Chương 217: Bài thuyết trình PPT về cuộc điều tra mê cung
Xuyên không 20 năm, tôi mới biết mình nhầm thể loại · Tusk · 318 chương · ~22 phút đọc · Tạo 18/09/2026
201-end Tôi có thể khẳng định rằng mình đã trải qua rất nhiều chuyện. Từng trực tiếp gặp gỡ vị thần mà người ta tưởng chỉ tồn tại trong hư ảo, từng chiến đấu và đánh bại Ma Thần, hay một mình nhìn thấy những hình ảnh hologram mà không ai khác có thể thấy. Thế nhưng, sự việc đang diễn ra trước mắt ngay lúc này xứng đáng được gắn mác "kỷ lục" trong số tất cả những trải nghiệm đó mà chẳng hề quá lời.
'Cái quái gì thế này…'
Mái tóc đen dài ngang lưng, làn da trắng ngần mịn màng. Trong đôi mắt mở to đầy bối rối ấy là đồng tử nằm dọc, dài ngoằng như loài rắn. Đâu chỉ có vậy, lớp vảy đen che phủ khắp cơ thể chính là bằng chứng cho thấy cô nàng không phải là con người.
"C, cái thân xác này là sao…?"
Leviathan nhìn xuống cơ thể mình rồi lẩm bẩm. Đột nhiên biến thành người, lại còn là một đứa nhóc, bảo sao nó không kinh ngạc cho được.
"C, chủ nhân. Ngài thấy ta trông thế nào…?"
"…Trông giống một đứa nhóc loài người."
"Rốt cuộc tại sao lại thành ra thế này…?"
Thực ra nguyên nhân rất rõ ràng. Leviathan biến đổi ngay sau khi chạm vào viên ngọc kỳ lạ đó. Lúc nó bảo viên ngọc đang gọi mình này nọ, tôi cứ tưởng nó nói dối, không ngờ đó lại là sự thật.
"Có cách nào trở lại thân xác cũ không?"
"Hiện tại thì ta không biết…"
"Vậy thì để sau hẵng tính."
Đã gần 30 phút trôi qua từ khi bắt đầu lục soát căn phòng. Theo dự đoán, chẳng bao lâu nữa mê cung sẽ đóng cửa. Franz đưa tay về phía Leviathan.
"Ngươi đứng dậy được không?"
"Ngài coi thường ai đấy hả."
Leviathan kiêu hãnh đáp lại rồi đứng dậy. Cứ ngỡ với thân xác mới này nó sẽ không thích nghi được, nhưng xem ra không phải vậy.
Ầm ầm ầm…
Sức mạnh duy trì mê cung biến mất, mặt đất bắt đầu rung chuyển, kéo theo bụi đất rơi xuống từ trần nhà và các bức tường.
'Nếu cứ ở lại đây thì sẽ ra sao nhỉ?'
Một thoáng tò mò nảy sinh, nhưng tôi không hề có ý định làm thí nghiệm. Nếu bị nhốt lại ở đây thì chỉ có nước chết oan uổng.
Tách.
Franz lập tức búng tay thi triển ma pháp dịch chuyển. Trong khoảnh khắc ánh sáng lóe lên, bóng dáng cả hai biến mất khỏi căn phòng. Nơi Franz đặt chân đến là trước cửa cái Gate đang chuẩn bị biến mất. Lý do Gate xuất hiện vẫn còn là một ẩn số. Dù có điều tra cũng chẳng chắc tìm ra được câu trả lời. Có khi Nữ thần Luan lại biết điều gì đó không chừng.
Franz nghĩ đoạn, cùng Leviathan rảo bước đi ra. Từ mũi chân đến đầu gối, rồi toàn thân chuyển sang chiều không gian khác. Sau cái cảm giác kỳ lạ đó, trước mắt anh là khung cảnh quen thuộc.
"Công tước Estevan, ngài bình an trở về là tốt rồi."
Có lẽ Baha Salman đã đợi sẵn trước cửa Gate, hắn vội vã tiến lại gần với vẻ mừng rỡ. Rõ ràng là lúc trước tôi đã bảo không cần phải lo lắng rồi cơ mà. Chắc là hắn lo ngại sẽ xảy ra vấn đề ngoại giao đây. Thôi thì cũng hiểu được.
"Tôi vào trong được bao lâu rồi?"
"Đã hơn hai tiếng đồng hồ rồi ạ."
"Vậy sao."
Thời gian Franz ở trong mê cung là hơn bốn tiếng. So với bên ngoài trôi qua hai tiếng, có thể nói thời gian trong mê cung nhanh gấp đôi thực tại. Đúng lúc đó:
"Công tước Estevan…! Lối đi đang biến mất…!"
Baha Salman trố mắt nói. Đúng như hắn nói, cánh cổng Gate thu nhỏ dần rồi hoàn toàn biến mất. Franz vốn đã dự đoán trước nên chẳng lấy làm ngạc nhiên.
'Tạm thời thế là xong việc.'
Thời gian trong mê cung khác với thực tại, và mê cung đóng cửa khoảng 30 phút sau khi Boss bị tiêu diệt. Với hai thông tin này, Franz tổng hợp lại kiến thức trong đầu.
"Tôi có rất nhiều điều muốn hỏi, nhưng đứa nhóc bên cạnh ngài… rốt cuộc là ai vậy ạ?"
"Nhóc…?! Một con người thấp kém mà dám gọi ta là nhóc ư?! Ta nuốt chửng ngươi bây giờ…!"
Leviathan công khai gầm gừ. Có vẻ nó cực kỳ ghét cái từ "nhóc". Nhưng sự thật là chẳng có từ nào phù hợp hơn để gọi nó cả, vì Baha Salman đâu có biết tên nó là Leviathan.
"Chuyện đó tôi sẽ giải thích sau. Hơn nữa, ngài có đủ vững tâm không đấy?"
"Ý ngài là sao ạ?"
"Vâng, những thứ tôi sắp đưa ra đây hơi… tàn nhẫn một chút."
"Dù trông thế này nhưng tôi là người phân định rạch ròi công tư. Cho dù là thứ ghê tởm thế nào, nếu cần thiết thì…"
Chưa đợi hắn nói hết câu, Franz đã lấy xác lũ ma thú từ trong túi ra. Có bốn chủng loại, số lượng lên đến hàng chục. Hình dạng thì đủ kiểu, từ tên không đầu, tên bị tách rời phần thân trên và dưới, cho đến những cái cánh tay còn sót lại.
"Tôi không ngờ lại tới mức này…"
Baha Salman mỉm cười gượng gạo rồi quay mặt đi chỗ khác. Là hoàng tử của Nostra, chắc hắn cũng chưa chứng kiến cảnh này bao nhiêu lần. Phản ứng đó là lẽ đương nhiên. Thực tế không chỉ mình hắn, mà hầu hết mọi người trên thế giới này đều không có khả năng miễn dịch với cảnh tượng như vậy. Chỉ có Franz – người đã trải qua trăm cay nghìn đắng – mới là trường hợp đặc biệt.
"Vì nghĩ sẽ giúp ích cho việc điều tra nên tôi đã mang toàn bộ về."
"Với việc điều tra thì chỉ cần một xác là đủ rồi chứ ạ…? Số còn lại tùy ý Công tước xử lý."
Đúng là một món hời ngoài dự kiến. Cứ ngỡ phải chia lại phân nửa cho họ vì Gate nằm trên lãnh thổ của họ chứ. Franz để lại mỗi loại một cái xác nguyên vẹn nhất, số còn lại cất vào túi. Trong lúc đó, Baha Salman ra lệnh cho người chuyển đống xác ma thú đi nơi khác. Có lẽ là đưa đến nơi nghiên cứu. Dù sao đó cũng là phần việc của họ, tôi không cần bận tâm.
Sau khi tình hình đã được xử lý xong:
"Vậy, tôi cũng muốn nghe về những điều khác nữa."
"Vâng, nếu là điều tôi đã tìm hiểu được thì tôi xin sẵn sàng giải đáp."
"Liệu tôi có thể mời thêm các giám định viên khác cùng nghe được không? Một mình tôi nghe rồi suy ngẫm thì hơi quá sức…"
"Không thành vấn đề."
Franz vui vẻ chấp nhận lời đề nghị. Sau đó, anh cùng Baha Salman đi đến cái lều khổng lồ nơi đã họp báo vào buổi sáng. Những giám định viên với trang phục sang trọng lần lượt bước vào lấp đầy chỗ trống. Trong khi đó, Leviathan cứ ngó nghiêng xung quanh vì tò mò về cơ thể mới của mình.
"Leviathan, sắp bắt đầu rồi, ngồi yên đi."
"Mới được gọi là chủ nhân một lần mà đã lên mặt ghê nhỉ."
Leviathan lầm bầm nhưng cũng chịu ngừng quậy phá. Ceria cũng vậy, Zenia cũng thế, không biết lũ nhóc này bản chất đứa nào cũng thế hay sao mà chẳng bao giờ chịu ngoan ngoãn nghe lời. Franz lắc đầu để xóa tan suy nghĩ đó rồi đứng dậy.
"Tôi nghĩ mọi người đều biết tôi là ai nên tôi sẽ bắt đầu giải thích ngay."
Tách.
Vừa búng tay, các hạt ma lực xung quanh liền tụ lại vẽ nên tấm bản đồ bên trong mê cung.
"Đây là… cái gì thế này…"
"Không ngờ có thể dùng ma pháp vẽ chi tiết đến mức này…"
Các giám định viên trầm trồ kinh ngạc khi nhìn thấy tấm bản đồ hologram khổng lồ lơ lửng giữa không trung. Đối với Franz, đây chẳng phải chuyện gì to tát, nhưng với họ, nó chẳng khác nào một phép màu. Tuy nhiên, vẫn còn quá sớm để ngạc nhiên.
"Bên trong mê cung có tổng cộng 5 căn phòng lớn. Mỗi căn phòng…"
Franz lại búng tay, các hạt ma lực tạo thành hình dạng của ma thú. Từ thời đại học cho đến lúc làm ở doanh nghiệp vừa và nhỏ, tôi đã làm và thuyết trình PPT đến mức phát chán. Dù lần này chỉ có thể dựa vào trí nhớ và ma pháp thay vì máy móc, nhưng với Franz hiện tại thì đó không phải việc khó.
"Mẫu vật của ma thú ở mỗi căn phòng tôi đã giao nộp, mọi người có thể tự mình điều tra. Sau đây là…"
Theo cử động tay của Franz, tấm bản đồ mê cung được phóng to lên. Đó là căn phòng cuối cùng, nơi anh đã chiến đấu với Boss.
"Tại nơi này có tồn tại một con ma thú đóng vai trò là thủ lĩnh. Con ma thú đó chiến đấu dựa trên khả năng thể chất mạnh mẽ, đồng thời sử dụng ma pháp cũng rất thành thục."
"Theo đánh giá của Công tước, nó mạnh đến mức nào…?"
"Có vẻ ngang tầm với Tứ Thiên Vương của quân đoàn Ma Vương."
"Kh, không thể nào…"
Baha Salman há hốc mồm vì sốc. Không chỉ hắn, hầu hết các giám định viên ở đó cũng đều có biểu cảm tương tự. Tứ Thiên Vương Ma Vương chỉ cần muốn là có thể một mình đối đầu với cả một quốc gia, nên với người Nostra – những người từng đặt Gate ở đây – thì đây quả là một cú sốc lớn. Nếu lỡ mà con quái đó thoát ra ngoài, không chừng Nostra sẽ bị xóa sổ khỏi bản đồ.
Sau đó, Franz tiếp tục giải thích thêm một hồi lâu. Từ đặc tính của mỗi ma thú, điểm yếu, cho đến những đặc trưng của mê cung. Phải đến khi giải thích tường tận tất cả những gì mình biết, anh mới kết thúc cuộc họp.
"Có ai có câu hỏi gì không? Mọi người cứ tự nhiên hỏi nhé."
Có lẽ còn đang bận xử lý đống thông tin vừa nhận được, tất cả mọi người đều giữ im lặng. Không lâu sau, tình hình ổn định trở lại, các giám định viên vội vã rời đi vì bận việc riêng. Chỉ duy nhất một người ở lại, đó là Baha Salman.
"Tôi không ngờ ngài lại làm đến mức này. Ngoài việc giải quyết mê cung, tôi thực sự cảm ơn ngài đã hợp tác điều tra."
Hắn cúi đầu cảm ơn một cách trang trọng. Một cử chỉ khó tin đối với một vị hoàng tử của một quốc gia. Thường thì người ở vị trí càng cao, cái cổ của họ càng cứng nhắc cơ mà.
"Đây vốn là việc tôi nhận được yêu cầu chính thức mà. Tất nhiên tôi phải làm hết sức mình rồi."
"Công tước Estevan quả là một người tử tế."
Vậy sao? Tôi cứ nghĩ mình chỉ là một người bình thường thôi chứ. Franz cất suy nghĩ đó vào lòng rồi khẽ cúi đầu chào.
"Vậy tôi xin phép về trước. Nếu có bất kỳ thắc mắc nào, xin hãy gửi thư đến Ma Tháp của Đế quốc."
"Hay là ngài dùng bữa cùng chúng tôi rồi hãy đi…?"
Dùng bữa sao… Tôi hiểu ý muốn tiếp đãi của họ, nhưng tôi không thể.
"Vì có những người đang chờ tôi ở nhà. Cảm ơn đề nghị của ngài, để dịp khác nhé."
Franz nói lời cuối cùng rồi kết thúc lịch trình tại Nostra. Vẫn còn rất nhiều điều chưa biết về Gate và mê cung… nhưng có lẽ dần dần rồi sẽ biết thôi. Nếu đó là quy luật của thế giới này.
Tách.
Franz búng tay với tâm trạng nhẹ nhõm… nhưng khoảnh khắc đối diện với phòng Ma Tháp chủ, tâm trạng đó lập tức tan biến.
"Chà, có vẻ cô nàng đã gây ra một vụ khá lớn đây…"
Leviathan chậm rãi lắc đầu.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn