Chương 193: Trở thành bán thần
Xuyên không 20 năm, tôi mới biết mình nhầm thể loại · Tusk · 318 chương · ~19 phút đọc · Tạo 18/09/2026
101-200 Một ngôi đền phủ kín bởi sắc trắng thuần khiết. Tại đó, Nữ thần Luan đang ngồi cùng tách trà đặt trước mặt. Franz ngồi đối diện với bà. Vì đã đến đây không ít lần nên cử chỉ của anh vô cùng tự nhiên.
"Ta mời cậu một tách trà nhé?"
"Vâng, xin đa tạ."
Hiếm khi Franz chấp nhận lời đề nghị của Nữ thần. Bởi hôm nay, khác với mọi khi, anh có chuyện muốn nghe từ bà.
Lạch cạch.
Nữ thần khẽ vẫy tay, một tách trà bốc khói nghi ngút xuất hiện trên bàn. Sáng tạo vạn vật từ hư không, đúng là khả năng chỉ bậc Sáng thế mới có thể thực hiện. Dù kết quả chỉ là một tách trà, nhưng rõ ràng bà sở hữu sức mạnh tương đương với Ma Thần. Franz nâng tách trà lên nhấp một ngụm.
"Vị rất tuyệt."
"Ta rất vui vì cậu thích nó."
"Vậy, tôi muốn nghe lý do người gọi tôi đến đây."
Franz đặt tách trà xuống không một tiếng động. Anh đã đoán được phần nào nội dung câu chuyện. Chắc hẳn bà muốn nói về những chuyện đã xảy ra với Ma Thần, vì với tư cách là một trong hai đấng Sáng thế, bà đã theo dõi toàn bộ sự việc.
"Lý do ta gọi cậu đến đây có nhiều, nhưng trước tiên, ta muốn gửi lời cảm ơn. Cảm ơn cậu vì đã hy sinh cho thế giới này. Nếu không có cậu, thế giới chắc chắn đã bước trên con đường diệt vong rồi."
"Đó không hẳn là việc đáng để cảm ơn. Như người đã nói, nếu cứ mặc kệ Ma Thần thì thế giới sẽ tiêu diệt, và khi đó tôi cũng sẽ chết. Nói tóm lại, đó là việc bất đắc dĩ thôi."
Chỉ là chọn lựa để sống sót mà thôi. Nếu có một nhân tài khác đủ sức chinh phạt Ma Thần thay anh, chắc chắn anh đã trốn đâu đó để bảo toàn tính mạng rồi. Anh chẳng hề có tư tưởng cao thượng gì nên cảm thấy khó xử khi nhận lời cảm ơn đó.
"Dù cậu nói vậy, nhưng hành động của cậu không hề mất đi ý nghĩa của nó."
"…Xin hãy chuyển sang chuyện tiếp theo."
Nếu còn tiếp tục nói nữa, chắc toàn thân anh nổi hết da gà mất. Lời khen ngợi là thứ mà dù có muốn làm quen thì anh cũng chẳng bao giờ làm quen nổi.
"Vậy tiếp theo, ta muốn xin lỗi cậu."
"Tôi không hiểu người muốn xin lỗi về điều gì."
"Đối phó với Ma Thần là bổn phận của ta, một đấng Sáng thế, nhưng cậu lại phải gánh vác tất cả."
Cũng đúng. Thay vì một phàm nhân đối đầu với Ma Thần, thì một đấng Sáng thế ra mặt vẫn tốt hơn. Sau đó, Franz đã được nghe những chuyện chi tiết hơn từ Nữ thần.
"Ta đã nghĩ loài người đủ khả năng để hoàn thành việc đó. Khả năng của họ đôi khi vượt xa cả những gì ta – đấng Sáng thế – có thể tưởng tượng. Nhưng ta đã sai. Cuối cùng, ta lại vô tình ép buộc cậu phải hy sinh."
Luan đã đặt niềm tin vào tiềm năng của con người, ban cho 5 món thần khí và bảo họ đối đầu với Ma Thần. Bản thân bà dồn sức mạnh còn lại để phục hồi thế giới bị Ma Thần tàn phá. Cuối cùng, 5 vị anh hùng đã đổi mạng để đánh bại Ma Thần, nhưng điều đó trở thành nỗi hối tiếc của bà.
"Thực ra, việc bảo cậu thu thập những vật phẩm đó là để ta hồi phục sức mạnh. Ta có linh cảm rằng một mối đe dọa đang đến gần."
Nghe đến đây, Franz chợt cảm thấy có điều bất thường. Vì cái "hologram chết tiệt" bắt anh đi thu thập các thần khí bị phong ấn, anh cứ tưởng đó là ý muốn của Nữ thần. Hóa ra không phải vậy. Nếu anh mang thần khí đến cho Nữ thần thì sẽ thế nào? Vì không tuân theo ý muốn của hologram nên thế giới sẽ đi đến diệt vong chăng? Dù sao thì anh cũng đã tiêu diệt được Ma Thần theo chỉ dẫn của hologram rồi, nên giả thuyết đó chẳng còn ý nghĩa gì.
Tuy nhiên, tính cách của một pháp sư không cho phép anh bỏ qua những điều chưa rõ ràng. Nhưng vì hiện tại chẳng thể làm gì khác nên anh đành tiếp tục nghe Nữ thần kể.
"Nhưng vấn đề đã nảy sinh ở đó. Cậu đã hợp nhất 5 món đồ đó lại làm một. Ta không biết bằng cách nào mà cậu làm được."
Franz cũng không biết tại sao chuyện đó lại xảy ra. Nếu phải đoán, anh chỉ có thể nói rằng sức mạnh của trượng Cây Thế giới và sức mạnh của Luan đã tạo nên một phản ứng nào đó.
"Điều đó thì tôi xin lỗi."
Dù lý do là gì, việc tự ý sử dụng vật phẩm của Luan là sự thật, và vì thế mà kế hoạch của bà bị lệch hướng đáng kể, anh nên xin lỗi là đúng.
"Không sao cả. Dù sao thì mọi chuyện cũng đã được giải quyết ổn thỏa."
"Vậy là còn vấn đề khác sao?"
"Đáng tiếc là… đúng như vậy."
Gương mặt Nữ thần hiện rõ sự ưu tư sâu sắc. Ngay cả khi Cây Thế giới đến đây cũng chưa từng thấy bà nghiêm trọng đến thế, có vẻ vấn đề lớn hơn anh tưởng. Và linh cảm của anh đã đúng.
"Sức mạnh của cây trượng mà cậu cầm đã thấm hết vào người cậu rồi."
"Tôi không hiểu ý người cho lắm…"
"Có thể nói, vì cơ thể cậu mang sức mạnh thần thánh của ta, nên cậu đã trở thành bán thần."
Vô vàn dấu hỏi hiện lên trong tâm trí Franz. Mọi thứ quá đột ngột khiến não anh tạm ngừng hoạt động.
"Ta biết cậu đang hoang mang. Ta cũng đang không ngừng tìm cách giải quyết đây. Nhưng cơ thể cậu quá kỳ lạ khiến mọi thứ không hề dễ dàng chút nào."
"Cơ thể tôi kỳ lạ là ý gì?"
"Cậu là kẻ xuyên không, đúng không? Người đến từ thế giới khác. Đó là lý do sức mạnh của ta không thể dễ dàng chạm tới cậu."
Nữ thần nói như thể đó là điều hiển nhiên, nhưng Franz lại vô cùng rối bời. Anh cứ tưởng bà không biết chuyện đó chứ. Cũng phải thôi, dù linh hồn đến từ nơi khác, nhưng thể xác chẳng phải là của Franz Gilbert ở thế giới này sao? Không hiểu bà đã nhận ra từ lúc nào…
'Thôi, không nghĩ nữa.'
Franz dứt khoát xóa sạch mọi suy nghĩ. Những chuyện đột ngột xảy ra liên tiếp khiến đầu óc anh không thể hoạt động bình thường được nữa. Đằng nào cũng chẳng phải việc gấp, để sau tính cũng chưa muộn. Nhân tiện…
"Việc tôi là bán thần nghĩa là tôi cũng có thể sử dụng sức mạnh của thần sao?"
"Ừm… không biết nữa? Ta cũng lần đầu gặp trường hợp này…"
Chuyện đó thì giờ cứ thử là biết ngay ấy mà. Franz tùy tiện vung tay vào khoảng không. Ngay lập tức, một vết nứt hình dạng bị xé dài xuất hiện trong không trung.
"Ơ…? C-có vẻ làm được thật này…? Nhưng mà nó dẫn đến đâu…"
"Á, á á—?!"
Lời Nữ thần còn chưa kịp dứt, từ bên kia vết nứt vọng lại tiếng hét thất thanh, rồi một người lăn lông lốc rơi xuống sàn.
"C-có chuyện gì vậy?!"
Người đó vừa ngẩng đầu nhìn quanh, mái tóc xanh lá cây lắc lư nhẹ nhàng.
"Đã lâu không gặp. Ta muốn gặp cậu một chút nên mới mạo muội mời đến."
"Ta cứ tưởng chuyện gì… làm ta giật cả mình."
Cây Thế giới phản ứng một cách bình thản rồi đứng dậy, nhưng ngay sau đó lại nhận ra điều bất thường và nghiêng đầu thắc mắc.
"Tại sao ngươi lại có sức mạnh đó…? Khoan đã, vậy ra chính ngươi là người gọi ta đến đây sao…?"
"Chà, tình cờ thì thành ra thế này. Và đúng là tôi đã gọi người đến."
Cây Thế giới há hốc mồm nhìn sang Nữ thần. Nữ thần lảng tránh ánh mắt như thể vừa phạm phải lỗi lầm gì đó.
"Ta đoán được sơ sơ chuyện gì rồi. Không phải ý muốn của ngươi thì làm sao trách móc được."
"May mà người hiểu cho."
"Mà này, cậu đã vất vả nhiều rồi khi đối đầu với Tiamat. Nhờ cậu mà những đứa trẻ của ta, cả các tinh linh đều được an toàn. Ta thay mặt họ cảm ơn cậu."
"…Người quá lời rồi."
"Nhờ thế mà ta lại nợ cậu hai ân tình, không biết làm sao để trả cho hết. À, nhân dịp này ta truyền sức mạnh cho cậu để trở thành thần hoàn toàn nhé…"
Ngay khi Cây Thế giới vừa định nói ra những lời ngớ ngẩn đó. Dĩ nhiên là Nữ thần sẽ không khoanh tay đứng nhìn.
"Cậu ấy đã quá mệt mỏi rồi, ông còn định chất thêm gánh nặng gì nữa chứ?!"
"Ta chỉ đùa thôi mà, sao cậu lại nghiêm trọng thế…!"
"Dù sao cũng không được. Cậu ấy sẽ là chồng của con gái ta, làm sao có thể để cậu ấy vất vả được. Ta cũng đang tìm cách lấy lại thần lực đây."
"Cái gì?! Sao cậu ta lại là chồng của con ngươi. Cậu ta là chồng của con ta!"
Cây Thế giới và Nữ thần bắt đầu cãi vã. Chắc chắn anh đã nghe cuộc đối thoại tương tự vài lần rồi, mọi thứ vẫn chẳng thay đổi chút nào.
Thử cái này xem sao?
Tạch.
Franz búng tay, miệng của Nữ thần và Cây Thế giới ngay lập tức bị khóa chặt. Nhưng điều đó chỉ kéo dài trong chốc lát. Dù Franz có trở thành bán thần đi chăng nữa, anh cũng không thể là đối thủ của hai vị thần. Tuy nhiên, ít nhất thì anh cũng đã làm họ im lặng được một lúc, cũng coi như có thu hoạch.
"Vậy tôi xin phép về trước."
Franz nói rồi tạo ra một vết nứt trong không trung. Lẽ ra việc trở về cũng cần đến sự giúp đỡ của Luan, nhưng giờ thì không cần nữa. Ngay khoảnh khắc Franz định bước vào vết nứt…
"Franz, sau khi về, hãy chăm sóc con gái ta nhé. Chắc là nó có điều muốn nói với cậu đấy."
Cây Thế giới nói với vẻ mặt đầy lo âu. Hình như có chuyện gì đó đã xảy ra với Hera…
'Về hỏi là biết ngay thôi mà.'
Franz nghĩ vậy rồi sải bước bước đi.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn