Chương 103: Extra 3 - Bạch ngân Thiếu nữ (3)
Tôi được tái sinh tới thế giới tệ hại nhất, nơi những Ma pháp Thiếu nữ bị hành hạ thậm tệ ~ Nếu tôi không cứu họ bằng cách tận dụng kiến thức có được từ Light Novel ở tiền kiếp, thế giới sẽ bị diệt vong sao!? ~ · Kirito51 · 106 chương · ~25 phút đọc · Tạo 23/08/2026
Extra - Đã hoàn thành Tôi hiện đang ở trong phòng tắm. Và tôi đang ở cùng với Gindou Kohaku, nữ chính của thế giới này… Không, không ổn rồi, người tôi đang cứng đờ như một khúc gỗ. Nửa thân trên thì căng cứng, còn nửa thân dưới… thôi tốt nhất là đừng nhắc đến thì hơn. Tôi có quấn một chiếc khăn ngang hông, nên không cần phải lo lắng đâu.
Phía sau tôi, em ấy đang tỉ mỉ dùng khăn tắm lau lưng cho tôi. Thế giới này hiện tại có vài điểm khác biệt so với nguyên tác. Ví dụ như ở thế giới này, Gindou Kohaku không hề có bạn trai. Nhân vật đó đơn giản là không tồn tại. Ngoài ra, tóc em ấy dài chứ không ngắn như lúc này.
"Anh có chỗ nào bị ngứa không ạ?"
"Oái..."
Sao em ấy cứ thích thì thầm vào tai tôi như vậy chứ? Tiếng vang trong phòng tắm thật là khủng khiếp. Từng tế bào trên cơ thể tôi đều đang run rẩy. Lý trí của tôi đang trên bờ vực sụp đổ.
"Người anh căng cứng quá. Liệu chúng ta tắm chung thế này có ổn không đấy?"
"K-Không, không phải thế đâu..."
"Vậy được rồi. Hay là để em tắm cả phía trước luôn cho anh nhé?"
"Phía trước á!? Như thế không phải là quá đà đối với một buổi tắm chung sao!?"
"Em thì không sao đâu mà. Em sẽ rửa thật nhẹ nhàng, giống như đang xoa bóp để giải tỏa căng thẳng thôi."
Nàng nữ chính này đang làm cái quái gì vậy? Không, chuyện này chắc chắn là phạm quy rồi. Không đời nào. Xoa bóp giải tỏa căng thẳng á!? Em ấy đang nói về loại căng thẳng nào vậy chứ? Tắm nhẹ như xoa bóp á? Tôi có thể cảm thấy "thằng đệ mình" sắp bùng nổ đến nơi rồi!
Thật ra thì tôi cũng muốn em ấy làm vậy lắm, nhưng có điều gì đó sâu thẳm trong tôi lại do dự, hoặc có lẽ là chính tôi đang từ chối ý nghĩ đó.
"Không, để anh tự tắm!"
"Thế ạ. Maa, em cũng phần nào đoán trước được chuyện này rồi..."
Em ấy thản nhiên đưa chiếc khăn tắm cho tôi. Có khi nào em ấy chỉ đang trêu chọc tôi ngay từ đầu không? Chết tiệt, kouhai nữ chính này... đáng yêu đến mức không thể ghét nổi. Sau đó, chúng tôi tắm rửa bình thường và cùng nhau ngâm mình trong dòng nước nóng.
Chúng tôi ngồi đối diện nhau trong bồn tắm. Hình ảnh em ấy ngâm mình trong làn nước nóng với mái tóc bạc lềnh bềnh là điều tôi chưa từng được thấy ngay cả trong cốt truyện gốc. Nó còn ấn tượng hơn cả việc quay trúng một nhân vật cấp UR phiên bản giới hạn trong game gacha trên điện thoại nữa.
Sự mướt mát, làn nước da mềm mại căng mọng vừa vặn, nét quyến rũ chết người của xương quai xanh... Thường ngày em ấy đã đáng yêu rồi, nhưng dáng vẻ tựa nữ thần giáng thế này là sao? Em ấy trông như một sinh vật đến từ chiều không gian khác vậy. Và khi nghĩ đến việc một người như thế này lại là bạn gái của mình, lòng tôi lại ngập tràn hạnh phúc.
"Senpai, đừng có nhìn lén em như thế chứ."
"Á, anh xin lỗi."
Tôi đoán là dù có là bạn gái đi nữa, việc nhìn lén cũng không được hoan nghênh cho lắm.
"Nếu anh muốn nhìn, anh cứ việc ngắm nhìn em một cách đường đường chính chính đi."
Hả!? Như vậy cũng được sao!? Một em nàng kouhai tuyệt sắc lại bạo dạn và hoàn toàn đúng gu của tôi như thế này thực sự đã chiếm trọn tâm trí tôi rồi! Em ấy tinh nghịch nới lỏng chiếc khăn tắm một chút, để lộ nhiều hơn phần ngực của mình, bầu không khí bỗng chốc trở nên gợi cảm hơn hẳn. Vốn dĩ em ấy đã vô cùng quyến rũ rồi.
Khi tôi nhìn vào mặt em ấy, em ấy liền nở một nụ cười tinh quái. Nhỏ này đúng là có sở thích trêu chọc người khác mà. Nhưng nhìn trực tiếp có thực sự ổn không nhỉ...? Có ổn không đây...? Hầy, chắc là tôi sẽ nhìn qua một cái vậy. Không chiêm ngưỡng thì phí cả đời.
"Được rồi, anh sẽ nhìn!"
"Hả?"
Tôi chăm chú nhìn em ấy, thu trọn mọi thứ vào tầm mắt. Thật là một cảnh tượng mãn nhãn! Nhắc mới nhớ, khi tôi giới thiệu em ấy với mẹ tôi và cho mẹ xem ảnh...
[Chà, con bé trông giống mẹ hồi trẻ ghê, đáng yêu quá đi mất!] […. Hả? Mẹ nghĩ vậy sao?] [Nói đùa hai mươi phần trăm thôi. Nhưng nghiêm túc này, con cần phải thể hiện tình cảm của mình một cách rõ ràng. Nếu không, hai đứa có thể sẽ chia tay đấy.] [Cảm ơn mẹ. Con sẽ nhớ kỹ.] [Ngoài ra, mẹ đã suy nghĩ về những gì con kể về Kohaku. Con bé có lẽ có một nhu cầu rất lớn về việc được công nhận. Con bé muốn con nhìn mình, chỉ nhìn một mình mình thôi, muốn được con khen ngợi và yêu thương nhiều hơn nữa. Mẹ cảm nhận được những cảm xúc đó từ con bé rất mãnh liệt. Đó là một kiểu khao khát được khẳng định đặc biệt, chỉ có riêng ở Kohaku. Vì vậy, hãy chắc chắn rằng con sẽ yêu thương con bé nhiều hơn nhé.] Ban đầu tôi đã bỏ qua phần đầu lời khuyên của mẹ vì nghĩ đó chỉ là một câu nói đùa, nhưng phần thứ hai hóa ra lại vô cùng quan trọng. Tôi không muốn chia tay với em ấy; em ấy tuyệt vời đến thế cơ mà. Vì vậy, nếu đúng là như vậy, tôi cần phải bày tỏ cảm xúc của mình thật rõ ràng.
Có lẽ em ấy không phải tự nhiên thích trêu chọc tôi, mà có thể em ấy chỉ muốn nghe nhiều lời khen ngợi hơn? Những câu đại loại như "em đẹp quá" hay "em đáng yêu quá" nhỉ?
Dù trước đây tôi đã từng khen em ấy, nhưng có lẽ bấy nhiêu vẫn là chưa đủ.
Mẹ nói đúng. Em ấy là nhân vật đứng đầu trong các cuộc bình chọn nhân vật được yêu thích nhất, điều đó đồng nghĩa với việc em ấy ở đỉnh cao của hệ sinh thái trong thế giới này. Thế nhưng, mọi chuyện không chỉ đơn thuần là việc em ấy trông hơi đáng yêu. Vậy thì, nếu đã như thế...
"Kohaku, em thực sự vô cùng đáng yêu."
"Dạ? Hể?"
"Không chỉ có thế đâu. Em còn chu đáo đến từng chi tiết nhỏ nhất, em có lòng dũng cảm mà không ai sánh bằng, có động lực để giúp đỡ những người gặp khó khăn, gu thời trang của em thì tuyệt vời, và ngoại hình của em hoàn hảo đến mức cứ như một nữ thần giáng thế vậy. Lông mi của em rất dài, mái tóc thì mềm mượt tràn đầy sức sống, và anh thực sự tin rằng trên đời này không có người con gái nào tuyệt vời hơn em cả! Em vô cùng đáng yêu! Cảm ơn em vì đã làm bạn gái anh!
Anh là người con trai hạnh phúc nhất trên thế gian này!"
"A... a... a..."
"Anh nhìn em thật kỹ có được không!?"
Ở trong phòng tắm, trên người chẳng có gì ngoài một chiếc khăn, tôi cũng tự hỏi mình đang nói cái quái gì thế này. Nhưng tôi không muốn người này rời xa mình. Tôi nhận ra rằng mình thích em ấy, không chỉ như một người bạn. Tôi thích em ấy với tư cách là một người khác giới. Vậy nên...
"Anh không được... nhìn em... như thế... Ngượng chết đi được..."
"Hả!? Sao em lại phải ngại chứ!? Em đáng yêu đến nhường này cơ mà, chẳng có gì phải ngại cả!"
"K-không... ý em không phải thế! S-sao bỗng dưng anh lại tấn công dồn dập thế!? Làm em thấy xấu hổ chết đi được!"
Em ấy vội vã chạy khỏi phòng tắm, mặt đỏ bừng như tôm luộc vì xấu hổ.
Sau khi ra khỏi phòng tắm, tôi đi vào phòng khách, và bạn gái tôi đang ở đó, ngồi trên ghế sofa trong bộ đồ ngủ. Thông thường, em ấy sẽ để quần áo xộc xệch hoặc tương tự thế, nhưng lần này, em ấy đã cài tất cả các cúc áo trên bộ đồ ngủ của mình một cách gọn gàng chỉnh tề. [note101931]
"À, Kohaku-san."
"Anh đừng có gọi thẳng tên em đột ngột như thế chứ!"
"Anh xin lỗi... Nhưng anh nghĩ chúng ta nên trở nên thân thiết hơn."
"Có chuyện gì đang xảy ra vậy chứ? Muu!"
Em ấy lao vội về phía bồn rửa mặt. Có vẻ như nỗ lực trêu chọc lúc nãy của em ấy đã thất bại hoàn toàn. Chẳng lẽ tôi đã tiến tới quá nhanh sao? Tôi có làm sai điều gì không?
Trong lúc tôi đang suy nghĩ về điều đó, em ấy quay lại từ bồn rửa mặt sau khi đã tháo mặt nạ dưỡng da ra, trông có vẻ ngượng ngùng.
"Ừm, senpai, em nghĩ thế này là không công bằng."
"Ý em là sao?"
"Không công bằng chút nào khi bỗng dưng anh lại trở nên quả quyết như thế… Trước đây em hay trêu anh vì em thấy những phản ứng bối rối của anh rất đáng yêu, nhưng dạo gần đây, anh cứ tấn công dồn dập hơn, và em cảm giác như anh đã cướp mất đặc quyền trêu chọc của em rồi."
"Anh đâu có trêu em hay gì đâu! Anh chỉ đang nói sự thật thôi mà! Cà ri có vị rất ngon, tựa bộ light novel dạo này ngày càng dài ra, và Kohaku-san thì đáng yêu hơn bất kỳ ai khác trên thế giới này! Chỉ có vậy thôi!"
"Áaaaaaa! Thôi đi, dừng lại đi mà! Chuyện này ngượng đến mức không thể tin nổi!"
"Được rồi, anh sẽ dừ—"
"Nhưng mà, em thích lắm, nên anh đừng dừng lại nhé!"
"Anh hiểu rồi! Em là người—"
"Uuuu, em hạnh phúc quá... Ái, em cắn phải lưỡi rồi..."
Mặt em ấy đỏ bừng lên, và em ấy không thể nói năng lưu loát được nữa; em ấy đã tự cắn vào lưỡi mình vì quá ngượng. Đáng yêu kinh khủng.
"Ngay cả khi cắn phải lưỡi, Kohaku-san vẫn cứ đáng yêu!"
"Xin anh hãy ngừng khen em một lát đi mà!"
"Nhưng anh không thể kiềm chế được."
Tôi chỉ có thể nói năng một cách thành thật; tôi không thể nghĩ ra những cách diễn đạt đầy văn thơ hoa mĩ gì cả.
Sau đó, chúng tôi kết thúc một ngày bằng việc ngủ cùng nhau. Chúng tôi nằm cạnh nhau trên giường. Em ấy quay lưng về phía tôi.
"Senpai, hôm nay không được khen ngợi gì nữa đâu nhé?"
"Được rồi, anh biết rồi."
"Haa… Lúc nãy em đã rất vui khi được trêu chọc anh."
"Em muốn trêu chọc anh đến vậy sao?"
"Thì tại vì senpai đáng yêu quá mà. Em không thể kiềm chế được việc tận hưởng cảm giác trêu chọc anh."
Ra là vậy. Không hẳn là em ấy muốn nghe lời khen; em ấy chỉ muốn trêu chọc tôi mà thôi. Tôi đã hiểu lầm rồi... Nhưng nhờ có sự hiểu lầm đó, tôi đã có thể đánh giá lại bản thân mình.
"Anh hiểu rồi..."
"Sở thích trêu chọc của em có làm anh ghét em không?"
"Không đời nào. Anh thích mọi thứ thuộc về em, Kohaku à, một kouhai tinh nghịch và có chút láu cá."
"—!"
Ngay sau đó, em ấy liền leo lên người tôi và ngồi cưỡi lên bụng tôi.
"E-em mới phải là người trêu chọc anh. Cho nên, từ giờ em sẽ trêu anh ở tư thế này."
Với khuôn mặt đỏ bừng như bạch tuộc hấp, em ấy chạm vào tai tôi và ghé sát mặt lại gần. Chạm vào tai ư? Như vậy là phạm quy rồi. Cục diện đã đảo ngược. Không phải là tôi đang chơi một trò chơi hay gì cả, nhưng... cảm giác đúng là như vậy đấy.
"Senpai… Anh đã sẵn sàng tâm lý chưa?"
"Ý-ý em là sao..."
"Fufu, cuối cùng anh cũng lộ ra biểu cảm mà em muốn thấy rồi… Đáng yêu quá… Và anh có biết ý em khi nói 'sẵn sàng' là gì không?"
"Hở..."
Tôi hoàn toàn bị em ấy kiểm soát trở lại rồi.
"Em hỏi lại anh lần nữa nhé?"
Dưới ánh trăng bừng sáng, em ấy mang một sức quyến rũ không thể cưỡng lại…
"Anh đã sẵn sàng chưa?"
"Ư, anh thực sự chưa..."
"Dù anh chưa sẵn sàng, em cũng sẽ không chờ đâu."
Nói đoạn, em ấy đặt đôi môi mình lên môi tôi. Thật ngọt ngào… Chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ khiến đầu óc tôi trống rỗng… Tôi không thể suy nghĩ thêm được gì nữa.
"Em... em cũng thích anh lắm."
"Ừm, anh cũng vậy."
"Từ giờ trở đi, em gọi anh là 'Izayoi-kun' nhé?"
"Hahaha, được chứ."
"Fufufu, anh đáng yêu quá đi mất."
Tôi không thể rời mắt khỏi em ấy khi em ấy đang ở phía trên. Rồi, tôi nhận ra lần này chính mình đã đẩy em ấy xuống bên dưới. Bây giờ, tôi đang cúi xuống nhìn em ấy.
"Lại đây với em nào, Izayoi-kun…"
Tôi không thể suy nghĩ thêm được gì nữa. Tôi khóa chặt đôi môi em ấy… và không nhớ được nhiều chuyện sau đó nữa. [note101935] Khi tôi thức dậy vào buổi sáng, em ấy không còn nằm bên tôi nữa. Lúc đi xuống nhà, tôi thấy em ấy đã dậy từ lúc nào và đang chuẩn bị bữa sáng.
"Chào buổi sáng."
"A, ch-chào buổi sáng."
"Anh đừng nhìn em với ánh mắt nghi ngờ như thế chứ. Dù sao thì, chúng ta cùng ăn sáng nhé?"
"Ừ-ừm."
Chúng tôi cùng nhau dùng bữa.
"Ừm, chuyện ngày hôm qua..."
"Em nghĩ là em hiểu rồi, nhưng anh có muốn em phải nói thẳng ra thành lời không?"
"À, em nói đúng..."
Tôi biết ngay mà. Nếu chuyện đã như thế này thì, đành phải nói thật rõ ràng thôi…
"Gindou Kohaku à, anh nhất định sẽ chịu trách nhiệm!"
"Vâng, Izayoi-kun yêu dấu của em!"
End Extra!

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn