Chương 329: Chương 324. Hội đồng quản trị
Tôi trở thành một con Rồng trong thế giới Cyberpunk · Giaheo2907 · 369 chương · ~30 phút đọc · Tạo 02/09/2026
Tập 3 Cùng với một Isaac đã hoàn toàn quy phục và thức tỉnh, cô bắt đầu rảo bước khắp Icebox để tìm kiếm những "kho thông tin" còn sót lại.
Đáng ra cô định hỏi những kho thông tin ở cùng phòng với Isaac, nhưng vì anh ta đã xuống tay sát hại sạch bách nên bắt buộc phải tìm kiếm những người mới.
Thật may là không lâu sau đã tìm thấy.
Hầu hết đều là những kẻ đang hấp hối, nhưng nhờ ống thuốc gây tê mà Serena mang theo, họ đã tạm thời rơi vào trạng thái có thể giao tiếp được, giúp cô thành công khai thác thông tin.
Và nhờ người đó tình cờ lại là cai ngục của Icebox, cô đã thu thập được một lượng thông tin tương đối chất lượng.
Sự vụ lần này đúng là do phía chính phủ dàn dựng, đáng ra họ định dùng thuốc độc hoặc xả khí ga để kết liễu các tù nhân.
Thế nhưng xem chừng họ muốn sát hại sạch toàn bộ cai ngục của Icebox rồi mới hoàn toàn chôn vùi vụ việc này vào bóng tối.
Nhìn cảnh lũ Chimera vốn dĩ chỉ giết người nay lại điên cuồng ngấu nghiến xác chết, gặm nhấm đến tận xương tủy xơi tái mọi thứ thì điều đó lại càng thêm phần chắc chắn.
Ngoài ra, với sự trợ giúp của Arcana, cô đã xác nhận được một công ty dọn dẹp quy mô trung bình thình lình xuất hiện dưới dạng nhà thầu phụ của một doanh nghiệp thường xuyên nhận tài trợ từ ngân sách chính phủ.
Có lẽ bọn chúng định giao phó công tác dọn dẹp chiến trường lần này cho bên đó.
Tuy nhiên, vấn đề nan giải là hoàn toàn không thể thấu tỏ mục đích chính phủ muốn chiếm dụng Icebox này để làm gì.
Quản ngục trưởng của Icebox thì đã bị nuốt chửng chỉ còn trơ lại đống tro xương, còn vài kẻ hiếm hoi giữ được hơi tàn thì lại không đủ thẩm quyền để tiếp cận loại thông tin mật đó.
Về điểm này cô cũng đã thử nhờ Arcana hỗ trợ, nhưng nhận được lời khẳng định chắc nịch rằng ít nhất là trong không gian mạng hoàn toàn không lưu lại bất kỳ manh mối nào.
Phòng hờ bất trắc cô cũng cậy nhờ cả Angela, kết quả nhận về cũng chẳng hoán đổi là bao. Thế nhưng Angela lại bổ sung thêm một câu nói mà Arcana đã không chủ động nhắc tới.
[Nếu tiến hành lặn vào Abyss, biết đâu chừng sẽ tìm thấy thông tin mà chính phủ đang che giấu.] Đó là một ý tưởng tương đối mạo hiểm.
Thế nhưng hoàn toàn không phải là bất khả thi.
Mảnh vỡ mà Enoch từng bất chấp dấn thân vào chiến trường để mang về trong quá khứ, chính tại nơi đó có chứa một cửa sau dẫn thẳng đến Abyss, vậy nên chỉ cần quyết tâm là họ có thể lặn vào Abyss bất cứ lúc nào.
Chẳng qua hiện tại tình thế không cho phép và cũng không có thời gian nên cô mới chưa thực hiện mà thôi, chứ nếu thực sự cần thiết thì biết đâu cô đã thử dùng đến rồi.
Thế nhưng liệu thời điểm thích hợp có phải là ngay lúc này hay không, cô vẫn khẽ nghiêng đầu băn khoăn.
Dẫu biết chính phủ sẽ chiếm dụng Icebox cho một mục đích đặc biệt nào đó, nhưng cô nhận định việc chấp nhận hiểm nguy để lặn vào Abyss chỉ để điều tra chuyện này là không đáng.
Tuy vậy ở một phương diện khác, cô thầm nghĩ bản thân bắt buộc phải thấu tỏ lý do chính phủ chấp nhận gánh vác rủi ro lớn đến mức này để dọn dẹp Icebox.
Dòng suy nghĩ này thiên về trực giác và bản năng nhiều hơn.
Những người thấu tỏ sự vụ lần này như Angela, Arcana hay Serena đều đồng tình rằng việc dấn thân vào Abyss là quá mức cần thiết, thế nhưng trực giác của Swoo lại mách bảo phải đào sâu thêm nữa.
Có điều, sự vụ lần này bản thân Swoo lại hoàn toàn bất lực.
Bởi lẽ cô vốn chẳng có chút năng lực nào trong mảng giám sát mạng.
Chính vì lẽ đó, cô không thể tùy tiện mở lời bắt ai đó phải dấn thân vào cõi Abyss nguy hiểm thay mình được.
'Nan giải thật sự.'
Cứ liên tục chìm trong dòng suy ngẫm như vậy một hồi lâu rồi dắt Isaac bước ra ngoài, cô thình lình được chào đón bởi hình bóng Kaiser đang ngồi chễm chệ trên đống vật liệu xây dựng cùng đám phóng viên để thưởng thức hamburger.
"Giải quyết xong xuôi mọi sự rồi chứ?"
Serena lập tức bị thu hút bởi khung cảnh kỳ dị đó trước tiên, nhưng trong mắt Swoo lúc này chỉ hiện lên mỗi chiếc hamburger mà Kaiser đang cầm trên tay.
"Phần bánh trông có vẻ ngon đấy. Ông mua hamburger ở đâu thế?"
"Ta mua ở một cửa hàng ngay gần đây thôi. Là tiệm kinh doanh cá thể nhưng chất lượng ổn hơn ta tưởng."
Nói rồi, Kaiser khẽ vén lớp áo khoác dáng dài của mình lên, rút ra năm túi hamburger rồi đưa qua.
"Dĩ nhiên là có cả phần của nhóc rồi."
"Có dưa chuột muối không?"
"Ta bảo họ bỏ ra rồi."
"Vậy ta xin phép."
Swoo nhanh nhảu chạy lại đón lấy túi hamburger rồi hít hà một hơi thật sâu để tận hưởng hương vị.
"Mùi hương đạt chuẩn rồi đấy."
"Hương vị cũng tương đối ổn. Mỗi tội phần thịt kẹp bị nướng hơi quá lửa một chút nên có phần đáng tiếc, chứ nếu kiểm tra nhiệt độ chuẩn xác thì lượng nước thịt bên trong chắc chắn sẽ vô cùng đậm đà. Lát nữa trên đường về nhóc ghé qua góp ý cho họ vài câu đi."
Khẽ gật đầu qua loa, Swoo lộ ra một vẻ mặt vô cùng hớn hở rồi ngồi xuống ngay cạnh Kaiser, bắt đầu chuyên tâm thưởng thức chiếc hamburger.
'Ôi, nhức đầu quá đi mất...'
Serena vừa dắt Isaac bước ra vừa bất lực đưa tay vuốt mặt, sau đó khẽ hất cằm ra hiệu cho anh ta.
"Mấy anh phóng viên có mua sẵn nước kìa. Mau lau sạch đống máu trên người đi, bốc mùi quá rồi đấy."
"... Vâng."
Isaac lúc này cũng ở trong trạng thái ngơ ngác tột độ.
Cách đây không lâu anh ta còn đang đơm đơm đề phòng xung quanh với khí thế sẵn sàng bán rẻ linh hồn cho ác quỷ, thế mà vừa bước chân ra ngoài một cái đã thấy thực thể mạnh mẽ nhất Eden đang ngồi chễm chệ ở đó.
Cảm thấy có chút hụt hẫng, anh ta dứt khoát dội đống nước do các phóng viên chuẩn bị lên đầu.
Trong khi đó, Swoo sau khi đã nhanh chóng giải quyết xong xuôi chiếc hamburger liền đưa mắt nhìn chằm chằm vào Kaiser.
Khẽ liếc nhìn Swoo một cái, Kaiser vừa bóc lớp giấy gói của chiếc hamburger thứ tám vừa lên tiếng hỏi:
"Gương mặt nhóc trông như đang ôm giữ nỗi niềm nan giải gì đúng không."
"Giữa trực giác và lý trí, ông thường chọn tuân theo cái nào trước?"
"Trực giác."
"Ta còn chưa kịp giải thích rõ tình hình hiện tại ra sao mà."
"Dẫu vậy thì chọn tuân theo trực giác vẫn tốt hơn."
"Vậy sao? Vì cớ gì chứ?"
Bàn tay trái của Kaiser khẽ chỉ về phía đám phóng viên đang ngồi kề cận bên cạnh.
Trước cái chỉ tay đó, đám phóng viên thình lình giật nảy mình kinh hãi rồi run rẩy bần bật. Bởi vì họ đã được tận mắt chứng kiến cảnh tượng ông dùng một ngón tay duy nhất để bắn hạ đống quái vật bò ra từ Icebox khi nãy.
Thế nhưng Swoo nhận định Kaiser tuyệt đối sẽ không xuống tay sát hại đám phóng viên nên cô hoàn toàn chẳng bộc lộ chút phản ứng nào.
"Thành thật mà nói, nhóc hay ta liệu có thể được coi là cùng một chủng loại con người với đám sinh vật kia không?"
"Điều đó thì đúng."
"Những thực thể như chúng ta bắt buộc phải đặt niềm tin vào trực giác nhiều hơn."
"Thế nhưng đây lại là sự vụ bản thân ta hoàn toàn bất lực."
"Chính vì vậy mới cần đến đồng đội chứ."
"Đồng đội có nguy cơ phải bỏ mạng đấy."
"Một khi đã chủ động dấn thân vào cái chiến trường đẫm máu này, ta nhận định họ chắc chắn đã sớm chuẩn bị sẵn sàng tâm lý rồi chứ. Nếu không sở hữu ngần ấy quyết tâm, cứ thẳng tay vứt bỏ đi."
"Nhưng ta lại khao khát bảo bọc cho họ."
"Ta không bàn về dòng suy nghĩ của nhóc, thứ ta đang nhắc tới chính là lòng quyết tâm của đồng đội nhóc kìa."
Chớp chớp mắt một hồi, Swoo khẽ quay đầu lại nhìn. Nơi đó, Serena đang rơi vào trạng thái đắn đo suy nghĩ cực kỳ nghiêm túc xem bản thân có nên châm một điếu thuốc lá hay không.
"Serena."
"Gì?."
"Cô có sẵn lòng chấp nhận cái chết để bảo vệ cho Sena không?"
"Có."
Một câu trả lời lập tức được thốt ra. Hoàn toàn không một chút chần chừ do dự, ngược lại cô còn lộ ra một biểu cảm hệt như muốn hỏi tại sao lại đi gặng hỏi một điều hiển nhiên đến như vậy.
"Nếu chỉ để lại một mình Sena cô độc trên đời thì cô ấy sẽ buồn chán lắm."
"Người ta vẫn thường bảo thà sống khổ sống sở còn hơn chết vinh mà. Dẫu bản thân chưa từng trải qua cái chết nên không rõ ràng, nhưng tôi nhận định câu nói đó hoàn toàn không sai."
"Thế nhưng tại sao Serena lại sẵn sàng đổi mạng chứ?"
Lần này cô khẽ ngập ngừng một thoáng. Tuy nhiên, sự ngập ngừng đó quyết không phải vì do dự, mà xem chừng là do có chút ngượng ngùng thì đúng hơn.
"Bởi vì đối với tôi... cô ấy có phần trân quý hơn chính bản thân mình."
Vừa vặn lúc đó, Kaiser đưa qua một lon cola. Sau khi uống một hơi thật sảng khoái, Swoo lại quay sang nhìn Kaiser.
"Đồng đội của nhóc đều đang đặt niềm tin vào nhóc, vậy nên nếu bản thân nhóc lại không tin tưởng họ thì thật là khiếm nhã đấy."
"Kaiser trước đây cũng từng có đồng đội sao?"
Khẽ bật cười trừ, Kaiser ngoạm một miếng hamburger thật lớn. Đó là một cú ngoạm khổng lồ đến mức nuốt gọn nửa chiếc bánh trong nháy mắt.
Và rồi ông hoàn toàn không đưa ra bất kỳ câu trả lời nào.
Thế nhưng sự im lặng đó lại chính là lời đáp rõ ràng nhất.
Một câu chuyện mà cô chưa từng được biết đến trong trò chơi thuở trước. Biết đâu chừng đây chính là lý do khiến Kaiser luôn ôm giữ sự ám ảnh điên cuồng với chiến tranh.
"Hãy tin tưởng đồng đội của mình đi. Chỉ cần có ít nhất một người gửi gắm niềm tin vào họ, cái chết đó quyết không phải là một cái chết vô nghĩa."
Swoo cũng không đáp lời mà thay vào đó là ngoạm một miếng hamburger thật to. Tuy nhiên so với Kaiser thì cái miếng ngoạm đó chẳng khác nào chim sẻ mổ thóc cả.
Phải đợi đến khi giải quyết sạch sẽ ba chiếc hamburger, Swoo mới lộ ra vẻ mặt vô cùng mãn nguyện rồi đứng dậy.
"Ta dùng bữa xong rồi."
"Nhóc định ghé qua góp ý cho bên tiệm trên đường về chứ?"
"Xem chừng vì quá bận rộn nên họ mới để lửa quá to như vậy. Đã thế này thì đành chịu vậy thôi, lần tới khi gọi món bắt buộc phải chủ động yêu cầu họ nướng tái phần thịt kẹp hơn một chút vậy."
Tống nốt phần hamburger còn lại vào miệng, Kaiser khẽ gật đầu đồng ý với vẻ tiếc nuối:
"Cái thời buổi kiếm sống gian nan này thì đành phải chấp nhận thôi."
"Lời khuyên của ông cũng giúp ích cho ta nhiều lắm. Xin cảm ơn nhé. Lần tới tôi sẽ bao."
"Liệu có lần tới thật sao?"
Trước câu gặng hỏi đầy ẩn ý của Kaiser, Swoo vẫn thản nhiên gật đầu xác nhận:
"Ừm, chắc chắn có."
"Nếu đã vậy thì ta sẽ mong chờ đấy."
'Có bao một bữa thì suy cho cùng chẳng phải cũng chỉ là hamburger thôi sao.'
Serena đứng bên cạnh thầm đánh giá như vậy, nhưng cô quyết không để lộ ra ngoài mặt.
Chỉ mới tưởng tượng đến viễn cảnh hai con quái vật này song hành cùng nhau để đàn áp kẻ khác trong tương lai là cái dạ dày của cô đã bắt đầu quặn đau rồi.
"Đi thôi, Serena."
"Đi đâu thế?"
"Về văn phòng làm việc."
"Isaac Evan cũng đi cùng luôn sao?"
"Không, ta sẽ đưa Isaac về nhà trước tiên."
"Vậy là cô quyết định giao phó việc lấy lời khai cho Công ty Luật Eterno rồi nhỉ."
"Ừm. Bên đó có cả Honoka nữa nên ta sẽ nhờ họ đứng ra bảo bọc cho Isaac cùng gia đình anh ta luôn."
Một khi thông tin Isaac còn sống và chuẩn bị đứng ra làm chứng bị rò rỉ, phía chính phủ quyết không thể nào ngồi yên chịu trận được.
"Thế tại sao lại phải về văn phòng chứ?"
"Để chuẩn bị một chút cho cuộc họp Hội đồng quản trị, và cũng để chuẩn bị điều tra xem tại sao sự vụ lần này lại xảy ra nữa. Đi chung đi. Sau khi giải quyết xong xuôi mọi việc ta sẽ đưa cô về nhà."
"... Thôi được, nếu cô đã có nhã ý đưa tôi về."
"... Cô bảo là về văn phòng cơ mà. Văn phòng... Chỗ này mà là văn ph- Ơ... Aaa, cái tên khốn này thật chứ."
Serena đưa mắt lườm quýt Swoo với một diện mạo trông hệt như bị già đi thêm năm tuổi.
Thế nhưng Swoo vẫn duy trì vẻ thản nhiên như không.
"Thì đúng là văn phòng làm việc còn gì."
"Vấn đề nằm ở chỗ đây hoàn toàn không phải là văn phòng của cô cơ mà."
"Ta làm gì có văn phòng riêng đâu. Bọn ta chỉ sở hữu văn phòng thám tử chung thôi."
"Thì cũng như nhau cả..."
"Mà khoan đã, tại sao các người lại tự tiện kéo đến tận văn phòng của tôi để cãi vã vậy hả?"
Xen giữa chuỗi đối thoại của Serena và Swoo là tiếng nói của vị chủ nhân thực sự của căn phòng này.
"Lâu rồi không gặp nhé, Lucian."
"... Sao thế, lại đến để chuyển phát thư từ nữa à?"
"A, đúng rồi."
"A, đúng rồi? A, ĐÚNG RỒI???"
"Đùa tí thôi. Ta có mang theo mà."
Thực chất bản thân cô cũng hoàn toàn không hay biết món đồ đó đã được cất kỹ trong túi áo ngực từ trước. Swoo lóng ngóng rút bức thư của Irina ra rồi bàn giao cho Lucian.
"Cái đồ điên này, tại sao đến tận bây giờ cô mới chịu chuyển giao hả?"
"Do hồi trước ta lỡ quên khuấy mất việc phải đưa thôi."
"Không, ý tôi muốn hỏi là tại sao cô lại căn đúng cái lúc tôi đang đứng sừng sững ngay bên cạnh để đưa cơ chứ."
Chứng kiến cảnh tượng đó, Irina đang ngồi kề cận bên cạnh thình lình nổi đóa lên.
"... Mọi người ơi, trước tiên thì... chúng ta tạm gác lại chuyện phiếm qua một bên và cùng lắng nghe lời giải thích xem tại sao lại tập hợp tại nơi này được không?"
Angela, người vừa tỉnh giấc sau cơn ngủ mê đã thấy mình đang nằm ở một nơi hoàn toàn xa lạ và đang vô cùng hoang mang, vội vã lên tiếng để xoa dịu cục diện hỗn loạn.
Cứ như vậy, tổng số nhân sự tập hợp bên trong văn phòng của Lucian lúc này bao gồm Serena, Angela, Swoo, cộng thêm hai nhân vật có sẵn là Irina và Lucian, tổng cộng là năm người.
Đưa mắt đảo quanh một lượt căn phòng làm việc thình lình trở nên chật chội náo nhiệt, Lucian rút một điếu thuốc lá ngậm vào miệng.
"... Cứ mỗi lần dính dáng đến cái thực thể kia là y như rằng đầu óc lại trở nên quay cuồng điên đảo thế này."
Tạch.
Một đốm lửa thình lình nhen nhóm giữa hư không rồi châm ngọn cho điếu thuốc của Lucian.
"Ta tập hợp mọi người lại đây là vì có một sự vụ tương đối trọng đại."
"Đừng nói nhảm nữa mà hãy mau chóng đi thẳng vào vấn đề—"
"Ở đây có ai sẵn lòng dấn thân vào Abyss không?"
Một bầu không khí im lặng đến nổi da gà thình lình bao trùm khắp căn phòng.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn