Chương 243: Ngoại truyện: Thành phố (3)
Trở Thành Ác Nữ Trong Game · Glodia · 260 chương · ~23 phút đọc · Tạo 14/09/2026
Toàn chương Thong thả bước vào trong Hội, tôi nhanh chóng giải mã những cảm xúc chứa đựng trong những ánh mắt đang đổ dồn về phía mình.
Kinh ngạc, sợ hãi, ngập ngừng, tò mò, vân vân. May mắn thay, dù đã vào trong Hội nhưng không có ai nhận ra tôi, cũng không có ai nhìn tôi với ánh mắt nghi ngờ.
Có thể họ đang âm thầm quan sát tôi mà không lộ ra ngoài, nhưng chuyện đó chắc sẽ không xảy ra đâu. Dù đã mất hết sức mạnh, nhưng tôi đâu có mất đi đôi mắt đã được rèn luyện qua hàng chục lần cái chết đâu.
"Cô muốn làm chuyện này sao?"
"Đôi khi cứ ra mặt một cách công khai thế này lại ít bị nghi ngờ hơn đấy."
Không để lộ ra ngoài, tôi tiến lại gần Hermel và khẽ đặt tay lên bàn tay cô ấy đang chìa ra như để ra hiệu, thấy vậy Hermel mỉm cười rạng rỡ rồi nắm lấy tay tôi và nháy mắt.
Hóa ra cảm giác chỉ cần nhìn mắt nhau thôi cũng hiểu ý là như thế này đây. Khẽ cười, tôi lắc đầu, và trước phản ứng đó của tôi, Hermel vẫn chỉ mỉm cười rạng rỡ rồi dắt tay tôi tiến về phía quầy tiếp tân.
Ở quầy tiếp tân có một người phụ nữ tóc nâu búi cao đang ngồi, có vẻ cô ấy đã làm công việc này không chỉ một hai năm, cô ấy đón tiếp Hermel với nụ cười uể oải mà không hề lộ vẻ căng thẳng.
"Chào mừng ngài. Thật vinh dự khi được gặp ngài, thưa vị Anh hùng. Và cả người mà vị Anh hùng đang phụng sự nữa."
Đứng dậy khỏi chỗ ngồi với nụ cười nhẹ và cúi chào―― hành động chào hỏi nhẹ nhàng đó vô cùng tự nhiên.
Và điều đó trông không giống như sự lão luyện đến từ kinh nghiệm làm việc lâu năm tại Hội, mà giống như sự thoải mái tự nhiên đến từ mối quan hệ thân thiết với Hermel.
Thứ củng cố cho suy nghĩ này của tôi chính là phản ứng của Hermel khi nhận được lời chào của nhân viên và phản ứng của nhân viên khi nhìn thấy Hermel.
"Ta đã bảo đừng gọi ta như thế rồi mà…."
"Phu hụp. Tôi xin lỗi. Chỉ là trong lúc tôi đang đi nghỉ phép, ngài lại rời đi mà không một lời báo trước, rồi bặt vô tín hiệu suốt hơn nửa năm trời khiến tôi hơi hậm hực một chút thôi."
Người phụ nữ nói vậy rồi lắc đầu.
"Tôi đã xử lý biết bao nhiêu việc với tư cách là người phụ trách riêng của ngài Hermel suốt 5 năm trời, chẳng lẽ ngài không thể chào tôi một tiếng sao?"
Không cần phải khẳng định gì nữa, lời nói của nhân viên đã nói lên tất cả.
Thì, cũng chẳng có gì lạ. Hermel đâu phải là mạo hiểm giả mới vào nghề, cô ấy là một mạo hiểm giả đã tạo dựng được danh tiếng lẫy lừng mà.
Một người lập được những chiến công hiển hách đến mức không hổ danh là Anh hùng thì việc có nhân viên phụ trách riêng là chuyện đương nhiên thôi.
Đang suy nghĩ như vậy và lặng lẽ quan sát người nhân viên đang ngồi ở quầy tiếp tân, Hermel lên tiếng.
"Thì…. Vì có việc quan trọng hơn mà."
Hermel nói vậy rồi giơ bàn tay đang nắm tay tôi lên cho người nhân viên xem.
Vì cô ấy giơ tay lên một cách quá đường đột nên tôi hơi giật mình, cơ thể khẽ run lên một chút, nhưng vì đây là chuyện tôi đã lường trước được phần nào nên không hề thấy lúng túng.
"Đừng có ghen tuông quá nhé."
Nhìn dáng vẻ Hermel đang nhìn tôi với ánh mắt như muốn nói điều đó, tôi chớp mắt.
Tôi không hề ghen tuông gì cả, nhưng được cô ấy quan tâm một cách công khai thế này tôi thấy rất thích.
Nhúc nhích, nhúc nhích, tôi cố gắng kìm nén khóe môi đang chực nhếch lên.
"Quả nhiên, vị này chắc hẳn là người mà ngài Hermel hằng tìm kiếm bấy lâu nay rồi. Xin chúc mừng ngài, ngài Hermel."
Người nhân viên nhìn Hermel với nụ cười hài lòng như thể chân thành chúc mừng, và Hermel đáp lại bằng một cái gật đầu.
"E hèm. Chuyện riêng tư có vẻ hơi dài dòng rồi. Vậy hôm nay ngài đến đây có việc gì ạ? Các yêu cầu đã được dán trên bảng thông báo ở bức tường bên cạnh, và có một yêu cầu chỉ định đã được gửi đến ạ."
"Ta bỏ nghề mạo hiểm giả lâu rồi. Cứ tự ý từ chối giúp ta đi. Thay vào đó ta muốn lấy tiền và đồ đạc đã gửi."
"À, ra là vậy. Tiếc thật đấy. Vậy xin ngài vui lòng đợi một lát ạ."
Dù nhìn Hermel với vẻ tiếc nuối nhưng người nhân viên vẫn gật đầu, xin lỗi rồi đi vào phía trong Hội, và ngay khi người nhân viên biến mất, Hermel khẽ tiến lại gần bên cạnh tôi.
Nghiêng đầu thắc mắc không biết có chuyện gì, Hermel đã tiến sát đến tận mũi tôi và thì thầm nhỏ.
"Charl…. Ta chẳng quan tâm đến bất kỳ kẻ nào khác ngoại trừ Charl đâu."
"Hửm? Ừm."
Cứ tưởng cô ấy định nói chuyện gì, hóa ra là chuyện này sao.
Gật đầu để cô ấy yên tâm, Hermel chớp mắt rồi lại thì thầm một lần nữa.
"Thế nên nguôi giận đi mà…!"
"Tôi có giận đâu?"
Nếu tôi thực sự nổi giận thì tôi đã chẳng để yên cho người nhân viên đó rồi. Chắc chắn cô ta đã phải nhận một kết cục thảm khốc theo một cách nào đó rồi. Giống như từ trước đến nay vẫn vậy.
Nhưng tôi thực sự không hề nổi giận. Tôi không muốn làm hại bất kỳ ai trừ khi có chuyện thực sự đặc biệt xảy ra, và nhất là khi có Hermel ở bên cạnh, tôi lại càng không muốn nổi giận.
Cuộc sống bình yên giống như một quả bóng bay chứa đầy khí Heli, chỉ cần một sai lầm nhỏ làm tuột mất sợi dây là nó sẽ bay đi xa tít tắp ngoài tầm kiểm soát trong nháy mắt.
Đang suy nghĩ như vậy và nhìn Hermel, Hermel liếc nhìn tôi rồi lại thì thầm một lần nữa.
"Em có biết lúc nãy em nhìn người nhân viên đó với ánh mắt thế nào không…?"
"Thế nào cơ…? Tôi thấy mình vẫn nhìn bình thường mà…?"
"Ánh mắt đó giống hệt như lúc em nhìn Thái tử lần cuối cùng vậy…. Nếu ta không dùng cơ thể che chắn thì chắc chắn người nhân viên đó đã kinh hãi mà ngã ngửa ra sau rồi…."
…Đến mức đó sao?
Ừm…. Nghĩ lại thì hình như tôi cũng thấy hơi khó chịu một chút thật….
Im lặng một lát, tôi gật đầu rồi khẽ lùi lại phía sau một bước.
Hãy phản tỉnh nào. Tình yêu không được phép là sự đơn phương. Việc cứ khăng khăng giữ lấy lập trường của mình, rồi nhân danh việc vì đối phương mà lừa dối và gây tổn thương cho họ thì đó không phải là tình yêu mà là sự cưỡng ép, là sự hành hạ đối phương.
Dù đã sống hơn 100 năm nhưng về phương diện này tôi vẫn còn non nớt quá. Mỉm cười khổ, tôi khẽ vuốt ve tay Hermel và nói.
"Ừm. Có lẽ tôi hơi nhạy cảm quá rồi."
"Ưm ưm, không sao đâu. Ta thấy thích vì điều đó cho thấy Charl yêu ta đến nhường nào mà."
"Cảm ơn cô vì đã thấu hiểu. Nhưng sau này tôi sẽ chú ý hơn."
"Ta cũng sẽ cố gắng để Charl không phải lo lắng."
Nhìn Hermel đang nắm chặt nắm đấm với đôi mắt sáng rực, tôi khẽ mỉm cười và gật đầu.
Sau khi kết thúc cuộc trò chuyện, tôi liếc nhìn xung quanh thì may mắn thay dường như không có ai nghe thấy cuộc đối thoại của tôi và Hermel.
Một lát sau, người nhân viên vừa đi vào phía trong Hội lại bước ra và gọi Hermel.
"Ngài Hermel, xin lỗi vì đã để ngài phải chờ lâu."
"Được rồi. Điều đó chứng tỏ cô làm việc rất kỹ lưỡng mà."
"Cảm ơn ngài đã thấu hiểu. E hèm. Dù sao thì, trong số những món đồ ngài đã gửi trước đây, những món đồ ngài bảo thanh lý thì hầu hết đã được thanh lý xong, danh sách và số tiền thanh toán tôi đã ghi rõ trong tờ phiếu này. Xin ngài vui lòng kiểm tra ạ."
"Để xem nào…."
Hermel nhận lấy tờ phiếu từ người nhân viên và thong thả kiểm tra, tôi liếc nhìn qua vai Hermel vào một phần của tờ phiếu.
"Cái gì…."
Không phải tôi không tin lời cô ấy bảo là có nhiều tiền, nhưng con số ghi trên tờ phiếu thực sự là một con số không thể tin nổi.
90 tỷ.
Một số tiền gần bằng ngân sách một năm của một vương quốc nhỏ sao. Rốt cuộc cô ấy đã làm gì mà tích góp được nhiều tiền đến thế chứ.
…À. Cô ấy bảo đã diệt được một con Rồng mà nhỉ. Cả Wyvern nữa. Tôi quên bẵng mất chuyện đó.
"Không có vấn đề gì. À, và việc cô bảo hầu hết đã thanh lý xong có nghĩa là vẫn còn những món đồ chưa thanh lý được sao."
"Vâng. Da, vảy và xương của Rồng vẫn còn lại ạ. Da và vảy thì đã xử lý được khoảng 7 phần, nhưng xương thì vì số lượng quá nhiều và giá trị quá cao nên mới chỉ bán được 5 phần thôi ạ."
"Ra là vậy…. Vậy thì trừ vảy ra, cô hãy mang cho ta một miếng da và một khúc xương, cả hai đều có kích thước vừa phải nhé. Còn tiền thì…. Chắc khoảng 2. 000 đồng vàng là đủ rồi nhỉ. Chừng này chắc dùng được trong 1 năm chứ?"
Hermel nhìn tôi hỏi, tôi khẽ cười nhún vai.
"Cô nhớ là trong nửa năm qua chúng mình dùng chưa đến 500 đồng vàng chứ?"
"À. Ừm…. Đúng vậy nhỉ. Vậy thì bao nhiêu là vừa nhỉ?"
"Vì là tiền Hermel kiếm được nên tôi nghĩ Hermel tự quyết định là đúng nhất."
Nghe tôi nói vậy, Hermel khoanh tay suy nghĩ một lát, rồi gật đầu quay lại phía người nhân viên nói.
"Cứ đưa cho ta theo đúng số lượng ta vừa nói đi."
"Phu hụp. Vâng, tôi hiểu rồi ạ."
Người nhân viên mỉm cười rồi lại đi vào phía trong Hội. Khác với lúc nãy, có lẽ vì những món đồ cần mang ra đã được xác định nên cô ấy quay lại rất nhanh.
Khác với lúc đi vào, lần này cô ấy đẩy một chiếc xe đẩy ra, trên xe đẩy là một tấm da màu nâu đỏ được bảo quản tốt nên bóng loáng, một khúc xương trắng tinh không một vết bẩn, và một túi tiền to bằng đầu người.
"Đây là da và xương Rồng, cùng với 2. 000 đồng vàng như ngài đã dặn ạ."
"Ta đã xác nhận. Đây."
Hermel đưa cho cô ấy thứ trông giống như một tờ phiếu, người nhân viên nhận lấy nó rồi gật đầu, trao lại da, xương và túi tiền cùng với tờ phiếu cho Hermel.
Nhận lấy đồ đạc, Hermel gật đầu rồi quay lưng đi ngay.
"Đi thôi!"
Giọng nói vô cảm lúc nãy đã biến mất như một lời nói dối, thay vào đó là giọng nói rạng rỡ và hoạt bát hướng về phía tôi.
"Ừm. Đi thôi."
Tôi nói vậy rồi cầm giúp Hermel tấm da cô ấy đang cầm.
Vì là da rồng nên tôi cứ ngỡ nó sẽ rất nặng cả về thể tích lẫn trọng lượng, nhưng nó lại nhẹ hơn tôi tưởng nhiều. Cùng lắm thì chỉ nặng hơn một xấp vải một chút thôi sao?
Hermel nhìn tôi và mỉm cười khổ.
"Để ta cầm cho cũng được mà."
"Không sao đâu. Chẳng nặng chút nào cả."
"Hì hì, cảm ơn em."
Hermel cười rạng rỡ đúng nghĩa, và tất cả những người có mặt trong Hội, bao gồm cả người nhân viên đang ngồi ở quầy tiếp tân, đều nhìn tôi với khuôn mặt kinh hãi.
Cảm giác khá là…. mãn nguyện đấy chứ. Tôi mỉm cười rạng rỡ bước ra khỏi tòa nhà của Hội.
Khác với nỗi lo lắng ban đầu, đây là một chuyến đi chơi đầy mãn nguyện mà không có bất kỳ vấn đề gì xảy ra.
"Một bóng đen không xác định bay lơ lửng trên bầu trời sao…."
Người phụ nữ đang đọc bản báo cáo được gửi đến bằng chim ưng chậm rãi đứng dậy khỏi chỗ ngồi.
"Không biết đó là cái gì, nhưng để cho chắc chắn thì mình phải đi xem thử một chuyến mới được."
Ngay khi lời nói của cô kết thúc, những ô cửa kính màu (Stained Glass) bỗng tỏa sáng lấp lánh.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn