Chương 242: Ngoại truyện: Thành phố (2)
Trở Thành Ác Nữ Trong Game · Glodia · 260 chương · ~28 phút đọc · Tạo 14/09/2026
Toàn chương Sau khi gửi xe ngựa và ngựa ở chuồng ngựa, tôi và Hermel trước tiên ghé vào một cửa hàng quần áo để mua một chiếc áo choàng cho tôi mặc.
Vì đang là mùa hè nên mặc áo choàng có hơi nóng một chút, nhưng vốn dĩ tôi không phải là người dễ bị nóng nên vẫn có thể chịu đựng được.
Nhưng nếu tôi thấy nóng thế này thì chắc Hermel phải nóng lắm, không biết cô ấy có ổn không. Đang mặc áo choàng, tôi bỗng nảy ra suy nghĩ đó nên khẽ cúi người nhìn xuống khuôn mặt của Hermel đang bị áo choàng che khuất.
Dù cô ấy vẫn thản nhiên bước đi với vẻ mặt bình thường, nhưng nhìn kỹ thì làn da vốn trắng trẻo đã ửng hồng vì nhiệt, trông có vẻ khá nóng.
"Hì hì, sao thế? Em nhớ ta à?"
"Mới không nhìn mặt một lát thôi mà đã bảo là nhớ sao."
Đáp lại Hermel đang cười trêu chọc bằng một nụ cười rạng rỡ, tôi khẽ đặt tay lên má cô ấy.
Quả nhiên không sai, khuôn mặt cô ấy nóng hầm hập. Có thể là do tay tôi lạnh, nhưng kể cả tính đến chuyện đó thì nó vẫn khá nóng.
"Cô không thấy nóng sao?"
"Hửm? À thì…. Có hơi hầm hập một chút nhưng không đến mức không chịu nổi đâu. Ta đã từng mặc áo choàng đi lại trong những ngày còn nóng hơn thế này nhiều nên quen rồi."
"Chờ tôi một chút."
Tôi nói vậy rồi khắc lên mặt trong áo choàng của Hermel một loại Ma pháp giống như loại tôi đã khắc trên xe ngựa.
Ngay khi truyền vào một chút Ma lực để kích hoạt Ma pháp, một luồng không khí mát mẻ bắt đầu luân chuyển bên trong áo choàng.
Đưa tay vào kiểm tra xem không khí có quá lạnh không, tôi cảm nhận được nhiệt độ vừa phải đang được duy trì nên gật đầu hài lòng. Thế này thì chắc sẽ không bị ngất vì nóng đâu.
…Dù việc Hermel bị say nắng mà ngất đi là chuyện tôi không thể tưởng tượng nổi, nhưng thôi, lỡ như có tình huống một phần vạn xảy ra thì sao, cứ chuẩn bị trước thế này vẫn tốt hơn nhiều.
"Giờ chắc sẽ khá hơn rồi đấy. Thấy thế nào?"
"Ồ, mát quá!"
"Nếu có gì khó chịu thì cứ nói với tôi bất cứ lúc nào nhé. Nếu là việc tôi có thể nhúng tay vào thì tôi sẽ giải quyết hết cho cô."
"Vâng, lần sau ta sẽ làm thế. Chắc tại lâu lắm rồi mới lại mặc đồ mạo hiểm giả nên ta cứ nghĩ là mình phải tự làm hết mọi việc một mình chăng."
Thật là…. Sao lại có thể ngoan ngoãn và đáng yêu đến thế chứ. Nhìn Hermel đang cười hì hì nói vậy, tôi đặt một nụ hôn nhẹ lên môi cô ấy rồi mỉm cười.
"Đây là chi phí cho việc tôi đã làm Ma pháp cho cô đấy."
"Hửm…."
Vừa cười khúc khích vừa nói vậy, Hermel phát ra tiếng mũi rồi dùng cả hai tay giữ lấy mặt tôi.
"He, Hermel? Her―― ưm."
Làn môi ấm áp không thể làm dịu đi bởi luồng không khí mát mẻ đang làm mát khuôn mặt đang nóng bừng chạm vào tôi một cách mềm mại.
Chiếc lưỡi còn nóng hơn thế quấn lấy tôi, cảm giác như bộ não sắp tan chảy vì hơi nóng đó. Tầm nhìn mờ đi và đầu óc trở nên mụ mị.
Tiếng nhóp nhép của nước bọt giao thoa vang lên một lát, môi Hermel rời ra, một sợi chỉ bạc nối dài một chút rồi đứt đoạn rơi xuống.
Hermel dùng tay mình lau đi vệt nước bọt vương trên môi tôi rồi mỉm cười đầy phong độ.
"Ta vừa thanh toán trước một ít tiền đặt cọc rồi đấy. Được chứ?"
"――Vâng ạ…."
Đáp lại như vậy, tôi vì bủn rủn chân tay nên đã nép vào lòng Hermel, và Hermel cứ thế bế bổng tôi lên rồi bắt đầu sải bước trên phố.
…Định trêu cô ấy một chút mà lại bị phản đòn đau quá. Cảm giác không hề tệ nên tôi lại càng thấy xấu hổ hơn. Đang cố gắng điều chỉnh nhịp thở khi được Hermel bế, tôi cảm nhận được những ánh mắt xung quanh.
Không phải tôi là người hay để ý đến ánh mắt của người khác, nhưng số lượng ánh mắt đổ dồn về phía mình không phải là một hai cái nên tôi không thể không để ý được.
"Thả tôi xuống đi…. Tôi ổn rồi mà."
"Xì…. Cứ thế này thêm một chút nữa đi mà."
Dù lầm bầm đầy tiếc nuối nhưng Hermel vẫn ngoan ngoãn thả tôi xuống. Thật lòng mà nói, được Hermel bế đi như vậy tôi thấy rất thích, nhưng vì số lượng ánh mắt vượt xa dự tính của tôi nên đành chịu thôi.
Vì đang mặc áo choàng nên chắc sẽ không có vấn đề gì lớn xảy ra, nhưng chỉ là tôi thấy hơi áp lực trước những ánh mắt đó thôi. Loại ánh mắt thế này tôi đã nhận được nhiều rồi, nhưng nếu là loại ánh mắt không cần thiết phải nhận thì tránh đi vẫn tốt hơn mà.
"E hèm…. Dù sao thì, áo choàng cũng mua rồi, cô định đến Hội Mạo Hiểm Giả ngay hay là ghé qua nhà trọ trước?"
"Ta sẽ đến Hội Mạo Hiểm Giả trước. Nhà trọ thì ta biết vài chỗ nên cứ đến Hội lấy tiền và đồ đạc trước đã."
"Tiền thì tôi cũng có mà…."
"Không thể cứ dựa dẫm vào em mãi được mà. Vả lại ta có nhiều tiền lắm. Thật lòng mà nói, với số vốn ta đang có hiện giờ, chắc xây một cái dinh thự Công tước cũng còn thừa ấy chứ?"
Nếu là lời của người bình thường nói, tôi sẽ coi đó là lời nói đùa, không, là lời nói khoác lác vô căn cứ rồi bỏ qua, nhưng vì là Hermel nói nên tôi thấy rất đáng tin.
Không, không chỉ là đáng tin mà là buộc phải tin thôi. Dòng máu của vua, Anh hùng, Kẻ diệt rồng, chỉ cần một trong số đó thôi cũng đủ để sở hữu khối tài sản khổng lồ rồi, vậy mà cô ấy có tới tận ba danh hiệu như thế.
Tiền mà thiếu mới là chuyện lạ đấy.
"Vậy thì sau này mình cứ xây một ngôi nhà nhỏ rồi cùng nhau chung sống là được rồi."
"Thế là đủ sao? Nếu cố gắng một chút ta có thể xây cho Charl một nơi tốt như dinh thự em từng sống trước đây đấy."
"Tôi không cần những thứ đó đâu. Chỉ cần có Hermel ở bên cạnh thì dù là trong một căn phòng trọ nhỏ hẹp tôi cũng thấy hạnh phúc rồi."
Mỉm cười rạng rỡ nói vậy, Hermel ôm chầm lấy tôi. Lại một lần nữa ánh mắt của các cư dân khác đổ dồn về phía chúng tôi nhưng sao cũng được. Đừng để ý nữa. Tôi xoa mặt Hermel và mỉm cười.
Vừa cười nói vui vẻ vừa bước đi như vậy, chẳng mấy chốc chúng tôi đã đứng trước một tòa nhà lớn. Bên ngoài tòa nhà lạ thay lại không có người, nhưng ngược lại, những tiếng ồn ào vọng ra từ bên trong cho thấy số lượng người ở trong đó không hề ít.
"Đây là Hội sao?"
"Ừm. Ta đã nghĩ là sẽ đông nhưng không ngờ lại đông hơn ta tưởng một chút."
Có vẻ không phải là một chút đâu…. Nuốt ngược những lời định thốt ra vào trong, tôi gật đầu nói.
"Vào thôi."
"Để ta vào trước."
Hermel nói vậy rồi hiên ngang mở toang cánh cửa Hội bước vào, và những tiếng ồn ào vốn có thể nghe thấy từ bên ngoài tòa nhà bỗng im bặt ngay khi Hermel bước vào.
Khác hẳn với dáng vẻ bình thường, Hermel lúc này tỏa ra một bầu không khí lạnh lẽo rợn người như một lưỡi kiếm vừa được mài sắc, cô ấy quay ngoắt lại nhìn tôi rồi mỉm cười dịu dàng chìa tay ra.
Thật là…. Cô không biết làm thế này lại càng gây chú ý hơn sao. Hay là cô biết rồi mới làm thế nhỉ…. Tự nhiên lại bảo đi mua áo choàng, hóa ra là vì muốn làm chuyện này đây mà.
Nhìn dáng vẻ Hermel đang chìa tay ra thêm một chút như muốn mời tôi vào, tôi thở dài một hơi thườn thượt rồi khẽ cười.
Thôi thì, hùa theo cô ấy một chút chắc cũng không tệ đâu.
Vài phút trước khi Hermel đến Hội.
Vì tin đồn Kẻ diệt rồng, Anh hùng của thành phố, mạo hiểm giả bất bại đã quay lại thành phố, Hội hiện đang đón nhận một sự hưng thịnh chưa từng có tiền lệ.
Từ những người dân bình thường tìm đến để được nhìn thấy diện mạo của Hermel dù chỉ một lần, cho đến những mạo hiểm giả bỏ bê cả yêu cầu để quay về với hy vọng nhận được sự chỉ dạy. Số lượng người đã dễ dàng vượt qua con số một trăm.
Nếu tòa nhà của Hội hẹp hơn một chút, nếu đội trị an thuộc Hội không kiểm soát sự hỗn loạn bên trong Hội, thì chắc chắn đây không phải là sự hưng thịnh mà là một sự đại hỗn loạn rồi.
"Đợi ở đây là có thể thấy được Kẻ diệt rồng, chuyện đó là thật chứ?"
Một người đàn ông trong số hơn một trăm mạo hiểm giả nhíu mày nhìn người đàn ông đang nhâm nhi ly bia Ale ở phía đối diện.
"Tôi cũng chỉ nghe lỏm được thôi nên không rõ lắm. Nhưng chắc là đúng đấy? Vì tôi nghe nói cái tên lính canh cổng thành tính tình như hạch kia đã sợ rúm ró lại mà."
"Cái thằng này…. Hóa ra ông cũng chỉ là nghe lỏm thôi à."
"Thế ông có định đi không?"
Trước sự cáu kỉnh của người đàn ông, người đàn ông vừa đặt ly bia Ale đang uống xuống vừa cười toe toét nói, thấy vậy người đàn ông kia thở dài một hơi thườn thượt rồi vò đầu bứt tai.
"Tôi mà điên sao mà đi chứ. Để được nhìn thấy mặt vị Anh hùng cao quý đó một lần mà tôi đã phải hủy cả yêu cầu để đến đây đấy cái thằng này. Chết tiệt…. Tiếc số tiền bồi thường vi phạm hợp đồng nên tôi phải đợi thôi."
Nói đoạn, người đàn ông vì sốt ruột nên đã uống cạn ly bia Ale trước mặt. Uống cạn ly trong nháy mắt, người đàn ông giơ cao ly lên hét lớn.
"Ở đây! Cho thêm một ly Ale nữa!"
"Xin quý khách vui lòng đợi một lát ạ!!"
Nhìn dáng vẻ nhân viên đang chạy đôn chạy đáo trong quán rượu, người đàn ông cảm thấy tội nghiệp nên tặc lưỡi rồi tựa lưng vào ghế.
"Thật sự là người đông kinh khủng. Ngay cả những cái thằng cha hay xin nghỉ phép vì bảo mùa hè nóng nực, chẳng bao giờ bén mảng đến gần Hội mà giờ cũng đến, đúng là chẳng khác gì cái chợ vỡ."
"Chẳng phải bận rộn thế này thì kiếm được nhiều tiền hơn sao? Và lại, so với việc cứ ủ rũ với khuôn mặt sắp chết như mấy năm trước thì ồn ào thế này vẫn tốt hơn nhiều mà."
"Phu hụp…. Ừ, chuyện đó cũng đúng."
Khẽ cười nhún vai, một chiếc ly lớn được đặt "cộp" một cái trước mặt người đàn ông.
"Đây là một ly Ale mát lạnh của quý khách ạ!"
"Mát lạnh cái nỗi gì, ấm rình đây này! Này! Cầm lấy tiền đi!"
"E hì hì, cảm ơn quý khách ạ!"
Dù nói năng thô lỗ nhưng vẫn đưa thêm một khoản tiền boa hậu hĩnh, người đàn ông định đưa ly Ale lên miệng để quên đi cái nóng của mùa hè.
Đúng lúc đó.
"Rầm" một cái, cánh cửa mở toang một cách thô bạo và tiếng bước chân nhẹ nhàng của ai đó vang lên.
"Ư…."
"Cái gì thế này…."
Cảm giác như mũi đoản kiếm đâm vào ngực, như lưỡi rìu chạm vào gáy, một luồng hơi lạnh khiến người ta quên đi cả cái nóng mùa hè và một khí thế sắc bén đến rợn người khiến cơ thể người đàn ông đang định uống bia Ale cũng như tất cả các mạo hiểm giả khác đều cứng đờ lại.
Tiếng bước chân "tạch―― tạch――" vang lên một lát, hơi lạnh bắt đầu luân chuyển bên trong Hội vốn đang nóng hừng hực vì nhiệt độ mùa hè và những câu chuyện về vị Anh hùng, những người có mặt trong Hội đều nuốt nước bọt quay đầu về phía phát ra âm thanh.
Ở đó có một người đang trùm kín chiếc áo choàng màu vàng nâu, thứ có thể nhìn thấy chỉ là một thanh kiếm bên hông và mái tóc vàng dài xõa ra từ chiếc mũ của áo choàng.
"…Người đó là Anh hùng sao…."
"Điên thật…. Chỉ riêng sự hiện diện thôi mà đã đến mức này sao…?"
"Oa aa…."
Những người có chút sức mạnh và kinh nghiệm đều run rẩy khi tận mắt chứng kiến vị Anh hùng, trước sự chênh lệch sức mạnh áp đảo đến mức không thể chạm tới, thậm chí là không thể ngước nhìn lên đỉnh cao đó.
Những mạo hiểm giả trẻ tuổi còn non nớt nhìn vị truyền thuyết sống với ánh mắt đầy ngưỡng mộ và khao khát, còn những người dân bình thường thì nhìn cô với ánh mắt đầy kính sợ.
Vị Anh hùng nhận được tất cả những ánh mắt đó dường như chẳng quan tâm đến những ánh mắt ấy, cô không hề có bất kỳ phản ứng nào mà quay lại phía sau, chìa tay ra với một ai đó vẫn chưa vào trong.
"Không phải là cử chỉ bảo vào đi…. Mà giống như, đang hộ tống vậy?"
"Cái gì? Có người được vị Anh hùng trực tiếp hộ tống sao…?"
Đúng lúc những tiếng xôn xao vừa dứt lại bắt đầu trỗi dậy, cánh cửa Hội lại một lần nữa mở ra.
Khác với lúc nãy, người bước vào một cách nhẹ nhàng không tiếng động cũng đang mặc áo choàng giống như vị Anh hùng, nhưng khác với vị Anh hùng, người này mặc một chiếc áo choàng trắng tinh khôi không một vết bẩn.
Khuôn mặt, mái tóc, chẳng thể nhìn thấy bất cứ thứ gì. Thứ có thể nhìn thấy chỉ là một thân hình gợi cảm có thể nhìn ra qua lớp áo choàng và một bầu không khí bí ẩn.
Nhưng không một ai có mặt ở đây nảy sinh dục vọng. Không, chính xác là họ không thể làm thế.
"……."
"Sì ư…."
Lẽ ra phải có ai đó lên tiếng nói gì đó, nhưng không một ai có thể mở lời về người thứ hai vừa bước vào.
Chính vì người đó là người được vị Anh hùng trực tiếp hộ tống, và hơn hết là vì khí chất cao quý toát ra dù đã bị áo choàng che khuất mọi thứ.
"Đụng vào là tiêu đời luôn đấy…!"
"Oa aa…. Chắc là người có địa vị cao quý lắm đây…."
"Bây giờ mà bắt chuyện thì chắc đầu lìa khỏi cổ trong nháy mắt mất…."
Những người có mặt trong Hội đều suy nghĩ tương tự và lặng lẽ quay đầu đi. Bởi vì họ phán đoán rằng nếu dính líu vào một cách sai lầm thì sẽ phải đổ máu.
Không một ai nhận ra cô ấy chính là Ma nữ vực thẳm. Không, họ không thể nhận ra được.
Ai có thể ngờ tới được chứ.
Rằng Anh hùng và Ma nữ lại đi cùng nhau cơ chứ.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn