Chương 244: Ngoại truyện: Theo dấu bóng đen (1)
Trở Thành Ác Nữ Trong Game · Glodia · 260 chương · ~23 phút đọc · Tạo 14/09/2026
Toàn chương Nhưng mà, một Thánh nữ như mình có nên trực tiếp ra mặt không nhỉ.
Vừa đứng dậy đầy tự tin, tôi bỗng nảy ra suy nghĩ đó nên thở dài một tiếng rồi lại ngồi xuống.
"…Trước tiên hãy suy nghĩ thêm một chút đã."
Ngồi xuống ghế, tôi lại một lần nữa chậm rãi đọc bản báo cáo mà chim ưng mang đến.
10 cái xúc tu uốn lượn, và một thân hình thuôn dài sắc bén như mũi thương…. Một bóng đen không xác định có tốc độ kinh khủng đến mức vừa mới thấy đó đã biến mất ngay khi vừa chớp mắt.
"……."
Một bóng đen không xác định xuất hiện trên bầu trời. Vì đây là thế giới có cả Griffon, Wyvern và Rồng nên việc có một bóng đen khổng lồ xuất hiện trên bầu trời vốn dĩ không phải là chuyện lạ.
Tuy nhiên, những mô tả trong bản báo cáo này không hề khớp với bất kỳ đặc điểm nào của các loài ma vật hay sinh vật bay lượn trên bầu trời đã biết.
Dựa theo những mô tả trong báo cáo, tôi thử vẽ phác thảo ra giấy da thì thấy nó có hình dạng khá giống một con mực, nhưng mực thì không thể bay trên trời được. Đó là kiến thức thông thường.
Một con mực bay trên trời sao. Chẳng lẽ nó là họ hàng của một vị cổ thần màu xanh lục có thân hình người, đầu bạch tuộc và cánh dơi sao.
"…Cái này rốt cuộc là cái gì nhỉ?"
Chẳng lẽ là một loài ma vật mới chưa từng được phát hiện sao. Ừm…. Vì nơi phát hiện là gần biển nên….
Quả thực là những ma vật gần biển vẫn chưa được phát hiện nhiều. Ngay cả ở thời hiện đại, biển vẫn được coi là vùng đất chưa được khai phá, huống chi là ở nơi này. Chắc chắn là còn bí ẩn hơn nhiều rồi.
Chớp mắt nhìn bức tranh vẽ nguệch ngoạc trên giấy da theo đúng mô tả của bản báo cáo, tôi thở dài một hơi thườn thượt rồi tựa lưng vào ghế.
"Biển sao…."
Kể từ khi trở thành Thánh nữ, trở thành trọng thần và là trụ cột của đất nước, số lần tôi bước chân ra khỏi Đại Thánh Đường chứ đừng nói là ra khỏi Thánh Quốc chỉ đếm trên đầu ngón tay thôi….
…Tuyệt đối không phải là tôi hối hận vì đã trở thành Thánh nữ. Dù đây không phải là vị trí Thánh nữ mà tôi mong muốn, nhưng nhờ có sức mạnh này mà tôi đã có thể bảo vệ được rất nhiều người.
Nhưng đúng là có hơi ngột ngạt thật. So với kiếp trước phải nằm trên giường bệnh cả đời thì việc có thể đi lại thế này đã là điều đáng mừng lắm rồi, nhưng lòng tham của con người đúng là không có đáy mà.
"Biển…."
Đang cân nhắc giữa trách nhiệm và dục vọng, tôi định vươn tay gạt bỏ dục vọng đi. Không, tôi bỗng khựng tay lại một chút.
Mà khoan đã…. Một lần chắc cũng không sao chứ nhỉ? Không, dù không nói đến chuyện đi ra ngoài, thì bây giờ đất nước cũng đã ổn định rồi, tình hình quốc tế cũng đã bình ổn đến mức này, chẳng lẽ mình không thể mở lời nói một câu sao?
Đã 10 năm rồi. Chẳng lẽ một người đã làm việc chăm chỉ suốt 10 năm như mình lại không thể mong cầu một chút phần thưởng, một kỳ nghỉ ngắn hạn sao?
"Ừm."
Danh nghĩa thì đã có sẵn rồi. Câu chuyện về đàn Griffon bị đẩy xuống phía đông nam, đàn Wyvern di chuyển theo chúng, và cả con Rồng nữa.
Sự xuất hiện của vị Anh hùng đã giải quyết tất cả những chuyện đó, vốn dĩ có thể gây ra sự hỗn loạn.
Và lần này là bóng đen không xác định xuất hiện trên biển nữa.
"Vừa để tuyên dương vị Anh hùng và ban phúc lành, vừa để điều tra hoặc tiêu diệt bóng đen xuất hiện trên biển…."
"Ngài đang lầm bầm chuyện gì thế ạ?"
Ngước đầu lên trước giọng nói kéo tôi ra khỏi dòng suy nghĩ sâu sắc, tôi chạm phải ánh mắt của một nữ tu tóc vàng đang mỉm cười dịu dàng.
Dù không làm gì sai trái nhưng tôi bỗng cảm thấy máu trong người như rút hết đi, một tiếng hét vô thức thoát ra.
"Hítt!? Sơ, sơ Theodora! Sơ cứ lù lù tiến lại gần thế làm tôi giật cả mình!"
"Ôi trời…. Tôi đã đứng ngoài cửa gõ cửa suốt 5 phút để chờ câu trả lời của Thánh nữ rồi đấy ạ? Vì không nghe thấy ngài bảo là đi đâu nên tôi cứ sợ có chuyện gì xảy ra với ngài nên mới――" À, bắt đầu càm ràm rồi đây. Trực giác được rèn luyện qua 10 năm làm Thánh nữ đã gióng lên hồi chuông cảnh báo, tôi lập tức xua tay chặn lời sơ Theodora lại.
"À, tôi biết rồi! Tại tôi đang mải suy nghĩ một chút nên không phản ứng kịp thôi! Tôi xin lỗi!"
"Phu hụp. Không đến mức ngài phải xin lỗi như vậy đâu ạ. Tôi cũng hơi quá đùa một chút rồi. Tôi xin lỗi, thưa Thánh nữ."
"Sơ cứ gọi tôi là Seria một cách thoải mái cũng được mà…."
Trước lời tôi nói, sơ Theodora chỉ mỉm cười khổ.
Vì hiểu rõ nụ cười đó có ý nghĩa gì nên tôi chẳng thể nói thêm được gì, chỉ biết mỉm cười đáp lại.
"E hèm…. Vậy, Thánh nữ có thể cho tôi biết ngài đang mải suy nghĩ chuyện gì mà chăm chú đến thế không ạ?"
"À…. Ừm…."
Có nên nói ra không nhỉ. Liệu có gây phiền phức cho mọi người không. Liệu mình vắng mặt thì mọi người có gặp khó khăn gì không.
Đến lúc có cơ hội để nói ra, việc dọn dẹp những suy nghĩ đang đổ dồn vào như thủy triều để mở lời thôi cũng đã là cả một vấn đề rồi.
Hay là cứ không nói gì thì hơn nhỉ….
"Không có――"
"Khuôn mặt ngài đâu có vẻ gì là không có chuyện gì đâu ạ."
"……."
Bị nói trúng tim đen nên tôi chỉ biết im lặng. Lúc này mình nên nói gì đây.
Mím môi chọn lời trong đầu, sơ Theodora ngồi xuống bên cạnh tôi và khẽ ôm lấy đầu tôi.
"Không sao đâu ạ. Ngài cứ thong thả mà suy nghĩ. Không có ai đuổi theo ngài đâu. Cũng không có ai nổi giận đâu ạ."
Trước giọng nói khiến lòng người trở nên thanh thản đó, tôi nhắm mắt lại một lát rồi chậm rãi mở lời.
"…Tôi muốn đi biển."
"Biển…. ngài nói sao ạ?"
"Vâng. Không, được sao?"
Tôi nói vậy rồi cúi mặt xuống. Bởi vì tôi đã dự đoán trước là sẽ không được rồi.
Quả nhiên không sai. Sơ Theodora nghe tôi nói xong liền lặng lẽ buông tôi ra và đứng dậy khỏi chỗ ngồi.
Thì đúng rồi. Một trọng thần là trụ cột của đất nước làm sao có thể muốn đi đâu là đi được chứ.
"Thánh nữ."
"…Vâng."
"Kể từ khi vương quốc đang trên đà sụp đổ được tập hợp lại dưới cái tên Thánh nữ, dưới cái tên Thánh Quốc, tính đến nay cũng đã gần 11 năm rồi nhỉ."
"Đúng vậy ạ."
"Trong suốt thời gian đó, chúng tôi đã lấy vương quốc đã mất làm gương để tự rèn luyện bản thân. Chúng tôi đã nỗ lực bài trừ tham nhũng, để tầng lớp đặc quyền không còn thống trị cấp dưới mà cùng với người dân xây dựng nền móng cho đất nước, mơ về một đất nước có thể tự mình đứng dậy chứ không phải dựa dẫm vào ai đó."
Nếu định từ chối thì cứ nói thẳng là không được cho xong…. Đang nghĩ như vậy một lát.
Tôi cảm nhận được lời nói của sơ Theodora không đơn thuần chỉ là để từ chối.
"Tất nhiên, nếu không có sự giúp đỡ của Thánh nữ, chúng tôi chắc chắn đã sụp đổ trước khi kịp tự mình đứng dậy rồi. Bởi vì một đất nước với những người dân yếu ớt và đã sụp đổ sẽ là miếng mồi ngon hoàn hảo trong mắt các nước lân bang mà."
"……?"
"Nhưng bây giờ thì khác rồi ạ. Tất cả chúng tôi đều đã có thể tự mình đứng dậy, và đã trở thành những người có thể chìa tay ra giúp đỡ những người bị ngã gục."
"Lời sơ nói có nghĩa là…."
Trước lời tôi nói, sơ Theodora mỉm cười ấm áp và chìa tay về phía tôi.
"Cảm ơn ngài đã làm trụ cột cho chúng tôi suốt thời gian dài qua. Bây giờ chúng tôi sẽ trở thành những trụ cột nâng đỡ Thánh nữ, và sẽ trở thành nơi để Thánh nữ có thể trở về, vì vậy xin ngài hãy cứ làm theo ý muốn của mình ạ."
"Vậy có nghĩa là…. Lời sơ nói có nghĩa là, bây giờ tôi không còn cần thiết nữa sao…?"
Chuyện đó thì hơi buồn đấy….
Nghe tôi nói xong, sơ Theodora nhìn tôi với khuôn mặt cạn lời rồi thở dài một hơi thườn thượt, dùng tay xoa mặt rồi nhìn về phía cửa với khuôn mặt hậm hực nói.
"Hà…. Thế nên tôi đã bảo rồi mà. Cứ nói vòng vo thế này thì Thánh nữ sẽ lại hiểu theo hướng tiêu cực cho mà xem?"
Chớp mắt trước lời đó, tôi nhìn theo ánh mắt của sơ Theodora về phía cửa.
Ở đó, Đội trưởng Thánh Kỵ Sĩ Đoàn, Đại Giám Mục và Giám Mục đang lén lút nhìn qua khe cửa.
Ngay khi chạm mắt, bọn họ liền ngã nhào về phía trước, cánh cửa "rầm" một cái mở toang và những người ở phía sau lộ diện.
"Giám Mục…? Đại Giám Mục…?"
"E hèm. Ư hừm…. Không, chuyện này là vì…. Ta nghe bảo Giám Mục có tài văn chương nên mới giao việc cho, không ngờ chuyện lại thành ra thế này…."
"Không, tôi đã bảo là cứ nói thẳng ra rồi mà, nhưng Đại Giám Mục cứ bảo dù là hình thức thì những chuyện này vẫn rất quan trọng nên――"
"Ơ kìa! Ta chỉ nghĩ đó là viết một bài diễn văn chúc mừng thôi, chẳng phải người đã diễn giải nó một cách quá mức và viết ra một cách phức tạp như thế là Giám Mục sao!"
"Đại Giám Mục, ngài định chơi bài này với tôi sao!?"
"Trước tiên…! Hai người mau tránh ra khỏi người tôi đi đã…!!"
Hai người vốn có mối quan hệ tốt đẹp dường như thấy xấu hổ vì bị bắt quả tang nên cứ cãi vã và cố tránh ánh mắt của tôi, còn Đội trưởng Thánh Kỵ Sĩ Đoàn đang bị đè ở dưới cùng thì rên rỉ khua tay loạn xạ.
Trước dáng vẻ như mọi khi đó, tôi tự nhiên thấy nhẹ lòng nên khẽ cười nhìn ba người bọn họ, còn sơ Theodora thì thở dài một hơi thườn thượt hét lớn.
"Đừng có làm ồn ở đây nữa, đi ra ngoài mà làm đi!!"
"E hèm. Ư hừm…. Ta xin lỗi. Tôi xin lỗi, thưa Thánh nữ."
"Ư hừm. Ừm."
"Ôi cái thắt lưng của tôi…."
Lúc đó ba người mới đứng dậy nhìn tôi, và tôi cũng nhìn bọn họ.
Người đầu tiên lên tiếng là Đại Giám Mục. Đại Giám Mục mỉm cười nhân từ khiến lòng người thanh thản và nói.
"Thánh nữ. Xin ngài đừng quá áp lực, hãy cứ thong thả đi nghỉ ngơi rồi về ạ."
Tiếp theo là Giám Mục. Giám Mục khẽ chỉnh lại kính, dùng giọng điệu cứng nhắc nhưng ấm áp truyền đạt ý muốn của mình.
"Tôi đã truyền đạt hết những lời muốn nói rồi, nên tôi sẽ nói thẳng luôn ạ. Ngài cứ coi như đi nghỉ phép và hãy đi với tâm thế thoải mái ạ. Chúng tôi vẫn cần Thánh nữ, nên xin ngài đừng nghĩ rằng mình bị bỏ rơi ạ."
"Nói dài dòng quá."
"Đại Giám Mục im lặng đi ạ."
Tiếp theo là Đội trưởng Thánh Kỵ Sĩ Đoàn. Anh ta gãi đầu nói.
"Dù sao tôi cũng sẽ đi theo với tư cách là người hộ tống nên tôi sẽ không nói gì thêm ạ. Sau này cũng mong ngài giúp đỡ nhiều ạ."
Cuối cùng là sơ Theodora. Sơ khẽ xoa đầu tôi và nói.
"Hãy quay về trước khi mùa đông đến nhé ạ. Vì mùa đông không phải là thời tiết thích hợp để đi du lịch đâu ạ."
Trước lời nói của bọn họ, tôi mím môi.
Dù đã nghĩ là không được khóc, nhưng việc kìm nén cảm xúc không hề dễ dàng chút nào.
"…Vâng!!"
Nhưng tôi vẫn cố gắng mỉm cười.
"Giám Mục! Thánh nữ khóc rồi kìa! Làm cái gì đi chứ!!"
"Đại Giám Mục im lặng đi ạ! Suy cho cùng chẳng phải là tại Đại Giám Mục sao!"
"Ơ kìa, sao lại là tại ta chứ!"
"Cả hai người im lặng đi ạ!!"
Không phải sao…?

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn