Chương 32: Ngươi không còn là sâu bọ nữa
Bé Giòi Cưng Của Riêng Tôi · Cybertronlk1234 · 48 chương · ~14 phút đọc · Tạo 14/09/2026
WN Khi bình minh ló rạng, Joseph đưa Marianne vào phòng tắm để giúp cô rửa mặt.
Khi Marianne ngẩng đầu lên, Joseph tháo chiếc vòng cổ chó mà cô đang đeo ra. Chiếc vòng vừa rời khỏi, vùng cổ trắng ngần của Marianne lộ ra rõ rệt.
Trong lúc tắm rửa và dùng khăn lau mặt cho Marianne, Joseph nhìn chằm chằm vào chiếc vòng cổ đã tháo rời. Anh tự hỏi: "Lúc đó mình đã nghĩ cái quái gì mà lại tặng thứ này cơ chứ?"
Hành động mà lúc bấy giờ anh làm chẳng mảy may suy nghĩ, giờ đây hồi tưởng lại chỉ thấy tràn ngập sự xấu hổ.
Thấy Joseph cứ lặng người nhìn chiếc vòng cổ, Marianne khẽ hỏi:
"Anh không đeo lại vòng cổ cho em sao?"
Vừa nói, Marianne vừa ngẩng đầu lên. Cô mặc định việc đeo vòng cổ chó là một điều hiển nhiên. Nhìn Marianne như vậy, mặt Joseph bỗng nóng bừng lên. Anh nắm chặt chiếc vòng trong tay, vẻ đầy ngượng nghịu rồi bảo cô:
"Từ giờ đừng đeo nó nữa."
"Tại sao ạ?"
"Sau này anh sẽ mua cho em một chiếc dây chuyền đẹp hơn."
Nói rồi, Joseph cất chiếc vòng cổ chó đi chỗ khác.
Buổi chiều đến. Sau khi dùng bữa trưa, hai người cùng ngồi trên sofa xem TV. Khác với Joseph đang tập trung vào màn hình, Marianne lại chỉ mải mê ngắm nhìn anh. Sau một hồi bồn chồn, Marianne ngập ngừng cất tiếng:
"Chuyện là, có lẽ nào..."
Thấy Marianne thận trọng mở lời, Joseph quay sang nhìn cô:
"Sao vậy?"
"Anh có làm... chuyện đó không...?"
"Chuyện đó là chuyện gì?"
Marianne do dự một lát rồi mới nói tiếp:
"Tự... giải tỏa ấy ạ..."
Nghe Marianne nói vậy, Joseph ngẩn người ra một lúc rồi mới sực tỉnh để trả lời:
"Ờ... thì vẫn có làm..."
Dẫu sao Joseph cũng là một thanh niên khỏe mạnh, lại đang sống chung với Marianne nên chuyện đó xảy ra thường xuyên.
"Vậy thì..." Marianne lại ngập ngừng, rồi lấy hết can đảm: "Chúng ta... làm cùng nhau nhé...?"
Nghe câu đó, Joseph kinh ngạc đến mức không thốt nên lời. Một lúc lâu sau, anh mới mở miệng:
"Em đang... quyến rũ anh đấy à...?"
Marianne không đáp lại, nhưng gương mặt cô đã đỏ ửng lên tận mang tai.
"Nhưng mà anh không có đồ bảo hộ (bao cao su)..."
Vừa nghe Joseph nhắc đến đồ bảo hộ, Marianne liền nói:
"Cái đó... em có giữ..."
"Em á? Sao em lại có?"
Marianne bò vào phòng mình rồi ngậm một thứ gì đó đi ra. Thứ cô đang ngậm trong miệng chính là một hộp bao cao su.
Nhìn thấy hộp bao cao su, Joseph lập tức nhận ra tại sao cô lại có nó. Đó chính là món đồ mà Serizawa đã đưa cho Joseph trước kia. Lúc đó Joseph đã nhận lấy rồi ném phăng đi, nó bị vứt lăn lóc trong góc phòng cho đến khi Marianne tìm thấy và giấu dưới gối.
Nhìn Marianne đang ngậm hộp bao cao su, Joseph ngập ngừng bảo:
"Vậy thì... tối nay dùng thử xem sao."
Nghe vậy, Marianne lại mang hộp đồ đó vào phòng mình.
Thời gian trôi qua, màn đêm buông xuống. Trong suốt bữa tối, cả hai đều im lặng. Marianne vừa ăn vừa lén lút liếc nhìn Joseph. Mỗi khi chạm mắt anh, cô lại vội vàng quay đi, giả vờ như đang tập trung ăn uống. Nhưng chỉ một lát sau, cô lại len lén nhìn anh lần nữa.
Trong bầu không khí kỳ lạ ấy, bữa tối kết thúc. Joseph đưa Marianne vào phòng tắm để vệ sinh cá nhân. Khi anh cởi quần áo để tắm cho cô, Marianne vì xấu hổ mà co rúm người lại. Khác với mọi khi, lần này cô cảm thấy thẹn thùng khi để lộ cơ thể trần trụi.
Joseph nhìn Marianne, dù cố tỏ ra bình tĩnh nhưng động tác tay của anh lại vụng về khác hẳn ngày thường. Sau khi tắm rửa xong, anh mặc đồ ngủ cho Marianne rồi đặt cô nằm xuống giường. Sau đó, Joseph cũng đi tắm.
Tắm xong, Joseph mở cửa phòng Marianne. Trong căn phòng tối, anh nhìn thấy đôi đồng tử màu xanh của cô đang lấp lánh. Joseph tiến lại gần đôi mắt ấy, đứng trước mặt Marianne và bắt đầu cởi từng chiếc cúc áo ngủ của cô.
Một chiếc, Hai chiếc, Ba chiếc, Bốn chiếc, Chỉ còn lại chiếc cúc cuối cùng.
Nhưng đột nhiên, Marianne hốt hoảng nói:
"Đợi... đợi một chút đã..."
Vai cô run lên bần bật.
"Chờ em một chút... để em bình tĩnh lại đã..."
Marianne bắt đầu hít thở sâu để trấn tĩnh. Nhìn Marianne đang bồn chồn không yên, Joseph khẽ ôm lấy cô vào lòng. Marianne, người không có tay chân, nằm gọn lỏn trong vòng tay của Joseph.
Bị ôm bất ngờ, Marianne vùng vẫy vì giật mình. Nhưng khi anh cứ tiếp tục ôm chặt, cô dần ngừng vùng vẫy và nằm yên trong lòng anh.
Ôm Marianne trong tay, Joseph cảm nhận được rất nhiều điều.
Làn da mềm mại, Đôi gò bồng đảo êm ái, Hơi ấm cơ thể nồng nàn, Hơi thở mơn man, Và cả tiếng tim đập thình thịch liên hồi.
Anh cứ thế ôm chặt lấy cô, cảm nhận Marianne bằng cả cơ thể mình. Một lúc sau, khi cảm thấy nhịp tim đập nhanh của Marianne đã phần nào bình ổn lại, Joseph mới cởi nốt chiếc cúc áo cuối cùng.
Khi áo ngủ được trút bỏ, cơ thể trần trụi của Marianne hiện ra. Làn da cô tỏa sáng trắng ngần dưới ánh trăng mờ ảo hắt vào phòng. Joseph nhẹ nhàng đặt cô nằm xuống tấm chăn.
Thấy mình đang nằm trần truồng trên giường, Marianne lí nhí:
"Này anh... em... đây là... lần đầu tiên của em..."
Cô ngập ngừng rồi nói tiếp:
"Em nghe nói lần đầu sẽ đau lắm... Thế nên... anh có thể làm cho nó to lên một chút thôi được không...?"
Joseph thoáng bối rối trước yêu cầu đó:
"Làm cái gì to lên một chút cơ?"
"...... Cái đó ấy ạ..."
Marianne nhìn xuống phía dưới của Joseph rồi nói:
"Anh... chỉ làm cho nó to lên khoảng một nửa thôi rồi làm có được không...?"
Nghe đến đó, Joseph mới hiểu Marianne đang muốn nói gì. Vốn chỉ học ở trường nữ sinh, Marianne vẫn còn là một trinh nữ và hầu như không có kiến thức về tình dục. Cô gái ngây thơ ấy đã có một sự hiểu lầm tai hại về bộ phận sinh dục nam.
Nhìn gương mặt nghiêm túc của Marianne khi đưa ra lời đề nghị hoang đường là "hãy thu nhỏ nó lại một chút", Joseph không nhịn được mà bật cười thành tiếng.
"Ơ kìa... sao anh lại cười!"
Thấy Joseph đột nhiên cười lớn, Marianne bắt đầu nổi giận. Gương mặt cô đỏ bừng vì tức giận, nhưng Joseph vẫn không thể nào ngừng cười được.
"Tại sao cứ cười hoài vậy chứ...!"
Marianne chẳng hiểu vì sao Joseph lại cười, cô chỉ thấy vô cùng bối rối. Nhìn Marianne lúc này thật quá đỗi đáng yêu, quá đỗi thương yêu, Joseph liền đặt lên môi cô một nụ hôn.
Bị hôn bất ngờ, Marianne giật mình trong chốc lát, nhưng rồi cô khép hờ đôi mắt và đón nhận nụ hôn ấy.
Sau nụ hôn sâu, cả hai cùng ngã xuống giường.
Họ đang yêu nhau.
Hành động này có thể bị coi là biến thái, quái dị, sai trái và vô đạo đức khi yêu một cô gái không có tứ chi, nhưng đó rõ ràng là tình yêu.
Một tình yêu đẹp đẽ mà cả hai đang cùng nhau vun đắp.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn