Chương 252: Ngoại truyện: Nghiên cứu (1)
Trở Thành Ác Nữ Trong Game · Glodia · 260 chương · ~23 phút đọc · Tạo 14/09/2026
Toàn chương Đã 2 năm trôi qua kể từ sau cuộc gặp gỡ với Seria.
Tôi đã lo lắng không biết liệu Seria có vô tình hay cố ý tiết lộ thông tin về mình khiến mọi chuyện trở nên phức tạp hay không, nhưng may mắn thay, chuyện đó đã không xảy ra.
Vì mới chỉ 2 năm trôi qua nên vẫn còn quá sớm để hoàn toàn an tâm, nhưng hiện tại tôi đã ở một quốc gia khác cách xa thánh quốc nơi Seria ở, nên chắc cũng không cần phải lo lắng về việc phải đối đầu với quân đội đâu.
Thì, nếu lệnh thảo phạt được ban bố rộng rãi thì lại là chuyện khác. Nhưng chuyện đó cứ để đến lúc đó hãy tính.
"……."
Dù sao thì. Sau khoảng 2 năm kể từ ngày đó, tôi và Hermel hiện đã định cư tại một thành phố ven biển cách xa thánh quốc về phía Đông Nam.
Đây là nơi chủ yếu giao thương nên thông tin được truyền đi nhanh chóng, cộng thêm quy mô của nó tương đương với một đại đô thị nên chúng tôi đã chọn nơi này.
Đúng như từ định cư, chúng tôi không phải thuê quán trọ hay gì cả mà đã thực sự mua hẳn một căn biệt thự.
À, và phòng trường hợp có chuyện gì xảy ra, tôi cũng đã sắm một con tàu với kích cỡ vừa phải để có thể dong buồm ra khơi bất cứ lúc nào.
Không phải tôi, mà là Hermel đã sắm đấy.
"Thời tiết đẹp thật đấy…."
Biệt thự? Tàu? Thú thật thì sao cũng được. Chỉ cần Hermel ở bên cạnh tôi thì dù có sống trong căn phòng bán hầm chật hẹp tôi cũng có thể mỉm cười hạnh phúc.
Ngay cả việc vì Hermel mà mỉm cười dâng hiến mạng sống mình tôi còn làm được, thì bấy nhiêu đó có là gì.
…Thật ra vì bản thân chẳng có gì mà lại được hưởng phúc bằng tiền của Hermel nên lương tâm tôi hơi cắn rứt nên mới nghĩ vậy thôi.
Tất nhiên Hermel đã nói "Không phải là chúng ta không có điều kiện, có dư dả mà không dùng thì chỉ có kẻ ngốc mới làm vậy thôi", nhưng làm sao tôi có thể thản nhiên chấp nhận điều đó được chứ.
Chít――chít chít― Đang thẫn thờ nhìn ra ngoài cửa sổ, tôi nghe thấy tiếng chuột kêu từ phía dưới nên nhắm nghiền mắt thở hắt ra một hơi dài.
Được rồi…. Việc trốn tránh thực tại đến đây là đủ rồi.
"Phù…."
Vuốt ngược tóc mái lên và nhìn xuống dưới, tôi nhìn vào chiếc lồng nhốt chuột rồi day day thái dương.
Việc tôi đang làm hiện giờ chính là nghiên cứu đã bắt đầu sau khi mua biệt thự và tàu. Vốn dĩ đây là nghiên cứu không nằm trong kế hoạch nhưng…. Thôi thì, bây giờ tình hình đã thay đổi rồi mà.
"Lần thí nghiệm này cũng không thu hoạch được gì sao…."
Có lẽ vì đã dồn quá nhiều tâm sức trong một thời gian dài chăng. Cảm giác cái đầu đang nóng hừng hực nhói lên đau nhức khiến tôi thở hắt ra một hơi dài, rồi gục xuống bàn.
Cảm nhận sự mệt mỏi đang đè nặng toàn thân ập đến, tôi đang trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê thì ngáp một hơi dài rồi đứng dậy bẻ cổ sang hai bên.
Tiếng "rắc――rắc――" vang lên cùng với cơn đau nhói nhưng sảng khoái khiến đầu óc tôi dường như tỉnh táo lại.
"Chắc cũng sắp đến lúc Hermel về rồi nhỉ. Hự…. chà."
Nhìn vị trí mặt trời trên cửa sổ, tôi xác nhận đã 4 tiếng trôi qua kể từ khi Hermel ra khơi, thấy đã đến lúc em ấy quay về, tôi đứng dậy vươn vai.
Việc vươn vai giúp tôi xua tan nốt chút dư âm của cơn buồn ngủ còn sót lại, ngay khi tôi định khoác áo ngoài đi ra ngoài.
Tình cờ nhìn vào trong lồng, tôi thấy dáng vẻ con chuột đang chạy qua chạy lại bên trong mà thốt ra một tiếng ngớ ngẩn.
"Ơ…?"
Rời khỏi phòng nghiên cứu và xuống phòng ăn của biệt thự, tôi thẫn thờ chớp mắt nhớ lại những gì đã thấy trong phòng nghiên cứu.
Ngay từ đầu tôi đã không nghĩ rằng mình sẽ thành công, và tôi bắt đầu nghiên cứu này với ý định nếu sau 5 năm mà thấy có triển vọng thì sẽ kéo dài thời gian, còn nếu không thấy hy vọng thì sẽ kết thúc sớm.
Vậy mà không ngờ chỉ sau 2 năm tôi đã đạt được kết quả thế này….
"Hừ."
Có lẽ vì thành công quá sớm chăng. Hay vì đó là một thành công ngoài dự đoán. Cảm giác ngỡ ngàng còn lớn hơn cả niềm vui.
Liệu tôi có nên nói chuyện này với Hermel không nhỉ. Không, bản thân việc nghiên cứu thì Hermel cũng đã đồng ý rồi nên không có vấn đề gì, nhưng mà….
Nhưng chuyện này…. Dù có là Hermel đi nữa thì liệu em ấy có thấy khó chịu không. Nếu Hermel ghét thì tính sao? Nghĩ rằng "Nếu là Hermel thì chắc chắn em ấy sẽ thích thôi!" giống như Seria thì không chỉ là lạc quan mà là vô tâm mất rồi….
Dù người ta bảo xin lỗi thì dễ hơn xin phép, nhưng tôi cũng tự hỏi liệu đây có phải là việc sai trái đến mức phải xin lỗi hay không….
"……."
Tôi cũng tự hỏi liệu đây có phải là chuyện đáng để phải trăn trở đến mức này không nữa….
Một cơn đau đầu mang cảm giác khác hẳn với lúc đang mải mê nghiên cứu mà chưa có kết quả ập đến, tôi gục xuống bàn ăn thở hắt ra một hơi dài.
"Phù…."
Chẳng phải chuyện xấu gì, vậy mà sao tôi lại thấy căng thẳng nhất trong số tất cả những việc mình đã làm từ trước đến nay thế này. Tôi nên mở lời với Hermel thế nào đây. Nên bắt đầu câu chuyện ra sao.
Trong khi tôi đang gục xuống với mớ suy nghĩ lấp đầy tâm trí như vậy một hồi lâu, giọng nói của Hermel cùng bàn tay dịu dàng đặt lên vai tôi vang lên.
"――Charl? Sao thế, chị đau ở đâu à?"
Tôi rùng mình một cái rồi ngẩng đầu lên, nhìn Hermel đang lo lắng nhìn mình mà khẽ mỉm cười.
Tôi đâu có làm gì sai đâu mà sao lại giật mình thế này chứ. Suy nghĩ một lát thì câu trả lời hiện ra ngay. Chắc là vì tôi đang quá căng thẳng thôi.
"Ừm. Không có gì đâu. Mà em về từ lúc nào thế? Về thì cũng phải ra tiếng cho chị biết chứ."
"Lúc vào em đã bảo là em về rồi mà. Không thấy chị trả lời nên em cứ ngỡ chị đang ngủ, em định đi phơi mớ đồ vừa bắt được rồi mới vào bếp thì thấy chị đang nằm đây nên mới vào đấy."
"Ha ha…. Chị không có ngủ đâu. Chỉ là đang…. có chút chuyện cần suy nghĩ thôi."
Khi tôi gãi gãi má nói vậy, Hermel hơi nhíu mày, cởi chiếc mũ rơm đang đội ra rồi tiến lại gần bên cạnh tôi.
"Chị thật sự không sao chứ? Không phải đang đau ở đâu đấy chứ? Nói thật cho em biết đi."
Nếu chị đau mà không nói, em sẽ cưỡng ép lôi chị đi gặp thầy thuốc đấy.
Không, dù có phải xông vào thánh quốc lôi cổ Seria ra em cũng sẽ chữa trị cho chị.
Trước đôi mắt tràn đầy ý chí đó, tôi không nói nên lời mà chỉ chớp mắt rồi cười cay đắng lắc đầu.
"Thật mà. Chị thề bằng tình yêu dành cho Hermel luôn. Chị không có đau. Chỉ là…. có chuyện hơi trăn trở một chút thôi. Không phải. Trăn trở…. thì cảm giác hơi khác một chút, nhưng mà…."
"Charl mà trăn trở đến mức đó sao…. Thật sự không phải chuyện gì nghiêm trọng chứ?"
"Em không cần lo lắng đâu. Thật sự…. Ừm…. Cũng không hẳn là không có gì, mà là một chuyện hơi quan trọng…. Phù…. Cứ coi như là một chuyện quan trọng đi."
Vì không biết phải nói thế nào cho đúng nên tôi cứ nói năng lộn xộn một hồi lâu, rồi thở hắt ra một hơi bất lực và day trán.
Có bao giờ tôi nói mấy chuyện này đâu mà biết chứ. Ai cũng bảo bắt đầu giống như tập đi, bước chân đầu tiên là khó nhất, nhưng không ngờ việc đứng dậy thôi cũng đã khó khăn đến mức này rồi.
Có vẻ cảm nhận được bầu không khí của tôi đang nặng nề, Hermel cũng mang vẻ mặt nghiêm trọng ngồi xuống phía đối diện tôi.
"Em không biết là chuyện gì, nhưng nếu là việc cần em giúp đỡ thì chị đừng ngần ngại mà cứ nói đi. Không sao đâu mà."
Dáng vẻ đường hoàng khẳng định sẽ tin tưởng tôi dù có chuyện gì xảy ra khiến tôi thấy thật vững chãi, làm tôi thấy bản thân mình cứ một mình trăn trở thật là ngớ ngẩn.
Cảm giác nhẹ nhõm hẳn đi, tôi bật cười rồi lắc đầu, Hermel đang nhìn tôi bằng ánh mắt nóng bỏng liền chớp mắt nghiêng đầu.
"Em có nói gì lạ lắm sao…?"
"Không…. Không có gì đâu. Chỉ là chị thấy bản thân mình cứ một mình trăn trở thật là ngớ ngẩn thôi."
Phải rồi. Hermel làm sao có thể xa lánh tôi được chứ…. Sẽ ổn thôi. Nghĩ vậy để trấn tĩnh tâm hồn, tôi lấy một con chuột từ trong túi áo ra.
Hermel thẫn thờ nhìn con chuột một lúc rồi chậm rãi chớp mắt, sau đó nhíu mày.
"…Trước tiên em sẽ nghe giải thích rồi mới nổi giận hay gì đó sau. Con chuột này, là từ trong biệt thự ra à?"
"Không phải đâu. Nếu trong nhà có chuột thì Hermel đã nhận ra trước chị rồi."
"Cũng đúng nhỉ…. Vậy cái này là gì? Từ đâu ra thế?"
Tôi nhìn khuôn mặt đầy thắc mắc đó một lúc rồi thận trọng mở lời.
"Em còn nhớ những gì chị đã nói khi chúng ta mới chuyển vào biệt thự không?"
"…Rằng ngôi nhà này sạch sẽ và tuyệt vời?"
"Không phải chuyện về ngôi nhà, mà là chuyện lúc chúng ta quyết định công dụng của các phòng ấy."
"À. Em nhớ mang máng là chị bảo sẽ làm nghiên cứu gì đó…. Đúng không?"
"Ừm đúng rồi. Con chuột đó chính là thứ cần thiết cho nghiên cứu đó đấy. Không phải do chủ cũ quản lý kém hay gì đâu nên em đừng lo."
Tôi nói vậy rồi chỉ vào con chuột đang nằm trên bàn ăn.
"Dù sao thì. Sau một thời gian dài tiếp tục nghiên cứu mà chị đã nói trước đây. Lần này chị đã đạt được thành quả có ý nghĩa trong thí nghiệm. Và kết quả chính là cái đó."
"Ừm…."
Trước lời tôi nói, Hermel nhìn qua lại giữa tôi và con chuột với vẻ mặt ngượng nghịu.
Ánh mắt lộ rõ vẻ hoàn toàn không biết cái gì mới là kết quả đó khiến tôi hơi nhói lòng vì công sức 2 năm qua, nhưng tôi cũng không phải là không hiểu cho em ấy.
Nếu là tôi, có người mang một con chuột cái đang mang thai đến rồi bảo đây là kết quả nghiên cứu của mình, chắc tôi cũng sẽ nhìn người đó bằng ánh mắt đầy vẻ "đồ điên" cho xem.
"Phải rồi. Chị hiểu tại sao em lại có vẻ mặt đó. Nhìn qua thì nó chỉ là một con chuột cái bình thường thôi mà."
"À…. Ý chị là, đây không phải là một con chuột cái bình thường sao?"
"Nó là một con chuột cái bình thường."
Trước lời tôi nói, Hermel chớp mắt vẻ thật sự không hiểu, em ấy gãi đầu nói.
"Thì…. Nếu có chuột đực thì chuột cái mang thai là chuyện bình thường mà đúng không?"
"Đúng vậy. Nhưng nếu chỉ có thế thì chị đã không gọi đó là nghiên cứu, cũng chẳng gọi đó là kết quả rồi."
"Đừng có lấp lửng nữa mà nói cho em biết đi! Là cái gì thế!"
Có vẻ bắt đầu thấy sốt ruột nên Hermel nhíu mày nói, tôi điều hòa hơi thở một lần nữa rồi trả lời.
"Hai con chuột trong lồng đều là chuột cái."
"…Cái gì cơ?"
"Chị bảo là cả hai đều là chuột cái."
Trong phòng nghiên cứu của chị không có con chuột đực nào cả. Tuyệt đối không có lấy một con.
Tôi dùng khuôn mặt điềm tĩnh nhất có thể để truyền đạt sự thật rằng mình đã đảo lộn quy luật của trời đất.
Sự thật rằng tôi đã thành công trong việc tạo ra sự sống thông qua việc phối giống giữa giống cái và giống cái mà không cần đến giống đực.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn