Chương 360: Chương 355. Cyberpunk: Eden
Tôi trở thành một con Rồng trong thế giới Cyberpunk · Giaheo2907 · 369 chương · ~26 phút đọc · Tạo 02/09/2026
Tập 3 Velvet Kiss tự nhiên chẳng có chủ nhân. Nên chẳng có vị khách nào, và cánh cửa thì khóa chặt. Thế nhưng Swoo lại có ma thuật để mở cửa.
Khi cô thi triển ma thuật mở cửa, một âm thanh rắc rắc vang lên rồi cánh cửa nhà nghỉ bật mở.
Swoo sải bước vào bên trong không chút do dự.
Enoch cũng làm điều tương tự.
Trong quá khứ, hẳn cậu đã mắng xối xả vào mặt cô, đòi biết cô lại đang bày ra cái trò điên rồ gì. Thế nhưng lúc này, cậu thực sự chẳng còn cảm xúc gì nữa. Cậu thậm chí còn đi xa đến mức thong thả suy nghĩ nên lấy thức uống nào khi bước vào bên trong.
Nếu Enoch của quá khứ nhìn thấy Enoch của hôm nay, hẳn cậu sẽ lắc đầu ngao ngán, bảo rằng cậu đã bị tha hóa. Thế nhưng Enoch hiện tại lại nhận ra rằng bản thân mình trong quá khứ đã sống quá đỗi cứng nhắc.
Nhìn sang bên đó mà xem.
"Trông ngon đấy."
Swoo đang nhét đầy các túi áo túi quần bằng bắp rang, đồ ăn vặt cùng chocola được chuẩn bị sẵn ở sảnh tầng một, rồi lại dùng 'ma thuật' để mở tủ lạnh nước giải khát và ôm trọn đồ uống vào lòng.
Hãy sống như Swoo.
Dạo gần đây cậu vẫn luôn suy nghĩ theo hướng đó, và cậu không thể tin nổi cảm giác lại thoải mái đến nhường này.
"Cậu muốn uống gì, Enoch?"
"Tôi tự lấy."
"Được rồi."
Enoch lấy rượu, đá và một chai nước lọc từ chiếc tủ lạnh mà Swoo đã mở sẵn.
Còn đồ ăn vặt thì...
Cậu chộp lấy một túi bánh nachos, đoán chừng con ranh Swoo kia sẽ tự mình ngấu nghiến sạch sẽ mọi thứ.
Cả hai leo lên căn phòng họ từng ở trước đây, và như thói quen vẫn luôn làm, lại dùng 'ma thuật' để mở cửa bước vào.
"Vẫn vẹn nguyên như cũ."
"Nơi đây là Velvet Mile ở Southpeak mà. Tái đầu tư lợi nhuận thì đúng là vô lý."
"Thế lại càng tốt."
Swoo nở nụ cười rạng rỡ khi bày tất cả những thứ cô mang theo lên bàn.
Thế rồi cô kéo chiếc bàn ra trước giường và lập tức bắt đầu ăn uống.
Enoch, người theo thói quen rà soát bên ngoài cửa trước khi lặng lẽ đóng lại, cũng kéo một chiếc ghế ra và ngồi đối diện với Swoo.
Rồi không chút do dự, cậu mở nắp chai rượu và ừng ực nuốt xuống.
Có ai đó từng gọi rượu là ngọn lửa lạnh, và đúng thật là như vậy. Ngọn lửa lạnh trôi xuống cổ họng cậu, sưởi ấm thứ gì đó sâu trong lồng ngực bằng một sức nóng nhẹ nhàng. Cơn đau vốn đang từ từ bò tới thoái lui, chỉ còn lại mùi hương nồng nặc của loại rượu rẻ tiền.
Sau khi tu thêm một ngụm trực tiếp từ chai, Enoch cất lời với Swoo bằng một nét mặt nhẹ nhõm hơn đôi chút.
"Cô có nhớ buổi sáng hôm đó khi tôi bắt cô đánh răng rửa mặt không?"
"Ừm..."
Swoo hồi tưởng lại ký ức đó.
Sau khi không hề chợp mắt dẫu chỉ một giây từ Vùng Đất Chết tới tận Eden, giải cứu Enoch, cấy ghép implant cho cậu, và không hề nghỉ ngơi dù chỉ một giờ cho tới khi cậu tỉnh lại.
"Lúc đó ta thực sự rất mệt đấy."
Cô chắc chắn là đã mệt mỏi.
Cho dù cô có yêu thích thế giới này đến đâu đi chăng nữa, việc bị thả vào một thế giới mới và vận hành trong một cơ thể hoàn toàn khác biệt lại chẳng hề dễ dàng, ngay cả với Swoo.
"Kể từ khi tỉnh lại ta đã không ngủ chút nào."
"Cô đã không ngủ bao lâu mà lại say sưa trong sự kiệt sức đến mức không thể kiểm soát được cơ thể mình thế?"
"Ta không biết. Ta nghĩ là hơn một tuần đấy."
"... Ngay cả vào cái ngày cô lắp cái implant... Hod đó, cô cũng không ngủ sao?"
"Ừ, ta cứ nghĩ đồng phạm của Kalchas có thể sẽ tấn công. Thế nhưng chúng lại không tới."
"Ừm..."
Thực ra, Swoo cũng không có kế hoạch ngủ tại Velvet Kiss. Thế nhưng không hiểu sao, một khi đã ở trong phòng trò chuyện cùng Enoch, cơn buồn ngủ liền trút xuống.
Thế nên cô đã ngủ.
Có lẽ cô đã nghĩ bản thân có thể tin tưởng Enoch, và toàn bộ sự căng thẳng của cô đột nhiên được giải tỏa.
"Dẫu vậy, trước mặt một kẻ vừa mới gặp... Đợi đã, lại còn là một gã đàn ông nữa chứ, cái con ranh này — ngủ như thế mà thực sự ổn sao?"
"Bởi vì đó là Enoch mà."
Swoo ngáp một cái theo cách khá thiếu duyên dáng sau khi thốt ra câu đó.
Nhìn cô, Enoch cũng ngáp theo.
Ngáp có tính lây truyền — có cơ sở khoa học cho việc đó, nên nó đã lây sang từ Swoo.
Có lẽ cả tính cách cũng đã lây sang.
Hành vi, cách suy nghĩ, khuynh hướng, niềm tin.
Tất cả đều đã lây sang. Giờ đây họ có lẽ có thể giao tiếp chỉ bằng ánh mắt mà không hề sai lệch, và ngay cả khi không có điều đó, họ vẫn có thể đồng tâm hiệp lực di chuyển như một.
So với khoảng thời gian Enoch từng sống, quãng thời gian cậu trải qua cùng Swoo tương đối ngắn ngủi, thế nhưng ngay cả như vậy, Enoch vẫn nghĩ rằng khoảng thời gian bên Swoo là khoảng thời gian cô đọng và mãnh liệt nhất trong cuộc đời cậu.
Liên tục gây ra các vụ khủng bố, tàn phá trên quy mô làm rung chuyển toàn bộ Eden, vạch ra những kế hoạch mà người bình thường thậm chí chẳng thể tưởng tượng nổi, và rốt cuộc là hoàn thành chúng.
Nói rằng mọi thứ chỉ đơn thuần là tầm thường và nhạt nhẽo sau khi ở bên một Swoo như vậy thì đúng là một lời nói dối trắng trợn.
"Nó thực sự... rất vui."
"Vậy sao?"
"Ừ. Quá nhiều thứ đã thay đổi sau khi tôi gặp cô. Hồi đó, thỉnh thoảng tôi cũng oán trách cô, thề sẽ đập vào đầu cô một phát, thế nhưng dạo gần đây, thay vào đó..."
Khóe môi Enoch giật giật khi cậu nở nụ cười cay đắng.
"Tôi chỉ thấy biết ơn thôi."
"Ra là vậy."
Swoo mịm cười.
Rõ ràng hơn bao giờ hết.
"Ta mừng đấy."
"Nên là..."
Nên là Enoch thấy thật khó để khơi ra chuyện này.
Nụ cười của Swoo quá đỗi trong trẻo và thuần khiết khiến cậu không muốn dập tắt nó bằng cuộc trò chuyện này.
Thế nhưng cậu bắt buộc phải làm.
Nếu cậu thực sự coi Swoo là một đồng đội, một người bạn... không, như người trong gia đình, cậu tuyệt đối phải hỏi.
"Swoo."
"Ừ."
"Cô đang định làm cái gì mà lại quay đầu nhìn lại quá khứ như thế này?"
Enoch uống rượu với một nét mặt cực kỳ khó chịu, như thể có một chiếc gai găm vào cổ họng.
Thế rồi cậu tiếp tục.
"Cô đã luôn lao về phía trước, chỉ nhìn về phía trước. Cô thậm chí chẳng hề quay đầu nhìn lại tôi đang đuổi theo từ phía sau. Thế nhưng lúc này, cô dường như lại chỉ đang nhìn về phía sau."
"Đúng vậy."
"... Cái gì cơ?"
"Ta đang nhìn lại quá khứ. Ta đã luôn lao về phía trước và chỉ nhìn về phía trước cho tới tận bây giờ."
"Tại sao tự nhiên lại vậy?"
"Bởi vì đoạn credit kết thúc sắp sửa chạy rồi."
Trong đoạn credit kết thúc, tên của tất cả đội ngũ sản xuất, đạo diễn và diễn viên tham gia biểu diễn sẽ trôi qua.
Thế nhưng chỉ chừng đó thì thật chán ngắt, nên dạo gần đây người ta thường chiếu những gì đã xảy ra thông qua hình ảnh hoặc hình minh họa ở hình nền, hoặc chèn thêm các cảnh sau credit.
Trong trường hợp của ⟨Cyberpunk: Eden⟩, nó ngắn gọn hiển thị những gì còn lại sau cái kết.
Trong số đó có mảnh shard của Anastasia, ngôi mộ của Salvador, những bông hoa được đặt trước hũ tro cốt của Angela, và cứ thế — nắm bắt bản chất 'punk quả thực là punk' khá tốt.
Thế nhưng đoạn credit kết thúc của Swoo sẽ không như vậy.
Cô muốn nhìn lại con đường mình đã bước đi.
"... Tại sao lại là credit kết thúc?"
"Ngay cả cậu cũng nghĩ hầu hết mọi chuyện lúc này đã kết thúc rồi, đúng không? Nên nó là cái kết."
"Ý cô không phải là Eden sẽ bị hủy diệt..."
"Nó sẽ không bị hủy diệt. Bao gồm cả ba vị chủ tịch Megacorp, chúng ta đã bảo vệ Eden. Eden sẽ tiếp tục. Có lẽ là ngày mai, hoặc ngày kia. Trong một tương lai gần, nó thậm chí có thể trở thành một thiên đường thực sự."
"... Silas cũng chết rồi sao?"
"Nói Silas đã chết thì hơi mơ hồ. Thế nhưng ông ta đã bước xuống khỏi vị trí chủ tịch ở Zyrek. Sẽ sớm có một lễ nhậm chức thôi."
"Thế thì..."
Ngay cả dưới góc nhìn của Enoch, hầu hết mọi chuyện đã kết thúc. Ba vị chủ tịch Megacorp đã chết, và những chiếc ghế trống của họ sẽ được lấp đầy bởi các đồng minh.
Việc trận chiến với Kaiser không kết thúc một cách dứt điểm khiến cậu hơi bận lòng một chút, thế nhưng đó không phải là mối bận tâm trước mắt. Lúc này đây, cậu phải nghĩ về hiện tại.
"Còn cô?"
"Ta ư?"
"Ừ."
"Ta sẽ bảo vệ Eden."
"Tôi nghe nói có một quả bom bên dưới Icebox. Và tôi cũng nghe nói bản thể của cô đang tới để thu hồi nó."
Cậu chỉ mới kiểm tra tin nhắn Angela gửi sau khi bước vào nhà nghỉ. Đó là lời cầu xin của Angela nhờ cậu làm ơn hãy ngăn Swoo lại.
"Quả bom đó cũng chẳng thể kết liễu được cô, đúng không?"
"Ta không chắc về điều đó."
"Phải rồi, dĩ nhiên là cô không sao—" Enoch, người vừa định uống rượu, ngẩng đầu lên.
"Cái gì cơ?"
"Ta không chắc về điều đó. Vào tận phút cuối cùng, một quả bom tựa như thiên địch của ta đã được phát hiện."
Thực ra, thay vì là thiên địch của Swoo, đó nhiều khả năng là quả bom được chuẩn bị để nhắm vào đám Chimera mà các Megacorp đang tạo ra.
Đám Chimera của họ rốt cuộc cũng được tạo ra từ gen chiết xuất từ quả trứng đó — từ Swoo. Nếu đó là một quả bom có khả năng bốc hơi hoàn toàn những Chimera như thế, nó dĩ nhiên cũng sẽ có tác dụng với Swoo.
"Cô..."
"Thế nhưng vẫn chưa phải lúc nói về quả bom. Vẫn còn một chuyện chưa hoàn tất. Thảo luận về quả bom sau lúc đó vẫn chưa muộn đâu."
Swoo đứng dậy và mở cửa sổ.
Vì là nhà nghỉ ở Southpeak nên cửa sổ không quá lớn, nhưng cũng đủ để ngắm nhìn cảnh sắc bên ngoài.
Bình minh đang hửng sáng. Bầu trời dần lan tỏa sắc xanh.
Ngắm nhìn nó, Swoo từ tốn cất lời.
"Cậu có nhớ khi chúng ta nhận ủy thác đầu tiên, ta đã hỏi gì trong văn phòng của Irina không?"
"... Làm sao tôi quên được chứ."
— Cậu có muốn trở thành một huyền thoại của Eden không?
Swoo từng hỏi như thế.
Dẫn theo một Enoch ngây ngô, đưa ra những lựa chọn liều lĩnh và hỏi một điều nhảm nhí.
Hồi đó.
Enoch đã không trả lời. Cậu chẳng thể đành lòng trả lời. Một phần vì có Irina ở đó và thật xấu hổ, nhưng cũng vì cậu chưa từng nghĩ một kẻ sâu bọ như mình lại có thể mang một danh xưng như thế trước tên của bản thân.
Thế nhưng Swoo lại không suy nghĩ như vậy.
— Nếu là hai chúng ta, chúng ta chắc chắn có thể trở thành điều đó.
Không chút xấu hổ, như thể việc trở thành điều đó là lẽ tự nhiên, cô từng thì thầm.
Ngay cả sau đó, Enoch cũng không thể đi đi lại lại bảo với mọi người rằng cậu sẽ trở thành một huyền thoại của Eden.
Ban đầu, cậu luôn cảm thấy mình còn thiếu sót, nhưng nó cũng thật xấu hổ. Thế nhưng khi thời gian trôi qua, cậu nhận ra bản thân lại suy nghĩ rằng mình không muốn bỏ mạng để trở thành một huyền thoại.
Quá nhiều người đã tụ hội xung quanh cậu. Những con người quý giá, yêu thương. Bạn bè, đồng đội của cậu. Và cả gia đình. Enoch không muốn quay lưng lại với họ rồi diệt vong. Biết được nỗi đau của kẻ bị bỏ lại một mình, Enoch không thể bỏ họ lại một mình.
Cho nên.
Cậu chẳng thể dễ dàng thốt ra lời đó.
Câu nói "Tôi sẽ trở thành một huyền thoại" vẫn luôn được cất giữ sâu trong lòng cậu.
"Thời tiết đẹp thật đấy."
Mái tóc màu xám tro của cô tung bay trong gió. Swoo vén lọn tóc rủ xuống sau tai rồi cất lời.
"Enoch."
Enoch trong Kinh thánh đã bay về trời khi vẫn còn sống ở tuổi ba trăm sáu mươi lăm. Đó là lần đầu tiên, và sau đó thậm chí còn có những câu chuyện kể rằng cậu đã trở thành một thiên thần.
Enoch tự hỏi.
Cha mẹ cậu mang ý nghĩa gì khi đặt cho cậu cái tên 'Enoch' này?
Cậu vẫn không biết. Thế nhưng cha mẹ trong ký ức của cậu hẳn sẽ bảo cậu hãy làm theo những gì cậu muốn.
"Cậu có muốn trở thành một huyền thoại của Eden không?"
"Có."
Cho nên.
Enoch lúc này sẽ nói ra ý chí của mình.
"Tôi sẽ trở thành một huyền thoại của cái thành phố ti tiện này — bằng cách sống tiếp, chứ không phải bỏ mạng."
"Ừ."
Niềm vui, sự hân hoan và phấn khích lung linh trong đôi mắt màu xám tro của cô.
"Cả hai chúng ta."
Swoo nhìn Enoch.
Enoch cũng nhìn Swoo.
"... Haha."
Và thế là những câu từ tiếp theo tuôn ra từ miệng Enoch.
"Đúng vậy, chúng ta chắc chắn có thể trở thành huyền thoại."
Tiếng súng vang vọng ở phía xa xa.
Hàng trăm chiếc drone thêu dệt nên bầu trời, và phía dưới chúng, hàng trăm, hàng ngàn con Chimera đang nhung nhúc vây quanh ai đó.
Chẳng khó để đoán ra chúng đang cố gắng bảo vệ ai.
Anastasia Tish Morozova.
Swoo, người vừa dõi theo hướng đó, quay đầu trở lại nhìn Enoch.
Đôi mắt cô lấp lánh hơn bao giờ hết. Tựa như ánh trăng, tưởng chừng như tựa bình minh, như ngọn hải đăng chỉ hướng giữa đại dương mênh mông.
Đôi mắt Swoo cong lên thành hình bán nguyệt.
"Đi thôi, Enoch."
Tách— Thay cho lời đáp, Enoch lên đạn cho Moonlight.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn