Chương 45: Nếu tôi là con người...
Ở Học Viện Ma Tộc, Chỉ Mình Tôi Là Con Người · Cybertronlk1234 · 158 chương · ~27 phút đọc · Tạo 18/09/2026
WN
"A ha ha! Sao cậu lại ngập ngừng khi nói mấy lời đó chứ? Những đứa khác đâu có thực sự nghĩ vậy hay đồn đại gì đâu. Tụi nó chỉ thấy phản ứng của chúng ta thú vị nên mới cố tình trêu chọc thôi, mà cậu thì đúng là 'bia tập bắn' lý tưởng đấy."
"Bia, bia tập bắn?"
"Nghĩa là phản ứng của cậu khi bị trêu rất vui."
Rujef xoa cằm, vẻ mặt vô cùng bối rối.
"Tớ cứ ngỡ mình đã kiểm soát biểu cảm khá tốt rồi chứ…"
Tôi không buồn chỉ ra làm gì. Thực tế thì khả năng kiểm soát nét mặt của Rujef gần như hoàn hảo. Đôi khi nhìn hắn, tôi chẳng thể phân biệt nổi hắn đang giận, đang vui, đang buồn hay đang suy sụp nữa.
Không biết hắn tự chủ giỏi đến mức nào, nhưng thoạt nhìn, nó không chỉ dừng lại ở việc kiểm soát biểu cảm mà bảo hắn đang đeo một chiếc mặt nạ cũng chẳng có gì là quá đáng.
Thế nhưng chẳng hiểu sao, cứ hễ dính dáng đến tôi là chiếc mặt nạ đó lại dễ dàng rơi rụng. Nhìn cái cách hắn bị cuốn theo một lời đồn thổi như lúc này thì có chút khó hiểu thật… Dù vậy, cũng không ngoa khi nói hắn là một bậc thầy trong việc che giấu cảm xúc để người khác không nhận ra.
"Mà tớ là cái gì chứ? Chưa kịp tỏ tình đã bị đá rồi. Buồn thật đấy, buồn quá đi mất."
"…Tớ xin lỗi. Cậu chắc là chẳng có tình cảm gì với tớ, vậy mà tớ lại tự mình làm trò hề thế này."
"Hử? Không đâu. Không sao mà. Tớ hiểu cảm giác đó."
Tôi vỗ vỗ vào vai Rujef để tỏ vẻ đồng cảm. Dĩ nhiên, đó không phải kiểu chạm vai dịu dàng hay vuốt ve gì. Tôi giơ cao tay và vỗ bộp bộp thành tiếng rõ to.
"Thật lòng thì, kể cả tớ có là đàn ông đi nữa, tớ cũng chẳng thèm hẹn hò với đứa như tớ. Làm bạn thì được, chứ ai lại muốn yêu đương với tớ cơ chứ?"
Tôi nói với nụ cười rạng rỡ.
"Chuyện đó, không đời nào. Alisha, cậu là một người phụ nữ vô cùng quyến rũ. Nếu cậu muốn, tớ có thể tìm và giới thiệu cho cậu những nam nhân cùng lứa tuổi từ các gia tộc danh giá trong Ma giới. Chúng ta là bạn mà. Chút việc đó thì…"
"Thôi đi."
Một giọng nói lạnh lùng đến chính tôi cũng phải giật mình thoát ra từ cổ họng. Cho đến tận bây giờ, tôi cũng không biết mình có thể nói bằng tông giọng sắc lạnh đến thế.
"À, không. Ý tớ là, không cần đâu. Thật lòng thì cậu cũng biết mà. Hy vọng hão huyền chẳng có ý nghĩa gì cả. Mấy đứa con nhà danh giá đó thèm liếc mắt nhìn tớ chắc?"
Câu cuối có chút mập mờ. Chúng nó có thèm nhìn tôi hay không tôi cũng chẳng quan tâm. Ngay từ đầu tôi đã không hề có ý định được giới thiệu rồi. Đúng hơn, đó là một loại tuyên ngôn rằng phía bên này cũng chẳng thèm ngó ngàng gì tới chúng.
Thử tưởng tượng cảnh gả vào một gia tộc Ma tộc danh giá mà xem.
Đầu tiên, những Ma tộc mà Rujef giới thiệu chắc chắn phần lớn sẽ là những kẻ hung tợn đã rũ bỏ hình hài con người, lại còn là một lũ đực rựa đầy mùi mồ hôi nữa chứ.
Kết hôn với bọn họ, rồi hằng đêm chung chăn gối, làm một cô dâu nũng nịu, mặc nội thất gợi cảm quyến rũ chồng, vòi vĩnh hắn ban cho "hạt giống", rồi sinh ra và nuôi nấng những đứa trẻ quái vật không phải con người… Tôi hoàn toàn không có ý định làm những việc đó.
Nói thêm là, tất cả những hành động trên đều là những việc mà người vợ thứ hai của Ma vương – một Succubus – đã đích thân thực hiện. Nghĩ lại thì thấy nỗ lực của bà ta cũng đáng nể thật.
Dù bà ta vốn dĩ sinh ra đã là phụ nữ chứ không phải tôi, nhưng đó vẫn là những hành động đòi hỏi sự nỗ lực phi thường. Tôi không có ý định sỉ nhục những người phụ nữ vứt bỏ cả lòng tự trọng để bằng mọi giá giành lấy vị trí người vợ.
"Alisha. Từ nhỏ tớ đã thấy rất nhiều phụ nữ nổi danh khắp Ma giới vì sắc đẹp của mình."
"Sao cậu thấy được?"
"Vì cha tớ cứ gọi họ đến suốt."
"À, ra vậy."
Thế thì tôi công nhận.
"Trong số đó, không có ai xinh đẹp hơn cậu cả. Tớ có thể khẳng định điều này. Có lẽ cậu là một trong năm Ma tộc đẹp nhất Ma giới đấy. Ngay cả trong số đồng tộc Succubus của cậu, cũng hiếm có mỹ nhân nào được như cậu."
"Thôi bớt nịnh nọt vô ích đi. Cậu định lại đọc bài diễn văn về bộ ngực hôm nọ đấy à?"
"Khụ, khụ khụ! Chuyện đó, chuyện đó là…!"
Tôi thở dài nhẹ một tiếng.
"Rujef, trong số các gia chủ của những gia tộc danh giá cao quý ở Ma giới, đã có Ma tộc nào cưới Succubus làm vợ chưa?"
"……Có một vài người, đại loại thế…"
"Chỉ có cha cậu thôi chứ gì. Chẳng qua Ma tộc cấp cao đầu tiên nạp Succubus làm vợ lại là Ma vương, tức là cha cậu, nên nó mới trở thành chủ đề nóng hổi thôi. Tớ biết mà."
Tôi là tác giả, chẳng lẽ tôi lại không biết?
Theo thiết lập về Succubus, những Ma tộc thực sự ngồi ở vị trí cao gần như không bao giờ cưới họ làm vợ. Không, phải nói là trong sử sách Ma giới sẽ ghi lại rằng chuyện đó chưa từng xảy ra. Trừ khi có ai đó sửa đổi nó.
Lật lại sử sách thì không hẳn là không có trường hợp nào, nhưng những Ma tộc cấp cao kết hôn với Succubus đều bị tước bỏ địa vị và chịu sự "thanh trừng lịch sử", biến thành hạng Ma tộc rác rưởi hạ lưu, dẫn đến kết quả cuối cùng là: không tồn tại Ma tộc cấp cao nào cưới Succubus làm vợ.
Có người sẽ hỏi thế còn Ma vương thì sao, nhưng logic này đơn giản hơn bạn tưởng. Bởi lẽ, ở Ma giới không có kẻ nào đủ quyền uy và sức mạnh để áp chế Ma vương, vậy thì làm sao có thể kéo ông ta xuống khỏi vị trí đó?
Ma giới là nơi cá lớn nuốt cá bé.
"Không chỉ cậu, mà tớ cũng biết rõ các Ma tộc cấp cao khác nghĩ gì về Succubus. Cậu có biết lúc tớ đứng đợi đến lượt mình ở điểm thi đầu vào Học viện Pandemonium, tớ bị coi là cái gì không?"
"Chịu thôi…"
"Bọn chúng bảo thấy tớ đứng đợi thi, cứ tưởng tớ là cái 'trạm xả lũ' được mang đến để giải quyết nhu cầu thôi đấy."
"Chuyện, chuyện kinh tởm như vậy…"
"Thì là lũ Goblin mà. Tụi nó trượt rồi. Đồ ngu."
Trong cơn bốc hỏa, tôi mở nắp bình giữ nhiệt gần đó và tu ừng ực sữa bên trong. Sau khi dùng lưỡi liếm sạch vệt sữa dính quanh miệng, tôi nhổm mông nhích lại gần phía Rujef thêm một chút.
Mông tôi và chân Rujef khẽ chạm vào nhau.
"Lại đột nhiên làm sao thế…"
"Nhìn đi. Nếu cậu là Ma tộc cấp cao, cậu có cưới một người phụ nữ thế này làm vợ không? Đời nào cậu lại rước một kẻ có cái nghề là đi hút tinh dịch của những người đàn ông khác rồi nuốt lấy nó chứ."
"……."
Đó là sự thật. Trong thế giới quan của tôi, Succubus mang danh là Ma tộc nhưng thực chất chẳng khác gì kỹ nữ. Ngoại trừ Nữ hoàng Succubus – người vợ thứ hai của Ma vương hiện tại, kẻ có "đầu ra" rạng rỡ nhất – thì tất cả đều như vậy.
"Kể cả tớ là đàn ông tớ cũng không yêu Succubus. Miệng bẩn, thân xác bẩn, nói chung là chỗ nào cũng bẩn, gặp gỡ làm gì cho mệt. Dù mặt mũi có ưa nhìn một chút thì người ta chẳng bảo tính cách phụ nữ mới là quan trọng nhất đó sao."
"……Alisha, tự hạ thấp bản thân quá mức là không tốt đâu."
Rujef hạ thấp giọng như muốn an ủi tôi. Chẳng hiểu sao cái dáng vẻ đó lại khiến tôi thấy ngứa mắt vô cùng. Thế là tôi khoanh tay, nghiêng đầu hỏi:
"Sao? Tớ chỉ nói sự thật thôi mà."
"…Tớ xin lỗi."
"Chẳng có gì phải xin lỗi. Tớ cũng chưa từng thích cậu, và sau này cũng chẳng đời nào thích cậu đâu. Ngược lại, tớ thấy rất vui vì chúng ta chỉ là bạn. Tớ cứ sợ cậu lại giống cha cậu, mê mẩn Succubus đến mụ mị đầu óc. Lúc đó tớ lại phải đau đầu cân nhắc xem có nên nhận lời tỏ tình của cậu không…"
"Alisha, thôi đi."
"Mặc kệ tớ. Tớ cứ nói đấy. Đã bảo rồi mà, cậu là 'bia tập bắn' rất tốt. Tớ sẽ còn trêu cậu thế này cả tuần nữa…"
"Alisha."
Rujef, kẻ nãy giờ vẫn cúi gằm mặt, đột ngột xoay người nhìn thẳng về phía tôi. Rồi hắn thô bạo chộp lấy ngón tay tôi khi tôi đang chọc chọc vào người hắn.
"Cậu, cậu làm cái gì thế này…!"
Bóng của Rujef đổ ập xuống người tôi. Dù dáng người hắn có vẻ mảnh khảnh nhưng đàn ông vẫn là đàn ông, cái tư thế hắn nắm chặt tay tôi rồi đổ người lên như muốn đè lấy tôi khiến tôi có chút sợ hãi.
Dĩ nhiên, vì tôi không nghĩ Rujef sẽ làm chuyện gì quá đáng với mình ở đây nên tôi cũng không buồn né tránh. Mới vài phút trước hắn còn bảo ghét Succubus, lẽ nào giờ lại định cưỡng bức chắc.
"Tớ xin lỗi… Có lẽ tớ đã luyên thuyên khi chẳng hiểu rõ gì về chủng tộc Succubus cả. Từ mấy ngày trước đến giờ, tớ toàn làm những việc có lỗi với cậu thôi."
Rujef nói vậy với gương mặt thực sự hối lỗi đến mức không biết phải làm sao.
Kẻ gây sự là tôi cơ mà.
Tại sao hắn lại xin lỗi, tôi thực sự không thể…
Bất chợt, nước mắt tôi chực trào ra.
"Hức, hức. Nếu thấy có lỗi thì đừng có nói những lời đó nữa! Cậu thì biết cái quái gì về Succ, hức, Succubus chứ? Succubus duy nhất cậu thấy là bà mẹ kế của cậu, vậy mà chỉ dựa vào đó đã làm như hiểu hết về mọi Succubus, khịt…"
"Alisha, trước tiên dùng khăn giấy lau nước mắt đã…"
"A, mặc kệ! Thôi đi! Cút ra ngoài!"
"Tớ xin lỗi…."
Cảm xúc đột ngột dâng trào mãnh liệt. Dù đang trút bỏ cảm xúc nhưng chính tôi cũng không hiểu tại sao mình lại như vậy. Tôi tự hỏi liệu có phải vì biến thành phụ nữ nên hormone nữ tiết ra quá nhiều khiến mình trở nên nhạy cảm, hay thậm chí hôm nay là "ngày đèn đỏ" nên tính tình mới cáu kỉnh thế này.
Đúng là có trải qua mới biết. Hóa ra phụ nữ cứ đến "ngày ấy" là lại như vậy, chẳng phải tự nhiên mà thế.
Rujef ủ rũ đáp lời rồi đứng dậy. Nhìn cái bóng lưng lủi thủi bước đi của hắn tự dưng thấy tội nghiệp, làm cơn giận trong tôi lại bốc lên cao hơn. Tôi dùng tờ khăn giấy Rujef đưa để xì mũi một cái thật mạnh, vo tròn lại rồi ném thẳng về phía hắn.
"Này!"
"……."
"Nế, nếu tớ không phải là Succubus thì sao?!"
Cái gì vậy.
Hình như tôi mất trí rồi.
Lại đi hỏi cái câu ngớ ngẩn đó, đúng là điên thật rồi.
"Chuyện đó thì…"
Rujef trả lời ngay lập tức.
Không một chút do dự.
"Nếu cậu không phải là Succubus, có lẽ tớ đã chẳng thể biết đến cậu. Bởi vì trước khi tớ kịp phát hiện ra cậu, đã có một người đàn ông tốt hơn tớ gấp bội xuất hiện và chiếm lấy cậu rồi. Cơ hội sẽ chẳng bao giờ đến lượt tớ đâu."
"Nói gì vậy. Tớ bị ai chiếm lấy cơ chứ? Tớ là của chính tớ."
"Phụt, quả nhiên là vậy nhỉ."
"Cười cái gì mà cười!"
Cái điệu cười hiền lành đột ngột đó cũng làm tôi phát tiết.
"Thế, thế nếu tớ là con người thì sao?!"
Chắc vì đang giận nên những lời kỳ quặc cứ thế tuôn ra khỏi miệng. Cảm giác này chắc giống như mấy đứa sinh viên năm nhất uống say mướt rồi thốt ra đủ loại phát ngôn hùng hồn để rồi hôm sau hối hận chăng.
"Cậu càng lúc càng biết đùa đấy, Alisha."
Nhưng Rujef chỉ nở một nụ cười cay đắng mà không trả lời, rồi bước ra khỏi phòng.
- Rầm!
Trong cơn bốc hỏa, tôi đá mạnh vào giường một cái. Dù là nệm êm nhưng không biết tôi đã dùng lực mạnh đến mức nào mà gót chân bắt đầu thấy đau nhói. Nếu là đàn ông thì đã chẳng đau thế này, đúng là cơ thể phụ nữ yếu ớt thật.
Nhưng mà tại sao tôi lại giận đến thế chứ?
Vì hắn bảo ghét cả chủng tộc Succubus?
…Không đời nào. Tôi đâu phải Succubus thật.
Vì hắn bảo sẽ giới thiệu đàn ông Ma giới cho tôi?
…Đó đúng là lời đáng giận, nhưng đến mức này thì hơi quá…
Vậy thì, vì chưa kịp tỏ tình đã bị đá?
Chuyện đó thật vô lý! Ngay từ đầu tôi là đàn ông, làm sao có thể thích một người đàn ông khác được, vậy mà tại sao tôi lại rơm rớm nước mắt rồi hầm hầm thế này?
Tuyệt đối không phải.
Chắc chắn không phải đâu.
Chỉ là vì đến "ngày" nên mới nhạy cảm vô cớ thôi.
…Chắc là vậy.
- Két….
"Có chuyện gì vậy? Sao lại khóc?"
"…Em không có khóc."
"Đang thút thít kìa."
"Xì, em bị cảm thôi!"
"Tên đàn ông đó làm em khóc à?"
Tôi lắc đầu nguầy nguậy.
Nhưng Ma đạo Golem số 13 dường như chẳng có một mảy may ý định nghe lời tôi nói.
"Để ta đi giết hắn."
"Không được giết!!"
"Giải thích chuyện gì đã xảy ra trước đi."
"Em không giải thích được…."
Nhìn vào gương, nước mắt nước mũi tèm lem, mặt mũi thì đỏ bừng lên hết cả. Chắc vì thấy cái vẻ vừa thút thít vừa bảo cái này cái kia đều không nói được của tôi thật đáng ghét, nên Ma đạo Golem số 13 đáp lại bằng giọng dỗi hờn:
"Cái gì cũng không được."
"Không phải vậy đâu!"
"Có vẻ là không yêu đương gì được rồi."
"Hức… em sẽ không hẹn hò với đàn ông đâu…."
"Đồ biến thái, ta thì không được đâu nhé."
"Em cũng chẳng có ý định gì với tiền bối đâu?!"
Lần này thực sự không phải là chuyện có thể tâm sự với số 13. Đây là việc tôi phải tự mình gánh vác. Tôi quyết định cứ thế chui vào chăn đi ngủ cho xong.
…Hức.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn