Chương 287: Khách Hàng Là Thượng Đế
Ma kiếm nhưng Dũng giả lại chấp niệm · Calibus · 389 chương · ~27 phút đọc · Tạo 18/09/2026
Toàn chương Cho đến tận khoảnh khắc nắm đấm của Cream giáng xuống mặt bọn chúng, lũ tép riu đang gào thét như thể đây là nhà mình vẫn chẳng cảm nhận được gì.
Kẻ duy nhất cảm nhận được điều gì đó chính là gã hạng Bạch Kim kia. Cảm nhận được sức mạnh phá hoại đang đổ ập xuống nhắm thẳng vào mình, gã đang ba hoa bỗng kinh hãi nhảy dựng lên.
Oành!
Một sóng xung kích khủng khiếp tức thì làm rung chuyển cả một vùng. Tại vị trí cái bàn nơi bọn chúng vừa ngồi, một hố sâu hoắm hiện ra như thể vừa có một thiên thạch nhỏ rơi xuống.
"Ối giời ơi!"
Mảnh gỗ vỡ, mùn cưa và bụi đất bay mù mịt, cả quán rượu tầng 1 phút chốc trở nên hỗn loạn tơi bời. Từ đằng xa, tiếng kêu khóc thảm thiết của Keil dường như vang vọng lại.
Tất nhiên, nhờ sự điều tiết sức mạnh hoàn hảo của Cream nên không có ai thiệt mạng. Những kẻ không kịp né tránh đòn tấn công thì bị sóng xung kích hất văng, găm chặt vào khắp nơi trong quán rượu, còn đối tượng chính mà nắm đấm đó nhắm tới thì······.
Đang ngồi bệt dưới đất bên ngoài tâm vụ nổ với khuôn mặt trắng bệch. Dù gã đã né được đòn tấn công của Cream với tốc độ kinh hồn, nhưng cũng không thể ngăn được việc quần áo bị xé rách.
"Cái, cái gì thế này. Đây là······."
"Tốc độ thì đạt yêu cầu. Nhưng gan dạ thì hơi thiếu nhỉ."
Nếu bỏ qua những ký ức được tô hồng và nhìn nhận một cách khách quan, thực lực thời còn là con người của tôi không thể sánh bằng gã hạng Bạch Kim bóng bẩy kia. Thì đúng rồi, một người từ thế giới khác không có cheat thì mạnh lên cũng chỉ đến thế thôi.
Dù có học kiếm thuật nhưng sở trường của tôi vốn không phải là trực chiến mà thiên về chỉ huy và chiến lược hơn. Thực tế việc tôi đạt được hạng Vàng khi đó phần lớn là nhờ vào các thành tựu và hào quang của đồng đội.
Nhưng ít nhất, tôi chắc chắn cũng có những điểm hơn gã. Không, hơn rất nhiều là đằng khác.
"Thử thêm chút nữa xem nào."
Tiếc là không thể tự mình vận động cơ thể, nhưng cũng may là ở đây có một vị giáo quan tuyệt vời nhất thay tôi làm việc đó.
Cream, người đang ngồi xổm như một con mèo giữa đống bàn gỗ nát vụn, lại một lần nữa bật tung người lên. Lần này cô ấy di chuyển chậm hơn một chút, cố tình dùng tốc độ mà đối phương có thể phản ứng được.
Gã hạng Bạch Kim lúc đầu còn sợ hãi, nhưng khi thấy khí thế của Cream đã giảm bớt so với lúc nãy, giờ đây gã lại đang bùng cháy ý chí phản công. Đúng vậy, gã cũng là một mạo hiểm giả mà.
"Quán rượu của tôi! Không được!"
······Phía sau vang lên tiếng kêu gào vô cùng thảm thiết nhưng cứ coi như không nghe thấy đi.
Tôi thấy gã hạng Bạch Kim rút ra thứ gì đó từ sau lưng. Những mảnh ghép? Những thứ trông như những tấm sắt lớn nhanh chóng được lắp ráp lại dưới bàn tay của gã.
Đó là một chiếc Boomerang khổng lồ. Nó có hình dạng lưỡi kiếm cong như hình ảnh thường thấy về Boomerang, nhưng lại quá to và thô kệch để gọi là vũ khí ném.
Cầm một thứ vũ khí lửng lơ, không hẳn để cận chiến cũng chẳng hẳn để ném như vậy, lần này phía đối phương cũng lao về phía chúng tôi.
"······Hừ!"
Khuôn mặt gã méo mó vì sự nhục nhã đỏ bừng. Phải chăng gã cảm thấy xấu hổ vì dáng vẻ sợ hãi của mình lúc nãy?
Và lại một cú va chạm nữa.
Rầm!
"Khụ!"
Dù đã rút bớt sức mạnh nhưng lần này gã hạng Bạch Kim bị trúng trọn cú đấm của Cream, hộc máu rồi văng ra xa. Tuy nhiên, nhờ dùng thứ vũ khí kỳ dị kia làm khiên đỡ nên gã sớm lảo đảo đứng dậy được.
Quả nhiên vũ khí không phải là vật tầm thường. Chỉ có chủ nhân là tệ hại thôi. Tôi cảm thấy sự kỳ vọng vào hạng Bạch Kim tan biến trong nháy mắt.
"Lại, dám đụng đến Cale của Phi Tốc này sao······."
Hóa ra gã tên là như vậy. Cale hạng Bạch Kim đe dọa bằng giọng gầm gừ, nhưng vì gã đang nôn ra từng ngụm máu và phải chống vũ khí xuống đất như cây gậy để gượng đứng dậy nên chẳng có chút gì đáng sợ cả.
Nghĩa là, cái loại này chính là cấp độ mạo hiểm giả hạng cao nhất thời nay sao······. Thật là thất vọng quá đi mất. Hay là giết quách đi nhỉ? Để hắn khỏi làm nhục cái danh mạo hiểm giả nữa.
"Ấy chết, đại ca. Bình tĩnh lại đi!"
"Tránh ra! Gào ooooo!"
Trong lúc tôi còn đang phân vân ngắn ngủi như vậy, Cale gầm lên như con Choco rồi vung vũ khí lên. Chiếc Boomerang kiếm khổng lồ trong tay gã bắt đầu rung lên và gió bắt đầu tụ lại xung quanh.
Tôi cảm thấy sự kỳ vọng đã tắt ngấm bỗng nhen nhóm lại một chút. Đúng vậy, tuyệt chiêu mới là lãng mạn chứ.
Chỉ có điều thứ chúng tôi không tính đến là đây là quán rượu, hơn nữa còn là bên trong quán rượu của Hội Mạo Hiểm Giả. Dĩ nhiên bên trong một tòa nhà như thế này không phải là nơi thích hợp để sử dụng những kỹ năng to tát.
"Dừng lại, dừng lại ngay!"
Không chỉ vì những vật cản vướng víu xung quanh, mà quan trọng hơn cả là vì nó sẽ chọc giận chủ nhân của tòa nhà.
Trước khi gã hạng Bạch Kim đang mờ mắt vì giận dữ kịp tung ra tuyệt chiêu một cách mù quáng bên trong tòa nhà, chủ nhân của quán rượu này, bartender, đồng thời là chi nhánh trưởng Keil đã can thiệp.
Gã kia vì mải tập trung tích tụ khí lực cho tuyệt chiêu nên cơ thể không thể cử động. Keil lẻn ra sau lưng gã như một sát thủ rồi tung một cú đánh vào gáy khiến gã ngất lịm ngay tức khắc.
"Phù, phù······. Dũng sĩ. Tôi không biết có chuyện gì nhưng xin hãy bình tĩnh lại."
Phía chúng tôi cũng có vài mạo hiểm giả đã giải nghệ đang la cà ở quán rượu đứng ra ngăn cản. Nhưng bọn chúng chẳng dám chạm vào người chúng tôi mà chỉ lo lắng đứng nhìn.
Cale vì không biết thân phận của chúng tôi nên mới dám đối đầu, nhưng Keil và đồng bọn thì biết rõ. Bọn chúng biết chúng tôi ngang ngược đến mức nào, và cũng mạnh đến nhường nào.
Ở dị giới, cuối cùng sức mạnh vẫn là trên hết. Dù chúng tôi có hành xử theo ý mình, chừng nào không có kẻ mạnh nào ngăn cản được thì chẳng ai có thể làm gì chúng tôi cả.
"······Giờ các người đã bình tĩnh lại chưa?"
"Ơ kìa, câu đó có ý gì vậy? Chẳng lẽ ngươi định bảo chúng tôi bị cảm xúc chi phối đến mức không phân biệt được trời đất mà làm loạn sao?"
"Không, không. Tôi không có ý đó!"
Sau khi giao phó Cale đã ngất xỉu cho đám đàn em của gã, Keil tiến về phía chúng tôi, nhìn quán rượu tan hoang mà thở dài thườn thượt.
Thật sự là một đống hỗn độn. Bàn ghế bị lật nhào, vỡ vụn đã đành, dư chấn từ cú va chạm giữa Cream và Cale còn khiến một mảng tường quán rượu bị giật phăng, để lộ rõ mồn một khung cảnh bên ngoài.
Hầu hết mọi người đã bỏ chạy, nhưng vẫn còn cảm nhận được ánh mắt của vài mạo hiểm giả mới vào nghề liều lĩnh và dũng cảm cùng những người dân xung quanh đang nhìn vào đây. Keil thở dài một lần nữa rồi nói.
"Trước tiên chúng ta lên lầu nói chuyện được không?"
"Nghĩa là······."
Phải chăng chấn động từ tầng dưới đã truyền lên tận đây. Phòng làm việc của chi nhánh trưởng Hội Mạo Hiểm Giả vốn đã là một đống hỗn độn ngay cả trước khi chúng tôi làm gì.
Chắc là chồng hồ sơ trên bàn đã đổ ụp xuống rồi. Với khuôn mặt tối sầm, Keil dọn dẹp đống giấy tờ vương vãi trên sàn rồi mời chúng tôi ngồi vào chỗ thích hợp.
"Việc các người gây ra đống hỗn loạn ở dưới kia, chỉ đơn giản là để thử xem trình độ của mạo hiểm giả hạng Bạch Kim dạo này thế nào thôi sao?"
"Đúng vậy, hiểu nhanh đấy."
"□□□······."
Keil lẩm bẩm điều gì đó trong miệng. Nhưng vì gã cố tình nói nhịu đi nên tôi không thể nghe rõ gã đã nói chính xác điều gì. Chậc, tiếc thật.
"Tôi hiểu rồi. Vậy thì việc hậu sự······."
"Khoan đã. Chuyện đó chỉ là một sự cố nhỏ thôi. Chẳng lẽ chúng tôi đến Hội Mạo Hiểm Giả chỉ vì chuyện vặt vãnh đó sao?"
"Sự cố nhỏ, phù······. Vâng, vậy các người đến đây có việc gì?"
Dù chúng tôi đã gây ra đống hỗn loạn đó, Keil vẫn cố nặn ra một nụ cười dù cơ mặt đang giật giật, đón tiếp chúng tôi một cách thân thiện nhất có thể.
Nghề dịch vụ, hay đúng hơn là tư duy của một kẻ ở thế yếu. Dù kỹ thuật đối nhân xử thế ở dị giới thời trung cổ này chưa thể phát triển đến mức đó, nhưng lưỡi kiếm kề ngay trước mắt luôn dạy cho kẻ dã man biết thế nào là lễ độ.
Và Keil là một người quá thông minh để có thể dự đoán được chuyện gì sẽ xảy ra nếu chúng tôi thực sự muốn làm loạn.
"Chúng tôi đến để nhận phần thưởng."
"Dạ? Phần thưởng sao?"
"Chiến dịch thảo phạt Ám Hắc Giáo Đoàn ấy. Nếu thần dụ đã ban xuống thì chắc ngươi cũng biết ai là nhân vật chính rồi chứ."
Dù việc một Ma kiếm bàn chuyện lời thần dạy nghe thật nực cười, nhưng nhân vật chính dĩ nhiên là chúng tôi. Và chúng tôi cũng có quyền chính đáng để nhận thù lao cho việc đó.
Đặc biệt là chúng tôi còn có lời hứa riêng với Tử tước Hire nữa. Tuy nhiên, trước lời tôi nói, Keil lộ vẻ khó xử và gãi đầu.
"Chuyện đó······ chiến dịch lần này không phải do phía chúng tôi phát động nên······."
"Thế nên không trả được chứ gì?"
"Không, không! Ý tôi không phải vậy. Dù sao thì bên tổng quản đội viễn chinh lần này là gia tộc Tử tước Hire, nên xin hãy đợi một lát, tôi sẽ đích thân liên lạc với bên đó."
Lẽ dĩ nhiên, việc nhận được dịch vụ như thế này cũng là nhờ chúng tôi là những kẻ mạnh vượt xa quy chuẩn của một mạo hiểm giả.
Dù không nhìn thấy nhưng tôi vẫn kiêu ngạo gật đầu, Keil khẽ cúi chào rồi bắt đầu di chuyển bận rộn, để chúng tôi ngồi lại đó.
Chà, vốn dĩ Hội Mạo Hiểm Giả và gia tộc lãnh chúa luôn có mối quan hệ mật thiết, vị trí địa lý cũng gần nhau, và quan trọng hơn cả là nhân vật liên quan lại là Dũng sĩ.
Tử tước chắc chắn cũng sẽ gạt bỏ mọi công việc để ưu tiên xử lý chuyện của chúng tôi, nên chắc cũng không phải chờ lâu đâu.
"Mà, cho tôi hỏi một câu này được không······."
"Hửm? Lại chuyện gì nữa."
"Chuyện lần này, thực sự chỉ đơn giản là để thử trình độ mạo hiểm giả thôi sao?"
"Đã bảo là vậy mà. Ngươi muốn nghe câu trả lời thế nào nữa?"
Đang nghỉ ngơi mà cứ làm phiền mãi. Cảm nhận được sự bực bội trong giọng nói của tôi, Keil khúm núm nhưng vẫn không rời khỏi chỗ chúng tôi.
"Chỉ là vì đối thủ lại chính là Cale của Phi Tốc."
"Thì sao?"
Vừa mới so tay xong thấy cũng thường thôi mà. Hắn là kẻ đặc biệt nổi tiếng hay ghê gớm lắm à?
"Ở vùng này thì đây là chuyện khá nổi tiếng. Như ngài đã biết, việc Zac đạt đến hạng Bạch Kim chỉ là chuyện mới gần đây thôi đúng không? Và ai cũng biết việc đó xảy ra là do một sự cố nào đó."
Tôi thoáng hồi tưởng lại ký ức. Đúng rồi, đợt sóng quái vật. Zac đã ra trận để thảo phạt quái vật rồi bị vây hãm, chính tại đó thân phận của Emily được tiết lộ và hắn đã có được sức mạnh mới.
Khoan đã, nghĩ lại thì tôi có nghe nói cũng có một mạo hiểm giả hạng Bạch Kim tham gia vào nhiệm vụ thảo phạt đó.
"Cale của Phi Tốc cũng là một trong những mạo hiểm giả tham gia vào nhiệm vụ thảo phạt đó. Và khi tình hình trở nên vượt quá khả năng kiểm soát, hắn là kẻ đầu tiên bỏ chạy. Bỏ mặc các đồng đội khác."
Tôi không biết là còn có chuyện hậu trường như vậy đấy. Chà, mạo hiểm giả vốn dĩ là cái nghề chỉ có cái tên là lãng mạn còn hiện thực thì bẩn thỉu, ai cũng biết điều đó mà.
Bản thân cái nghề mạo hiểm giả vốn là nghề ăn cơm bằng lưỡi kiếm nên tư cách đạo đức thường khá tệ. Đến mức có câu đùa phổ biến rằng kẻ thù thực sự gặp trong hầm ngục không phải là quái vật mà là các đồng đội mạo hiểm giả.
"Thế nên sau khi Zac sống sót trở về, mối quan hệ của hai người họ trở nên tồi tệ nhất. Hơn nữa Zac còn thăng hạng Bạch Kim nhanh một cách bất thường nữa chứ······."
"Hừm."
Chẳng cần nói cũng thấy rõ cái cảnh tượng hỗn loạn đó rồi. Tất nhiên, dù thế nào thì cũng không thể bằng cái đống hỗn độn mà chúng tôi vừa tạo ra đâu! Trong lúc đang tạm rời xa chủ đề chính để tán gẫu, Keil bỗng nghiêng đầu hỏi.
"Ơ kìa. Nhắc mới nhớ, Zac không đi cùng các người sao?"
Tôi thoáng nhớ lại dáng vẻ cuối cùng của Zac. Cũng đã qua một thời gian rồi, chắc hắn cũng tỉnh táo lại rồi chứ nhỉ. Hoặc cũng có thể vẫn đang phát điên. Dù sao thì, khác với Cream, tôi không còn mấy quan tâm nữa.
Dù nguyên nhân là gì thì kết quả là Zac đã bị Emily nuốt chửng rồi. Vậy là xong chuyện. Hắn có tự sát, phát điên hay tự vực dậy bản thân thì đó không còn là việc tôi phải bận tâm nữa.
"Chà, chuyện đó tôi cũng cần phải biết sao?"
Khi tôi thốt ra bằng giọng gắt gỏng, Keil liền cúi đầu. Việc một mạo hiểm giả đi cùng Dũng sĩ mất tích. Chắc hẳn trong đầu gã đang đoán già đoán non về cái chết của hắn rồi.
Tôi cố tình không nói gì để gã càng thêm hiểu lầm. Sự im lặng gượng gạo kéo dài một lúc, rồi bị cắt đứt khi có người khác bước vào phòng làm việc.
"Đã có câu trả lời từ Tử tước phu nhân!"

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn