu thân thể của bọn tôi cơ chứ, hóa ra không phải à."
"Cô xem ta là loại người gì vậy hả."
"Quý tộc…? Hay là một ma pháp sư…?"
Trong giọng nói của Xenia thấp thoáng nét tinh nghịch. Có vẻ như sau khi biết Seria an toàn và Franz không phải là người xấu, cô đã phần nào trút bỏ được gánh nặng trong lòng.
Đúng lúc bầu không khí bớt phần gượng gạo và trở nên thoải mái hơn, thì từ bên trong thiết bị ma đạo công nghiệp, Seria – người vốn mất ý thức bấy lâu nay – đã mở mắt.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn