Chương 101: Extra 1 - Bạch ngân Thiếu nữ (1)
Tôi được tái sinh tới thế giới tệ hại nhất, nơi những Ma pháp Thiếu nữ bị hành hạ thậm tệ ~ Nếu tôi không cứu họ bằng cách tận dụng kiến thức có được từ Light Novel ở tiền kiếp, thế giới sẽ bị diệt vong sao!? ~ · Kirito51 · 106 chương · ~31 phút đọc · Tạo 23/08/2026
Extra - Đã hoàn thành [note101902] Một ngày nọ, tôi thức dậy và ký ức từ tiền kiếp đột ngột ùa về, tôi nhận ra tôi đang ở trong thế giới của tựa game "Masou Shoujo - Secret Five". Tôi bắt đầu nghĩ về kịch bản "If Story" và hiểu rằng tôi cần phải hành động. Tôi không thể chịu đựng được viễn cảnh thế giới này bị hủy diệt.
Hiện tại, tôi chỉ là một học sinh năm ba sơ trung không có năng lực đặc biệt, thể chất lại yếu ớt. Để tránh Bad Ending, tôi cần phải bắt đầu rèn luyện thể lực và học tập chăm chỉ hơn. Ngay khi vừa hạ quyết tâm và chuẩn bị chạy bộ, tôi đã nhìn thấy cô ấy ở trường – nữ chính của thế giới này, Gindou Kohaku.
Vào thời điểm này, cô ấy vẫn còn chút nét trẻ con, nhưng lại sở hữu một sức hút và vẻ đẹp độc nhất. Cô ấy thực sự là một tuyệt sắc giai nhân. Để tránh Bad Ending, tôi nghĩ tôi nên cố gắng thân thiết với cô ấy, nhưng có một vấn đề – cô ấy đang là học sinh năm hai.
Nói cách khác, cô ấy đang bị bắt nạt.
Q: Bạn sẽ làm gì nếu thấy một cô gái xinh đẹp bị bắt nạt ngay trước mắt mình?
A: Dù có là gì đi nữa, tôi cũng sẽ cứu cô ấy.
[Góc nhìn của Kohaku] Tôi đang bị bắt nạt... Tôi đã vướng vào cái thứ công lý vô nghĩa này khi cố gắng giúp đỡ bạn tôi, nhưng giờ họ thậm chí chẳng còn là bạn tôi nữa. Tôi đã chìa tay ra giúp cô ấy, nhưng cô ấy lại không hề đoái hoài đến tôi. Mỗi ngày, họ đều vẽ bậy lên bàn học của tôi, còn đám con trai thì không ngừng nhìn tôi bằng ánh mắt dâm đãng...
"Này, cho mượn ít tiền đi. Mày đang làm gái kiếm tiền đúng không?"
"Phải đấy, đưa đây mười vạn yên xem nào."
Sau giờ học, tôi bị gọi ra một con hẻm phía sau trường và bị mấy đứa con gái bao vây. Ngày nào họ cũng đòi tiền tôi vu khống rằng tôi đã làm những việc mà tôi chưa từng làm.
"T-tôi không làm chuyện đó."
Tôi không thể nói năng lưu loát vì sợ hãi. Dù trời không lạnh, tôi vẫn có cảm giác như đang đóng băng, cô độc giữa thế giới này. Tôi đã làm gì sai chứ? Tôi đâu có làm gì sai. Tôi chỉ lên tiếng vì những gì tôi tin là đúng thôi mà... Thật là bất công và tồi tệ mà. Tôi không thể tin vào bất cứ điều gì nữa rồi...
"Đừng có xạo. Hôm nọ tao thấy mày đi vào khách sạn với một lão tầm bốn mươi tuổi đấy."
"Ừ, tao cũng thấy."
"Eo ơi, tởm lợm thật sự."
"Thế nên, nôn tiền ra mau."
Họ giật lấy cặp của tôi, lục ví, rồi ném những tờ tiền xuống đất và dùng giày giẫm lên.
"Rõ ràng là có mang theo tiền mà. Đồ lăng loàn."
"Mày đúng là gu số một của mấy lão già đấy."
"Trông mày tởm chết đi được."
Cô gái mà tôi từng cố gắng giúp đỡ cũng ở trong số đó, đang cười cợt cùng bọn họ... Tôi không thể chịu đựng nổi nữa... Ai đó làm ơn... cứu tôi với... Đúng khoảnh khắc tôi nghĩ như vậy...
Có ai đó đang tiến lại gần. Một nam sinh khoác trên mình bộ đồng phục của trường sơ trung này... Tôi hình như đã thấy anh ấy ở đâu đó, nhưng không nhớ rõ là ở đâu. Mặt anh ấy lộ rõ vẻ tức giận, một sự tức giận thầm lặng.
"Thằng này là ai thế? Trường ta có thằng mob nào như thế này à?"
"Tao chịu. Trông mờ nhạt tới mức buồn cười luôn ấy."
"Mày muốn cái gì?"
Mỗi đứa bọn họ có một phản ứng khác nhau về anh ấy. Một đứa lên tiếng hỏi anh muốn gì.
"Không, tao nghĩ tụi mày đi quá giới hạn rồi đấy... Nếu bây giờ quỳ xuống xin lỗi em ấy, tao sẽ không giết tụi mày..."
Lời nói của anh ấy không phải là giả vờ. Tuy nhiên, bọn chúng dường như không cảm nhận được điều đó mà chỉ cười trừ cho qua chuyện.
"Gì cơ, định dọa giết bọn tao như mấy đứa trẻ trâu cuồng ngầu đấy à?"
"Haha, hài hước vãi."
"Mày không giết được bọn tao đâu. Đó là phạm pháp đấy, biết chưa?"
Anh ấy im lặng bước lại gần một cái cây gần đó. Rồi anh ấy với tay lên một cành cây. Nhìn kỹ lại thì ra ở đó có một chiếc camera. Anh gỡ nó xuống và giơ ra trước mặt bọn chúng.
"Ý tao là 'giết chết về mặt xã hội', tao có thể hủy hoại tụi mày theo cách đó."
Nghe đến đó, đám con gái cuối cùng cũng bắt đầu hoảng loạn. Chưa dừng lại ở đó, anh ấy lại thò tay vào các cành cây và lôi ra một thiết bị ghi âm nhỏ. Bọn chúng đều ngơ ngác không biết anh đang làm gì, tiếp theo anh ấy lại đào hết máy ghi âm này đến máy ghi âm khác từ dưới đất ngay dưới chân bọn họ lên. Ai nấy đều sửng sốt khi anh liên tục lôi các thiết bị ghi âm ra. Cuối cùng, anh phơi bày hơn mười mấy thiết bị ghi âm, máy ảnh và thiết bị quay phim. [note101903]
"Thế nào? Tui mày định tính sao đây? Tao có thể gửi cái này cho nhà trường hoặc hội đồng giáo dục đấy? Bắt nạt là một tội ác, nên vụ này thậm chí có thể phải ra tòa đấy."
"….. Không, đùa à… Năm sau tao phải thi chuyển cấp rồi…"
"Hay là tao nên tung cái này lên mạng internet nhỉ? Tao sẽ đâm sau lưng và giết chết tụi mày về mặt xã hội đấy……"
"L-Làm ơn tha cho tụi tao... Bọn tao chỉ đùa chút thôi mà..."
"Vậy thì, quỳ xuống. Và hứa là sẽ không bao giờ làm trò này nữa."
Đám con gái vẫn còn ngập ngừng, có lẽ là do lòng kiêu hãnh của chúng. Vì vậy, anh chỉ ngón tay xuống đất.
"QUỲỲỲỲÝÝÝÝÝ XUỐỐỐỐỐỐNGGGGG!!!!!!!!!!!!"
Cứ như thể tôi đang xem một nhân vật diễn trò trong bộ phim nào đó vậy, nhưng... anh ấy đã hét lên thật lớn. Có lẽ bị dọa cho khiếp sợ bởi biểu cảm và khuôn mặt của anh, đám con gái đồng loạt chống tay xuống đất và cúi đầu.
"Nói xin lỗi đi... và phải thật lòng vào. Bây giờ, dập đầu sát đất mau."
Anh lại ra lệnh cho đám con gái kia lần nữa, sự uy quyền hiện rõ trong giọng điệu của anh.
"Xin lỗi... tụi tao xin lỗi."
"Xin lỗi... tụi tôi xin lỗi."
Từng đứa một quỳ xuống và xin lỗi. Những kẻ bắt nạt từng hành hạ tôi... đây là điều mà bọn chúng chưa bao giờ ngờ tới.
"Nên làm gì đây nhỉ? Nếu Gindou-san nói muốn tao giết tụi mày, tao cũng chẳng ngần ngại xuống tay đâu... Nhưng loại người như tụi mày chắc sẽ thích bị nắm thóp điểm yếu hơn, nên cá nhân tao nghĩ tốt nhất là không cần báo cáo."[note101904] Anh ấy quay sang nói với tôi…… Tôi nên nói gì đây……
"Vâng... Vậy thì, cứ làm theo cách đó đi ạ. Em hiểu rồi. Xin mọi người đừng làm điều gì tương tự như thế này nữa."
"Đúng vậy đấy. Nhớ lấy điều này: nếu tụi mày dám làm chuyện như thế này một lần nữa, tao sẽ không ngần ngại đục lỗ tụi mày đâu, giờ thì biến đi."
Anh nói, lần này là hướng lời về phía đám con gái. Nghe thấy vậy, bọn chúng vội vã tháo chạy.
"Ờm... Xin lỗi vì đã đến muộn... Ước gì anh có thể giải quyết chuyện này sớm hơn... À, anh cho em cái máy ghi âm này này. Với lại, xem nào..."
Anh quay lại chỗ cái cây, gỡ chiếc camera quay phim từ cành cây xuống và đưa cho tôi. Vẫn còn cả tá thiết bị khác nữa...
"Anh cho em cả cái này nữa. Trong này có cảnh tụi nó dập đầu xin lỗi đấy, khi nào thích thì em cứ mở ra xem."
"Em... em không thể nhận thứ có giá trị như thế này đâu ạ..."
"Không sao đâu. Mấy thứ này anh săn thưởng miễn phí trên mạng ấy mà, coi như không tốn đồng nào. Đây, cầm lấy đi."
Anh đưa cho tôi thiết bị ghi âm và camera. Sau đó, anh cũng nhặt chiếc ví bị giẫm đạp cùng những tờ tiền mà đám con gái kia đã cướp của tôi rồi vứt vung vãi khi tháo chạy lên.
"Đừng làm mấy trò ngu ngốc như thế này nữa... Chỉ là vết bẩn này không dễ lau sạch lắm đâu."
Anh lấy từ trong túi ra một lọ nước khử trùng và một chiếc khăn tay. Anh thấm nước khử trùng vào khăn rồi bắt đầu lau chùi.
"Được rồi, xong rồi nhé!"
Anh đưa lại chiếc ví đã được lau sạch cho tôi, tôi rụt rè nhận lấy. Tôi không thể bày tỏ lòng biết ơn một cách trọn vẹn, và những giọt nước mắt bắt đầu chực trào ra.
"Em cảm ơn anh..."
"À, ừm... Đời người ai cũng có lúc thăng lúc trầm mà... Anh tin là những điều tốt đẹp rồi sẽ đến thôi. Với lại, anh cũng không biết nói sao nữa, nhưng việc em cố gắng giúp đỡ người khác trông ngầu lắm đấy."
Tôi bị choáng ngợp bởi niềm hạnh phúc và xúc động, nước mắt cứ thế tuôn rơi lã chã. Tôi muốn cảm ơn anh ấy nhiều hơn nữa, nhưng nghẹn lời không nói nên câu.
"Ờm... Nếu có chuyện gì xảy ra nữa thì cứ bảo anh nhé. Anh luôn sẵn sàng triệt hạ bất cứ kẻ nào bắt nạt em mọi lúc."
"V-Vâng... Ừm, senpai tên là gì ạ?"
"Anh là Kuroda Izayoi, học năm ba."
"Rất vui được gặp anh... I-Izayoi-senpai..."
Hóa ra anh ấy lớn tuổi hơn... Kuroda-senpai... Nghe ngầu quá... Và ngày hôm đó, câu chuyện tình yêu của tôi đã chính thức bắt đầu...
Kể từ ngày đó, Kuroda Izayoi bắt đầu chú ý đến tôi nhiều hơn. Mỗi khi có mấy tên con trai thêu dệt những tin đồn quái ác về tôi, anh ấy sẽ đột nhiên xuất hiện, ném trứng sống vào người tụi nó và mắng mỏ một trận lôi đình. Ngay cả khi đó là đám con gái tung tin đồn nhảm, anh ấy cũng chẳng màng; anh sẽ nổi giận và giơ ngón tay giữa vào mặt tụi nó.
Dần dần, những tin đồn ác ý về tôi trong trường bắt đầu mờ nhạt dần rồi biến mất hẳn. Thay vào đó, những lời đồn đại về việc Kuroda Izayoi là một tên lập dị bắt đầu lan truyền khắp nơi.
Anh ấy chắc chắn đã lường trước được kết quả này, cố tình làm những hành động gây chú ý để đánh lạc hướng dư luận khỏi tôi. Anh ấy thực sự rất tốt bụng, ngầu và tuyệt vời. Giống như một vị hoàng tử đột nhiên xuất hiện vậy. Chẳng biết từ bao giờ, tâm trí tôi lúc nào cũng tràn ngập hình bóng của anh, thậm chí có những ngày hai đứa còn cùng nhau đi học về.
Tuy nhiên, anh ấy không mấy hào hứng với việc đó, lúc nào cũng bảo là không nên vì anh ấy quá nổi bật ở trường, điều đó có thể mang lại thêm rắc rối cho tôi. Đó là lý do anh không muốn bị bắt gặp đi cùng nhau. Anh ấy thực sự vô cùng chu đáo. Chính vì thế mà tôi thích anh ấy. Thích anh ấy rất nhiều.
"Senpai ơi, anh thích mẫu con gái như thế nào ạ?"
"Anh thích người tốt bụng và có trách nhiệm."
"Ồ, thật thế ạ? Bà ngoại em toàn khen em tốt bụng lắm đó!"
"Hả? À, ừm, nghe tuyệt đấy."
"Với lại, anh biết không, em phân loại rác cháy được và rác không cháy được giỏi lắm đó nha!"
"Thế à?"
Đến lúc này, tôi tự hỏi không biết anh ấy thực sự ngốc nghếch hay là có lý do nào khác. Khả năng cao là vế sau rồi. Kuroda Izayoi không hề xem tôi như một đối tượng hẹn hò. Mặc cho tôi đã ra sức thả thính... Tôi cần phải táo bạo hơn nữa.
"Mà này, anh có... thích gái nhỏ tuổi hơn không ạ?"
"Hả? À thì, anh không ghét..."
"Vậy thì, ừm, có một cô bé vừa tốt bụng vừa có trách nhiệm... ngay tại đây này. Anh thấy sao?"
"Ồ, ừm... Thế cô bé đó sống ở đâu vậy?"
Tôi hỏng việc rồi... Chuyện này chẳng khác gì một lời tỏ tình cả... vậy mà anh ấy lại giả ngốc. Anh ấy nếu không phải là siêu cấp vô tư thì chắc chắn là đang giả vờ như vậy.
Nhưng mà... tôi rất trân trọng những ngày tháng đó. Tôi gặp anh và yêu anh khi thời gian cứ thế thấm thoát trôi qua được một hai tháng. Và rồi, ngày senpai của tôi tốt nghiệp sơ trung cũng đã đến.
Sau lễ tốt nghiệp, mọi người đều tíu tít chụp ảnh cùng nhau, nhưng Izayoi Kuroda lại đứng trơ trọi một góc. Anh ấy khá lập dị trong mắt mọi người, và tất cả là tại tôi. Thế nhưng, anh chưa một lời oán trách tôi vì điều đó.
"Chúc mừng anh đã tốt nghiệp, senpai."
"Cảm ơn em."
"Ờm, sau chuyện này... hay là chúng ta tổ chức một bữa tiệc tốt nghiệp tại nhà em đi... chỉ có hai chúng ta thôi?"
Việc một cô gái chủ động mời một chàng trai về nhà là điều không hề bình thường, lại còn dùng cụm từ "chỉ có hai chúng ta" nữa. Nhưng nỗ lực của tôi có vẻ không có tác dụng rồi.
"À, phải rồi... Anh nghĩ đến nhà em rồi làm phiền mọi người thì không hay lắm đâu..."
Anh ấy đã từ chối lời đề nghị của tôi. Dù tôi đã gợi ý về một không gian nơi chỉ có hai người ở riêng với nhau, điều đó dường như vẫn chẳng ăn thua gì.
"Anh định né tránh cho đến cùng luôn đúng không? Chà, em cũng đoán trước được thế rồi..."
Tôi nhận ra có một chuyện tôi vẫn chưa nói với anh ấy.
"Senpai, em sắp chuyển đi nơi khác rồi. Ngôi trường này khiến em thấy không thoải mái về nhiều mặt, và nếu anh tốt nghiệp rồi thì em cũng chẳng còn lý do gì để ở lại đây nữa."
"Anh hiểu rồi... Anh cũng phần nào đoán được chuyện đó..."
"Anh đoán được ạ?"
"À không, anh chỉ đoán mò thôi..."
Anh ấy không chỉ khờ khạo mà còn giấu giếm vài bí mật nữa. Thật là bực tôi, nhưng tôi lại không cưỡng lại được sự tò mò. Thật bất công, quá bất công luôn ấy...
Nhưng tôi không muốn hai đứa phải chia tay như thế này. Tôi muốn thổ lộ lòng tôi. Tôi có kế hoạch sẽ thi vào cùng trường cao trung với anh ấy, nhưng từ giờ cho đến lúc đó, hai đứa sẽ không thể gặp nhau. Vì vậy, tôi không muốn rời đi mà chưa nói ra tình cảm của mình.
"Senpai, xin hãy hẹn hò với em đi. Không phải là đi mua sắm hay mấy việc kiểu vậy đâu, mà là một mối quan hệ đặc biệt giữa một người con trai và một người con gái ấy."
"Cái... gì cơ...? Ừm, ở đây luôn sao? Ý anh là..."
"Anh không muốn ạ?"
Tôi đã chặn đứng hoàn toàn đường lui của anh ấy. Cho đến tận bây giờ tôi vẫn luôn tránh dùng những từ ngữ trực diện để chừa cho anh một lối thoát, nhưng giờ thì không còn đường nào nữa rồi. Và tôi còn giả vờ đáng thương một chút để đánh vào lòng trắc ẩn của anh. Với một người tốt bụng như senpai, anh ấy sẽ không thể từ chối.
Nói cách khác, thực tế anh chẳng còn lựa chọn nào ngoài việc đồng ý!
"Anh không ghét chuyện đó, nhưng mà..."
"Không chịu đâuuu, thôi nào Senpai, hãy nói là anh sẽ hẹn hò với em đi!"
"Đừng khóc mà... Ừm..."
Senpai có vẻ đang lâm vào thế bí. Cuối cùng thì anh ấy cũng chịu nhìn nhận tôi một cách nghiêm túc rồi. Chẳng biết phải làm sao nữa. Người đàn anh vừa ngầu, vừa tốt bụng lại tuyệt vời này của tôi...
"Em đùa thôi. Không phải bây giờ đâu..."
"Hả, ồ, ra vậy sao. ……"
"Anh đang nghĩ về em đúng không?"
"Thì, ừm... đúng vậy..."
Như thế có ổn không nhỉ? Nhưng dù vậy, tôi vẫn không thể kiềm chế được.
"Quả nhiên là em thích anh mà, Senpai, xin hãy hẹn hò với em đi."
"Hảaaaaa!!??"
Dáng vẻ bối rối của Senpai trông đáng yêu cực kỳ. Phải làm sao đây? Phải làm sao đây? Tôi không kiềm lòng được nữa liền bước tới một bước, thu hẹp hoàn toàn khoảng cách giữa hai đứa.
Sau đó, tôi nhón chân lên và... đôi môi của chúng tôi đã chạm nhau.
"Ưm...!"
Mặt hai đứa tôi đỏ bừng như tôm luộc. Senpai phát ra một âm thanh kỳ lạ.
"Đây là nụ hôn đầu của em đấy, Senpai..."
Ngày hôm đó, vượt qua mọi nghịch cảnh, tôi đã chính thức bước vào một mối quan hệ đặc biệt với Senpai.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn