Chương 246: Ngoại truyện: Theo dấu bóng hình (3)
Trở Thành Ác Nữ Trong Game · Glodia · 260 chương · ~22 phút đọc · Tạo 14/09/2026
Toàn chương Phong cảnh thành phố Bart thật sự quá đỗi xinh đẹp. Bầu trời cao rộng mở, dòng người di chuyển đầy năng động, cho đến cả những đứa trẻ đang cười đùa chạy nhảy một cách hồn nhiên chẳng chút lo âu.
Để tạo nên một thành phố như thế này, hẳn họ đã phải nỗ lực biết bao nhiêu…. Tôi mỉm cười nhạt nhòa khi nhớ về những ngày đầu lập quốc đầy rẫy hỗn loạn và xung đột.
…Tất nhiên, nhờ vào sự cố gắng của rất nhiều người mà hiện tại mọi thứ đã khá khẩm hơn nhiều, nhưng nếu so với một thành phố như thế này thì vẫn còn không ít thiếu sót.
"Đúng là một thành phố tuyệt vời."
Tôi chậm rãi quan sát phong cảnh thành phố Bart, nơi khiến tôi vừa có chút ghen tị, vừa thôi thúc ý chí, rồi lẩm bẩm như thế.
"Saras cũng là một thành phố tốt."
Anh Baroque như thể nhìn thấu tâm trạng phức tạp này của tôi, anh cất giọng điềm tĩnh nói.
Phải rồi. Saras chắc chắn cũng là một thành phố tốt. Điều đó không sai. Nhưng đó cũng là một thành phố vẫn còn nhiều điểm chưa hoàn thiện. Tôi mỉm cười cay đắng rồi lắc đầu.
"Vẫn còn nhiều thiếu sót lắm."
"Mọi thứ sẽ dần tốt lên thôi."
Chẳng phải lời tiên tri của một nhà tiên tri nhìn thấu tương lai, cũng chẳng phải kiến thức tương lai do một người đến từ tương lai truyền lại, vậy mà tại sao lời nói ấy lại khiến tôi an tâm đến thế.
Tôi chớp mắt nhìn anh Baroque, rồi mỉm cười gật đầu.
"Tôi phải làm việc chăm chỉ hơn nữa rồi."
"Chúng tôi cũng sẽ nỗ lực hơn."
Anh ấy thật sự chỉ toàn nói những lời khiến tâm trạng người ta tốt lên thôi.
Tôi khẽ cười, cảm thấy hơi hờn dỗi trước dáng vẻ hoàn toàn không hề hay biết bản thân vừa châm ngọn lửa vào lòng tôi của anh Baroque, nên đã dùng nắm đấm đấm nhẹ vào bắp tay anh.
"…? Có chuyện gì vậy?"
"Không có gì đâu."
Tôi lắc đầu nói như vậy, còn anh Baroque thì không hiểu phản ứng này của tôi nên khẽ nghiêng đầu.
Tại sao tôi lại làm thế, chắc anh Baroque có chết đi sống lại cũng chẳng thể hiểu nổi nếu tôi không trực tiếp nói ra đâu.
"Đi thôi nào. Chúng ta đâu thể cứ đứng đây mãi được."
"…Vâng."
Thôi thì, chắc chắn sẽ có ngày tôi nói ra thôi. Tôi nhìn anh Baroque đang bước đi với vẻ mặt hơi ngượng nghịu mà khẽ mỉm cười.
Thầm nuốt xuống tâm ý mong rằng trước khi ngày đó đến, anh có thể một lần ngoảnh lại nhìn thấu lòng tôi.
Sau đó chúng tôi đi dạo thêm khoảng 4 tiếng đồng hồ. Mãi đến khi mặt trời bắt đầu lặn dần về phía dãy núi, chuyến tham quan thành phố Bart của chúng tôi mới kết thúc.
Bây giờ cũng sắp đến giờ ăn tối, và theo lời anh Baroque thì chẳng bao lâu nữa sẽ đến giờ thay ca của lính canh, nên tôi và anh cùng quay trở về nhà chính của anh ấy.
"Cô có thấy vui không?"
Trên đường hướng về nhà chính của anh Baroque.
Dù đã là lúc hoàng hôn nhưng đường phố vẫn đông đúc người qua lại, tôi đang bước đi song hành thì dừng lại một chút trước tiếng gọi của anh Baroque từ bên cạnh.
"Vâng. Có rất nhiều điểm khác biệt với Saras nên đây là một thành phố mang lại niềm vui khi ngắm nhìn. Hì hì."
"Cô thấy vui là tốt rồi."
Anh Baroque mỉm cười trả lời, tôi cũng nhìn anh mà cười rạng rỡ.
Sau khi nhìn nhau cười một lúc, chúng tôi lại bắt đầu bước tiếp, tôi vừa đi vừa ngước nhìn bầu trời và nói.
"Mà nhắc mới nhớ…. Đã lâu rồi tôi mới bước chân vào nhà của một ai đó."
Trước lời nói của tôi, anh Baroque chớp mắt nhìn tôi với vẻ ngạc nhiên, tôi thấy vậy thì khẽ cười.
"Sao thế?"
"À, xin lỗi cô. Vì tôi luôn thấy cô ở phòng lễ bái, phòng cầu nguyện của Đại Thánh Đường, hoặc ở trong phòng của thánh nữ, nên tôi hơi bất ngờ mà vô ý thất lễ."
"Trước khi trở thành thánh nữ, tôi cũng là một thiếu nữ bình thường mà. Việc đến nhà ai đó chơi là chuyện hết sức bình thường thôi."
Dù rằng…. Việc đi chơi đó đến tận bây giờ cũng chẳng để lại kỷ niệm gì tốt đẹp cho lắm….
Tôi mỉm cười cay đắng nhìn anh Baroque, anh bắt gặp ánh mắt tôi thì liền nhắm mắt lại và nói.
"Vì tôi hầu như không biết gì về quá khứ của thánh nữ nên đã không hay biết. Tôi xin lỗi."
Tôi dùng ngón tay ấn nhẹ vào trán anh Baroque khi anh định cúi đầu, ngăn không cho anh làm vậy.
"Anh không cần phải xin lỗi như thế đâu. Ai cũng có những điều mình không biết mà. Vô tri tuyệt đối không phải là tội lỗi. Không chịu tìm hiểu mới là tội lỗi."
Phải rồi…. Không chịu tìm hiểu mới là tội lỗi, còn vô tri thì không.
Nếu tôi chịu tìm hiểu về cô ấy thêm một chút nữa…. Nếu tôi quan tâm đến cô ấy nhiều hơn một chút thay vì chỉ chú tâm vào những người khác và cốt truyện….
"Tôi vẫn còn kém cỏi quá. Cảm ơn cô đã chỉ dạy."
Những suy nghĩ vừa trồi lên như bọt nước liền tan biến ngay khi chạm vào giọng nói của anh Baroque.
Tôi tỉnh táo lại muộn mất nửa nhịp, nuốt xuống vị đắng chát đang dâng lên rồi mỉm cười nhạt nhòa.
"Cũng không đến mức phải nhận lời cảm ơn như vậy đâu. Tôi cũng còn nhiều thiếu sót mà."
Trước lời tôi nói, anh Baroque chỉ mỉm cười vẻ khó xử chứ không đáp lại gì thêm.
Chúng tôi đi thêm một đoạn nữa thì dừng chân trước một tòa nhà hai tầng, tuy hơi cũ kỹ nhưng được quản lý rất sạch sẽ.
Gọi là nhà…. thì cũng không khác mấy so với những tòa nhà thương mại gần đó, nhưng kể cả có tính đến chuyện đó thì đây vẫn là một ngôi nhà rất xinh xắn.
"Đây là nhà chính của tôi."
"Oa…. Khác với những tòa nhà khác, tầng một được trang trí bằng hoa trông rất đẹp!"
"Ngày trước mẹ tôi từng mở tiệm hoa ở đây."
Ngày trước, từng mở…? Nghĩa là bây giờ không còn mở nữa sao?
Tôi chớp mắt trước từ ngữ ở thì quá khứ đột ngột thốt ra từ miệng anh Baroque, nhưng linh tính mách bảo rằng hỏi ra cũng chẳng có gì tốt đẹp nên tôi im lặng.
"Mời cô vào trong."
"Vâng."
Tôi khẽ mỉm cười rồi bước vào trong nhà. Bên trong nhà còn đẹp hơn bên ngoài nhiều.
Những loài hoa mùa hè nở rộ đủ màu sắc cùng hương hoa thơm ngát khiến mắt và mũi tôi đều được tận hưởng, những món đồ nội thất được bảo quản tốt và sắp xếp ngăn nắp trông như thể định nghĩa sống của từ "sạch sẽ" vậy.
"Nơi này tuy đơn sơ, nhưng mong cô có thể thoải mái nghỉ ngơi."
"Đơn sơ gì chứ. Đây là một ngôi nhà rất đẹp và tuyệt vời mà."
"Cô nói vậy làm tôi thấy nhẹ lòng hẳn. Mời cô ngồi."
Tôi ngồi xuống theo sự dẫn dắt của anh Baroque rồi cởi chiếc áo choàng đang mặc ra, khi chiếc áo choàng vừa che tầm mắt vừa nóng nực biến mất, tôi bất giác thở phào một hơi.
Ngay khi tôi vừa ngồi xuống, anh Baroque đi vào phía trong lấy nước uống mang ra, thấy dáng vẻ đó của tôi, anh khẽ cười rồi đặt chiếc cốc xuống trước mặt tôi.
"Có vẻ chiếc áo choàng khiến cô thấy rất ngột ngạt."
"A ha ha. Vì tôi không thích cảm giác bí bách cho lắm. Lý do tôi không đeo khăn che mặt cũng là vì thấy ngột ngạt đấy."
"Vậy sao? Từ trước đến nay tôi cứ ngỡ cô không đeo khăn che mặt là vì muốn trực tiếp nhìn vào mắt mọi người chứ…."
"À…. Đó là cái cớ mà đức giám mục tạo ra thôi. Nếu nói thẳng ra là vì ngột ngạt nên không đeo được thì thể diện của thánh nữ sẽ…. Anh hiểu mà, đúng không?"
Nghe câu chuyện, anh Baroque gật đầu với vẻ mặt đã hiểu rồi ngồi xuống.
Tạm dừng câu chuyện để làm mát cổ họng bằng nước lạnh, tôi thẫn thờ ngắm nhìn những bông hoa, anh Baroque cũng nhìn về phía có hoa giống tôi rồi nhíu mày nói.
"Mà nhắc mới nhớ, lẽ ra cũng sắp đến lúc rồi, sao lại muộn một cách kỳ lạ thế nhỉ."
"Anh đang nói về anh trai mình sao?"
"Vâng. Không biết có chuyện gì xảy ra không――" Ngay khi anh Baroque đang tiếp lời, từ tầng trên vang lên tiếng "rầm" như có thứ gì đó rơi xuống.
Anh Baroque nhíu chặt mày, rút con đoản kiếm từ bên hông ra rồi trừng mắt nhìn về phía cầu thang.
"――Xin cô chờ một chút. Tôi sẽ đi kiểm tra ngay."
"Anh cẩn thận nhé…."
"Cùng lắm cũng chỉ là tên trộm vặt hoặc thú hoang thôi. Không…. Chắc không phải thú hoang đâu, hẳn là trộm vặt rồi. Dù sao tôi cũng sẽ kết thúc nhanh rồi quay lại."
Ngay khi anh Baroque định tiến về phía cầu thang, tiếng bước chân nặng nề "thình, thình" bắt đầu đi xuống cầu thang.
Nghe thấy tiếng bước chân đó, anh Baroque thở hắt ra một hơi rồi cất đoản kiếm vào.
Tôi đang chớp mắt tự hỏi rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra, thì người bước xuống cầu thang lộ diện.
Màu tóc hay vết sẹo trên mặt có chút khác biệt, nhưng đó là một người đàn ông trông rất giống anh Baroque.
"Oáp…. Gì thế…. Ai vậy…? À, hóa ra là chú mày à. Sao về muộn thế?"
"Còn anh thì sao, sao lại về sớm thế này?"
"Anh mày vì nghĩ cho chú mà dùng cả kỳ nghỉ để về sớm, vậy mà chú lại dám cằn nhằn, thật là quá đáng mà. Có muốn ôn lại tình anh em như ngày xưa không hả?"
Người đàn ông nhe răng cười dữ tợn, anh Baroque thở dài lắc đầu.
"Lớn tuổi rồi đừng làm mấy trò đó nữa. Được rồi, anh ngồi xuống đi."
"Chậc. Đúng là cái thằng nhạt nhẽo."
Người đàn ông vỗ nhẹ vào vai anh Baroque một cái rồi quay sang chào hỏi tôi.
"À, thất lễ quá, tôi chào hỏi muộn. Tôi là a…nh của tên này?"
Đột nhiên không thể nói hết câu mà cứ chớp mắt liên tục, người đàn ông nhìn chằm chằm vào tôi rồi khẽ cười cay đắng cúi đầu.
"Hừm…. Tôi tên là Bate, anh trai của tên này――thưa thánh nữ."
"Anh biết tôi sao――À. Áo choàng…."
Tôi giật mình vì anh ấy nhận ra mình, rồi muộn màng nhận ra bản thân đã cởi áo choàng ra nên cười gượng gạo.
"Lẽ ra tôi phải nhận ra ngay từ lúc cô đi cùng thằng em tôi mới phải, xin lỗi cô. Mong cô tha thứ cho sự vô lễ của tôi ở cổng thành."
"Không không! Không sao đâu! Lúc đó tôi cũng đang giấu thân phận mà! Nên anh đừng cúi đầu như thế!"
"Cô nói vậy làm tôi thấy nhẹ lòng hơn rồi. Cảm ơn cô."
Anh Bate mỉm cười nhẹ nói, tôi nhìn nụ cười đó của anh Bate mà chớp mắt nghĩ rằng anh ấy thật sự giống hệt anh Baroque.
Anh Baroque nhìn anh Bate rồi vỗ nhẹ vào vai anh ấy, anh Bate khẽ cười gật đầu.
"Được rồi. Anh sẽ không nói mấy lời thừa thãi đâu."
Lời thừa thãi? Tôi còn chưa kịp thắc mắc thì anh Bate ngồi xuống đối diện tôi, vỗ tay nhẹ để thay đổi bầu không khí.
"Nào. Chào hỏi xong rồi. Như đã nói lúc nãy, tôi sẽ kể cho cô nghe về vị anh hùng của thành phố Bart."
Điều gì đến cũng phải đến. Tôi nghĩ thầm như vậy rồi gật đầu.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn