Chương 339: Chương 334. Abyss, truy vết, và chiến tranh
Tôi trở thành một con Rồng trong thế giới Cyberpunk · Giaheo2907 · 369 chương · ~28 phút đọc · Tạo 02/09/2026
Tập 3 Ngày Beatrice nổ súng bắn chết Anastasia.
Thi thể của bà ta dĩ nhiên được giao cho vị Connector từng làm việc cùng họ.
Tuy không phải giết theo ủy thác, nhưng vì nghĩ rằng thế nào cũng sẽ có ủy thác tìm đến nên họ đã chủ động giải quyết trước công việc.
Thế nhưng chẳng hề có bất kỳ ủy thác nào gửi đến.
Bởi lẽ Cuộc chiến Abyss đã bùng nổ ngay sau đó.
Qua đó, họ mới vỡ lẽ ra rằng thân xác của Anastasia thực chất chỉ là một cơ thể máy. Cuộc chiến ngày càng leo thang khốc liệt, phe con người dần rơi vào thế thất thoái.
Cuối cùng, Beatrice cùng các đồng đội đã đứng ra hộ tống Arcana — một AI có thể đánh đuổi đám AI khác — đến nơi an toàn. Nhờ có sự hỗ trợ của Arcana, họ đã thành công quét sạch toàn bộ AI vào Abyss.
Kết quả là Beatrice trở thành một huyền thoại của Eden, còn người đồng đội Salvador thì độc hành sống sót trong thế giới mà cô để lại, chầm chậm tàn lụi theo thời gian.
Những người khác đều nghĩ chiến tranh đã kết thúc, thế nhưng đối với ông, cuộc chiến ấy vẫn đang ở giai đoạn khốc liệt nhất.
Biết rằng Anastasia — kẻ khơi mào chiến tranh và sát hại toàn bộ đồng đội của mình — vẫn còn sống sót, ông làm sao có thể thảnh thơi an lòng.
Cùng lúc đó, nỗi trầm âu và sự tự dằn dỗi khi bị bỏ lại một mình trong thế giới mà mọi người đã rời đi dần đẩy ông đến bờ vực thẳm.
Cứ thế chìm đắm trong rượu men, chất cấm, bạo lực và lấy công việc sát thủ làm sinh kế chính, cho đến một ngày nọ.
Salvador vô tình phát hiện ra Anastasia tại một hẻm nhỏ hẻo lánh ở Westtown.
Đó chính là Anastasia mà năm xưa Beatrice từng nổ súng bắn xuyên tim. Dẫu biết rõ đó không phải thân xác con người mà chỉ là cơ thể máy, dẫu thừa hiểu cơ thể máy này giờ đã vô dụng và chẳng còn ý nghĩa gì... nhưng những gì lý trí thấu hiểu lại hoàn toàn khác với cảm xúc trong lòng.
Cứ thế, Salvador tiến lại gần chỉ để trút giận mà chẳng hề mảy may suy nghĩ xem tại sao cơ thể máy của Anastasia lại xuất hiện tại nơi này.
"... Giết tôi thì ông mới nguôi giận sao?"
Cơ thể máy đó cất lời.
"Ta nói điều này có hơi buồn cười, nhưng dường như bản thể ta ở hiện tại đã tiêu hủy đống ký ức vô dụng trong quá khứ. Ngẫu nhiên làm sao, đống ký ức bị tiêu hủy đó lại chảy về phía này. Có lẽ bản thể đã nhận định cơ thể máy này đã chết nên mới truyền dữ liệu rác bỏ đi sang..."
Các cơ thể máy vốn dùng chung một bộ não. Đó không phải kiểu thay thế tháo lắp não bộ, mà là vận hành cơ thể máy dựa trên một máy chủ trung tâm đặt ở một nơi cố định.
Cơ thể máy đứng trước mặt Salvador khi ấy là một thực thể từng kết nối với máy chủ đó rồi bị ngắt kết nối. Hơn nữa, nó bị ngắt kết nối trong tình trạng nhồi nhét vẹn nguyên toàn bộ ký ức của cô ta thời còn làm Tổng đốc lẫn thời còn là 'Anastasia'.
"Nhờ vậy mà ta mới có thể giúp đỡ ông, Salvador Ortega."
Giữa đám tàn tro nguội lạnh, một mồi lửa lại bùng cháy.
"Tôi chẳng thể ngờ bản thể tôi ở tương lai lại biến chất thảm hại đến mức này. Bà ta đã quá tham lam. Tham lam đến mức khiến ta nghĩ rằng bản thân cần phải tiêu diệt bản thể ở tương lai. Thế nên đây là thương vụ tôi giúp ông, và ông cũng giúp tôi. Sao nào, có muốn hợp tác làm một vụ không?"
Kể từ ngày hôm đó, Salvador đã tích lũy từng bước để gầy dựng nền tảng hoạt động với tư cách là một Connector.
Và rồi, nhờ sự móc nối với ECPD cùng sự viện trợ từ các lính đánh thuê hạng nhất, ông đã bắt đầu một cuộc đời mới dưới danh nghĩa Connector.
Cho đến tận lúc đó, Salvador vẫn căm hờn Anastasia thấu xương. Giờ nghĩ lại thấy thật ngốc nghếch, nhưng vào thời điểm ấy, ông cần một đối tượng để đổ lỗi và oán trách.
Và kẻ đó chính là Anastasia.
Thế nhưng cô ta lại thản nhiên đón nhận sự căm hờn của Salvador như thể đó là điều hiển nhiên. Thậm chí cô ta còn coi việc bị chửi rủa làm động lực, giải quyết công việc một cách nhanh chóng và chính xác, không ngừng phô diễn năng lực của mình.
"Mỗi lần nhìn cô, ta lại nhớ về ngày xưa mà thấy ngượng ngùng."
"Hồi đó ông đúng là hơi nông nổi thật."
Xoắn xoắn lọn tóc vàng, Anastasia bật cười.
"Một thời gian thấy ông sống ra dáng con người rồi, thế mà đến cuối đời lại làm cái trò gì thế này?"
So với quá khứ, cô ta hoàn toàn chẳng hề già đi.
Cơ thể máy do Anastasia tạo ra không bị lão hóa. Cô ta vốn chẳng có ý định già rồi chết. Bị ám sát ở đâu đó hay tự sát... Tóm lại, đến cả cái chết cô ta cũng coi như một công cụ, nên loại bỏ hoàn toàn việc mô phỏng sự lão hóa tự nhiên.
"Salvador Ortega, ông rốt cuộc đang nghĩ cái gì thế? Ông muốn cái gì mà lại trực tiếp mò đến tận đây để nhờ vả vậy?"
"Việc gì cô phải nghĩ phức tạp thế. Chỉ là đã đến lúc ta cần đến sức mạnh của cô nên mới tới nhờ giúp đỡ thôi."
"Giờ này chắc quét xong và nắm được vị trí của 'tôi' rồi đúng không? Thế thì dội bom thẳng vào đó là xong chứ đến tận đây làm gì?"
"Ta có đám nhóc cần phải giúp đỡ."
"Dù cho sự hoàn thành của mối thù hận đang ở ngay trước mắt?"
"Ta đã bảo rồi còn gì. Nhìn cô làm ta nhớ lại ngày xưa nên thấy ngượng ngùng. Trả thù vốn dĩ không phải là tất cả."
Thở dài một tiếng than ôi, Anastasia đưa ra một điếu thuốc lá. Salvador nhận lấy rồi tự nhiên châm lửa.
Anastasia cũng châm thuốc, nhả ra làn khói với dáng vẻ vô cùng tao nhã.
"Toàn thốt ra mấy lời nhảm nhí của bọn nhân vật hỗ trợ trong mấy bộ phim trả thù tầm thường. Hay tại sản sinh ra estrogen nên mới thế?"
"Ha ha ha, có khi thế thật. Hoặc có lẽ... ừm, do chăm sóc mấy đứa trẻ như cháu gái nên tâm tính mới mềm mỏng đi đôi chút."
"Cháu gái? Cái con Chi... à không, Sui? Ông đang nói tới đứa bé đó sao?"
"Phải. Đó là một đứa trẻ cực kỳ thông minh và đáng yêu. Đến mức làm ta chợt hiểu ra ý nghĩa của câu 'có nhét vào mắt cũng không thấy đau'."
Và lại thêm...
Bỏ dở câu từ, Salvador bật cười.
"Cũng có một phần nhờ đứa nhóc Swoo nữa. Không, đúng hơn thì cô bé ấy chính là trung tâm của mọi sự thay đổi. Ngay cả ta cũng thấy từ sau khi gặp Swoo, rất nhiều thứ đã đổi thay."
"Đúng vậy đấy. Ông thay đổi nhiều thật. Nếu ông của quá khứ mà mang dáng vẻ này thì tôi đã ngoan ngoãn chịu chết rồi."
"Ta không hề đánh mất hoàn toàn lòng thù hận. Ta vẫn căm thù Anastasia như trước. Thế nhưng, tương tự như vậy... không, có lẽ hơn thế nữa... tâm nguyện muốn bảo vệ thế hệ mai sau trong ta chỉ là đã lớn lao hơn mà thôi."
Chậm rãi chớp mắt, Anastasia vùi mình vào chiếc sofa êm ái, liên tục rít thuốc.
Cho đến khi hút xong điếu thứ hai, cô mới cất lời cùng một tiếng thở dài nhẹ:
"Ông định sử dụng bộ bộ power suit đó đúng không?"
"Phải."
"Để làm vậy thì cần một cơ thể khỏe mạnh."
"Đúng thế."
"Thân xác đó đã quá già rồi. Đồng nghĩa với việc có rất nhiều bộ phận hư hỏng. Dẫu vậy vẫn có thể chịu đựng được một lần, vì so với tuổi tác thì ông khá khỏe mạnh. Đúng là không hoài công bấy lâu nay ông không cấy ghép implant vào thân thể đó."
Thế nhưng...
Bỏ dở câu từ, Anastasia nhìn Salvador chằm chằm.
Dù không rõ lý do, Salvador vẫn đọc được sự lo lắng và ưu phiền trong ánh mắt cô ta.
"Ông sẽ không thể quay về được đâu. Như tôi đã nói, thân xác đó đã quá già và có nhiều bộ phận hư hỏng. Bộ não cũng tương tự như vậy. Vì ông không nhận được sự bảo dưỡng đặc biệt nào... nên bộ não cũng đã lão hóa theo. Không thể dùng bộ não làm máy chủ trung tâm được, mà phải cấy trực tiếp vào cơ thể máy. Nếu vậy thì việc quay trở về—"
"Ta không có ý định quay về."
Mí mắt của Anastasia khẽ rung lên.
Bởi lẽ câu nói không có ý định quay về vừa rồi nghe vẹn nguyên như mang hàm ý kép.
"Phẫu thuật mất bao lâu?"
"... 3 tiếng."
"Ta cũng đã sống đủ ngần này tuổi rồi, Anastasia. Thời gian ta đồng hành cùng cô cũng đâu có ngắn. Lẽ nào ta lại không nhận ra một lời nói dối của cô sao?"
Salvador cất tiếng cười khà khà rồi nói:
"Tại cái chốn Eden này, tuyệt đối không thể tìm đâu ra kẻ có tri thức và kỹ thuật về cơ thể máy vượt qua cô. Ta dám khẳng định ngay cả Lu Haochen cũng chẳng thể sánh bằng cô. Một kẻ sở hữu vô số drone phẫu thuật như cô mà lại mất tới 3 tiếng chỉ để di chuyển một bộ não sao, ta không tin."
"Nói năng cứ như thể hiểu rõ tôi lắm ấy."
"Dĩ nhiên rồi. Người đồng đội đã gắn bó qua ngần ấy năm tháng thì dĩ nhiên phải như vậy chứ."
Nếu chỉ tính thuần túy về mặt thời gian, khoảng thời gian ông ở bên Anastasia dài hơn rất nhiều so với thời gian ở cạnh Beatrice.
Tất nhiên, sự đong đầy và sâu sắc trong khoảng thời gian gắn bó thì phía Beatrice vượt trội hơn hẳn.
Trong suốt cuộc đời mình cho đến tận bây giờ, Salvador chưa từng quên đi ký ức năm xưa cùng cô ấy.
Ngay trong ký ức của ông, nó chưa từng phai màu dẫu chỉ một chút. Nụ cười đó của Beatrice vẫn luôn là một kỷ niệm rực rỡ và chói lọi.
"Vậy nên làm phiền cô, Anastasia. Hãy chuyển tinh thần của ta sang cơ thể máy. Ta của hiện tại cần một cơ thể khỏe mạnh."
"Gã khốn đáng ghét."
"Lâu lắm rồi mới lại nghe thấy câu đó đấy."
"Tặc."
Anastasia đứng dậy, bấm vào chiếc điều khiển trên bàn.
Ngay lập tức, Xoạch xoạch xoạch—!
Tấm rèm kéo xuống che kín ô cửa kính lớn một bên, còn bức tường phòng khách bắt đầu từ từ xoay chuyển.
"Tôi đã tạo ra nó giống hệt với dáng vẻ thời trẻ của ông đấy."
"Ta không ngờ cô lại có sự chu đáo đó đấy."
"Chu đáo cái gì chứ. Chỉ là một phần công đoạn để loại bỏ cảm giác xa lạ thôi. Dù sao thì năng lực thể chất sẽ khác đấy. Dĩ nhiên cơ thể máy do ta tạo ra vượt trội hơn hẳn rồi. Có điều sẽ không có implant nào cả. Bởi trong bộ giáp khốn kiếp đó tuyệt đối không thể mang theo implant vào bên trong."
"Điện áp của bộ giáp cường lực cơ thể máy đó chịu nổi chứ?"
"Tôi đã bảo rồi còn gì. Năng lực thể chất bên này vượt trội hơn nhiều. Phần còn lại phụ thuộc vào sức mạnh tinh thần... mà lo lắng cho cái khoản đó thì thật vô nghĩa. Việc gì tôi phải đi lo cho một kẻ điên từng dùng tay trắng chịu đựng điện áp của sấm sét cơ chứ?"
Bức tường dừng xoay.
Và rồi... cơ thể máy tái hiện vẹn nguyên thời trai trẻ của Salvador Ortega lộ diện.
Anastasia ngẩn ngơ nhìn ngắm cơ thể máy đó.
Dù đã nhìn thấy vô số lần trong quá trình tự tay chế tạo, nhưng lần nào nhìn thấy cô cũng sững sờ.
Beatrice. Có vẻ cô đã hiểu lý do vì sao người phụ nữ như ác quỷ ấy lại đem lòng yêu một gã như cái lon sắt gỉ này.
Đứng bên cạnh cùng ngẩn ngơ nhìn cơ thể máy, Salvador bật cười lớn.
"Thời trẻ ta trông như thế này sao?"
"... Đến mặt mình mà ông cũng không biết à?"
"Ta cố tình tránh nhìn ảnh chụp. Vì nó sẽ gợi lại những ký ức năm xưa. Có lẽ vì thế mà trông khá... lạ lẫm. Cảm giác thật kỳ lạ."
Với nụ cười rạng rỡ trên môi, Salvador nhìn Anastasia.
"Có thể bắt đầu ngay bây giờ chứ?"
"... Ông sẽ hối hận đấy."
"Ta biết."
"Sống bằng một cơ thể máy là một trải nghiệm kinh hoàng. Thỉnh thoảng đối với sự tồn tại của bản thân—"
"Đứa nhóc Swoo thế mà lại am hiểu về Nietzsche đấy."
"Giống ông thật đấy."
"Hoặc là con bé ôm giữ nghi vấn tương tự như ta, hoặc chỉ đơn giản là hiểu biết rộng thôi. Dù sao thì đứa nhóc Swoo đó đã nói vậy."
Không cần dài dòng những tình tiết phụ. Đối với một Anastasia thông tuệ, câu chuyện dài dòng và trang nghiêm đó là hoàn toàn không cần thiết.
"Dù vậy, đó vẫn là con người."
Đúng như Salvador dự đoán, Anastasia đã giải mã và thấu hiểu toàn bộ những từ ngữ mà ông nén lại.
Đồng thời, vì cảm thấy những lời đó vẹn nguyên như đang tự nhủ với chính bản thân mình... cô giương tròn mắt nhìn Salvador rồi rốt cuộc bật cười cay đắng.
Salvador tiếp lời:
"Ta đã từng nghĩ Übermensch trong thời gian dài là một siêu nhân thực thụ.
'Con người là thứ cần phải được vượt qua'... Ta từng diễn giải điều đó thành việc phải trở thành một siêu nhân."
Thế nhưng, thực tế lại không phải như vậy.
"Ta mới vỡ lẽ ra rằng Übermensch chỉ đơn giản là... một thực thể trong từng khoảnh khắc không ngừng đưa ra lựa chọn và quyết định việc vượt qua bản thân và bứt phá mọi giới hạn."
Việc kiến tạo nên ý nghĩa mới cho thế giới mà mình thuộc về khiến thực thể đó giống với một nhà văn đang miệt mài viết nên cuốn tiểu thuyết cuộc đời đẹp đẽ của chính mình hơn là một kẻ nắm giữ quyền lực.
"Chính vì là một thực thể như vậy nên dù bất kỳ tình huống nào giáng xuống, người đó vẫn có thể đưa ra quyết định trong từng khoảnh khắc và tận hưởng nó."
Bởi vậy.
Amor Fati.
"Ta đã bắt đầu yêu lấy vận mệnh, yêu lấy cuộc đời của chính mình. Nhờ đó mà ta đã bước thêm một bước trên con đường trở thành Siêu nhân."
Mấp máy bờ môi một hồi lâu, Anastasia gật đầu.
"Ông thực sự đã trưởng thành rồi đấy. Ngay cả ở cái tuổi này."
"Vì ta không thể mãi đứng dậm chân tại chỗ."
Dẫu vậy, nhờ điều đó mà ông cảm thấy bản thân đã tiến gần hơn với Beatrice.
"Làm phiền cô, Anastasia."
Salvador đứng dậy.
Anastasia rốt cuộc cũng vội đứng lên.
"Được, bắt đầu ngay thôi."
Hàng chục chiếc drone phẫu thuật lập tức khởi động.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn