Chương 249: Ngoại truyện: Ánh sáng và bóng tối (1)
Trở Thành Ác Nữ Trong Game · Glodia · 260 chương · ~22 phút đọc · Tạo 14/09/2026
Toàn chương Ngồi trên chiếc thùng gỗ, tôi vừa day day thái dương đang đau nhức vừa chậm rãi mở mắt nhìn Seria.
Kẻ chuyển sinh đã bị kéo vào thế giới này cùng tôi. Người phụ nữ ngồi vào vị trí nhân vật chính, nhận được sự ủng hộ toàn diện của thế giới, khác hẳn với tôi.
Một người lương thiện thuần khiết đến mức có thể hiểu được tại sao cô ta lại ngồi vào vị trí nhân vật chính, một con người chẳng liên quan gì đến cuộc phục thù của tôi nhưng lại là nạn nhân buộc phải bị cuốn vào kế hoạch của tôi.
"……."
Ngoài ra còn nhiều điều khác nữa, nhưng cuối cùng tất cả những điều đó đều chỉ ra rằng Seria là một nạn nhân hiền lành đến mức ngốc nghếch, còn tôi là kẻ phản diện đã lợi dụng cô ta.
Tất nhiên tôi không hối hận. Dù có cảm thấy chút tội lỗi nhưng tôi không có ý định xin lỗi về chuyện đó. Ngay từ đầu, nếu tôi là loại người sẽ đi xin phép rồi mới gây chuyện thì tôi đã chẳng bắt đầu làm gì rồi.
Bây giờ mới cúi đầu xin lỗi sao? Hừ. Làm gì có sự đạo đức giả nào lớn hơn thế chứ. Chỉ tưởng tượng thôi đã thấy buồn nôn rồi. Về điểm đó, tôi luôn cảm kích Hermel vì đã nói yêu một ác nữ như tôi.
"Phù…."
Quá nhiều suy nghĩ vẩn vơ hiện lên khiến đầu óc tôi rối bời. Dù đã tưởng tượng rằng tình huống này có thể xảy ra, nhưng tôi không ngờ nó lại thật sự diễn ra.
Thở hắt ra một hơi dài, tôi xoa xoa giữa lông mày và gạt bỏ những suy nghĩ đang làm rối trí mình.
Mấy cái suy nghĩ vẩn vơ chỉ tổ làm nặng đầu thế này là đủ rồi.
"Vậy nên…. Ý đồ của câu nói muốn biết về tôi là gì?"
"Đúng như ý nghĩa của nó thôi. Mình muốn biết về cậu. Không phải về Charlotte La Rochelle. Mà là về cậu kìa."
Trước khi tôi kịp trả lời câu nói của Seria, Hermel đã hít một hơi lạnh, nhìn tôi với khuôn mặt đầy vẻ bị phản bội.
Chỉ cần bấy nhiêu thôi tôi cũng đã biết Hermel đang nghĩ gì, tôi day trán lắc đầu.
"Hermel…. Tôi biết em đang nghĩ gì, nhưng không phải chuyện đó đâu nên đừng lo."
"Nhưng mà! Nhưng mà…. Em cứ ngỡ chỉ mình em biết thôi chứ…."
Tôi xoa đầu Hermel đang xị mặt buồn bã, khẽ mỉm cười nói.
"Người biết chính xác về tôi chỉ có mình Hermel thôi. Và việc tôi nói với Seria rằng tôi đã chuyển sinh, Hermel cũng đã biết rồi mà?"
"Chuyện đó thì đúng là vậy nhưng…."
Hermel bỏ lửng câu nói, có vẻ không còn gì để nói nữa nên cô ấy đứng sau lưng tôi, trừng mắt nhìn Seria đầy sắc lẹm và gầm gừ.
Phải nói sao nhỉ. Ngay cả dáng vẻ đó trông cũng thật đáng yêu khiến tôi suýt chút nữa bật cười, nhưng vì tình hình hiện tại nên tôi kìm nén cảm xúc trong lòng và nhìn Seria.
"Câu chuyện hơi bị chệch hướng một chút nhưng…. Có vẻ cậu không mấy bận tâm đến chuyện đó nhỉ."
"Không sao đâu. Thấy hai người chung sống hòa thuận như vậy trông thật tuyệt mà."
"Hừm."
Có vẻ vì lời nói của Seria mà tâm trạng tốt lên chăng, nghe thấy tiếng khịt mũi đầy tự tin vang lên từ trên đầu, tôi khẽ che miệng rồi bắt đầu câu chuyện lại.
"Phải rồi, cậu bảo muốn biết về tôi sao…."
"Ừm."
"Xin lỗi nhé, tôi chẳng có gì để kể cho cậu cả. Ngay từ đầu, cậu biết về tôi để làm gì chứ? Có phải cậu muốn đi rêu rao khắp nơi rằng "Thật ra ma nữ cũng là người tốt" vì tôi có hoàn cảnh đặc biệt gì đó không?"
Nói xong, tôi cười nhạo Seria rồi nhắm mắt lại tiếp lời.
"Đừng có hiểu lầm. Như tôi đã nói lúc đó, tôi không phải là loại người tốt đẹp như cậu nghĩ đâu. Tất cả những việc tôi đã làm đều là vì bản thân tôi, và vì tôi muốn làm như vậy, chứ không phải tôi làm vì mong cầu sự thấu hiểu hay mơ mộng được ai đó tha thứ."
"Ừm. Mình biết. Charlotte. Rằng cậu đã gây ra vô số ác hạnh, và tất cả đều là do cậu tự nguyện làm."
"Một kẻ biết rõ điều đó như cậu lại đích thân tìm đến tôi đòi trò chuyện sao? Thật là nực cười. Hay là cậu đại diện cho những nạn nhân và người bị hại đã hy sinh dưới tay tôi đến đây để nhận lời xin lỗi?"
Tôi nheo mắt lườm cô ta, Seria mỉm cười nhân từ đúng chuẩn danh hiệu thánh nữ rồi lắc đầu.
"Làm sao mình có thể làm vậy được chứ. Mình là người không có tư cách đó mà."
"Không có tư cách sao, nghe mới thú vị làm sao. Nếu thánh nữ như cậu mà không có tư cách, thì nghĩa là những kẻ khác bị tôi hãm hại là chuyện đương nhiên sao?"
"Không, không phải ý đó đâu. Mình đã nhận được rất nhiều sự giúp đỡ từ cậu, được cậu cứu mạng, và nhờ sự quan tâm của cậu mà mình mới có thể sống sót. Vậy nên một người như mình làm sao có thể đại diện cho những nạn nhân khác để yêu cầu lời xin lỗi được chứ."
Nghe thấy vậy, tôi thấy nực cười đến mức chẳng thể thốt ra nổi dù chỉ là một tiếng cười khẩy. Một kẻ khờ khạo? Không, còn hơn thế nữa.
Rốt cuộc trên đời này làm gì có loại người lại đi bận tâm đến chuyện đó chứ. Với tôi, tôi hoàn toàn không thể hiểu nổi trạng thái tinh thần của Seria khi nói ra những lời như vậy.
Có vẻ Hermel cũng thấy vậy, cô ấy bật cười khẩy rồi gãi đầu.
"Cậu…. nói thật đấy à?"
"Mình nói thật mà. Đó cũng là sự thật nữa."
"…Càng nói chuyện tôi càng thấy đau đầu đấy. Tôi giúp cậu sao? Cứu mạng cậu, và cuối cùng là…. Hừ."
Không thể nói hết câu, tôi lắc đầu, Seria liền dùng giọng dịu dàng bắt đầu kể chuyện.
"Trước khi vào học viện, lúc mình liều lĩnh tìm đến biệt thự của cậu, cậu đã không xua đuổi mà đón nhận mình còn gì."
"Vì cậu là một biến số không xác định khi thể hiện những hành động hoàn toàn khác với Seria trong nguyên tác, và có thể gây trở ngại cho kế hoạch của tôi. Đó là việc cần thiết để tôi thu thập thông tin về cậu thôi."
Trước lời đó, Seria gật đầu rồi tiếp lời.
"Hành động khác với Seria trong nguyên tác sao…. Ừm. Ra là vậy."
"Phải rồi. Nghĩa là đó không phải là hành động tôi làm vì cậu đâu. Vì nếu kế hoạch của tôi đổ bể thì sẽ rắc rối lắm."
Seria lặng lẽ nghe tôi nói, rồi nhìn thẳng vào tôi và hỏi.
"Nhưng mà này. Nếu cậu biết rõ Seria trong nguyên tác hành động thế nào đến mức đó, nghĩa là cậu phải nắm rõ toàn bộ cốt truyện của trò chơi chứ, vậy tại sao lúc đó khi mình nhắc đến lộ trình tối ưu, cái kết hạnh phúc nhất mà tất cả mọi người đều có thể hạnh phúc, cậu lại tỏ vẻ hoàn toàn không biết gì vậy?"
―Có cái kết như thế sao?
"Cái kết đó vốn dĩ rất tiêu biểu trong "Dưới Ánh Trăng Nở Rộ", và nổi tiếng là lộ trình Kết cục Hoàn mỹ mà."
Câu hỏi sắc lẹm đó đủ để khiến tôi cứng họng. Tôi đã bị đánh trúng tử huyệt. Đó là phần tôi hoàn toàn không ngờ tới.
Tôi đã nghĩ cô ta sẽ nhắc lại chuyện quá khứ, nhưng thật sự không thể tưởng tượng nổi cô ta lại nhớ rõ từng chi tiết nhỏ nhặt như vậy dù đã 10 năm…. không, gần 11 năm trôi qua.
"……."
…Không, chính tôi cũng nhớ rõ những chuyện từ mấy chục năm trước nên chuyện này cũng chẳng có gì lạ. Chỉ là do thời gian trôi qua khiến tôi trở nên quá mềm yếu thôi và―― Tôi chậm rãi chớp mắt, nhìn Seria trước mặt…. không, nhìn Seria giờ đã trở thành một thánh nữ thực thụ mà suy nghĩ.
――Và chỉ là do trong lúc tôi không để ý, Seria đã trưởng thành hơn một bậc mà thôi.
"Mình không biết Seria trong nguyên tác mà cậu nói là Seria nào, nhưng chuyện đó mình sẽ bỏ qua. Vì bây giờ mình không đến đây để thẩm vấn cậu."
"Cậu không nghĩ lời vừa rồi chính là đang thẩm vấn tôi sao?"
Tôi khoanh tay nói, Seria mỉm cười cay đắng.
"Chắc là cậu đã nghĩ như vậy nhỉ. Mình xin lỗi."
"Hừ…. Thôi bỏ đi. Càng nói chỉ càng làm tôi đau đầu."
Seria vẫn giữ nụ cười trên môi, thở hắt ra một hơi dài rồi tiếp tục câu chuyện.
"Ngoài ra, lúc mình phải quyết đấu với tiền bối năm hai, cậu cũng đã giúp mình mà."
"Vì trong kế hoạch của tôi cần có cậu. Và nếu tạo ra được một bức tường ngăn cách giữa năm hai và năm nhất thì việc thực hiện kế hoạch sẽ dễ dàng hơn. Nên tôi chỉ lợi dụng cậu, người tình cờ gây ra chuyện đó thôi."
"Lúc mình phiền muộn vì mối quan hệ với thái tử, cậu cũng đã tư vấn cho mình còn gì."
"Vì đối với tôi thái tử chỉ là vật cản đường thôi. Cậu bảo sẽ dẹp bỏ vật cản đó giúp tôi, thì tôi chẳng có lý do gì để từ chối cả."
Sau đó, tôi và Seria tiếp tục những câu chuyện tương tự như hai đường thẳng song song.
Seria đưa ra những lúc tôi đã giúp đỡ cô ta, còn tôi chỉ trả lời rằng tôi lợi dụng cô ta vì kế hoạch của mình.
Đó không còn là đối thoại nữa mà là sự đối đầu.
Cuộc đối đầu kéo dài 10 phút giữa tôi và Seria cuối cùng cũng đi đến hồi kết.
"――Vậy thì lý do cậu không dùng mớ bùn đó để dồn ép mình trong một lượt vào lúc cuối là gì?"
Bởi vì mối nhân duyên giữa tôi và Seria vốn dĩ mỏng manh đến mức chỉ sau 10 phút là mọi chủ đề trò chuyện đều cạn sạch.
"Chuyện đó, không liên quan đến cậu. Chúng ta đâu có thân thiết đến mức để tôi kể chuyện đó cho cậu nghe đâu đúng không?"
Trước lời tôi nói, Seria không nói gì mà chỉ nhìn tôi chằm chằm, rồi gật đầu với khuôn mặt bình thản như thể đồng cảm.
Cuối cùng thì cuộc trò chuyện tẻ nhạt không chịu nổi này cũng kết thúc rồi. Kiệt sức thật đấy….
Tôi thở dài thườn thượt trong lòng, nhắm nghiền mắt lại và day day vầng trán đang nóng bừng.
"Bây giờ những chuyện muốn nói đã xong rồi chứ? Không, dù có muốn nói thêm chắc cũng chẳng còn chuyện gì để nói nữa đâu. Đúng không?"
"Ừm. Mình đã hiểu rõ Charlotte là người thế nào rồi."
Nghe thấy vậy, tôi mở mắt ra nhíu mày.
Mấy cái cuộc đối thoại chẳng ra đối thoại từ nãy đến giờ, thôi thì cứ coi như là một đứa trẻ chẳng biết gì cứ hỏi cái này là gì? cái kia là gì? rồi tôi ném cho mấy câu trả lời đại khái đi.
Nhưng mà bảo là nhờ cuộc đối thoại đó mà hiểu rõ tôi là người thế nào sao?
"Cậu dám rêu rao là đã hiểu về tôi chỉ qua cái cuộc đối thoại như hai đường thẳng song song đó sao? Hừ. Chuyện đó nghe khá là…. khó chịu đấy."
Tôi nghiến răng trừng mắt nhìn Seria, nhưng cô ta chỉ nở một nụ cười thong dong.
Trước dáng vẻ nực cười đó, tôi bẻ cổ sang hai bên, xoa xoa gáy rồi gắt gỏng với Seria.
"Hừ. Được rồi. Để tôi nghe xem cậu đã hiểu được cái gì nào. Nói đi. Xem tôi là loại người thế nào."
Nghe tôi nói, Seria ngập ngừng một chút rồi chậm rãi mở lời.
"Mình không nói đâu."
"……?"
Cái con mụ này――

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn