Chương 185: Đối đầu với Ma Thần – Những bước đi đầu tiên
Xuyên không 20 năm, tôi mới biết mình nhầm thể loại · Tusk · 318 chương · ~21 phút đọc · Tạo 18/09/2026
101-200 Bên trong phòng Tháp chủ yên tĩnh đến lạ thường. Tổng cộng có bốn người phụ nữ đang ngồi trên sofa: Arian, Hera, Yuna đang ôm chặt Behemoth, và Justia – người vẫn còn đang cầm cây chổi trên tay.
"C, đợi chút đã. Tại sao tôi lại ở trong bộ dạng này? Hơn nữa, sao tự nhiên lại tập hợp mọi người ở đây?"
Justia hỏi với vẻ bối rối. Cô nàng vừa bị Franz "bắt cóc" ngay khi đang dọn dẹp khuôn viên nhà thờ, nên phản ứng ngỡ ngàng đó là điều dễ hiểu. Không chỉ cô, tất cả mọi người đều đang dồn ánh mắt về phía Franz.
Phù-.
Thở dài một hơi để sắp xếp lại suy nghĩ, Franz cẩn trọng bắt đầu câu chuyện.
"Tà giáo đang chuẩn bị hồi sinh Ma Thần. Nếu không ngăn chặn được trong vòng 10 ngày tới, thế giới sẽ diệt vong. Và dù có ngăn chặn được đi chăng nữa, thì trận chiến với Ma Thần cũng là điều không thể tránh khỏi."
Đó là bản tóm tắt 3 dòng hoàn hảo đến từng chi tiết. Vấn đề là nội dung chứa đựng trong 3 dòng đó lại quá đỗi kinh hoàng.
"Khoan đã. Tiến triển nhanh quá nên tôi không hiểu gì cả. Ma Thần mà anh nói có phải là kẻ mà 5 vị anh hùng thuở xưa đã tiêu diệt không…?"
Người đầu tiên lên tiếng chất vấn là Justia. Đôi mắt cô đang rung lên dữ dội như thể vừa trải qua một trận động đất.
"Những gì nàng hiểu là đúng đấy."
Thứ Justia vừa nhắc đến chính là truyền thuyết được ghi chép trong Thánh Kinh. Truyền thuyết anh hùng về việc 5 vị anh hùng đã đánh bại Ma Thần bằng những vũ khí chứa đựng sức mạnh của Nữ Thần. Linh hồn trú ngụ trong cơ thể tên tà giáo mà anh gặp ở Roman chắc chắn là của một trong số những kẻ đó.
Sau cuộc đối thoại với Justia, một bầu không khí im lặng nặng nề bao trùm. Trong tình cảnh này, có lẽ ai cũng đang chất chứa quá nhiều suy nghĩ. Người phá tan bầu không khí im lặng đó không ai khác chính là Franz.
"Ta muốn làm mọi cách để ngăn chặn kế hoạch của bọn chúng."
Đó không phải là suy nghĩ vĩ đại kiểu muốn cứu thế giới hay lập nên chiến công hiển hách gì. Đơn giản với tư cách là Tháp chủ, và là một thành viên của nhóm dũng sĩ từng tiêu diệt Ma Vương, anh chỉ muốn làm tròn trách nhiệm của mình. Anh dự định sẽ làm tất cả những gì có thể như anh vẫn từng làm từ trước đến nay. Để đến cuối cùng, dù thế giới có diệt vong, anh cũng không phải hối tiếc.
"Đúng là phong thái của pháp sư trong nhóm dũng sĩ năm nào."
Yuna bật cười khúc khích. Nếu là trước đây, có lẽ anh sẽ thấy nụ cười đó thật giả tạo và đáng ghét, nhưng giờ đây, anh lại cảm thấy vô cùng biết ơn.
"Chủ nhân đi đâu thì nô lệ cũng phải đi theo đó chứ, phải không?"
Đôi tai của Hera khẽ động đậy lên xuống. Anh vẫn không thể hiểu nổi tại sao một kẻ vốn căm ghét loài người như cô lại tình nguyện làm nô lệ cho anh, nhưng thôi, cứ mặc kệ vậy. Nghĩ nhiều chỉ thêm đau đầu.
"Anh đi thì bọn tôi cũng phải đi chứ."
Justia nói bằng giọng càu nhàu, nhưng khóe môi lại nở một nụ cười.
"Dù không phải là nhóm dũng sĩ, nhưng với tư cách là thư ký của Tháp chủ, tôi sẽ nỗ lực hết mình."
Kết luận được đưa ra sau khi Arian nắm chặt tay thể hiện quyết tâm. Tất cả đều nhất trí sẽ hỗ trợ Franz. Anh chưa từng nghĩ rằng sẽ có ngày mình lại phải cầm vũ khí chiến đấu trở lại thế này… Phải chăng người ta nói đúng, sống lâu mới thấy được nhiều điều? Dù sao đi nữa, tình thế đang rất cấp bách, họ cần phải hành động thật nhanh.
"Vậy thì bây giờ chúng ta hãy thảo luận về kế hoạch nhé…"
"Franz, hãy đưa em về nhà thờ đi. Em nghĩ mình cần phải bẩm báo việc này với Đức Giáo hoàng."
"Được thôi. Mọi người cứ bàn bạc trước đi, ta sẽ quay lại ngay."
Franz đưa ngay Justia về nhà thờ. Sau đó, anh quay lại Ma Tháp để bắt đầu cuộc họp chiến lược thực sự. Thực ra, gọi là họp chiến lược nhưng họ chẳng có lấy một kế sách nào khả thi. Họ không biết Deliarspie Dain đang ở đâu, và những gì họ biết về Ma Thần cũng chỉ là vài dòng ít ỏi trong Thánh Kinh. Trong lúc cuộc họp đang bế tắc như bánh xe quay trong vòng luẩn quẩn, Arian đột ngột lên tiếng:
"Có phải nên đưa Celia và Zenia đến đây không ạ?"
Tại sao anh lại quên mất hai người họ nhỉ? Cả hai đều thuộc "Thất Đại Ác" – tổ chức thân cận với các giáo chủ của tà giáo. Có lẽ họ sẽ biết được điều gì đó.
"Để ta đi đón họ."
", đ, đợi chút đã…! Dù sao bọn họ cũng là con gái mà…"
Franz búng tay ngay cả khi Arian còn chưa nói hết câu. Và nơi anh đến chính là phòng của Celia và Zenia. Cơ mà phải nói là thời điểm cực kỳ không đúng lúc. Đúng lúc hai cô nàng đang thay đồ ngủ.
"C, cái gì thế này? Tại sao anh lại ở đây?!"
"Zenia, hình như Tháp chủ cuối cùng cũng đã rơi vào lưới tình của em rồi."
"Celia, giờ không phải lúc để nói chuyện đó đâu. Tên biến thái kia, mau…"
Hai cô nàng chẳng có gì để xem mà cứ làm như ghê gớm lắm vậy. Nếu là ngày thường, chắc anh đã xin lỗi và lặng lẽ rút lui, nhưng giờ không phải lúc để giữ phép lịch sự.
Tách-.
Franz búng tay, cả hai lập tức biến hình sang bộ đồ mặc thường ngày. Mọi thứ diễn ra nhanh chóng như cách các ma pháp thiếu nữ biến hình vậy.
"Cả hai cho ta mượn chút thời gian. Không có quyền từ chối đâu, nên cứ hiểu là như vậy đi."
Franz búng tay một lần nữa đúng như những gì anh vừa tuyên bố. Thế là cả ba dịch chuyển ngay lập tức, quang cảnh xung quanh thay đổi thành phòng Tháp chủ.
"T, tại sao lại tập hợp đông đủ ở đây thế… ạ?"
Zenia nhìn quanh, thấy Arian thì lập tức vội vã chuyển sang cách nói kính ngữ. Franz thay mặt mọi người trả lời:
"Cứ ngồi xuống cho thoải mái đã. Ta có vài điều muốn hỏi."
Dù bối rối nhưng Celia và Zenia vẫn tìm một chỗ ngồi. Franz bắt đầu kể cho họ nghe mọi chuyện: về giáo chủ tà giáo, về việc hồi sinh Ma Thần, và về sự diệt vong của thế giới.
"Vì vậy, các nàng có biết gã giáo chủ chết tiệt đó đang ở đâu không? Không cần phải chính xác tuyệt đối đâu, cứ nói cho ta biết bất cứ thông tin vụn vặt nào các nàng biết là được."
"Em không ngờ hắn lại làm những chuyện như thế… Dù sao thì em cũng hiểu rồi. Nếu nhớ ra điều gì em sẽ nói ngay."
Biểu cảm và giọng điệu của Zenia rất nghiêm túc. Thấy một cô nàng vốn hay đùa giỡn lại có vẻ mặt như vậy, anh vừa thấy lạ lẫm nhưng cũng vừa thấy biết ơn. Đúng lúc đó:
"…Em có biết một chút."
Celia, người từ nãy đến giờ vẫn im lặng lắng nghe, lên tiếng. Ánh mắt của mọi người, bao gồm cả Franz và Zenia đang đứng ngay cạnh, đều dồn cả về phía cô. Celia bắt đầu kể bằng giọng trầm thấp:
"Giáo chủ đã sử dụng ma pháp xóa ký ức lên tất cả những người rời khỏi nơi ẩn náu. Chắc là do vậy nên Zenia mới không nhớ gì. Nhưng có lẽ nhờ vật phẩm nằm trong bụng em ngày trước nên em vẫn còn giữ lại được một ít ký ức."
Hèn chi mà chẳng có thông tin nào lọt ra ngoài, làm đến mức triệt để như vậy thì cũng dễ hiểu thôi. Sống đến tuổi đó rồi thì nên chết đi cho rảnh, lại còn tỏ vẻ lão luyện…
"Những gì em nhớ được là nơi đó nằm ở phía Đông đại lục và nằm ở dưới lòng đất. Ngoài ra thì nơi đó còn có ma pháp ẩn giấu nữa. Em ước mình biết nhiều hơn, xin lỗi vì không giúp ích được nhiều."
Celia nói rằng mình không giúp được gì nhiều, nhưng thực tế lại hoàn toàn ngược lại. Chỉ với thông tin "phía Đông đại lục" và "dưới lòng đất" thôi cũng đã đủ để thu hẹp phạm vi tìm kiếm xuống rất nhiều rồi.
"Celia, chừng đó là đủ rồi. Cảm ơn nàng nhiều lắm."
Nói đoạn, Franz xoa đầu Celia. Cô nàng để mặc cho bàn tay anh vuốt ve, cơ thể khẽ đung đưa theo nhịp tay anh. Lúc đó, Zenia đứng bên cạnh ưỡn ngực đầy tự hào nói:
"Phần thưởng cho việc này em nhận bằng 100 cái sandwich nhé."
"Không phải chính nàng là người làm mà?"
"Anh đã nhìn thấy chúng em trong bộ đồ lót rồi mà còn nói vậy à? 100 cái là rẻ chán rồi đấy!"
Cô nàng lại dám nhắc chuyện đó ở đây sao? Franz bối rối liếc nhìn những người xung quanh. Quả nhiên, tất cả mọi người đang nhìn anh với ánh mắt đầy sát khí. Chẳng còn cách nào khác…
"Ta, ta đi đón Justia đây."
Chỉ còn cách nhấn nút thoát hiểm khẩn cấp. Anh không thể chết trước khi kịp gặp Ma Thần được.
Tách-.
Franz biến mất cùng với tiếng búng tay vang dội và xuất hiện trước cửa nhà thờ. Justia đã đứng đợi sẵn ở đó.
"Justia, nàng đợi lâu chưa?"
"Không sao ạ, em ổn."
"Đức Giáo hoàng nói gì thế?"
"Dù người có hơi nghi ngờ làm sao mà em biết được chuyện đó, nhưng vì em nói là anh bảo nên người đã tin ngay. Người còn nói sẽ tập hợp các Thánh kỵ sĩ để đi tìm kiếm nữa ạ."
Không ngờ thân phận Thánh nữ lại có ích trong trường hợp này. Đúng là "đời không ai học được chữ ngờ". Cơ mà…
'Liệu có nên tiết lộ thân phận thật của mình một ngày nào đó không nhỉ…'
Rằng anh thực chất là một kẻ ngoại lai đến từ thế giới khác, rằng anh chỉ tình cờ bị kéo đến thế giới này. Một suy nghĩ chợt lóe lên trong đầu anh, một cách vô thức. Tất nhiên, đó không phải là chuyện quan trọng lúc này nên nó nhanh chóng biến mất khỏi tâm trí anh.
"À, và Đức Giáo hoàng có gửi cho anh cái này…"
Trong lòng Justia là một cuốn cổ thư rất cũ. Nó cũ đến mức tình trạng trông rất tệ, chỉ cần bất cẩn một chút là có thể rách nát ngay.
"Trước hết cứ mang nó về Ma Tháp đã."
"Vâng, em hiểu rồi ạ."
Franz lập tức quay lại Ma Tháp cùng với Justia.
'Mọi người có vẻ đã hạ hỏa rồi.'
Ngay khi Franz đang vừa quan sát sắc mặt của mọi người vừa nghĩ thầm, Justia nói:
"Đức Giáo hoàng đã đưa cho em cuốn Cựu Ước. Người bảo rằng có lẽ bên trong này có chứa bí mật về Ma Thần."
Thứ mà Justia đang cẩn thận ôm trong lòng chính là cuốn Thánh Kinh từ thời điểm Nữ Thần Giáo mới được khai sáng.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn