Chương 247: Ngoại truyện: Nơi bóng tối ngự trị (1)
Trở Thành Ác Nữ Trong Game · Glodia · 260 chương · ~22 phút đọc · Tạo 14/09/2026
Toàn chương Trước khi bắt đầu câu chuyện, anh Bate uống một ngụm nước đặt trước mặt rồi thở dài.
"Trước tiên tôi phải nói rằng, chúng tôi cũng không biết quá nhiều về vị anh hùng đó."
"À, vâng. Không sao đâu. Anh cứ nói những gì anh biết là đủ rồi."
Trước lời tôi nói, anh Bate gật đầu rồi bắt đầu kể.
"Điều được biết đến nhiều nhất chính là những chiến công mà cô ấy đã lập nên."
Trước từ "cô ấy" xuất hiện khi anh Bate bắt đầu câu chuyện, tôi không thể không lặp lại từ đó để hỏi lại.
"Cô ấy sao?"
"Vâng."
"Tôi cứ ngỡ vì thông tin về vị anh hùng không có nhiều nên sẽ không biết giới tính hay ngoại hình chứ…. Thật bất ngờ quá."
"Thì, chẳng phải ngoại hình là thứ đầu tiên người ta nhìn thấy khi gặp một ai đó sao. Tất nhiên, vị đó luôn khoác áo choàng nên ngoại hình chi tiết không được biết đến, nhưng dù có che chắn bằng áo choàng thế nào đi nữa thì giọng nói và vóc dáng của phụ nữ cũng không thể che giấu hoàn toàn được."
"À…."
Chắc chắn là vậy rồi. Ngay cả tôi đây, áo choàng cũng đâu có che hết được vóc dáng.
Tôi gật đầu trước câu chuyện hoàn toàn có thể hiểu được, anh Bate lại nhấp một ngụm nước rồi tiếp tục.
"Hừm. Dù sao thì, mấy chuyện như tiêu diệt Manticore hay lũ Orc thì lặt vặt quá nên bỏ qua đi. Giai thoại nổi tiếng nhất chắc chắn phải là chuyện đó."
"Việc dùng thánh kiếm hạ gục rồng."
"Hửm? À, mọi người đều biết như vậy nhỉ. Nhưng đó chẳng qua là câu chuyện được thêu dệt thêm một cách tự nhiên khi người ta muốn ca ngợi chiến công của cô ấy thôi."
"Thêu dệt sao? Ừm…. Chẳng lẽ không phải rồng mà là một con Wyvern hơi lớn một chút…?"
Khi tôi thận trọng lên tiếng, anh Bate bật cười sảng khoái "Oa ha ha!!" rồi lắc đầu.
"Thứ được thêu dệt chính là vũ khí. Vị đó không dùng thánh kiếm hay ma kiếm, hay bất kỳ loại vũ khí đặc biệt nào cả, mà đã hạ gục rồng chỉ bằng một thanh Broadsword bình thường hay được treo ở cửa hàng vũ khí thôi."
―Dù vậy thì việc chỉ mang theo hai thanh Broadsword đi là….
Trong khoảnh khắc, giọng nói của vị thái tử giờ đã rời đi đâu đó chồng lấp lên giọng nói của anh Bate.
Tôi chớp mắt trước hiện tượng kỳ lạ đó rồi hỏi.
"Broadsword sao?"
"Vâng. Không biết lý do là gì nhưng cô ấy cứ khăng khăng dùng Broadsword. Thật kỳ lạ đúng không. Chẳng phải thanh kiếm do danh thợ nào đó trong truyền thuyết rèn ra, cũng chẳng phải ma kiếm, vậy mà lại hạ gục rồng chỉ bằng một thanh Broadsword bình thường. Mà chắc vì làm được điều đó nên mới được gọi là anh hùng nhỉ."
Anh Bate cười khà khà lắc đầu, nhưng tôi thì không tài nào cười nổi.
Cho đến giờ, những thông tin xuất hiện trong câu chuyện chỉ là vị được gọi là anh hùng đó là phụ nữ, khăng khăng dùng Broadsword, và là một tồn tại đã lập nên chiến công hiển hách chỉ với một thanh kiếm sắt đơn thuần.
Nhưng tôi, người biết rõ một tồn tại trùng khớp với tất cả những đặc điểm đó, lại chẳng thể đưa ra bất kỳ phản ứng nào.
"…Cái đó, liệu anh còn thông tin nào khác về cô ấy không. Như về ngoại hình, hay ít nhất là tên chẳng hạn…."
Không, chắc không phải đâu. Phải rồi, chuyện đó cũng đã hơn 10 năm rồi mà. Sự trùng hợp như thế làm sao có thể xảy ra được chứ.
Tôi cố gắng sắp xếp lại mớ suy nghĩ đang trở nên hỗn loạn trong đầu và chờ đợi câu trả lời của anh Bate.
"Chuyện này vốn dĩ tôi không kể cho người ngoài đâu…. Nhưng vì biết thánh nữ là người tốt nên tôi sẽ nói cho cô biết."
Thứ lọt vào tai tôi khi tôi đang nuốt nước miếng khan, chính là một cái tên vô cùng quen thuộc.
"Tên của cô ấy là "Hermel". Vì thông tin được biết đến chỉ có bấy nhiêu nên tôi cũng không rõ Hermel là họ hay là tên nữa."
"Thưa thánh nữ. Cái tên đó…."
Trước lời của anh Baroque, tôi chậm rãi gật đầu rồi thở dài nói.
"…Đúng là một cái tên quen thuộc."
"Nghĩa là cùng một người với cô ấy sao."
Nhìn anh Bate đang trợn tròn mắt ngạc nhiên trước phản ứng của hai chúng tôi, tôi khẽ mỉm cười rồi kể cho anh nghe về Hermel.
Không phải là câu chuyện chi tiết, mà chỉ là việc Hermel chính là cùng một người với vị Anh Hùng Bình Minh đã xuất hiện rồi đột ngột biến mất 10 năm trước.
"Hử…. Không ngờ Anh Hùng Bình Minh và anh hùng của thành phố Bart lại là cùng một người…."
"Việc anh không biết cũng không có gì lạ đâu. Không, ngược lại đó là chuyện tự nhiên thôi. Vì thông tin về Anh Hùng Bình Minh đã bị phía chúng tôi phong tỏa hoàn toàn mà."
Nghe tôi nói, anh ấy ngước lên nhìn tôi một lúc rồi gật đầu như đã hiểu.
"Có vẻ vị đó không muốn bị lộ danh tính nhỉ."
"Vâng. Dù không rõ lý do là gì…. Nhưng vì chính cô ấy muốn vậy nên chúng tôi đã ban lệnh cấm khẩu. Cả lúc đó lẫn bây giờ, tôi cũng không rõ làm vậy có đúng hay không nữa…."
"Nếu chính chủ muốn vậy thì làm theo là đúng rồi, nhưng sự thật là cũng khó mà hiểu được."
Tôi và anh Bate đều đồng cảm với lời nói của nhau rồi gật đầu.
Sau khi câu chuyện kết thúc, sự im lặng kéo dài một lúc, tôi nhấp ngụm nước để làm mát cổ họng khô khốc vì nói nhiều rồi đặt ra câu hỏi mà tôi tò mò nhất cho anh Bate.
"Vậy, liệu anh có biết hiện giờ Hermel đang ở đâu không?"
"À. Nghe cô hỏi tôi mới nhớ ra. Cô ấy hiện đang ở thành phố này."
"…Dạ?"
Có lẽ vì những tình huống ngoài dự đoán cứ liên tiếp xảy ra chăng.
Bộ não tôi bị khựng lại một chút khi xử lý thông tin vừa lọt vào tai, và ngay khoảnh khắc bộ não tiếp nhận và hoàn tất việc giải mã thông tin, tôi bật dậy khỏi chỗ ngồi và hét lên.
"Thật sao ạ!? Tôi phải đi đâu mới có thể gặp được cô ấy!?"
Lúc đó, anh Baroque tiến lại gần và đặt nhẹ tay lên vai tôi.
Cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay đó, tôi khẽ rùng mình rồi chớp mắt nhìn anh Baroque, anh dùng giọng thấp để trấn an tôi.
"Thưa thánh nữ. Tôi nghĩ cô nên bình tĩnh lại một chút."
"A vâng. Đúng vậy nhỉ…."
Đến lúc đó tôi mới nhận ra mình đã quá khích, tôi cười cay đắng rồi ngồi xuống lại.
"Tôi xin lỗi…. Vì bất ngờ quá nên tôi vô ý cao giọng…."
"Không sao đâu. Tôi nhớ lúc đầu khi gặp cô ấy, tôi cũng vì quá ngạc nhiên mà hét lên đấy thôi. Tôi hiểu mà."
"Cảm ơn anh đã nói vậy. Hừm. Vậy nên…. Tôi phải đi đâu mới gặp được Hermel ạ?"
"Vì cô ấy mới vào thành phố được một tuần nên không có thông tin chính xác về việc cô ấy sẽ xuất hiện ở đâu…. Nhưng nơi cô ấy lộ diện gần đây nhất là khu phố thương mại có cửa hàng quần áo và hội mạo hiểm giả."
"Ra là vậy! Cảm ơn anh rất nhiều!"
Tôi mỉm cười rạng rỡ bày tỏ lòng cảm ơn.
Bây giờ tôi đã có thể gặp lại Hermel rồi. Việc phải để cô ấy đi mà chưa kịp nói lời cảm ơn cứ khiến tôi bận lòng mãi…. Không ngờ lại được gặp lại như thế này.
Trong khi tôi đang mỉm cười mãn nguyện, anh Bate thở dài một hơi dài rồi nói.
"Giúp được cô là tôi thấy vui rồi."
"Hì hì, thật sự là giúp ích rất nhiều luôn ạ! Một lần nữa cảm ơn anh!"
Khi tôi mỉm cười rạng rỡ đáp lại, anh Bate khẽ cười gật đầu.
"Vậy thì cũng sắp đến giờ tối rồi, hay là cô dùng bữa rồi hãy đi. Chú mày cũng ở lại ăn đi."
"À, liệu có được không ạ? Tôi sợ sẽ làm phiền quá…."
Ngay khi tôi đang nói vậy, anh Baroque tiến lại gần lắc đầu nói.
"Thà ăn cháo lợn của đội cảnh vệ còn hơn là ăn đồ anh nấu."
"Cái thằng ranh này…. Phù. Này, anh mày không còn là cái thằng như chú biết ngày xưa đâu nhé. Chú có biết từ ngày đó anh đã luyện tập chăm chỉ thế nào không?"
"…Dù vậy tôi vẫn thấy bất an nên sẽ vào phụ anh một tay."
"Cái thằng này…. Cứ nói thẳng là muốn giúp đi còn bày đặt nói vòng vo vì xấu hổ."
Thấy dáng vẻ hai anh em họ chí chóe một cách thân thiết, tâm trạng tôi tự dưng tốt hẳn lên, tôi vừa cười khúc khích vừa đứng dậy.
"Tôi cũng sẽ giúp một tay!"
"Ồ! Nếu cô giúp thì tôi không từ chối――"
"Không được đâu ạ! Chúng tôi sẽ làm! Anh, mau vào trong thôi! Có vẻ thánh nữ đang rất đói rồi đấy!"
Anh Baroque nói vậy rồi kéo anh Bate đi thẳng vào trong.
Ơ…. Nghĩa là bảo tôi cứ ngồi đợi đúng không nhỉ…? Tôi chớp mắt, gãi gãi má rồi ngồi xuống lại.
Sau khi lấp đầy bụng bằng món hầm do anh Baroque và anh Bate nấu, chúng tôi quyết định vì hôm nay đã muộn nên sáng mai mới bắt đầu hành động và hướng về quán trọ.
Thì, sau đó cũng không có chuyện gì đặc biệt, tôi nghỉ ngơi và trải qua đêm tại quán trọ. Nếu gặp Hermel thì nên nói gì đây? Cậu vẫn khỏe chứ? Cảm ơn cậu vì lúc đó đã cứu mình. Ừm. Có nhiều chuyện muốn nói quá mà tôi vẫn chưa sắp xếp lại được.
Trong khi đang trải qua đêm với những suy nghĩ hạnh phúc như vậy, tôi chớp mắt khi nhận ra bên ngoài cửa sổ đã bắt đầu hửng sáng.
"Đã sáng rồi sao…?"
Cảm giác như chưa đầy một tiếng trôi qua mà đã sáng rồi….
Tôi thẫn thờ nhìn ra ngoài cửa sổ, cảm nhận được một khoảng trống trong ký ức và nhận ra mình không phải thức trắng đêm mà là đã ngủ thiếp đi giữa chừng.
"Vì chuyến đi mệt mỏi nên mình đã ngủ say như chết luôn rồi…. Nhưng nhờ thói quen cầu nguyện buổi sáng nên mình vẫn dậy sớm được."
Tôi khẽ cười, nhìn ra ngoài cửa sổ nơi ánh nắng ban mai đang tràn ngập rồi khẽ cầu nguyện, sau đó đứng dậy khoác áo choàng và ra khỏi phòng.
Ra khỏi phòng, tôi gõ cửa phòng anh Baroque nhưng không thấy phản hồi gì. Cảm nhận bên trong cũng không có hơi người, chắc anh ấy đã dậy trước tôi và đi thăm các thánh kỵ sĩ ở quán trọ khác rồi.
Tôi gật đầu rồi đi thẳng xuống tầng một.
Ở tầng một quán trọ cũng có một người đang khoác áo choàng giống tôi, nhưng chắc chắn không phải anh Baroque. So với anh ấy thì vóc dáng nhỏ nhắn hơn, nếu phải nói thì là vóc dáng gần với phụ nữ hơn.
Trên hết, từ trong mũ trùm đầu của đối phương, những lọn tóc vàng đang xõa xuống――?
"Ơ…?"
Tôi chớp mắt quan sát nhân vật khoác áo choàng đó, và dù đang che chắn bằng áo choàng nhưng thanh Broadsword lộ ra cùng mái tóc vàng, giọng nói và cách nói chuyện tuy có chút thay đổi nhưng vẫn rất quen tai khiến tôi cảm thấy cơn buồn ngủ tan biến sạch sành sanh.
"Sáng nay không cần chuẩn bị riêng cho tôi đâu. Tôi sẽ ra ngoài ăn."
Tôi vẫn còn đang bán tín bán nghi, nuốt nước miếng khan rồi gọi tên cô ấy.
"…Hermel?"
"Hermel, cậu đang làm gì ở đó…."
Trong khoảnh khắc, giọng nói của ai đó chồng lên giọng tôi. Và tôi nín thở trước giọng nói còn quen thuộc hơn cả giọng của Hermel.
Chậm rãi quay đầu lại, ở đó là….
"A――"
"Là cô…."
Cái gai đâm trong lòng tôi, sự hối hận của ngày hôm trước mà tôi từng ngỡ sẽ chẳng bao giờ có thể giải quyết được.
Charlotte La Rochelle đang đứng đó.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn