Chương 253: Ngoại truyện: Nghiên cứu (2)
Trở Thành Ác Nữ Trong Game · Glodia · 260 chương · ~25 phút đọc · Tạo 14/09/2026
Toàn chương Tôi muốn có con.
Đó là suy nghĩ nảy sinh sau khi gặp lại Hermel. Và là suy nghĩ ngày càng lớn dần theo thời gian chúng tôi ở bên nhau.
Không, suy nghĩ đó hiện tại vẫn đang tiếp tục lớn dần lên.
Dù sao thì. Chuyện đó bây giờ không quan trọng. Đừng nghĩ vẩn vơ nữa.
Một hồi lâu chúng tôi không nói gì mà chỉ nhìn nhau rồi lại nhìn xuống con chuột đang mang thai, cứ lặp đi lặp lại như vậy vài lần.
Cảm giác bất an lên đến đỉnh điểm, khiến việc ngồi ở đây trở nên khó chịu đến mức muốn nôn mửa, tôi cắn môi cúi đầu.
"……."
…Tôi biết rõ việc một người từng là đàn ông như mình lại muốn có con là một điều kỳ lạ.
Nhưng khi ở bên Hermel, tôi không thể ngăn được những suy nghĩ đó, những cảm xúc đó nảy sinh.
Dù là tôi đi nữa thì cũng không thể điều khiển và kiểm soát toàn bộ cảm xúc và tâm trí của mình được. Tôi cũng là con người mà. Có những chuyện không thể làm gì khác được.
Và nếu tôi có thể kiểm soát được cảm xúc và tâm trí của mình, thì có lẽ mối quan hệ như thế này với Hermel đã không bao giờ xảy ra. Có lẽ tôi đã sống cả đời như một bóng ma lang thang khắp thế gian rồi chết đi.
Nhưng bây giờ nhìn lại, lẽ ra tôi nên giữ những suy nghĩ và cảm xúc đó cho riêng mình thôi. Lẽ ra chỉ nên ấp ủ trong lòng thôi. Tự dưng bộc lộ ra để rồi chuyện này xảy ra.
Dù tin rằng nếu là Hermel thì sẽ ổn thôi, nhưng một mặt tôi lại thấy phát điên vì sự bất an cứ liên tục trỗi dậy, ngay lúc đó.
"Nghĩa là…. Giống cái với giống cái làm "chuyện đó" rồi có con sao?"
Giọng nói của Hermel khi thận trọng mở lời thật sự may mắn thay. Hoàn toàn không chứa đựng sự khinh miệt, khó chịu, bực bội hay tức giận, hay bất kỳ cảm xúc tiêu cực nào cả.
Thứ chứa đựng trong đó là sự thắc mắc thuần túy, sự ngạc nhiên, và cả một chút kỳ vọng cùng sự hưng phấn đi kèm.
Cảm giác như đang ôm một quả bom không biết lúc nào sẽ nổ bỗng chốc tan biến như chưa từng tồn tại, một sự nhẹ nhõm như sóng trào ập đến cuốn trôi tôi đi.
"Phùùùù…."
Cảm giác sức lực tiêu tan, tôi buông thõng cơ thể khiến Hermel giật mình hốt hoảng đứng dậy chạy lại bên cạnh tôi.
"Chị không sao chứ!?"
"A ha ha…. Chỉ là, khi sự căng thẳng biến mất thì sức lực cũng biến mất theo thôi. Em không cần lo lắng quá đâu…."
"Căng thẳng biến mất sao…. Chuyện này đáng để chị căng thẳng đến thế à? Hay là có chuyện gì em không biết sao?"
Nhìn dáng vẻ chớp mắt trợn tròn đôi mắt đáng yêu đó, tôi mỉm cười yếu ớt lắc đầu.
"Thì…. Chị đã lo lắng không biết Hermel có thấy khó chịu không, nhưng khi biết hoàn toàn không phải vậy nên chị mới thấy nhẹ nhõm mà thành ra thế này đấy."
"Thấy khó chịu sao? Tại sao chị lại nghĩ em sẽ thấy như vậy chứ?"
"Dù là quá khứ đi nữa, nhưng một người từng là đàn ông lại muốn có con, rồi còn thực hiện cả nghiên cứu như thế này, thì ai mà chẳng nghĩ vậy chứ…. Chỉ là, vì sự bất an mơ hồ đó thôi…."
Khi tôi bỏ lửng câu nói và lén nhìn Hermel, Hermel mang vẻ mặt cạn lời bật cười khẩy rồi nhíu mày, dùng hai tay nắm lấy hai má tôi và kéo dãn ra.
"Hê ư ê…. A ha…."
"Em làm vậy để chị thấy đau đấy đồ ngốc này."
"Ư ư u…."
Hermel nhào nặn và kéo hai má tôi như bánh giầy cho đến khi nước mắt tôi chực trào ra, rồi em ấy áp hai lòng bàn tay vào má tôi và cụng trán mình vào trán tôi.
Vì chỉ là dùng ngón tay gõ nhẹ vào trán nên hoàn toàn không đau. Cảm nhận hơi ấm đó, tôi đang chớp mắt thì Hermel ôm chầm lấy tôi.
"Nếu vì chuyện này mà em ghét Charl, thì em đã chẳng yêu Charl ngay từ đầu rồi."
"…Chị xin lỗi."
"Không sao đâu mà. Ai mà chẳng có lúc bỡ ngỡ khi làm chuyện gì đó lần đầu chứ. Lần đầu sao…. Nghĩ lại thấy cũng thích thật đấy. Hì hì."
"Phụt…. Gì thế chứ."
Khi tôi khẽ cười nói vậy, Hermel hôn lên má tôi và nói.
"Charl là đàn ông hay phụ nữ, từng là đàn ông hay phụ nữ thì cũng chẳng sao cả. Em yêu chính con người Charl mà. Nên chị đừng lo lắng về chuyện đó nữa."
"Hermel…."
"Thì, nếu chị lo quá thì cứ nói với em trước đi. Em sẽ giải quyết cho."
"Em định giải quyết thế nào?"
"Ừm….
"Không sao đâu", "Em thích lắm", "Charl cứ làm theo ý mình đi", "Em tin tưởng giao phó cho chị đấy", ngoài mấy câu này ra còn nhiều câu khác nữa. Chị có muốn em nói hết cho nghe không?"
Nhìn dáng vẻ thản nhiên gập từng ngón tay nói, tôi mỉm cười rạng rỡ lắc đầu.
"Chị sẽ để dành cho lần sau vậy."
"Nếu Charl đã nói vậy thì thôi."
Hermel nói xong liền buông tôi ra và ngồi xuống ngay cạnh bên.
"Được rồi. Bây giờ chị đã bình tĩnh lại chưa?"
"Nhờ có em."
"Tốt quá rồi."
Có vẻ câu trả lời của tôi khiến em ấy hài lòng, Hermel chống cằm nửa người tựa vào bàn ăn nhìn tôi.
"Vậy bây giờ chúng ta có thể tiếp tục câu chuyện lúc nãy rồi nhỉ."
"Đúng vậy. Ừm. Nhưng nếu kể hết thì chắc sẽ dài lắm. Nên nếu Hermel thấy tò mò chỗ nào thì cứ nói, chị sẽ trả lời chỗ đó."
"Hừm. Nếu chị nói vậy…. thì em chỉ biết bảo chị kể từ đầu đến cuối thôi. Em giỏi dùng sức chứ dùng não thì tệ lắm."
"Không phải em không làm được mà là em không chịu làm đúng không?"
"Đúng rồi. Sau khi nhận ra rằng nếu cơ thể yếu ớt thì cái đầu sẽ phải khổ cực, em đã sống như vậy đấy."
Nhìn dáng vẻ lắc đầu nói, tôi cười cay đắng lắc đầu.
"Chẳng còn cách nào khác nhỉ. Vậy chị sẽ tóm tắt lại rồi kể cho em nghe. Nếu giữa chừng có chỗ nào em thấy thắc mắc thì cứ nói nhé."
"Vâng. Em biết rồi."
Chà…. Vậy bây giờ vấn đề là nên bắt đầu giải thích từ đâu đây….
Chớp mắt một lúc để tìm điểm bắt đầu, tôi nhận ra mình đã đưa ra một yêu cầu quá đỗi phi lý cho Hermel nên liền xoa xoa cằm.
"Chuyện này…. Chọn điểm bắt đầu để giải thích cho phù hợp cũng khó thật đấy."
Hermel nhìn tôi bằng ánh mắt như muốn nói "Tâm trạng em cũng thế đấy".
Tránh né ánh mắt đó, tôi chọn ra một phần thích hợp trong đầu, rồi hắng giọng bắt đầu câu chuyện.
"Hừm…. Như chị đã nói lúc nãy, mục đích của nghiên cứu lần này là để giống cái có thể có con với nhau."
"Và thành quả chính là con chuột đó?"
"Đúng vậy. Có nói dài dòng thì cũng chỉ thêm rườm rà thôi nên nếu bỏ qua trước sau mà chỉ nhìn vào kết quả, thì bản thân nghiên cứu đã thành công rực rỡ. Và kết quả của nghiên cứu chính là viên thuốc này."
Tôi nói vậy rồi lấy viên thuốc ra đặt lên bàn ăn.
"Chỉ cần uống viên này rồi quan hệ, giống cái cũng có thể có con với nhau."
"Hừm…. Việc chị nói bản thân nghiên cứu đã thành công, nghe như kiểu đã phát sinh vấn đề khác ngoài nghiên cứu vậy. Đúng không?"
"Ừm. Có một chút vấn đề."
Tôi gật đầu nhìn con chuột đang chạy lăng xăng quanh đó và nói.
"Vì đây không phải là đứa trẻ được tạo ra từ cuộc ân ái giữa nam và nữ, nên đứa trẻ sinh ra chắc chắn sẽ là con gái. Để giải thích chuyện này thì phải giải thích cả về nhiễm sắc thể giới tính nữa…. Em có muốn nghe không?"
"…Em sẽ nghe thử một chút."
"Con người có nhiễm sắc thể X và nhiễm sắc thể Y, thông qua sự kết hợp của các nhiễm sắc thể này mà giới tính của đứa trẻ được quyết định. Thông thường nam giới có nhiễm sắc thể XY, nữ giới có nhiễm sắc thể XX, trong đó nhiễm sắc thể Y của nam giới đóng vai trò quyết định giới tính của đứa trẻ. Và hệ thống quyết định giới tính này được gọi là hệ thống quyết định giới tính XY――" Trong khi tôi đang cố gắng giải thích một cách dễ hiểu nhất bằng cách dùng ma lực vẽ hình lên bàn ăn, Hermel đưa tay ra xua xua.
"A a a. Chờ một chút."
"Sao thế?"
"Nghĩa là, phía đàn ông cầm trên hai tay hai lá cờ X và Y đúng không? Tùy vào việc cắm lá cờ nào mà giới tính được quyết định chứ gì."
Nhìn dáng vẻ Hermel tóm gọn lại những gì tôi vừa giải thích dài dòng chỉ trong nháy mắt, tôi chớp mắt nhận ra lời em ấy nói cũng không hẳn là sai nên gật đầu.
Thật ra Hermel vốn dĩ rất thông minh đúng không nhỉ. Hay là do tôi không biết cách giải thích.
…Có lẽ là cả hai đấy.
"Ừm. Vậy cái vấn đề mà Charl nói lúc nãy là việc đứa trẻ sinh ra chắc chắn sẽ là con gái chính là vấn đề đó sao?"
"Ừm. Đúng vậy. Việc tuyệt đối không thể sinh con trai cũng là một vấn đề mà."
"Đứa trẻ không có vấn đề gì chứ?"
"Ừm. Đứa trẻ sẽ hoàn toàn không có vấn đề gì đâu. Dù nghiên cứu dựa trên thuật luyện kim, nhưng khác với Homunculus, đây không phải là sử dụng tế bào của một người mà là của hai người…."
Đang tiếp tục câu chuyện, tôi bỏ lửng lời nói rồi lắc đầu. Lúc nãy tôi cũng giải thích dài dòng như thế này rồi để Hermel tóm tắt lại còn gì. Vừa mới xong mà giờ lại thế nữa rồi.
Sắp xếp và gọt giũa lại lời giải thích trong đầu một lát, tôi gật đầu rồi lại mở lời.
"Em còn nhớ gia tộc quý tộc ngày trước trong vương quốc đột ngột bị giải thể vì tất cả con cái đều chết do bệnh tật không?"
"À…. À. Cái đó. Người ta đồn đại là do thần linh trừng phạt này nọ xôn xao lắm. Nhưng đột nhiên sao chị lại nhắc đến chuyện đó?"
"Gia tộc đó là một gia tộc duy trì dòng máu thông qua việc phối giống cận huyết…. nói vậy thì hơi quá. Dù không sai nhưng…. Dù sao thì, em cũng biết đó là gia tộc duy trì nòi giống thông qua quan hệ cận huyết đúng không?"
"Biết chứ. Nhìn họ từ chối tất cả các lời cầu hôn mà vẫn nối dõi tông đường thì ai mà chẳng biết."
"Việc hậu duệ của họ đột ngột chết vì bệnh tật không phải là do thần linh trừng phạt gì cả, mà là do bệnh di truyền. Dù giải thích chi tiết thì cũng chỉ thêm phức tạp thôi nên chị chỉ đưa ra vài ví dụ, có loại bệnh gây vấn đề về máu, có nhiều lý do khiến não bị hỏng dẫn đến đần độn, có loại gây u nang, có loại gây mất ngủ dẫn đến teo cơ, ngoài ra còn hàng chục loại khác nữa."
"Loại bệnh đó có thể xuất hiện ở đứa con của em và Charl sao?"
"Không, những ví dụ chị đưa ra chỉ dành cho trường hợp phối giống cận huyết, sinh sản đơn tính, và trường hợp như Homunculus mà chị nói lúc nãy thôi. Dù cùng giới tính, nhưng chị và Hermel là hai người hoàn toàn khác nhau mà. Nên hầu như sẽ không có chuyện xảy ra bệnh di truyền đâu."
Nghe tôi nói, Hermel chớp mắt chậm rãi gật đầu.
"Nghĩa là đứa trẻ sinh ra sẽ không có vấn đề gì đúng không?"
"Ừm. Đúng vậy."
"Vậy thì được rồi mà! Thế là đủ rồi!"
Nhìn dáng vẻ mỉm cười rạng rỡ của Hermel, tôi khẽ mỉm cười, rồi chợt nhớ ra vẫn còn phần chưa nói nên khẽ thốt lên một tiếng than ngắn.
"À."
"Hửm? Sao thế? Vẫn còn gì nữa à?"
"Ừm…. Ừm…. Vấn đề thực sự vẫn còn."
Hermel thay đổi sắc mặt, hỏi bằng khuôn mặt nghiêm túc.
"…Là gì thế?"
Xoa xoa gáy ngập ngừng một lát, tôi nhắm nghiền mắt nói.
"Khác với cuộc ân ái thông thường là phía nam cho và phía nữ nhận…. Đây là tình huống mà cả hai đều chỉ có phía nhận thôi đúng không…?"
"Vâng."
"Nên là…. Nên là, không biết ai sẽ mang thai đâu…."
"……?"
Trước lời tôi nói, Hermel khẽ nghiêng đầu, rồi ngay lập tức như nhận ra điều gì đó, em ấy cười dữ tợn và liếm môi.
"Không biết ai sẽ mang thai sao…. Thú vị đấy."
"Ơ?"
Tôi nhìn dáng vẻ Hermel đang lừng lững tiến lại gần như một con thú săn mồi, trước khí thế nóng bỏng đó, tôi khẽ lùi lại phía sau.
"He, Hermel?"
"Nghĩa là, cứ làm cho đến khi có một người mang thai là được chứ gì?"
"Không phải thế đâu! Chỉ cần làm một lần là đủ rồi!"
"Dù sao thì cũng phải làm mà đúng không? Vậy là được rồi."
Nói xong, Hermel nuốt chửng viên thuốc đặt trên bàn ăn, rồi ngậm một viên khác vào miệng, tiến lại gần và đặt một nụ hôn lên môi tôi.
"Ưm!?"
Không phải thế này. Không, kết quả mong muốn thì đúng rồi nhưng bầu không khí không phải thế này.
Mà thôi…. Dù sao cũng thấy sướng nên chắc cũng được nhỉ….

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn