Chương 232: Lời thú tội
Xuyên không 20 năm, tôi mới biết mình nhầm thể loại · Tusk · 318 chương · ~20 phút đọc · Tạo 18/09/2026
201-end
"Tớ thích cậu."
Một bãi cỏ tĩnh lặng, chỉ có tiếng côn trùng rỉ rả vang lên. Yuna, đang ngồi phía trên người Franz, nhìn xuống anh với vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.
Ực.
Franz nuốt khan, chậm rãi quay mặt đi chỗ khác. Vì tư thế quá nhạy cảm, anh không thể nào nhìn thẳng vào mắt cô.
"Franz, nhìn tớ đi."
"Hả? À, ừ…"
Franz lại một lần nữa nhìn vào Yuna. Có lẽ vì ngồi trước đống lửa quá lâu, trên khuôn mặt cô phủ một tầng ửng hồng nhàn nhạt.
"Cậu còn nhớ câu tớ đã nói lúc trước không?"
"Là câu nào cơ…?"
"Lúc cậu chết đi rồi sống lại ấy."
Nếu là lúc đó thì chắc chắn là….
Chẳng cần phải cố nhớ lại, nó lập tức hiện lên trong tâm trí anh. Bởi thỉnh thoảng, anh vẫn thường chìm vào suy nghĩ khi nhớ về chuyện ngày đó.
"Cậu bảo là có chuyện muốn nói đúng không?"
"Ừ, đúng rồi. Tớ định nói chuyện đó ngay bây giờ đây."
Tiếng côn trùng rỉ rả bỗng dưng ngắt quãng. Cơn gió thổi hiu hiu cũng dừng lại. Cứ như thể cả thế giới đang dồn hết sự tập trung vào cô vậy.
Một lát sau, miệng Yuna mở ra, giọng nói vang lên:
"Tớ thích cậu. Thích cậu không chỉ với tư cách là một người đồng đội cùng đi du lịch, không chỉ là một người bạn, mà tớ thích cậu với tư cách là một người đàn ông."
Yuna đang rất căng thẳng. Giọng nói run rẩy và những ngón tay đang đan vào nhau chính là bằng chứng. Thế nhưng, việc cô không hề né tránh ánh mắt anh cho thấy đó là tình cảm vô cùng chân thành.
'Cuối cùng cũng đến mức này sao….'
Thực ra anh cũng đã lường trước được phần nào. Nếu cứ thể hiện tình cảm lộ liễu như thế mà bảo không biết thì chẳng khác nào kẻ ngốc. Chẳng qua là anh cố tình né tránh ánh nhìn trong một thời gian ngắn. Bởi vì không quen với tình huống này, nỗi sợ hãi cứ thế lấn át.
"Yuna, mình…."
"Franz, đừng trả lời tớ vội."
Ngay khi Franz định đáp lại điều gì đó, ngón trỏ của Yuna đã chặn lấy đôi môi anh. Franz chỉ biết chớp chớp mắt nhìn cô đầy bối rối.
"Tớ biết là chuyện này hơi kỳ quặc. Nhưng nếu bây giờ mà nghe câu trả lời, tớ cảm thấy lòng mình sẽ chẳng thể bình yên nổi. Không phải là chuyện cậu chấp nhận hay từ chối, mà là… cậu hiểu tớ đang muốn nói gì mà, đúng không?"
Franz gật đầu. Anh không thể nào nói dối trước một người đã bộc bạch tấm chân tình như vậy.
'Còn ba người nữa sao….'
Anh không biết sẽ mất bao lâu. Điều đó phụ thuộc vào việc khi nào họ lấy hết can đảm. Nhưng có một điều anh chắc chắn có thể nói ra:
"Đến lúc đó, mình nhất định sẽ trả lời cậu một cách thành thật."
"Ừ, chỉ cần như vậy thôi. Cảm ơn cậu."
Yuna nở một nụ cười rạng rỡ. Đó vẫn là nụ cười mà cô luôn dành cho anh.
Tiếng côn trùng lại bắt đầu rỉ rả, cơn gió mát lành thổi qua làm ve vuốt gò má. Anh bất giác bật cười khúc khích vì thấy tình cảnh này cứ như một sân khấu vừa diễn xong và khán giả đã bỏ đi hết.
"Cậu đang cười nhạo tớ đấy à?"
"Không phải ý đó đâu."
"Thế á? Tớ biết ngay là cậu sẽ nói vậy mà. Hơn nữa, tớ… đã cực kỳ căng thẳng luôn đấy…."
Yuna thở phào một hơi dài rồi đổ ập người lên ngực Franz. Ngực chạm ngực, đó quả thực là một tư thế vô cùng kỳ lạ.
'Không phải cô ấy vừa mới tỏ tình xong sao…?'
Dù thế nào đi nữa, khoảng cách này có hơi gần quá không?
"Tớ hèn nhát quá nhỉ, đúng không?"
"Không hẳn."
"Vậy thì… cho tớ ở thế này thêm một lát nữa nhé."
Thế thì cứ tự nhiên vậy.
Franz thầm đáp lại trong lòng rồi nhẹ nhàng vỗ vỗ lên lưng cô. Quả là một ngày đầy sóng gió.
Sau khi có những giây phút vui vẻ với Yuna và trở về Ma tháp, Franz ngồi trên ghế sô pha với đôi lông mày cau lại. Ngay trước mắt anh là một bảng điều khiển hologram bán trong suốt đang lơ lửng….
『Hãy cứu thế giới khỏi những ác nữ sẽ dẫn dắt thế giới đến diệt vong!
Dũng sĩ Yuna (100%) Thánh nữ Justia (99. 00%) Cung thủ Elf Hera (99. 00%) Nếu thất bại, thế giới sẽ diệt vong! 』 Thứ tưởng chừng như sẽ mãi mãi dừng lại ở 99% giờ đã vọt lên 100%. Dù tận mắt chứng kiến, Franz vẫn không khỏi hoang mang.
'Tiêu chuẩn ở đây rốt cuộc là gì chứ…?'
Việc đặc biệt xảy ra hôm nay chỉ có một, đó là nhận được lời tỏ tình của Yuna. Nếu suy luận theo mối quan hệ nhân quả đó thì 1% cuối cùng chính là lời tỏ tình của các cô gái….
Nhưng rốt cuộc thì tỏ tình với việc ngăn chặn sự diệt vong của thế giới có liên quan gì đến nhau? Dù suy nghĩ thế nào anh cũng không thể hiểu nổi. Thôi thì, dù sao đây cũng là chuyện tốt.
Điều thực sự quan trọng nằm ở đây:
『Ý chí muốn tiêu diệt thế giới trong lòng dũng sĩ Yuna đã hoàn toàn biến mất!
Thế giới đã tiến thêm một bước gần hơn đến hòa bình!
Có phần thưởng đặc biệt. Bạn có muốn nhận không? Y/N』 Trong số những dòng chữ hiện ra, nổi bật nhất vẫn là từ 'Phần thưởng đặc biệt'. Dựa trên kinh nghiệm từ trước đến nay, nghe theo những gì cái bảng hologram này yêu cầu không bao giờ là thiệt. Chắc chắn lần này nó lại mang đến thứ gì đó hữu ích.
Franz cẩn thận đưa tay chạm nhẹ vào chữ Y. Ngay lập tức, cửa sổ hologram biến mất và một vật gì đó rơi ra từ hư không.
'Là chìa khóa sao…?'
Nói chính xác hơn thì đó là một mảnh của chìa khóa, cụ thể là phần đầu. Điều đó có nghĩa là nếu đạt được 100% với Justia và Hera, khả năng cao phần thưởng nhận được cũng sẽ là các mảnh chìa khóa khác. Chắc chắn mục tiêu cuối cùng của nhiệm vụ này là thu thập đủ các mảnh để hoàn thiện chìa khóa.
Dù không biết cái chìa khóa đó dùng để làm gì….
'Chắc cũng không phải chuyện gì xấu đâu nhỉ.'
Franz nghĩ thế rồi cất mảnh chìa khóa vào trong túi một cách cẩn thận.
Vài ngày sau khi chinh phục thành công Yuna, Franz lên đường đến Hoàng thành theo lời triệu tập của Hoàng đế.
"Franz, ở Raham…."
Không cần nghe hết câu, anh cũng đoán được Hoàng đế định nói gì. Kể từ khi các cánh cổng bắt đầu xuất hiện khắp nơi trên đại lục, Đế quốc đã nổi lên như một tay giải quyết vấn đề. Và vì hưởng lợi từ hiệu ứng lan tỏa đó nên họ ngày càng bận rộn hơn.
"Đừng có tỏ vẻ khó chịu như thế chứ…. Ta cũng biết là mình có lỗi mà."
"Làm sao thần có thể cảm thấy khó chịu được ạ."
Dù miệng nói thế, nhưng thú thật là anh thấy phiền phức thật. Dù chỉ là tạm thời cho đến khi mỗi quốc gia đưa ra được đối sách cho các cánh cổng, nhưng thực tế là anh đang phải gánh vác tất cả.
Thế nhưng, việc anh luôn lên đường mà không một lời than vãn là bởi lợi ích mang lại cũng rất lớn. Đế quốc đã chiếm được ưu thế trong mối quan hệ giữa các quốc gia, đồng thời hầu hết các phụ phẩm từ cánh cổng đều thuộc về anh. Chưa kể, anh còn nhận được những phần thưởng hậu hĩnh cho việc giải quyết các cánh cổng, Đế quốc và Franz quả thực đang có những ngày tháng tốt đẹp nhất.
"Ta luôn biết ơn cậu. Nếu cậu không phiền, ta có thể cho cậu đính hôn với Elizabeth…."
"Thưa Bệ hạ, thần xin từ chối ạ."
Anh cảm kích tấm lòng đó, nhưng không thể chấp nhận được. Đính hôn với một cô gái kém mình gần 20 tuổi, đi đường mà bị đá ném vào đầu hay bị bắn thì cũng chẳng có gì để nói.
"Thay vào đó, thần có một thỉnh cầu ạ. Lần này thần muốn kết hợp chuyến đi với du lịch và dẫn theo vài người quen đi cùng…."
"Chẳng lẽ trong đó có cả dũng sĩ sao?"
"Vâng…. có ạ."
"Được rồi, ta sẽ nói trước với Quốc vương Raham."
Rốt cuộc tại sao lại cứ hỏi về Yuna chứ…. Franz biết lý do nhưng lại muốn lảng tránh. Sự can thiệp của Hoàng đế vào mối quan hệ giữa anh và Yuna chẳng phải điều gì hay ho.
"À, và còn một chuyện nữa thần muốn xin ý kiến…."
"Ừ, cứ nói đi."
Franz cẩn thận nói với Hoàng đế. Nghe xong, mắt Hoàng đế trợn tròn.
"Thật sao?!"
"Vâng, dù mới chỉ là vận hành thử nghiệm nhưng thần muốn thử một lần."
"Tốt lắm! Ta sẽ lo liệu hết mọi thứ!"
Thế là chuyến đi Raham đã được ấn định. Thực tế là anh vẫn chưa xin phép họ….
"Tớ đi-!"
"Raham ạ…? Ừm… hơi xa một chút nhỉ…. Nhưng mình vẫn muốn đi."
"Nếu đã mời thì ta rất sẵn lòng. Ta sẽ đi cùng."
Yuna, Justia, và Hera đều vui vẻ nhận lời. Còn lại người cuối cùng là Arian:
"Em đi có sao không ạ…? Nếu vậy thì ở Ma tháp chỉ còn lại Celia và Zenia thôi."
Có vẻ như cô không dễ dàng trả lời vì lo ngại vấn đề phát sinh ở Ma tháp. Dù nghĩ rằng hai người đó vẫn xoay xở tốt bấy lâu nay nên chắc không vấn đề gì, nhưng anh cũng hiểu được nỗi lo của cô.
Đúng lúc đó:
"Hừ hừ-, đã có ta ở đây rồi!"
Levi khoanh tay nói đầy tự tin. Vẻ mặt cô không chỉ là đầy tự tin mà còn gần như tràn trề. Dù sao thì dạo gần đây cô cũng làm khá tốt.
"Vậy Levi, nhờ cậy cả vào cô nhé. Lần tới, cô cùng Celia và Zenia, ba người cùng đi chơi nhé."
Franz nói rồi xoa đầu Levi.
"V-vâng, thần sẽ làm thật tốt ạ!"
Cái đuôi của Levi đang vẫy qua vẫy lại điên cuồng.
Thời gian trôi qua, đã là ngày hôm sau. Dù mới tờ mờ sáng và mọi người vẫn còn đang say giấc, nhưng ở sân sau của Ma tháp đã diễn ra cảnh tượng ồn ào.
"Đằng kia! Kiểm tra hoạt động đi!"
"Ở đây vẫn tốt ạ!"
"Bên trong phi thuyền thế nào rồi?!"
"Đã kiểm tra xong bên trong!"
Các nhà nghiên cứu thuộc Bộ phận phát triển Ma cụ đang ra vào kiểm tra một khối sắt khổng lồ cả trong lẫn ngoài. Khối sắt khổng lồ đó chính là Phi thuyền Ma đạo mà Franz và Bộ phận phát triển Ma cụ đã hợp tác chế tạo.
"Thưa Ma tháp chủ, đã kiểm tra xong xuôi. Giờ chỉ cần bay thử nghiệm nữa là được ạ."
"Tôi hiểu rồi."
Franz nói rồi nhìn vào chiếc phi thuyền trước mặt. Một khoảnh khắc mà bất cứ người đàn ông nào cũng không thể kìm lòng đang đến gần.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn