Chương 241: Ngoại truyện: Thành phố (1)
Trở Thành Ác Nữ Trong Game · Glodia · 260 chương · ~23 phút đọc · Tạo 14/09/2026
Toàn chương Sau khi lấp đầy bụng, chúng tôi lại tiếp tục lên xe ngựa đi theo con đường chính.
Cứ thế đi tiếp khoảng nửa ngày, tôi và Hermel đã đến được một thành phố pháo đài khá lớn. Chính xác thì, chúng tôi đang đứng ở cuối hàng dài xe ngựa đang chờ để vào thành phố pháo đài.
Vì đây là nơi hoàn toàn mới lạ nên tôi lặng lẽ quan sát xung quanh để nắm bắt bầu không khí, đúng lúc đó, Hermel lên tiếng với giọng ngập ngừng.
"Ừm…. Càng đi ta càng thấy có cảm giác quen thuộc, không ngờ lại là nơi này…."
"Cô biết nơi này sao?"
Nghe tôi hỏi, Hermel xoa xoa gáy rồi gật đầu.
"Trước đây ta từng giải quyết vài yêu cầu ở Hội Mạo Hiểm Giả vùng này…. Chắc chắn sẽ có người nhận ra ta."
Hermel nói vậy rồi thở dài một hơi thườn thượt. Và qua phản ứng ngập ngừng đó, tôi hiểu cô ấy đang lo lắng điều gì.
Cô ấy lo rằng vì có người nhận ra mình mà tôi sẽ bị vạ lây, chắc là đang lo lắng chuyện đó đây.
"Sẽ không sao đâu. Như tôi đã nói lần trước, khuôn mặt của tôi hầu như không ai biết cả. Hermel thì chắc chắn sẽ có người nhận ra, nhưng sẽ không có ai nhận ra tôi đâu."
"Nhưng mà…. Chỉ riêng việc mọi ánh mắt đổ dồn về phía ta thôi cũng đã làm tăng nguy cơ Charl bị lộ rồi."
"Tôi hiểu Hermel đang lo lắng điều gì. Nhưng thực sự là sẽ không sao đâu. Con người ta lạ lắm, họ vốn dĩ không quan tâm đến người khác nhiều đến thế đâu."
"Vậy…. sao?"
Tôi gật đầu trước phản ứng ngập ngừng của Hermel. Đúng vậy, chắc chắn sẽ không có chuyện gì đâu. Tôi nghĩ vậy và tựa lưng vào ghế đánh xe.
Cứ tiến lên rồi lại dừng lại, lặp đi lặp lại như vậy khoảng mười mấy lần, cuối cùng hàng dài xe ngựa cũng kết thúc và đến lượt chúng tôi.
Hermel đi vào khoang chứa đồ một lát, lấy chiếc áo choàng đã cởi ra trùm kín đầu rồi nói.
"Charl, em đừng ra ngoài, cứ ở trong đó nhé."
"Ừm, tôi biết rồi."
Làm theo lời Hermel, tôi ngồi im lặng trong khoang chứa đồ, qua tấm bạt che, tôi nghe thấy giọng nói của một người đàn ông được cho là lính canh.
"Dừng lại! Kiểm tra một chú…. Ơ, ngài Hermel!?"
"Chào."
Người lính canh gọi tên Hermel với giọng vô cùng phấn khích, còn Hermel thì thản nhiên đáp lại lời chào đó.
Dù bảo rằng lính canh cổng thành là người mà mạo hiểm giả thường xuyên chạm mặt khi đi làm nhiệm vụ, nhưng đến mức nhớ cả mặt lẫn tên thế này thì….
"Thật vinh dự khi được gặp ngài, Anh hùng của thành phố Bart, Kẻ diệt rồng!!"
"Suỵt, đừng gọi ta như thế. Ta không thích cái biệt danh đó đâu."
"Nhưng mà…!"
"Nhưng nhị gì chứ, ta cho xem giấy thông hành rồi nên mau cho qua đi. Ta không muốn gây ồn ào đâu."
"À, tôi xin lỗi! À, mà tôi có thể hỏi trong xe ngựa có chứa gì không ạ? Đây là thủ tục bắt buộc nên ngài phải cho biết ạ!"
Nghe vậy, Hermel gãi đầu rồi đi vào trong xe ngựa, cô ấy cầm lấy một cái xúc tu mực đang treo trên trần xe rồi quay lại ghế đánh xe.
"Mực."
"…Dạ? Cái, cái này là mực sao ạ…? Bảo là mực thì nó to quá…."
"Là một con mực hơi to một chút thôi. Ở đây có cả giác bám này."
"À, à ra là vậy. Tôi hiểu rồi. Ngài được phép đi qua! Cảm ơn ngài đã hợp tác!"
Dứt lời, Hermel lại bắt đầu cho xe ngựa di chuyển, sau khi xác nhận xe ngựa đã vào trong thành phố, tôi mới lên tiếng hỏi Hermel.
"Lính canh trông có vẻ rất nghiêm túc, lại còn gọi là Anh hùng của thành phố Bart rồi Kẻ diệt rồng nữa…. Chẳng phải cô bảo chỉ giải quyết vài yêu cầu thôi sao? Rốt cuộc cô đã làm gì ở đây thế?"
"E hèm. Hì hì."
Gãi má cười ngượng nghịu, Hermel liếc nhìn tôi rồi khẽ trả lời.
"Tiêu diệt Manticore chặn đường giao thương, quét sạch bộ lạc Ogre đóng quân ở hang động gần đây…."
Quả thực…. Đó là những chiến công có thể làm nên tên tuổi, nhưng để được gọi là Anh hùng thì có vẻ hơi thiếu một chút.
Quả nhiên không sai. Lời kể của Hermel vẫn còn tiếp tục.
"Quét sạch đàn Griffon đóng quân ở ngọn núi gần đây, tiêu diệt đàn Wyvern di cư xuống phía nam theo đàn Griffon…. Tiêu diệt con Rồng đã theo đàn Wyvern đến làm tổ ở ngọn núi…."
"Hả…."
"Đại khái là vậy…?"
Đại khái là vậy, không phải là chuyện có thể dùng lời đó mà bỏ qua được.
Nhưng nhìn kỹ lại thì câu chuyện đó…. Nếu truy tìm tận gốc rễ thì nguyên nhân chính là tôi.
Con Rồng đi theo đàn Wyvern, và đàn Wyvern đi theo đàn Griffon. Và đàn Griffon là do mất tổ nên mới đi lang thang khắp nơi. Mà kẻ đã phá hủy nơi cư trú lớn nhất cũng như tổ của đàn Griffon đó chính là tôi.
Cuối cùng, chính tôi là nguyên nhân dẫn đến những chuyện đó.
Việc Hermel lập được chiến công và được gọi là Anh hùng chắc chắn là chuyện đáng mừng, nhưng khi nghĩ đến việc những chuyện nguy hiểm tột cùng đó xảy ra là do tôi, tôi không thể hoàn toàn vui mừng được.
"Ra là vậy…."
Tôi cố gắng đáp lại và nhìn Hermel.
Hermel có vẻ ngượng ngùng khi tự miệng nói ra những chiến công mình đã lập được, tai đỏ ửng lên và cười gượng gạo.
Tôi nên nói gì với cô ấy đây. Chắc chắn cô ấy sẽ không muốn nghe lời xin lỗi đâu. Vì Hermel không kể những chuyện này ra để mong tôi xin lỗi.
Mím môi một lát, tôi ôm lấy Hermel từ phía sau và nói.
"Cô đã vất vả nhiều rồi."
"…Hì hì. Cảm ơn em."
Tôi vốn dĩ không có tư cách để nhận lời cảm ơn đó mà. Nuốt ngược những lời đang chực trào ra vào trong, tôi mỉm cười khổ và siết chặt vòng tay đang ôm Hermel thêm một chút.
Ôm như vậy một lát, tôi nghe thấy những tiếng xôn xao xung quanh nên từ từ buông tay và nhìn quanh.
―Chuyện Kẻ diệt rồng đã quay lại thành phố là thật sao!?
―Thật đấy! Lúc đi ngang qua trạm kiểm soát, tôi đã nghe rõ mồn một cái tên Hermel mà!
Có vẻ tin đồn đã lan truyền đi rồi, hai người đàn ông trông có vẻ là mạo hiểm giả đang lớn tiếng bàn tán về Hermel.
Dù nghe kể cũng thấy đó là những chiến công hiển hách, nhưng khi tận mắt chứng kiến thế này, tôi mới thực sự cảm nhận được vị thế của Hermel cao đến nhường nào.
―Chà…! Có thấy mặt không!? Có thấy mặt không!?
―Không thấy…. Bị áo choàng che kín nên không nhìn rõ lắm…. Nhưng khí thế thì đáng kinh ngạc thật đấy. Dù không chạm mắt nhưng chỉ cần nhìn dáng vẻ đó thôi cũng đủ thấy rùng mình rồi.
―Cái thằng cha may mắn này…. Thấy được như thế là tốt lắm rồi. Kẻ diệt rồng đâu phải là cái tên muốn gọi là gọi được đâu. Hà…. Á á á! Tại sao lúc đó tôi lại cứ rú rú ở Hội Mạo Hiểm Giả cơ chứ!!
―Ơ, này…. Kẻ diệt rồng cuối cùng cũng là mạo hiểm giả mà. Nếu cứ đợi ở Hội Mạo Hiểm Giả thì chẳng phải ngài ấy sẽ đến sao?
Nhìn hai mạo hiểm giả đang vừa cười hớn hở vừa trò chuyện, Hermel bỗng ấn nhẹ vào má tôi.
Cảm nhận được điều đó, tôi quay sang thì chạm phải ánh mắt của Hermel đang bĩu môi.
"Em đang nhìn cái gì mà chăm chú thế?"
"À không…. Tại tôi thấy vui khi nghe các mạo hiểm giả kia khen ngợi Hermel hết lời như vậy."
"E, hì hì…. Dù hơi ngượng một chút nhưng nghe Charl nói vậy ta thấy vui lắm."
Nhìn dáng vẻ cô ấy dùng cả hai tay che mặt cười hì hì vì ngượng ngùng trông thật đáng yêu, tôi khẽ bật cười, gỡ tay cô ấy ra khỏi mặt, đặt một nụ hôn nhẹ lên đó rồi mỉm cười.
Lúc đó, đôi mắt Hermel tròn xoe, khuôn mặt đỏ bừng lên như sắp nổ tung đến nơi, tôi nhìn cô ấy và khẽ cười khúc khích.
"Vậy giờ cô định làm gì?"
"Ừm…. Trước tiên phải gửi xe ngựa và ngựa ở chuồng ngựa đã, rồi tìm một nhà trọ thích hợp để nghỉ ngơi. Sau đó thì phải đến Hội Mạo Hiểm Giả để lấy tiền và đồ đạc đã gửi nữa…. Cứ thế mà đi chẳng nghĩ ngợi gì, giờ đến nơi mới thấy có nhiều việc phải làm thật."
Gật đầu trước lời đó, tôi nhớ lại lời của các mạo hiểm giả lúc nãy rồi tựa cằm lên vai Hermel.
"Nhưng đến Hội có ổn không đấy? Lúc nãy tôi nghe thấy các mạo hiểm giả khác bảo là sẽ chực chờ ở đó để được gặp Hermel đấy."
"Không sao đâu. Dù sao thì trước mặt ta, đa số bọn họ đều chẳng dám hé răng nửa lời đâu. Cùng lắm thì cũng chỉ dám liếc nhìn dò xét thôi. Trước đây cũng thế mà."
"Hửm…. Ra là vậy."
"Ta lo cho Charl hơn. Nếu cứ đi bên cạnh ta thì mọi ánh mắt cũng sẽ đổ dồn về phía Charl mất…. Nhưng nếu để Charl ở lại một mình thì ta lại sợ có kẻ nào đó lại có ý đồ xấu với Charl như lần trước…."
Hermel nói vậy rồi xị mặt xuống, tôi cọ má vào má Hermel để làm dịu tâm trạng của cô ấy.
Có vẻ tâm trạng đã khá hơn một chút, Hermel trở lại vẻ mặt bình thường, cô ấy mân mê tay tôi rồi nói.
"Nên làm thế nào thì tốt nhỉ? Charl muốn thế nào?"
"Ừm, tôi thì tất nhiên sẽ đi theo bất cứ nơi nào Hermel muốn rồi. Nhưng nếu cô hỏi ý kiến của tôi thì…. Chà. Nếu buộc phải chọn thì tôi muốn ở bên cạnh Hermel chứ?"
"Em thấy ổn chứ?"
Trước câu hỏi pha trộn giữa niềm vui và sự lo lắng, hai cảm xúc trái ngược nhau, tôi mỉm cười khổ.
Dù là tôi đi chăng nữa thì ít nhất tôi cũng là con người. Tôi cũng biết lo lắng xem liệu có tình huống nào đó, dù chỉ là một phần nghìn, một phần vạn, có thể xảy ra hay không chứ.
Dù có giăng ra một bàn cờ chặt chẽ đến mức không một kẽ hở nào có thể lọt qua, thì đó cũng chỉ là suy nghĩ của người giăng ra bàn cờ đó mà thôi. Ở đâu đó, chắc chắn ở đâu đó vẫn sẽ có kẽ hở lộ ra.
Nghĩ đến việc vì kẽ hở đó mà vòng lặp đã bị phá vỡ lại tìm lại hình dáng cũ và bóp nghẹt cổ tôi….
"……."
Nén một tiếng thở dài vào trong, tôi chậm rãi chớp mắt.
"Ổn thôi―― tôi định nói vậy nhưng đúng là có hơi lo lắng một chút thật."
"Ừm…. Vậy thì ta sẽ tự đi đến Hội một mình. Charl cứ ở nhà trọ nghỉ ngơi đi."
"Không, tôi sẽ đi cùng."
"Thật sao…?"
Trước câu hỏi của Hermel, tôi gật đầu.
Sợ hãi là sự thật. Bây giờ khi đã mất hết sức mạnh, nếu lại phải quay lại vòng lặp một lần nữa, tôi sẽ lại phải vùng vẫy để sống sót như lúc đó….
…Hoặc là lại phải chứa đựng những thứ đó vào trong cơ thể mình một lần nữa.
Dù sao thì, nếu thực sự sợ hãi chuyện đó, tôi đã chẳng bước chân ra ngoài thế này. Tôi đã sống cả đời trong ngôi nhà trên đồi đó mà không bước ra ngoài lấy một bước rồi.
Nhưng chẳng phải tôi đã bước ra ngoài thế này sao. Chẳng phải tôi đã tự ý chí của mình bước ra khỏi căn phòng biệt giam đó sao.
Không…. Không phải tôi bước ra chỉ bằng ý chí của một mình mình. Tôi mỉm cười nhìn Hermel đang nhìn mình rồi gật đầu.
"Sẽ không sao đâu. Tôi cũng sẽ trùm áo choàng giống như Hermel là được mà."
Và hơn hết, vì có cô ở bên cạnh nên chắc chắn sẽ không sao đâu.
Tôi lặng lẽ nuốt ngược những lời sau có thể gây áp lực cho Hermel vào trong, rồi mỉm cười rạng rỡ.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn