Chương 84: Chương 109 - Bạn bè
Tôi được tái sinh tới thế giới tệ hại nhất, nơi những Ma pháp Thiếu nữ bị hành hạ thậm tệ ~ Nếu tôi không cứu họ bằng cách tận dụng kiến thức có được từ Light Novel ở tiền kiếp, thế giới sẽ bị diệt vong sao!? ~ · Kirito51 · 106 chương · ~57 phút đọc · Tạo 23/08/2026
Tâm tư của Tia Chớp - Đã hoàn thành [Góc nhìn của Moegi] Phòng học ngập tràn tiếng xôn xao bàn tán của đám bạn cùng lớp. Đứa thì hào hứng thảo luận về kế hoạch đón Giáng sinh sắp tới, đứa lại than vãn về lịch trình làm thêm dày đặc, cùng đủ thứ chuyện trên trời dưới bể khác. Thế nhưng, tâm trí tôi lại chẳng thể nào tập trung nổi.
Tôi không tài nào rũ bỏ được cái cảm giác nặng nề, u uất từ giấc mơ đêm qua. Tôi tin rằng đó hoàn toàn là một viễn cảnh có thể xảy ra trong tương lai. Giáng sinh… tụi tôi đã lên kế hoạch sẽ đón cùng nhau. Nhưng liệu tôi có nên tiếp tục chọn cách nhường nhịn và ưu tiên hạnh phúc của mọi người lên trên hết? Sẽ tốt hơn nếu tôi chủ động rút lui để nhường lối cho mọi người tự do theo đuổi con đường tình yêu của riêng mình chứ?
Bình thường, tôi sẽ chẳng bao giờ điên cuồng dằn vặt bản thân vì những chuyện như thế này. Nhưng kể từ sau giấc mơ đó, tôi không thể ngừng nghĩ về những gì sắp sửa xảy đến tiếp theo.
Chuyện gì sẽ xảy ra sau khi tụi tôi đánh bại Ma tộc? Chuyện gì sẽ đến sau khi tụi tôi thành công giải cứu thế giới? Liệu mối quan hệ giữa tụi tôi có vì vậy mà đi đến hồi kết thúc? Nếu ngày đó thực sự đến, phải chăng tôi sẽ lại lầm lũi bước đi trên con đường đơn độc, lạnh lẽo đầy tuyết y hệt như trong giấc mơ ấy?
Giữa lúc vây quanh tôi là bầu không khí háo hức đón chờ Giáng sinh của mọi người, thì một mình tôi lại bị mắc kẹt trong cái vòng xoáy suy nghĩ tiêu cực đó.
"Có chuyện gì thế Moegi?"
"Ể? À, không có gì đâu…"
"Trông cậu có vẻ sa sút lắm."
"À thì, thực ra là… dạo này tớ đang hơi bận tâm về tình trạng da của mình một chút ấy mà!"
"Nhưng tớ nhìn qua thì thấy vẫn mịn màng, trắng trẻo lắm mà."
"Ồ, thật thế hả? Tớ thấy phấn chấn hơn rồi đấy!"
"…Cậu chắc chắn là đang không phiền lòng đấy chứ?"
"Thực sự là không có gì đâu mà."
"Nếu cậu đã nói vậy thì đành thôi vậy."
Karen-chan lộ rõ vẻ lo lắng và quan tâm đến tôi. Có lẽ toàn bộ tâm sự đã bị phơi bày mồn một trên khuôn mặt tôi mất rồi. Tôi cần phải chú ý cẩn thận hơn mới được. Những ngày tháng đến trường vô cùng vui vẻ, và việc được trở về nhà cùng mọi người cũng hạnh phúc biết bao. Chỉ cần có được những ký ức tươi đẹp này là đã quá đủ đối với tôi rồi. Tôi không dám tham lam đòi hỏi gì thêm nữa.
"Được rồi, tất cả các em ổn định chỗ ngồi nào."
Giáo viên chủ nhiệm bước vào phòng học, và buổi học chính thức bắt đầu. Tôi lơ đãng nghe giảng trong lúc giáo viên đang cặm cụi viết phấn lên bảng. Thời điểm kết thúc năm học đang cận kề, và bầu không khí trong lớp bỗng chốc có cảm giác se lạnh hơn hẳn so với ngày thường. Bất chấp những luồng khí ấm áp đang không ngừng tỏa ra từ máy sưởi, cái lạnh lẽo mơ hồ vẫn cứ lảng vảng đâu đây. Một vài bạn học đã phải dùng đến chăn mỏng để đắp lên đùi. Liệu có phải là vì lý do đó hay không?
Tôi vô thức đưa mắt hướng ra phía ngoài cửa sổ, và những bông tuyết trắng xóa đã bắt đầu lẳng lặng rơi xuống từ bầu trời xám xịt đầy mây mục.
"Uầy, tuyết rơi rồi kìa. Lạnh thế này thì sáng mai đi làm đúng chết khiếp."
Một vài bạn học lập tức râm ran hưởng ứng lại lời than thở của sensei.
"Có phải là vì cô vẫn đang độc thân không ạ?"
"Này cái tên kia, đừng có mà trù ẻo điểm số của mình thế chứ!"
"Năm nay cô đã kiếm được anh người yêu nào chưa cô ơi?"
"Chưa em ạ..."
"Cảm giác phải đón mùa đông một mình thì sẽ như thế nào hả cô?"
"Thì nói tóm gọn lại bằng một từ thôi, là 'cô đơn' chứ còn gì nữa. Đó là lý do vì sao cô lúc nào cũng thích bật tivi lên cho có tiếng người, ngay cả khi không thực sự có nhu cầu xem đấy."
Câu trả lời đó nghe sao mà giống với những gì đã diễn ra trong giấc mơ của tôi đến lạ kỳ. Có lẽ trong tương lai, tôi cũng sẽ chọn cách bật tivi lên chỉ để đánh lạc hướng bản thân khỏi nỗi cô đơn quay quắt.
"Này, Moegi."
Tôi chợt nghe thấy tiếng gọi của Fuyumi-chan vang lên từ phía sau lưng.
"Có chuyện gì thế Fuyumi-chan?"
"Sau giờ học hôm nay cậu có bận việc gì không?"
"Tớ rảnh."
"Thế cậu có muốn cùng tớ đi xem phim không?"
"….. Nghe hay đấy. Tớ cũng đang rất muốn đi đây."
Tôi thực sự cảm thấy bản thân lúc này đang vô cùng cần một sự thay đổi về mặt tâm trạng. Nếu tôi cứ tiếp tục để mặc cho những cảm xúc tiêu cực này phơi bày trên khuôn mặt, tôi sẽ chỉ càng làm cho tất cả mọi người xung quanh thêm phần lo lắng mà thôi.
"Quyết định thế nhé, sau giờ học tụi mình triển luôn."
Cậu ấy vui vẻ chốt hạ rồi lại nhanh chóng quay trở lại tập trung vào bài giảng. Thời gian trôi qua nhanh như một cái chớp mắt, và chẳng mấy chốc tiếng chuông báo hiệu tan học đã vang lên.
"Xin lỗi mọi người nha, hôm nay tớ có hẹn đi xem phim với Fuyumi-chan rồi."
"Okela."
"Được rồi, hẹn gặp lại cậu sau nhé."
Tôi chủ động thông báo cho Karen-chan biết về lịch trình xem phim của mình, rồi hai đứa tụi tôi cùng nhau rảo bước hướng về phía rạp chiếu phim. Bên ngoài trời lúc này tuyết đang rơi vô cùng dày đặc, khiến cho đôi tất của tôi đã bắt đầu bị thấm nước và ẩm ướt chút ít. Cảm giác se se lạnh.
"Đúng là lạnh thật đấy chứ. Gia đình tớ vốn dĩ sở hữu khả năng kháng lạnh tương đối tốt rồi, thế nhưng cái mùa đông năm nay cảm giác cứ như thể là lạnh một cách vô cùng bất thường ấy nhỉ."
"Tớ cũng đồng tình với cậu. Năm nay xem chừng có vẻ rét hơn hẳn mọi năm thật."
Ngay khi hai đứa vừa đặt chân đến rạp chiếu phim, tôi đã không khỏi bất ngờ khi chứng kiến cảnh tượng nơi đây đang vô cùng đông đúc và nhộn nhịp người qua lại, thậm chí tôi còn bắt gặp không ít những cặp đôi đang diện nguyên bộ đồng phục để đi hẹn hò với nhau.
"Biến khuất mắt đi giùm tôi cái, tiên sư cái lũ yêu nhau…"[note101624]
"Ơ kìa, be bé cái miệng thôi kẻo người ta nghe thấy bây giờ?!"
"Hứ!!!"
Nỗi ác cảm tột cùng của cậu ấy đối với các cặp đôi yêu nhau quả thực là một kỳ quan đáng kinh ngạc, và lần nào đi chơi cùng cậu ấy tôi cũng đều phải thầm cảm thán về cái khía cạnh đó.
"Tụi mình sẽ xem phim gì đây?"
"À, tớ cực kỳ đề xuất một trong những bộ rom-com đang làm mưa làm gió ngoài rạp dạo gần đây luôn."
"Chốt, tụi mình cứ chọn bộ đó mà xem đi."
Sau khi cùng nhau xem xét một lượt danh sách các bộ phim đang được trình chiếu, tụi tôi liền vào hàng xếp hàng để mua vé, tranh thủ mua thêm chút bắp rang bơ cùng nước ngọt, rồi nhanh chóng tiến vào bên trong phòng chiếu. Toàn bộ không gian khán phòng lúc này gần như đã bị lấp đầy bởi các cặp tình nhân.
"Tụi mình ngồi ở đây trông có lạc loài quá không ta?"
"Không sao đâu, ổn cả thôi. Tụi mình bắt buộc phải tỏ ra thật tự tin và hiên ngang lên, nếu không thì cái cảm giác lạc loài đó sẽ càng lúc càng đè nặng lên tụi mình hơn đấy."
"Ừ hứ, cậu nói chí phải…"
Mà thôi, có khi việc hai đứa tụi tôi được xếp ngồi ở cái vị trí hàng ghế rìa ngoài cùng như thế này lại là một điều may mắn không chừng. Mà nhắc mới nhớ, bộ phim này dạo gần đây đang là chủ đề bàn tán vô cùng sôi nổi trên khắp các diễn đàn, nội dung nghe đâu là một câu chuyện tình cảm hài hước với một happy ending sau khi hai nhân vật chính đã phải trải qua một chuỗi những hiểu lầm dở khóc dở cười.
Trước khi bộ phim chính thức được bắt đầu, trên hệ thống loa phát thanh của rạp đã vang lên lời thông báo nghiêm cấm mọi hành vi quay phim, ghi âm dưới mọi hình thức.
"Tớ cực kỳ yêu thích cái phân đoạn mở đầu này luôn ấy."
"Bên này cũng thế."
Bộ phim chính thức bắt đầu khởi chiếu. Ồ, cái anh nam diễn viên này mình nhớ là đã từng có dịp nhìn thấy xuất hiện trên sóng truyền hình trước đây rồi thì phải.
Những dòng suy nghĩ lơ đãng đó của tôi đã nhanh chóng bị cuốn bay đi mất khi mạch phim bắt đầu được đẩy lên cao trào. Người phụ nữ trong phim vì cái tính cách không chịu thẳng thắn, thành thật với lòng mình, cộng thêm việc phải gánh chịu một chuỗi những hiểu lầm liên tiếp xảy đến, đã dứt khoát đưa ra quyết định từ bỏ tình yêu của đời mình. Thế nhưng đúng vào cái khoảnh khắc mà cô ít ngờ tới nhất, một người đàn ông tuyệt vời đã xuất hiện, dang rộng vòng tay đón lấy và kết hôn với cô.
Nói thật lòng thì, tôi thấy bộ phim này vô cùng thú vị và lôi cuốn. Dẫu biết rõ tất cả những diễn biến trên màn ảnh hoàn toàn chỉ là những sản phẩm của trí tưởng tượng, thế nhưng tôi vẫn không tài nào ngăn được bản thân mình bị cuốn theo và đồng cảm sâu sắc với mạch cảm xúc của nhân vật.
Sau khi bộ phim chính thức khép lại, tụi tôi cùng nhau bước chân rời khỏi rạp chiếu phim. Fuyumi-chan vừa lững thững đi bộ sát cạnh bên vừa chủ động bắt chuyện với tôi.
"Chà, bộ phim vừa rồi công nhận là giải trí kinh nhỉ."
"Ừm, giải trí thật."
"…Liệu nó có thực sự giúp ích được phần nào trong việc giải tỏa và thay đổi cái tâm trạng ủ rũ của cậu không đấy?"
"Hể?"
"Không có gì. Tớ chỉ là dựa vào trực giác nhạy bén của phụ nữ để cảm nhận thấy cái nét biểu cảm trên khuôn mặt của cậu dường như đã có chút thay đổi nhẹ so với lúc ban đầu mà thôi. Tớ đoán là những người khác chắc chắn cũng đều có thể ít nhiều cảm nhận được cái sự bất thường đó ở cậu rồi."
"…"
"Tớ nghĩ là cậu nên chủ động mở lòng mình ra nhiều hơn nữa đi, Moegi."
"Tớ đâu có…"
"Cậu ghét đàn ông lắm sao?"
"Ừ-Ừm, đúng vậy."
"Thế nhưng tớ nghĩ cái chuyện đó hoàn toàn chẳng có chút liên quan gì đến cái tình huống hiện tại của cậu cả đâu. Giới tính thực chất đâu có phải là vấn đề cốt lõi. Chỉ đơn giản là cậu đã lỡ đem lòng rung động và sa vào lưới tình với cậu nhóc Cá saba chiên xù-kun rồi, và chuyện cậu ấy vô tình là một đấng nam nhi thì cũng chỉ là một sự trùng hợp ngẫu nhiên mà thôi."
"…"
"Bản thân cậu chắc chắn là người hiểu rõ điều đó nhất đúng không nào?... Ah!"
Giữa lúc còn đang mải mê phân tích, cậu ấy bỗng chốc vô tình phát hiện ra một điều gì đó và lập tức đột ngột dừng hẳn bước chân lại.
"À, có lẽ tớ xin phép được rẽ ngang ở lối này nhá."
"Hể? Rẽ ở đây sao?"
"Ừm, bye-bye Moegi yêu dấu nhé. Hẹn gặp lại vào ngày mai nha."
Nói đoạn, cậu ấy liền nhanh chân chạy vụt đi, để lại tôi một mình trơ trọi đứng đó. Trong lúc đưa mắt dõi theo bóng hình đang xa dần của cậu ấy, tôi cũng vô tình thu trọn toàn bộ khung cảnh không gian bên ngoài trời vào trong tầm mắt. Bản thân tôi đã không khỏi một phen há hốc mồm vì quá đỗi kinh ngạc trước những gì đang diễn ra trước mắt. Bên ngoài trời lúc này tuyết đang rơi vô cùng dữ dội, đến mức người ta hoàn toàn có thể gọi đây là một trận bão tuyết kinh hoàng.
Kích thước và mật độ của từng bông tuyết rơi xuống lúc này đã hoàn toàn khác biệt một trời một vực so với lúc trước khi tôi và Fuyumi-chan bước vào rạp phim.
"Tuyết rơi dày quá…"
Với cái tình cảnh thời tiết tồi tệ như thế này thì cái chặng đường di chuyển để trở về nhà của tôi chắc chắn sẽ gặp phải vô vàn những trở ngại và thử thách gian truân đây. Đôi tất dưới chân tôi lúc này dĩ nhiên là đã bị thấm nước đến mức ướt sũng hoàn toàn rồi, và mái đầu của tôi cũng đang bị đọng lại một lớp tuyết ẩm ướt khôn nguôi. Toàn bộ nhiệt độ cơ thể tôi có lẽ đang sụt giảm một cách nghiêm trọng, và tôi chắc chắn sẽ sớm phải đối diện với những cơn rùng mình, run rẩy vì lạnh giá cho mà xem.
Việc đầu tiên tôi cần phải làm ngay sau khi thuận lợi đặt chân về đến nhà chính là phải nhanh chóng phủi sạch toàn bộ đống tuyết đang bám trên đầu mình ra. Cái khung cảnh tuyết rơi trắng xóa ngập tràn trước mắt lúc này bỗng chốc trùng khớp và đè lên cái viễn cảnh lạnh lẽo, cô độc trong giấc mơ đêm qua của tôi đến hoàn hảo.
Ngay khi tôi vừa cất bước đi ra khỏi khu vực rạp phim, toàn bộ không gian xung quanh đã bị nhuộm một màu trắng xóa tinh khôi của tuyết, và dòng người qua lại thì vẫn đang vô cùng vội vã. Tôi bắt gặp không ít người đang phải dùng hai tay để che chắn lên đầu nhằm mục đích ngăn không cho mái tóc bị thấm nước mưa tuyết, hệt như cái hành động mà chính bản thân tôi đang làm lúc này vậy.
"Moegi-senpai ơi."
"A…"
Trái tim tôi bỗng chốc như thể bị lỡ mất một nhịp ngay vào cái khoảnh khắc chất giọng quen thuộc đó bất ngờ vang lên bên tai. Chính là em ấy, người đang đứng sừng sững trước mặt tôi với chiếc ô trên tay.
"Đây, chị cầm lấy chiếc ô này đi kẻo ướt!"
"Sao em lại có mặt ở đây vào giờ này thế?"
"Dạ, em nghe Karen-senpai nói rằng hôm nay chị có lịch đi xem phim, rồi thấy bên ngoài trời bỗng dưng đổ mưa tuyết dữ dội quá nên em mới lật đật mang ô chạy đến đây để đón chị đấy ạ."
"Chị hiểu rồi… Cảm ơn em nhé."
Tớ nhẹ nhàng đón lấy chiếc ô từ tay em ấy, rồi hai đứa tụi tôi cùng lững thững bước đi trên con đường về nhà. Cái khoảnh khắc này sao mà ấm áp, ngọt ngào vô cùng, và nó lại một lần nữa vô tình trùng khớp với những diễn biến trong giấc mơ của tôi. Tôi bỗng dấy lên một nỗi sợ hãi mơ hồ rằng ngay cả cái thực tại hạnh phúc này rồi cũng sẽ có một ngày biến thành một trò đùa, một thứ ảo mộng xa vời mà thôi, và những giọt nước mắt cứ thế vô thức chực trào ra nơi khóe mắt tôi.
"Liệu đang có điều gì đó làm phiền lòng chị sao?"
"Sao em lại hỏi như vậy?"
"À thì, chỉ là trong thâm tâm em bỗng dấy lên một cái cảm giác rằng cái phong thái của chị ngày hôm nay trông có phần hơi khác lạ so với mọi khi ấy mà…"
"Hoàn toàn không có chuyện đó đâu."
Em ấy khéo léo điều chỉnh lại tần suất và tốc độ bước đi của mình sao cho thật trùng khớp và nhịp nhàng nương theo từng bước chân của tôi. Chỉ riêng cái hành động tinh tế, chu đáo đó thôi cũng đủ để khiến cõi lòng tôi bỗng chốc vừa ngập tràn trong niềm hạnh phúc lại vừa đan xen cả nỗi xót xa, buồn tủi. Cái thực tại tươi đẹp này rồi biết đâu sẽ biến thành một trò ảo mộng xa vời… Tôi tuyệt đối không muốn cái viễn cảnh tồi tệ đó xảy ra chút nào. Tôi không muốn nó xảy ra một chút nào cả!
Làm ơn hãy mau chóng nhận ra tâm tư của chị đi chứ. Hãy tự mình dùng chính khuôn miệng đó để thốt ra thành lời đi xem nào. Hãy chủ động tiến lại gần và nắm chặt lấy đôi bàn tay này của chị, ngay cả khi em có phải dùng đến vũ lực hay sự ép buộc đi chăng nữa đi mà.
"Em đã từng ngây thơ nghĩ rằng bản thân mình đã thấu hiểu tường tận tất cả mọi khía cạnh trên con người chị rồi, Moegi-senpai… Thế nhưng dạo gần đây em mới bàng hoàng nhận ra rằng, có lẽ bản thân mình vẫn chưa thực sự hiểu hết về chị. Chính vì vậy, chị có thể vui lòng mở lòng chia sẻ và trò chuyện cùng em được không? Em thực sự không thể nào chịu đựng nổi cái cảm giác phải trơ mắt đứng nhìn chị bày ra cái bộ dạng buồn bã, u uất đến nhường này đâu."
"Bất cứ điều gì…"
"Làm ơn hãy nói cho em biết đi mà. Bất kể đó có là chuyện lớn lao hay nhỏ nhặt đến nhường nào đi chăng nữa, bất kể đó là việc nằm trong khả năng giúp đỡ của em hay là điều vượt quá tầm tay của em đi chăng nữa."
"…"
"Em thực sự đang vô cùng lo lắng cho chị đấy. Em không thể nào chịu đựng nổi việc phải chứng kiến cảnh một mình chị cứ lẳng lặng gánh vác và chịu đựng hết thảy mọi muộn phiền trên vai đâu.
Cho dù đây có là một lời đề nghị vô cùng ích kỷ và tham lam từ phía em đi chăng nữa, thì em vẫn luôn khao khát muốn được nhìn thấy chị nở một nụ cười rạng rỡ và tiếp tục ở lại bên cạnh em, bất kể chuyện gì có xảy ra đi chăng nữa, ngay cả sau khi tụi mình đã thành công đánh bại Ma tộc, ngay cả vào thời điểm mười năm hay một trăm năm sau này đi chăng nữa. Làm ơn hãy nói cho em biết đi mà."
"A… Chị…"
Giữa một thế giới ngập tràn trong muôn vàn những bông tuyết rơi dày đặc, một không gian hoàn toàn bị nhuộm một màu trắng xóa tinh khôi, tôi và em ấy đang đứng đối diện trực diện với nhau. Đó là một thế giới hoàn mĩ không tồn tại bất kỳ tạp niệm nào ngoại trừ một màu trắng xóa thuần khiết, và em ấy thì đang dùng một ánh mắt vô cùng kiên định để nhìn thẳng vào mắt tôi. Đây tuyệt đối không phải là một trò ảo mộng xa vời; đây chính là hiện thực mắt thấy tai nghe.
Tôi thật sự cảm thấy vô cùng biết ơn và xúc động trước việc em ấy vẫn luôn nghiêm túc nghĩ về tương lai của hai đứa.
Những giọt nước mắt bỗng chốc cứ thế mà tuôn rơi không ngừng từ khóe mắt tớ. Tôi đã cố gắng hết sức để lảng tránh và che giấu chúng đi, thế nhưng mọi nỗ lực lúc này hoàn toàn là vô ích. —Bản thân tôi giờ đây đã không còn cách nào có thể tiếp tục kìm nén hay nhẫn nhịn được thêm nữa rồi, và dứt khoát sẽ không có con đường lui hay bất kỳ chỗ nào để tôi tiếp tục trốn chạy, che giấu tâm tư nữa.
Toàn bộ những luồng cảm xúc vô cùng phức tạp và hỗn độn bấy lâu nay bỗng chốc đồng loạt hội tụ lại thành một mũi nhọn duy nhất, tôi dứt khoát thẳng tay vứt phăng chiếc túi đang cầm trên tay xuống thẳng nền đất như thể đang ném đi một thứ vướng víu, rồi dùng hết sức lực chủ động ôm chầm em ấy lại thật gần về phía mình.
"Chị… Chị yêu em! Kuroda Izayoi, chị thực sự yêu em nhiều lắm!"
Em ấy vì quá đỗi bất ngờ nên đã vô ý buông lỏng tay khiến chiếc ô rơi rụng xuống đất, và giữa màn mưa tuyết đang không ngừng rơi xối xả, mái đầu của cả hai đứa tụi tôi bấy giờ đã nhanh chóng bị phủ đầy bởi những bông tuyết trắng xóa. Tôi dùng hai tay ôm thật chặt lấy bờ lưng em ấy, nín thở chờ đợi câu trả lời từ phía đối phương.
"! A, ừm, em… Em cũng yêu chị nhiều lắm."
Em ấy xem chừng đã bị một vố bất ngờ đến mức đứng hình, lời nói thốt ra có phần hơi lắp bắp, lộn xộn, thế nhưng ngay sau khi chạm ánh mắt và nhìn sâu vào mắt tôi, em ấy dường như đã lập tức ngộ ra được một điều gì đó vô cùng quan trọng và dứt khoát lên tiếng khẳng định ngay lập tức.
"Ý em... là sao?"
"Ý em là, em yêu chị với tư cách là một người khác giới, là một người phụ nữ, là một người bạn tri kỷ, và cũng là một người mà em luôn dành một sự tôn kính và ngưỡng mộ sâu sắc từ tận đáy lòng… Em thực sự rất yêu chị."
"Thật không em?"
"Dạ vâng…"
Những giọt nước mắt hạnh phúc cứ thế tuôn trào lăn dài trên mặt tôi. Thật là kỳ lạ làm sao, mặc dù bên ngoài trời bão tuyết đang rơi vô cùng dày đặc cộng thêm mức nhiệt độ đang giảm sâu xuống mức thấp kỷ lục, thế nhưng tớ lại hoàn toàn có thể cảm nhận được một luồng hơi ấm vô cùng nồng nàn đang lan tỏa khắp cơ thể. Tôi cứ thế ôm chặt lấy em ấy không buông, bất động đứng im như thế một hồi lâu.
Tôi thực sự khao khát muốn cái khoảnh khắc thiêng liêng này có thể kéo dài mãi mãi đến tận cùng của thời gian, muốn được hoàn toàn quên đi mọi khái niệm về mặt thời gian trên cõi đời này.
Ở cái nơi công cộng như thế này, những hành động bộc phát có phần hơi quá trớn này của tụi tôi biết đâu rồi sẽ phải hứng chịu những lời phán xét hay dị nghị từ phía những người xung quanh, thế nhưng tôi hoàn toàn chẳng thèm bận tâm hay đếm xỉa đến chuyện đó làm gì nữa rồi. Chỉ riêng trong cái khoảnh khắc này, vào cái thời điểm thiêng liêng này, tôi chỉ muốn được ích kỷ buông thả bản thân để được ở bên em ấy như thế này mà thôi.
"Em sẽ đồng ý luôn ở lại bên cạnh chị, mãi mãi chứ?"
"Em thực sự rất muốn được tiếp tục ở lại bên cạnh chị. Không phải chỉ riêng một mình chị đâu, mà cả Kohaku-san, Karen-senpai, và Aoi-senpai nữa, tất cả mọi người đều có chung một luồng tâm tư và tình cảm giống hệt như chị vậy đấy."
"Chuyện đó đúng là như vậy thật…"
"Em hứa sẽ tuyệt đối không bao giờ nhẫn tâm bỏ rơi bất kỳ một ai cả. Cả các chị ấy và bản thân em đều sẽ không bao giờ làm cái điều tàn nhẫn đó."
"Chị cảm ơn em nhiều lắm…"
Trên chặng đường hai đứa cùng nhau đi bộ trở về nhà, tụi tôi đã vô tình chạm mặt một nhóm các em học sinh tiểu học, tụi nhóc cứ thế liên tục dùng ngón tay chỉ trỏ về phía tụi tôi rồi ríu rít bàn tán xôn xao hết cả lên, chính vì vậy tôi đã tự nhủ rằng có lẽ bản thân nên biết điểm dừng mà chủ động buông em ấy ra chứ không nên tiếp tục thực hiện hành vi ôm ấp tình tứ ở ngay giữa thanh thiên bạch nhật như thế này nữa.
"Vậy thì… ừm, em thực sự là có tình cảm với chị và yêu chị đúng không?"
"Dạ vâng, đúng thế ạ."
"Và, à thì, em chắc là cũng đồng thời đem lòng yêu thích tất cả những người khác nữa đúng không nào?"
"Dạ vâng. Chính vì vậy nên bấy lâu nay em vẫn luôn đau đáu suy nghĩ về một cái kế hoạch, rằng liệu bản thân mình có thể mặt dày mà tiến tới hẹn hò với tất cả mọi người cùng một lúc hay không… Em thực xin lỗi chị nhiều lắm."
"Ra là vậy sao…"
Hóa ra là em ấy thực sự có tình cảm với tôi thật. Tôi bỗng dấy lên một nỗi tò mò không biết cụ thể là em ấy yêu thích cái khía cạnh nào trên con người tôi đến vậy nhỉ.
"Chị xin lỗi nếu như cái câu hỏi này có phần hơi quá mức đường đột và thẳng thắn quá nhé, nhưng cụ thể là em yêu thích điểm gì ở chị thế?"
"Ồ, em nghĩ là… có lẽ là tất cả mọi thứ chăng?"
"Tất cả mọi thứ sao?"
"À thì, cái này công nhận là có phần hơi khó để diễn tả thành lời cho thật gãy gọn… nhưng có lẽ là ngay từ cái thời điểm ban đầu rồi ấy chứ, dù việc tự mình thừa nhận cái điều này nghe qua thì có phần hơi xấu hổ thật… Dạo gần đây, Aoi-senpai cũng có chủ động bày tỏ sự quan tâm và để mắt đến em, thế nên em cũng đã bắt đầu nghiêm túc suy nghĩ về hình mẫu người bạn đời lý tưởng của bản thân mình…"
"Hình mẫu người bạn đời lý tưởng sao?"
Lý tưởng ư?
"Dạ, thì là em đã lén lút nuôi dưỡng một cái dã tâm rằng bản thân mình có thể thuận lợi hẹn hò với tất cả mọi người cơ …… Em thực sự xin lỗi chị nhiều lắm ……."
"Ư, ừm, chị hiểu rồi…"
Đ-điều đó nghĩa là ngay từ đầu em ấy đã sớm đưa một đứa như mình vào tầm ngắm và không chỉnh phương nào được nữa?! Waa, bản thân mình dĩ nhiên là cảm thấy vô cùng hạnh phúc và mãn nguyện rồi, thế nhưng… cũng ngượng chết đi được ấy.
Và khi em ấy khẳng định rằng em ấy yêu thích tất cả mọi thứ thuộc về con người tôi… liệu cái khái niệm "tất cả" đó có bao hàm cả khía cạnh tâm hồn lẫn thể xác của tôi luôn không nhỉ? Việc em ấy yêu thích và trân trọng vẻ đẹp tâm hồn của tôi thì dĩ nhiên là một điều đáng mừng rồi, thế nhưng liệu người như em ấy có thực sự nảy sinh những ham muốn và cảm xúc lãng mạn đối với cơ thể của một đứa như tôi không cơ chứ? Xét cho cùng thì tôi vốn dĩ còn cao hơn cả em ấy cơ mà, còn về phần ngực của tôi thì... ừm...
nó xem chừng công nhận là hoàn toàn chuẩn gu và đúng sự yêu thích của em ấy rồi đúng không nhỉ? Hay là em ấy thuộc tuýp cuồng chân? Tôi nhớ là ngày trước mình cũng thường xuyên bị Karen-chan trêu chọc và khẳng định rằng đôi chân trần của tôi trông vô cùng gợi cảm và kích thích mà. Hả? Khoan đã nào! Nếu như em ấy thực sự đem lòng yêu thích và có ham muốn với cơ thể của tôi thật, thì cái kịch bản tiếp theo diễn ra giữa hai đứa rồi sẽ là cái gì đây?!
Tôi đã từng nghe loáng thoáng người ta kháo nhau rằng cánh đàn ông con trai lúc nào cũng khao khát muốn được làm mấy cái chuyện "người nhớn" đó, đặc biệt là đối với một người như em ấy. Em ấy ngày ngày đều phải sinh hoạt và chạm mặt với toàn những nữ sinh sở hữu nhan sắc vô cùng xinh đẹp, lộng lẫy và quyến rũ đến nhường kia, vậy nên chắc chắn là trong người em ấy lúc nào cũng phải tích tụ một lượng ham muốn vô cùng lớn đúng không?!
Nếu như tôi chính thức trở thành bạn gái của em ấy, liệu mấy cái chuyện nhạy cảm đó có thực sự xảy ra không?! Chẳng hạn như, em ấy sẽ dùng đến đôi chân của tôi để… làm mấy cái chuyện thân mật, gần gũi kia?! Trời đất ơi, nhưng mà hai đứa tụi tôi hiện tại đã chính thức hẹn hò một cách công khai, danh chính ngôn thuận đâu cơ chứ… Và còn cả cái rắc rối liên quan đến vấn đề đa thê nữa chứ? Ở cái thời buổi hiện đại ngày nay, cái chế độ đó làm sao có thể được xã hội và luật pháp chấp nhận cho được.
Việc một người đàn ông kết hôn với nhiều người vợ cùng một lúc là điều hoàn toàn bất khả thi và nằm ngoài quy chuẩn đạo đức. Nhưng mà gạt cái chuyện luật pháp sang một bên đi, liệu những người như Kohaku-chan và những người khác có dễ dàng chấp nhận cái kịch bản đa thê chung chồng đó không chứ?! Không đời nào, em ấy chắc chắn là sẽ dứt khoát đứng lên phản đối kịch liệt cho mà xem!
Riêng về phần cá nhân tôi thì, tôi hoàn toàn không có bất kỳ sự phản đối hay bận tâm nào về việc bản thân sẽ ở bên cạnh em ấy bất kể hoàn cảnh có ra sao đi chăng nữa, và tôi cũng thực sự vô cùng tận hưởng và yêu thích khoảng thời gian được sinh hoạt chung với tất cả mọi người, vậy nên biết đâu được, có khi tôi lại là người bỏ phiếu ủng hộ cái ý tưởng đó nhiệt tình nhất không chừng.
Thế nhưng, bản thân tôi làm sao có thể mặt dày mà công khai đứng ra đề xuất cái ý kiến thành lập một dàn harem chung chồng ngay từ bây giờ được cơ chứ, đúng không nào?
"Ủa, Moegi-senpai ơi, chị có ổn không đấy? Trông nét mặt của chị lúc này cứ như thể đang phải trải qua một cuộc đấu tranh tư tưởng dữ dội với một trăm cung bậc cảm xúc khác nhau đang đánh lộn lẫn nhau ấy."
"Chị hoàn toàn ổn mà em!"
"Dạ vâng, em hiểu rồi… Ừm, vậy nghĩa là chị hoàn toàn không có bất kỳ sự phản đối hay định kiến gì về việc bản thân sẽ tham gia vào một mối quan hệ tình cảm chung giữa tất cả tụi mình đúng không chị?"
"Chị nghĩ chuyện đó hoàn toàn ổn thôi. Chị thậm chí còn có phần thiên về xu hướng ủng hộ ý tưởng đó nữa cơ?"
"Há? Thật hả chị!?"
"Ừm, đúng vậy…"
"Em xin chân thành cảm ơn chị nhiều lắm mèn ơi!"
"Này cái em kia, tuyệt đối không được tự dưng dogeza ngay tại nơi công cộng đông người qua lại thế này đâu nhé!!! Nhìn xem, hàng xóm xung quanh người ta đang đổ dồn mắt vào dòm ngó tụi mình hết cả rồi kìa!!!"[note101632]
"Em thực sự biết ơn chị vô cùng… Để bày tỏ lòng biết ơn này, em có quỳ lạy đến mức dập vỡ cả xương sọ ra thì cũng hoàn toàn xứng đáng ạ!"
"Thôi ngay cái trò điên rồ đó lại cho chị, tuyệt đối không được tự đập mặt mình xuống nền đất như thế đâu đấy nhé!"
Tôi vội ra sức kéo ghì cơ thể em ấy đứng thẳng dậy để kịp thời ngăn chặn cái hành vi quỳ lạy đầy bốc đồng đó lại.
"Fufufu..."
Nhưng... tôi bỗng chốc không tài nào kìm nén được mà bật cười thành tiếng, niềm hạnh phúc ngập tràn trong tim lớn lao đến mức không cách nào có thể đong đếm hay che giấu nổi nữa rồi.
Tôi hoàn toàn mù tịt chẳng thể nào biết trước được rồi đây tương lai phía trước của hai đứa sẽ xảy đến những bước ngoặt hay biến cố gì, thế nhưng chỉ riêng cái việc biết được rằng bản thân mình từ giờ trở đi sẽ có thể danh chính ngôn thuận cùng em ấy sánh bước đi chung trên một con đường, đã là một điều khiến tôi cảm thấy vô cùng mãn nguyện và hạnh phúc rồi.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn