Chương 258: Lời mở đầu: Khởi đầu mới, tâm thế mới
Trở Thành Ác Nữ Trong Game · Glodia · 260 chương · ~22 phút đọc · Tạo 14/09/2026
Toàn chương Tôi, vốn là một người đàn ông, đã xuyên không vào vai ác nữ trong trò chơi.
Chắc hẳn bạn đang thắc mắc tôi đang nói cái quái gì đúng không? Thật ra chính tôi cũng chưa hoàn toàn hiểu nổi chuyện này.
Trải nghiệm một người đàn ông khi mở mắt ra lại thấy mình biến thành phụ nữ, vốn dĩ chỉ là những câu chuyện giả tưởng tồn tại trong truyện tranh, phim ảnh hay tiểu thuyết mà thôi.
... Mà, cũng có khả năng một gã nhà giàu biến thái nào đó ở thế giới ngầm đã bắt cóc tôi rồi tống sang Thái Lan để phẫu thuật chuyển giới, nhưng chuyện đó thì còn hư cấu hơn cả tiểu thuyết nữa nên thôi bỏ qua đi.
"Tiểu thư, đã đến giờ thức dậy rồi ạ."
Chẳng hề có một điềm báo nào cả. Chính xác hơn là chẳng có bất kỳ tình tiết nào giống như những mô-típ quen thuộc thường thấy.
Trước hết, tôi chưa từng chơi trò chơi đó. Dĩ nhiên là tôi cũng chẳng bao giờ để lại bình luận đánh giá gì. Tôi cũng chẳng hề chửi bới công ty sản xuất game. Ngay từ đầu, đó vốn chẳng phải là công ty làm ra những thể loại game hợp gu tôi.
Tôi chỉ đơn giản là ngồi ngẩn ngơ xem một streamer mà mình yêu thích chơi game đó trên màn hình mà thôi. Thật sự chỉ có thế.
Tôi chưa từng cảm thấy thế giới quan đó hấp dẫn, cũng chẳng hề nhập tâm vào bất kỳ nhân vật nào. Chỉ vì đó là một trò chơi thích hợp để xem khi muốn để đầu óc trống rỗng, vì tôi chẳng cần phải suy nghĩ gì khi xem nên mới ngồi ngẩn ngơ như vậy thôi.
Vì đó là buổi phát sóng của streamer mà tôi thường xuyên theo dõi, nên dù đó là một trò chơi dành cho phái nữ không đúng sở thích, tôi vẫn kiên nhẫn ngồi xem. Đó là một trò chơi hoàn toàn chẳng liên quan gì đến tôi cả.
Đã từng là như thế.
"Tôi sẽ thắt corset, xin tiểu thư hãy gồng bụng lại."
Cảnh vật xung quanh thay đổi 180 độ chỉ sau một đêm khiến ban đầu tôi vô cùng kinh hãi.
Trong khi còn chưa kịp thích nghi với môi trường mới, người ta cứ gọi một kẻ vốn là đàn ông như tôi là "tiểu thư" rồi ép tôi mặc corset, mặc váy đầm. Bất kỳ ai bình thường cũng sẽ phải hoảng hốt thôi, chẳng riêng gì tôi.
Tôi cũng chẳng có thời gian mà ngồi ngẩn ngơ. Cái cảm giác khi lần đầu tiên bị thắt corset, xương sườn phía dưới như muốn gãy làm đôi vì bị ép chặt, cái nỗi đau đó——
"Tôi thắt đây ạ."
"Ư...!"
Dù bây giờ vẫn đang phải chịu đựng nhưng tôi chẳng tài nào quen nổi. Thật sự đấy.
Thế nên tôi đã lỡ buông lời chửi thề, và rồi một kẻ lạ mặt lần đầu tiên tôi thấy lại nhìn tôi rồi mỉa mai: "Tiểu thư đừng dùng những lời lẽ thô thiển như vậy". Lúc đó tôi thực sự... tức đến mức lộn ruột lộn gan.
"Đã xong rồi ạ."
Nhưng tất cả những chuyện đó giờ đã là quá khứ. Bây giờ tôi đã quen rồi.
... Ngoại trừ cái corset này ra.
Trong gương phản chiếu hình ảnh một thiếu nữ có mái tóc trắng muốt và đôi mắt đỏ rực, đang mang vẻ mặt không mấy hài lòng.
Và thiếu nữ đó chính là tôi. Vốn dĩ tóc tôi có màu đỏ, nhưng không biết từ lúc nào nó lại chuyển dần sang màu trắng. Chắc là do bị stress quá độ đây mà.
"Tôi sẽ trang điểm cho tiểu thư."
Tôi nhắm mắt lại, cố gắng phớt lờ cảm giác của cây cọ đang lướt trên mặt.
Tính đến nay đã là lần hồi quy thứ mười bảy. Đáng lẽ ra phải quen rồi mới đúng, nhưng tôi vẫn thấy có chút gì đó gượng gạo. Cái tôi xác tín rằng "mình là đàn ông" vẫn luôn bài trừ những hành động này.
Có lẽ đó chỉ là tâm lý phản kháng mà thôi.
Nhưng tôi không thể biểu hiện điều đó ra ngoài. Việc bị ép mặc váy, bị thắt corset, bị trang điểm. Tất cả tôi đều ghét cay ghét đắng, nhưng dù có vùng vẫy phản đối thì cũng chẳng nhận lại được gì.
Lại nói lạc đề rồi.
"Đã xong rồi ạ. Bữa sáng đã chuẩn bị xong, mời tiểu thư xuống lầu."
Tôi đã xuyên không vào vai Charlotte La Rochelle, trùm cuối của chương 1 trong trò chơi dành cho phái nữ mang tên [Nở rộ dưới ánh trăng], một nhân vật ác nữ điển hình không có lấy một kết cục tốt đẹp dù ở bất kỳ tuyến truyện nào.
Lần đầu tiên xuyên không, vì không hiểu chuyện gì đang xảy ra nên tôi cứ ngơ ngơ ngác ngác, kết quả là bị tước quyền thừa kế với lý do không đủ tư cách. Khi nghe tin mình sẽ bị gả cho một lão Bá tước khác, tôi đã phản kháng kịch liệt và rồi bị chính tay gia chủ đánh chết trong cơn thịnh nộ vì hành vi thô lỗ đó.
"Chào buổi sáng, thưa cha, thưa mẹ."
"Ừ."
"Chào buổi sáng, Charlotte."
Lần hồi quy thứ nhất, vì không chịu nổi cú sốc từ cái chết ở kiếp trước, tôi đã nhốt mình trong phòng, tuyệt thực và rồi bị cưỡng ép gả đi.
Vì biết rằng phản kháng sẽ chết nên tôi đã không phản kháng, nhưng lần này vì cơ thể quá suy nhược nên sau khi kết hôn không lâu, tôi đã lâm bệnh qua đời.
"Ăn thôi."
Lần hồi quy thứ hai, để tìm hiểu xem chuyện gì đang thực sự xảy ra, tôi đã cố gắng giữ mình và dành thời gian quan sát.
Đến tuổi trưởng thành, sau khi nhập học vào Học viện và đối mặt với nữ chính thực sự của trò chơi này, tôi mới nhận ra đây là thế giới của [Nở rộ dưới ánh trăng] và tôi chính là nhân vật ác nữ trong đó.
Vì biết rõ kết cục của ác nữ sẽ ra sao nên tôi đã cố gắng hết sức để không dính dáng gì đến nữ chính, nhưng đời không như là mơ. Cuối cùng, tôi bị chính người hầu gái mà mình tin tưởng nhất đâm sau lưng mà chết.
Lý do ư? Vì con hầu gái ngu ngốc đó đã bị những lời ngon ngọt của thằng em trai xảo quyệt đang nhắm nhe vị trí người thừa kế dụ dỗ, hắn hứa rằng nếu nó theo phe hắn, hắn sẽ để nó trở thành bà chủ của gia tộc Công tước.
"Hôm nay sẽ có một gia sư nổi tiếng từ Vương Đô đến, con hãy chuẩn bị cho thật kỹ đấy, Charlotte."
"Vâng, thưa cha. Con sẽ không làm cha thất vọng đâu ạ."
"Ừ."
Lần hồi quy thứ ba, vì không muốn chết, tôi đã cố gắng đi theo cốt truyện lờ mờ trong đầu, làm việc thiện hết mức có thể với nữ chính và các đối tượng chinh phục, đồng thời xây dựng một bức tường sắt kiên cố với những kẻ thù ghét mình.
Nhưng vô ích. Tôi bị những kẻ thù ghét gọi là kẻ đạo đức giả, mặt dày và không biết quan tâm đến người khác. Và như một lẽ thường tình, khi hàng chục người nói A thì hiếm ai dám nói B, nữ chính và nhóm bạn của cô ta cũng bắt đầu xa lánh tôi.
Cuối cùng, tôi bị một đứa hậu bối ở Học viện vì ghen ghét mà ném chậu hoa trúng đầu chết.
"À đúng rồi, ông đã nghe chuyện đó chưa? Nghe nói nhà Hầu tước Jenas vừa mới sinh được một cậu con trai đấy."
"Chắc chắn sẽ có một trận tranh giành vị trí thừa kế nảy lửa cho xem."
Lần hồi quy thứ tư, tôi đối xử tử tế với tất cả mọi người. Để không cho ai có cơ hội phản bội, tôi luôn mỉm cười và làm việc thiện. Dù đó chỉ là sự đạo đức giả bắt nguồn từ khao khát được sống, nhưng lúc đó đó là lựa chọn tốt nhất.
May mắn thay, lần này không có ai thù ghét tôi cả, và tôi đã vui mừng khôn xiết vì nghĩ rằng mình có thể sống sót trong cái thế giới rác rưởi này. Nhưng niềm vui chẳng tày gang.
Gia chủ nói rằng một kẻ ôn hòa và tử tế như tôi không thích hợp với vị trí Công tước vốn cần sự lạnh lùng, nên đã sắp xếp một cuộc hôn nhân chính trị cho tôi. Thà chết còn hơn phải nằm dưới thân xác một gã đàn ông, tôi đã mỉm cười và gieo mình xuống vực thẳm.
"Con xin phép. Thưa cha, con xin phép lên lầu trước để chuẩn bị cho buổi học ạ."
"Ừ. Con lên đi."
Lần hồi quy thứ năm, mọi chuyện đang suôn sẻ thì tôi bị đám bạo loạn bắt giữ, bị nhục mạ và cuối cùng bị treo cổ trong tình trạng khỏa thân. Cá nhân tôi thấy đây là cái chết thảm hại nhất.
Lần thứ sáu. Nghĩ rằng tất cả là tại nữ chính, tôi đã trở thành một ác nữ thực thụ như trong nguyên tác, tìm mọi cách để giết cô ta, cuối cùng lại bị chính hầu gái thân cận đã kết bạn với nữ chính hạ độc chết.
Lần thứ bảy. Tôi buông xuôi tất cả, sống một cuộc đời vô lo vô nghĩ, để rồi chẳng biết từ lúc nào lại bị cuốn vào vòng xoáy tranh giành quyền lực và bị ám sát. Thật lòng mà nói, đây là kiếp tôi sống thọ nhất.
Lần thứ tám. Lần này tôi đã nỗ lực hết mình để thay đổi cái vận mệnh chết tiệt này. Vì quá ghét việc phải mặc váy đầm, tôi đã diện kiến nhà vua, cố gắng thay đổi nhận thức của mọi người về mình và nỗ lực để thay đổi thế giới.
Nhưng. Lần đó tôi cũng chết. Vì tôi hoạt động quá năng nổ nên nhà vua cảm thấy bị đe dọa, ông ta đã gán cho tôi cái tội danh vô lý là kích động nội chiến rồi tống tôi vào ngục, và tôi đã chết khô trong đó.
"Tiểu thư, bước chân của người hơi loạn rồi ạ."
"Cảm ơn em. Tại cái corset này làm máu không lưu thông được nên tôi hơi chóng mặt chút thôi."
Lần thứ chín cũng vậy. Lần thứ mười. Mười một. Mười hai. Mười ba. Mười bốn. Mười lăm, và cả lần thứ mười sáu nữa.
Hầu như kiểu chết nào tôi cũng đã nếm trải qua. Chuyện gì tôi cũng đã từng làm. Tôi đã từng sống lương thiện, cũng đã từng sống mà chẳng cần suy nghĩ gì. Tôi đã từng nỗ lực hơn bất kỳ ai, và cũng đã từng đạt được những thành tựu lẫy lừng. Tôi đã từng tự sát một cách ngu ngốc, và cũng đã từng tan thành tro bụi trong ngọn lửa của cuộc phản loạn.
Tôi đã cố gắng hết sức. Tôi đã làm tất cả những gì có thể. Nhưng cuối cùng, tôi vẫn chết. Như thể thế giới này khao khát cái chết của tôi, dù tôi có làm gì đi chăng nữa thì kết cục vẫn là cái chết.
Vì vậy, tôi đã thay đổi suy nghĩ.
"Thế nên là. Sarah."
"Dạ?"
Tôi sẽ không bao giờ cúi đầu nữa.
Tôi sẽ không chỉ đơn thuần là một con nhỏ ngu ngốc bị gọi là ác nữ. Tôi sẽ trở thành một vĩ nhân đạt được những chiến công hiển hách mà không ai có thể xem thường.
Một người lương thiện phủ nhận cái ác và theo đuổi chính đạo, một anh hùng với ý chí kiên cường không bao giờ gục ngã trước bất kỳ nghịch cảnh nào, một vị thánh như ánh sáng rực rỡ xua tan bóng tối.
Dù có phải mất mạng, tôi cũng sẽ trở thành một người có thể hiên ngang đối diện với cái chết.
"... Không có gì đâu. Quên đi."
Tôi khẽ cười, một nụ cười tinh nghịch không giống với phong thái của một tiểu thư, rồi nhìn Sarah, hầu gái của mình.
Đôi mắt đầy nghi hoặc của con bé nhìn thấu tôi. Đối diện với ánh mắt đó, tôi khẽ lắc đầu.
Đứa trẻ gần gũi với tôi nhất, nhưng cũng chính vì thế mà nó là kẻ đầu tiên phản bội tôi.
Trước hết, tôi nhất định sẽ biến em thành người của mình.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn