Chương 245: Ngoại truyện: Theo dấu bóng hình (2)
Trở Thành Ác Nữ Trong Game · Glodia · 260 chương · ~23 phút đọc · Tạo 14/09/2026
Toàn chương Tính cả kiếp trước thì đây thực sự là chuyến du hành đầu tiên trong đời tôi.
À, dĩ nhiên là không tính lần tôi đi bộ đến Vương Đô ngay sau khi vừa chuyển sinh rồi. Lần đó là sinh tồn chứ du hành gì đâu….
Dù sao thì, dù là chuyến du hành đầu tiên nhưng công tác chuẩn bị lại kết thúc nhanh chóng đến bất ngờ.
Tôi cứ ngỡ sẽ phải chuẩn bị nhiều thứ và mang theo nhiều đồ đạc nên sẽ mất kha khá thời gian, nhưng hoàn toàn không phải vậy. Thực sự chỉ mất chưa đầy 2 tiếng đồng hồ là mọi thứ đã xong xuôi.
"Chúng ta không đi buôn bán, cũng không phải đi ngoại giao nên hành lý thế này là đủ rồi."
Nếu không có sự giúp đỡ của ngài Baroque, đội trưởng đội thánh kỵ sĩ, thì chắc 2 tiếng gì chứ, có khi nửa ngày cũng chưa xong ấy. Ha ha.
Dù sao thì, nhờ sự giúp đỡ của ngài Baroque mà tôi đã chuẩn bị xong xuôi và có thể khởi hành ngay trong ngày hôm đó.
Vừa cảm thấy vui mừng nhưng một mặt tôi cũng thấy hơi bồi hồi. Ngồi trong cỗ xe ngựa đang xóc nảy, nhìn phong cảnh lướt qua ngoài cửa sổ, tôi khẽ thở dài vì cảm giác bùi ngùi khó tả.
Ngài Baroque đang nhắm mắt ngồi đối diện tôi đột nhiên lên tiếng.
"Người có chỗ nào không thoải mái sao?"
Cảm giác như tim rụng rời, tôi hít một hơi thật sâu rồi im lặng một lúc.
Thấy ngài Baroque khẽ mở mắt nhìn mình, tôi cố gắng trấn tĩnh trái tim đang đập loạn nhịp rồi nói.
"Ngài, ngài không ngủ sao ạ?"
"Tôi không phải hạng người có thể thản nhiên ngủ gật khi đang làm nhiệm vụ hộ tống đâu. Vậy, có chuyện gì sao ạ?"
"Không hẳn là có chuyện gì đặc biệt đâu ạ…. Chỉ là tôi đang nghĩ liệu mình có thể rời đi du hành dễ dàng như thế này không."
"……?"
Dường như không hiểu ý tôi, ngài Baroque nhìn tôi với vẻ thắc mắc một lúc rồi cụp mắt xuống, đưa tay lên xoa cằm.
"Ý người là, liệu mình có thể vứt bỏ bổn phận để đi du hành như thế này không, có phải vậy không ạ?"
"Ừm. Nói đúng hơn là tôi cứ ngỡ mọi người sẽ ngăn cản kiểu như "Ôi Thánh nữ làm ơn đừng đi!" hay "Người không được đi đâu, bên ngoài nguy hiểm lắm!", nhưng sự thật là chẳng có ai làm vậy cả, điều đó khiến tôi vừa thấy mừng nhưng cũng có chút hụt hẫng ấy mà."
Nghe tôi nói, ngài Baroque gật đầu lắng nghe rồi nhìn thẳng vào mắt tôi, nói.
"Thật phiền phức quá đi."
"Á."
"Tôi đùa thôi. Ý người là người thấy buồn vì mọi người dường như không quan tâm đến mình sao ạ?"
"Không đến mức buồn đâu ạ! Chỉ là hơi hụt hẫng một chút thôi!"
Trước tiếng thét của tôi, ngài Baroque khẽ mỉm cười gật đầu.
"Người nghĩ như vậy cũng phải thôi. Nhưng việc họ không cầu xin người đừng đi không phải vì họ không quan tâm đến người đâu. Ngược lại, có lẽ vì họ tin tưởng và tuân theo ý nguyện của người nên mới không lên tiếng đấy."
"Ừm…. Vì tin tưởng và tuân theo nên mới không lên tiếng sao…."
"Vâng. Bởi vì chúng tôi không phải là vĩnh biệt Thánh nữ mà. Mọi người tin rằng người sẽ quay trở về và sẽ chờ đợi. Chính vì nghĩ như vậy nên tất cả mới vui vẻ tiễn người đi đấy."
Giọng nói trầm thấp của ngài ấy nghe thật đáng tin cậy.
"Là vậy sao ạ."
"Là vậy đấy ạ."
Trước dáng vẻ điềm đạm truyền đạt tâm ý mà không hề phô trương của ngài Baroque, tôi cảm thấy an lòng đến lạ và khẽ mỉm cười cùng ngài ấy.
Có lẽ nhờ tâm trạng đã thoải mái hơn nên dù xe ngựa có xóc nảy, tôi vẫn có thể yên tâm nhắm mắt lại.
"Chúc người ngủ ngon. Tôi xin phép ra ngoài một lát."
Có lẽ nhờ có người này ở bên cạnh nên tôi mới thấy yên tâm như vậy. Nghĩ đoạn, tôi chìm vào giấc ngủ.
Chuyến du hành bằng xe ngựa thú vị hơn tôi tưởng rất nhiều.
Ngắm nhìn phong cảnh trôi qua ngoài cửa sổ cũng vui, và khi xe ngựa dừng lại lúc đêm xuống, việc đi dạo quanh khu rừng gần đó cũng rất thú vị.
Việc chuẩn bị bữa ăn cũng vui, và việc trò chuyện rôm rả với các thánh kỵ sĩ đi theo hộ tống cũng rất thú vị.
Mà, so với lúc bị giam chân trong Đại Thánh Đường thì làm gì chẳng thấy vui chứ. Nhưng kể cả khi tính đến chuyện đó thì chuyến du hành lần này thực sự rất tuyệt vời.
…Đến mức tôi có thể tạm quên đi những ký ức kinh hoàng ngày hôm đó, quên đi những người mà tôi đã phải để họ ra đi mà không thể làm được gì.
"……."
Cứ thế, đã ba ngày trôi qua kể từ khi khởi hành bằng xe ngựa. Chúng tôi đã đến gần điểm dừng chân đầu tiên, thành phố Bart.
Nơi sinh ra của một huyền thoại sống. Thành phố khởi đầu của một truyền thuyết. Quê hương của anh hùng, vân vân. Nơi này được gọi bằng rất nhiều cái tên, nhưng tóm lại là thế này.
"Anh hùng rất nổi tiếng và thành phố rất thân thiện."
Nói vậy thôi chứ không phải người dân thành phố này định dùng anh hùng làm tài nguyên du lịch đâu.
Theo những gì tôi nghe ngóng được, cư dân thành phố Bart đều chân thành kính trọng anh hùng và ca ngợi chiến công của người đó.
Lý do tại sao thông tin và câu chuyện về anh hùng của thành phố Bart không có nhiều cũng là vì lý do trên.
Bởi vì anh hùng của thành phố Bart cực kỳ ghét việc để lộ danh tính, nên người dân cũng theo ý nguyện đó mà giữ kín thông tin về anh hùng.
Tất nhiên, thứ không được biết đến chỉ là thông tin cá nhân của anh hùng, còn chiến công thì lại vô cùng nổi tiếng. Chính vì danh tính không được tiết lộ nên chiến công ấy lại càng lan xa, đến mức không ai là không biết.
"Đây là thành phố pháo đài Bart sao…."
Tôi nhìn lên bức tường thành được quản lý tốt đến mức không hề thua kém tường thành của thủ đô Vương Đô――à không, giờ là Thánh Đô Saras, chớp mắt liên hồi.
"Thành phố gần biển nhất thế này thì chắc không cần tường thành như vậy đâu…. Tại sao lại xây tường thành thế này nhỉ?"
"Khi Bart còn là một ngôi làng nhỏ, nơi này đã nhiều lần bị lũ hải tặc đổ bộ từ biển vào cướp bóc. Ban đầu họ dựng hàng rào gỗ, thấy hàng rào gỗ không đủ nên đào hào, và cuối cùng là xây dựng tường thành. Mà…. Giờ đây nó chỉ còn là vật trang trí chẳng có chức năng gì mấy thôi."
Người đáp lại lời lẩm bẩm của tôi không ai khác chính là ngài Baroque.
Thấy ngài ấy biết chi tiết hơn tôi tưởng, tôi nghiêng đầu hỏi.
"Ngài biết rõ quá nhỉ?"
"Bởi vì Bart cũng là quê hương của tôi mà. Thật ra cái tên Baroque cũng là do mẹ tôi đặt theo tên thành phố Bart này đấy. Bà mong tôi sẽ trở thành một người vững chãi như tường thành của thành phố này để bảo vệ mọi người."
"A…. Ra là vậy. Vậy thì ngài chắc hẳn biết rõ nơi này lắm. Ngài có thể dẫn đường cho tôi được không?"
"Chà…. Lần cuối tôi về thành phố cũng đã hơn 10 năm rồi nên không biết những nơi tôi nhớ có còn nguyên vẹn không nữa. Nhưng, vâng. Nếu Thánh nữ――à không, nếu tiểu thư Seria mong muốn, tôi sẽ đích thân dẫn người đi tham quan thành phố."
Ngài Baroque nói rồi đưa tay ra, tôi mỉm cười rạng rỡ và nhẹ nhàng đặt tay mình lên tay ngài ấy.
"Vậy nhờ ngài nhé. À, và nếu có thể, ngài hãy cho tôi biết thêm thông tin về anh hùng nhé."
"Tôi sẽ cố gắng. Trước tiên người hãy đội mũ áo choàng lên cho hẳn hoi đã. Diện mạo của Thánh nữ đã được rất nhiều người biết đến rồi mà."
"Vâng, tôi biết rồi. Nếu để lộ mặt chắc chắn sẽ gây ra hỗn loạn nên che đi thì tốt hơn."
Tôi mỉm cười gật đầu, chúng tôi để xe ngựa và hành lý lại cho các thánh kỵ sĩ hộ tống rồi tiến về phía cổng thành Bart.
Những lính canh cổng thành đang vừa cười nói vui vẻ vừa trò chuyện như thể có chuyện gì tốt lành lắm, nhưng họ không phải hạng người chỉ biết chơi bời, ngay khi chúng tôi tiến lại gần và phát ra tiếng động, họ lập tức cầm chắc giáo và cảnh giác với chúng tôi.
"Dừng lại! Chúng tôi cần kiểm tra một chút! Vui lòng xuất trình giấy tờ chứng minh danh tính hoặc giấy thông hành!"
Trước lời của họ, ngài Baroque lấy giấy thông hành mang từ Thánh Quốc ra cho họ xem. Người lính canh nhận lấy, kiểm tra xong liền gật đầu trả lại.
"Chào mừng quý khách đến với thành phố Bart."
"Cảm ơn vì đã chào đón. À, và các anh có thể cho tôi biết về anh hùng của thành phố Bart được không."
"…Tại sao anh lại hỏi chuyện đó?"
Sau khi nhận lại giấy thông hành, ngài Baroque gật đầu rồi hỏi thẳng hai người lính canh về anh hùng.
Trước câu hỏi trực diện đến mức tôi đứng sau cũng phải giật mình, hai người lính canh dường như càng thêm cảnh giác, họ khẽ cau mày nhìn ngài Baroque.
Tôi lập tức kéo kéo áo choàng của ngài Baroque và nói khẽ.
"Ngài định làm gì mà lại hỏi câu đó chứ! Người dân thành phố Bart tôn trọng ý nguyện của anh hùng nên luôn cố gắng giấu kín thông tin, vậy mà ngài lại hỏi thẳng thừng như thế thì……!!"
"Đừng lo lắng. Tôi đã có tính toán cả rồi."
Ngài Baroque nói rồi khẽ mỉm cười, nhẹ nhàng gỡ tay tôi ra rồi quay lại nhìn phía lính canh.
"Nếu hỏi tại sao tôi lại hỏi chuyện đó thì…."
Ngài Baroque bỏ lửng câu nói, cởi mũ áo choàng đang che mặt ra rồi nói tiếp.
"Chẳng lẽ một người lâu ngày mới quay về quê hương, nghe nói có chuyện vui mà lại không được phép tò mò sao. Huynh trưởng."
Ngay khi ngài Baroque lộ mặt, người lính canh đang cầm giáo đứng phía sau trợn tròn mắt, há hốc mồm chỉ tay vào ngài Baroque.
"Ơ…. Ơ? Ơ, này khoan…. Chú là Baroque đấy à…?"
"Đã lâu không gặp, huynh trưởng."
"Cái thằng này……!! Sao về mà không báo trước lấy một tiếng hả!! Ha ha ha!"
Tôi chớp mắt nhìn hai người đang cười rạng rỡ chào hỏi nhau. Là anh em sao…? Tôi cũng thấy giọng nói hơi giống nhau, không ngờ lại là anh em thật….
Đang tròn mắt nhìn hai người họ, người lính canh đang vỗ vai ngài Baroque cười ha hả bỗng chỉ tay vào tôi và nói.
"Thế đây là phu nhân của chú đấy à?"
"Huynh trưởng…. Đây là người mà em phụng sự. Xin anh đừng nói những lời thất lễ như vậy."
"Ôi trời, tôi lỡ lời rồi. Xin lỗi cô nhé."
Vì anh ta nói quá tự nhiên nên tôi phản ứng hơi chậm, nhưng ngay khi hiểu được ý nghĩa câu nói của người lính canh, tôi cảm thấy mặt mình nóng bừng lên, vội vàng lấy hai tay che mặt đáp lại.
"Không, không sao đâu ạ…. Không sao đâu ạ…."
Tôi cũng không thấy khó chịu chút nào…. À không, nói đúng hơn là tôi thấy vui…. Không, mình đang nói cái gì vậy chứ……!!
Trong lúc tôi đang thầm nhủ trong lòng để trấn tĩnh cảm xúc, ngài Baroque vẫn tiếp tục trò chuyện với người lính canh.
"Tạm thời chuyện chi tiết về anh hùng thì lát nữa tan làm anh kể cho em nghe sau nhé, giờ em đưa người đi nghỉ ngơi trước đã."
"Vậy thì tốt quá."
"Chú không quên đường về nhà đấy chứ?"
"Quên đường về ngôi nhà nơi mình sinh ra và lớn lên chẳng phải là chuyện lạ lùng lắm sao."
"Ha ha, cũng đúng. Thôi, chú vào đi. Mẹ chắc chắn sẽ vui lắm đấy."
Khi tôi đã phần nào trấn tĩnh được cảm xúc và ngẩng đầu lên thì cuộc trò chuyện đã kết thúc.
"Tôi xin phép dẫn đường."
Ngài Baroque vẫn đưa tay ra như lúc nãy, nhưng tôi không dám nhìn thẳng vào mắt ngài ấy.
Sợ bị phát hiện gương mặt đang đỏ bừng như gấc chín, tôi cúi gầm mặt xuống và nắm lấy tay ngài Baroque.
"…Vâng. Nhờ ngài nhé."
Cứ thế, tôi đã đặt chân vào thành phố Bart.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn