Chương 8: Tôi đã thất vọng và định bỏ cuộc, nhưng...
Bé Giòi Cưng Của Riêng Tôi · Cybertronlk1234 · 48 chương · ~20 phút đọc · Tạo 14/09/2026
WN Đó là giữa đêm.
Joseph đang ngồi trước laptop, miệng ngậm một chiếc bút bi. Anh dùng chiếc bút bi đang ngậm trong miệng để nhấn vào bàn phím laptop. Việc gõ chữ bằng cách ngậm bút bi trong miệng thật sự rất vất vả. Ngậm chiếc bút cứng lâu ngày khiến anh mỏi nhừ, và vì chiều dài của bút khá lớn nên việc nhấn chính xác các phím cũng không hề dễ dàng.
Joseph nhả bút ra và thử ngậm một thỏi son dưỡng để gõ chữ. Son dưỡng có chiều dài ngắn nên dễ nhấn phím hơn, nhưng nó lại quá cứng khiến việc ngậm trở nên khó khăn.
Thứ tiếp theo anh thử nghiệm là một chiếc nĩa silicone dành cho trẻ em. Khi ngậm chiếc nĩa silicone vào miệng và gõ thử, anh thấy khá ổn. Chiều dài ngắn giúp lực truyền đến bàn phím tốt hơn, và chất liệu mềm mại nên ngậm lâu cũng không quá khó chịu. Hơn nữa, vì là chất liệu silicone nên anh có thể luộc qua nước sôi để khử trùng.
Sau khi ngậm nĩa và gõ thêm được vài câu, Joseph hài lòng tắt laptop.
Trời sáng.
Ánh nắng ban mai rọi sáng căn phòng, nhẹ nhàng đánh thức Marianne. Tỉnh dậy với tâm trạng sảng khoái, Marianne cảm thấy người nhẹ bẫng như bay. Sau một thời gian dài mới có được một giấc ngủ sâu, cơ thể cô thật nhẹ nhõm. Những cơn đau cơ hành hạ bấy lâu cũng biến mất. Cả thể chất lẫn tinh thần đều ở trạng thái tuyệt vời nhất.
[Dòi-chan, chào buổi sáng!] Vừa thấy Joseph mở cửa bước vào, những chuyện xảy ra ngày hôm qua lại ùa về. Mặt Marianne đỏ bừng lên.
[Mặt đỏ thế kia? Hay là bị sốt rồi?] Joseph đưa tay chạm vào trán Marianne.
[Đừng có chạm vào tôi!] Marianne tuyệt tình quay ngoắt đầu đi.
[Có vẻ vẫn khỏe mạnh nhỉ? Vậy thì đi ăn măm măm thôi nào?] Joseph bế Marianne ra ngoài. Sau khi ăn sáng và vệ sinh cá nhân xong, Joseph để Marianne ngồi trước bàn.
[Hôm nay chúng ta sẽ luyện gõ máy.] [Luyện gõ máy?] Joseph mang laptop đến đặt xuống bàn.
[Dòi-chan cũng phải biết dùng máy tính chứ.] [... Anh đang trêu chọc tôi đấy à?] [Nói gì vậy Dòi-chan! Tôi trêu chọc cô để làm gì chứ.] Joseph có vẻ như là một kẻ khuyết tật về lương tâm.
[Với thân hình thế này thì gõ máy kiểu gì đây...] Marianne vung vẩy đôi tay ngắn ngủn để phản đối.
[Đừng lo. Tôi đã tính toán và chuẩn bị hết rồi.] Joseph lấy ra chiếc nĩa silicone dành cho trẻ em.
[Ngậm cái này vào mà gõ.] [Bảo tôi gõ bằng cái này á?] [Thử đi.] Joseph nhét chiếc nĩa vào miệng Marianne. Marianne dùng chiếc nĩa đang ngậm để nhấn vào bàn phím thử gõ chữ. Ngạc nhiên thay, cô gõ khá tốt.
[Làm tốt lắm! Đúng là Dòi-chan có khác!] Thấy Marianne gõ máy bằng nĩa, Joseph vỗ tay tán thưởng. Marianne nhìn vào màn hình laptop. Máy tính đã bị ngắt kết nối internet.
[Vậy tôi sẽ giao bài tập cho Dòi-chan nhé.] (Bài tập?) Joseph lấy ra một tờ giấy in. Trên đó chật kín các câu văn.
[Hãy gõ lại toàn bộ những câu ở đây.] [Bảo tôi gõ hết chỗ này á?] [Phải chăm chỉ luyện tập thì kỹ năng gõ máy mới tiến bộ được chứ.] Gõ bằng tay cũng cần luyện tập mới giỏi lên được, thì gõ bằng miệng đương nhiên cũng phải luyện tập thôi.
[Tôi cho cô 1 tiếng, hãy gõ hết trong khoảng thời gian đó.] [Bảo tôi gõ hết chỗ này trong vòng 1 tiếng sao?] Tổng cộng có 50 câu. Marianne không tự tin mình có thể hoàn thành trong vòng một giờ.
[Nếu không xong đúng hạn thì...] [Thì sao?] [Thì tôi sẽ làm món Há cảo Dòi.] Sau Kimbap Dòi lại đến Há cảo Dòi, rốt cuộc cái đó là cái quái gì cơ chứ? Marianne bàng hoàng trước từ ngữ lần đầu nghe thấy. Dù là gì đi nữa, cô cũng chẳng muốn biết chút nào.
[Vậy thì cố lên nhé! Dòi-chan!] Nói rồi Joseph đi vào phòng. Marianne ngậm chặt chiếc nĩa, cuống cuồng bắt đầu gõ máy.
Một tiếng trôi qua.
[Dòi-chan, gõ xong chưa?] Joseph hỏi Marianne. Anh kiểm tra màn hình laptop mà Marianne đang gõ. Tuy nhiên, Marianne mới chỉ hoàn thành được một nửa.
[Dòi-chan, không lẽ vì muốn trở thành há cảo nên cô cố tình không gõ đấy chứ?] [Có điên mới muốn thế! Đồ tâm thần này!!!] Marianne hét lên. Vì ngậm nĩa quá lâu nên quai hàm cô đau nhức.
[Phạt là phạt, không còn cách nào khác rồi. Phải đi lấy vỏ há cảo thôi.] Joseph đi vào phòng rồi mang ra một chiếc vỏ gối lớn màu trắng. Nhìn thấy chiếc vỏ gối, Marianne dường như đã hiểu Há cảo Dòi là gì.
[... Anh định nhốt tôi vào trong đó à?] [Dòi-chan tinh ý đấy nhỉ? Tôi thích những đứa trẻ nhạy bén như cô lắm.] Joseph đặt vỏ gối xuống sàn.
[Vậy thì vào trong đó nằm một lát nhé?] [Không!!!] Joseph cưỡng ép nhét Marianne đang vùng vẫy vào trong vỏ gối. Rồi anh kéo khóa lại.
[Tada! Vậy là món Há cảo Dòi đã hoàn thành!] Joseph reo lên với giọng phấn khích.
[Thả tôi ra! Cho tôi ra ngoài!] Marianne quẫy đạp điên cuồng bên trong vỏ gối. Joseph vừa ngắm nhìn chiếc gối đang ngọ nguậy dữ dội vừa nói: [Mà nghĩ lại thì, chỉ nhốt vào thôi thì chẳng có gì vui cả.] [Anh còn định làm cái quái gì nữa hả đồ khốn khiếp!!!] Marianne gào thét từ bên trong vỏ gối.
[Nên tôi đã chuẩn bị cái này.] Joseph lấy ra một cuốn sổ tay.
[Tôi tìm thấy cuốn nhật ký hồi cấp hai của Dòi-chan trong kho đấy.] (Cái... gì cơ???) Marianne sững sờ.
[Tôi cũng tò mò không biết trong này viết gì, nhưng nghĩ thầm đọc lén thì hơi quá đáng. Thế nên tôi nảy ra ý này, nếu đọc một cách đường hoàng trước mặt chính chủ thì chắc không sao đâu nhỉ?] [Cái loại lý lẽ chó má gì thế hả!!!] [Giờ tôi sẽ ngâm thơ đây, cô ở trong đó nghe cho kỹ nhé.] [Thằng khốn này!!! Anh mà đọc là tôi giết anh đấy!] Marianne cố gắng thoát ra khỏi vỏ gối nhưng không thể mở được khóa kéo đã bị khóa từ bên ngoài.
[Xem nào... bắt đầu đọc từ đâu đây nhỉ...] Joseph bắt đầu buổi "diễn ngâm".
*Bọ ngựa đực bị bọ ngựa cái ăn thịt Đã yêu. Và rồi chết đi.
Một tình yêu hiến dâng cả bản thân mình.
Tôi cũng muốn có một tình yêu như thế. * [Viết sau khi xem bọ ngựa à? Đáng yêu đấy chứ.] [Đừng có tự tiện đọc!!!] Mặc cho Marianne gào thét, Joseph vẫn tiếp tục đọc.
*Thời tiểu học thật thoải mái biết bao Trở thành học sinh cấp hai sao mà khó khăn thế này.
Ngày ấy thật tốt đẹp. * [Học sinh cấp hai mà nói gì thế này. Cứ như thể đã sống hết cả cuộc đời rồi không bằng.] Joseph vừa cười vừa nói.
[Đừng đọc! Đừng đọc nữa mà!!!] Joseph vẫn tiếp tục.
*Đã muốn ăn bít tết Nhưng lại đang ăn hamburger.
Tôi phải làm sao đây?
Phải chăng thực tại là thế này?
Nhưng hamburger cũng ngon mà. * [Có phải cô muốn ăn bít tết hamburger không? Tối nay tôi làm món đó cho nhé?] [Tôi không biết! Đừng đọc nữa!!!] [Xem nào, tiếp theo là...] [Tôi đã bảo đừng đọc rồi mà!!!] *Nếu đầu của mọi người biến thành su kem Thì con người sẽ trở nên thuần khiết chăng.
Nếu sống với cái đầu trắng muốt Thì thế gian đắng ngắt này cũng sẽ ngọt ngào hơn đôi chút. * [Ồ! Cái này được đấy. Viết tốt đấy chứ?] [Làm ơn dừng lại đi!!!] *Đuôi gấu trúc không phải màu đen mà là màu trắng Hơi bị sốc nha~ Thứ màu đen chính là ánh nhìn khi xem gấu trúc.
Nếu gấu Bắc Cực biến mất Thì sơn trắng lên con gấu là được mà nhỉ.
Nhưng đó cũng chỉ là một con gấu trắng muốt Chứ không phải gấu Bắc Cực. * [Cái này cũng hay nè? Dòi-chan đi làm nhà thơ được rồi đấy.] [... Dừng lại đi mà...] *Cái gọi là "tôi" là gì?
Một tôi luôn lo âu Một tôi luôn cố gượng cười Một tôi lén khóc giữa đêm khuya Tất cả đều là tôi.
Nếu chẳng biết gì về tôi Thì đừng có làm như hiểu tôi lắm.
Vì. Thật. Ghê. Tởm. * Đọc xong bài thơ, Joseph cười như điên dại.
[Ha ha ha!!! Ôi đau bụng quá!!!] Joseph ôm bụng vì quá buồn cười.
[Vì, thật, ghê, tởm, tại sao lại còn chấm dấu ở đây nữa chứ?] Joseph vừa cười vừa hét lên.
[Tôi sẽ giết anh!!!! Tôi sẽ giết chết anh!!!] Marianne quẫy đạp điên cuồng trong vỏ gối. Nhưng cô không tài nào thoát ra được.
[Cười chết mất thôi ha ha ha!!!! Khó thở quá, chắc chết vì cười mất... ha ha ha!!! Cứu tôi với!!! Ha ha ha!!!] Marianne điên cuồng vùng vẫy trong vỏ gối. Joseph cũng ngã lăn ra bên cạnh, ôm bụng cười ngặt nghẽo.
[Hức... a ha ha... buồn cười quá đi mất, suýt thì chết. Vậy tiếp theo là...] Sau khi đã bình tĩnh lại đôi chút, Joseph lại bắt đầu đọc tiếp.
Chuột Hamster giống như bánh gạo nếp vậy Nếu đem sưởi ấm con Hamster Đang ngậm đầy hạt hướng dương trong miệng Thì sẽ thành bánh gạo dâu hạt hướng dương. [............ Cái gì đây.] Nụ cười vụt tắt trên mặt Joseph. Marianne, người vừa nãy còn gào thét loạn xạ, cũng im bặt.
*Người mất đi đôi mắt có thể nhìn thấy giấc mơ không?
Tôi đã suy nghĩ về cuộc đời Bỏ con mèo vào máy ly tâm và... * [...... Máy ly... máy ly tâm?... Cái này rốt cuộc... là cái gì...] Joseph ngừng đọc và lật sang trang tiếp theo. Sau khi đọc nội dung trang đó, Joseph đóng cuốn sổ lại. Anh không nói thêm lời nào nữa.
Im lặng một hồi, Joseph nhìn về phía Marianne. Không có bất kỳ âm thanh nào phát ra từ bên trong vỏ gối. Joseph cảm thấy sợ hãi khi phải mở nó ra.
Anh chậm rãi kéo khóa. Bên trong, Marianne nằm im bất động. Joseph bế Marianne ra và đặt cô ngồi lên ghế sofa. Sau đó, anh cầm cuốn sổ một mình đi ra vườn.
Mảnh đất sau cơn mưa ngày hôm qua vẫn còn hơi ẩm ướt. Joseph lấy bật lửa ra và đốt cuốn sổ. Cuốn sổ cũ kỹ nhanh chóng bắt lửa và cháy rực. Nó biến thành tro bụi và biến mất trong nháy mắt.
Quay trở lại phòng khách, Joseph quỳ xuống trước mặt Marianne. Marianne không nói lời nào.
[........ Xin lỗi vì đã tự tiện xem.....] Joseph xin lỗi Marianne. Marianne vẫn im lặng.
Giống như cuốn sổ đã cháy thành tro, lòng tự trọng của Marianne dường như cũng đã bị thiêu rụi và tan biến.
Tối hôm đó, Joseph đã làm món bít tết hamburger. Anh cắt nhỏ miếng thịt và đút vào miệng Marianne. Marianne không nói một lời, chỉ lẳng lặng ăn.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn