Chương 159: Chương 154 Trưởng thành
Tôi trở thành một con Rồng trong thế giới Cyberpunk · Giaheo2907 · 369 chương · ~28 phút đọc · Tạo 02/09/2026
Tập 2 Sâu thẳm bên trong, Swoo vẫn luôn ôm một nỗi bất mãn.
Dù đã khẳng định mình là Rồng, nhưng nếu thứ duy nhất mọc ra chỉ có cái đuôi thì rốt cuộc cũng chẳng khác gì loài thằn lằn.
Thà rằng trên mặt hay đâu đó trên cơ thể mọc ra chút vảy thì còn được an ủi đôi chút, đằng này lại chẳng có gì nên Swoo vẫn thầm để tâm bấy lâu nay.
Thế mà giờ đây, sừng đang mọc.
Cô không biết nó bắt đầu từ bao giờ. Chỉ thấy càng thu thập được nhiều ma pháp, và càng sử dụng ma pháp quá mức, vùng đầu lại bắt đầu ngứa ngáy.
Cô đã nghĩ chuyện đó chẳng có gì to tát. Giống như khi ăn đồ cay thì đầu và chóp mũi thấy ngứa, cô tưởng dùng ma pháp cũng mang lại cảm giác tương tự.
Vậy mà sừng lại đang mọc.
Cũng không phải loại gạc như của loài hươu. Tuy hiện tại nó vẫn còn nhỏ hơn cả móng tay, nhưng đúng là cặp sừng tuyệt đẹp đặc trưng của loài Rồng. Với phần đầu nhọn và mọc ngang ra như thế, làm sao có thể là nhung hươu cho được.
"Hì hì."
Cái đuôi của Swoo vẫy tít mù. Drayna và Bori đứng sau quan sát, không khỏi lo sốt vó rằng cái đuôi đó sẽ đánh nát cả văn phòng.
Dĩ nhiên là không có chuyện đổ vỡ nào xảy ra. Dù tâm trạng có tốt đến đâu thì đuôi của Swoo vẫn phân biệt được bạn thù. Cái đuôi vẫy qua vẫy lại, lách qua bàn làm việc, máy tính và sofa một cách tài tình đến mức thần sầu.
"Thấy sao? Ngầu chứ? Tuyệt đúng không?"
"... Cô ổn chứ?"
"Chẳng có lý do gì để không ổn cả. Ta đang mọc sừng kia mà."
Swoo vẫn giữ vẻ mặt vô cảm như thường lệ, nhưng Enoch và Angela thừa sức biết cô đang phấn khích đến nhường nào. Ngoài cái đuôi ra thì đôi mắt sáng long lanh đến mức chói lòa chính là minh chứng rõ nhất.
Vì vậy cả hai cũng thấy an tâm phần nào.
Vốn dĩ việc mọc sừng trên cơ thể người không phải là chuyện bình thường. Dẫu từ lúc mọc đuôi đã chẳng bình thường rồi, nhưng việc có thêm những thứ khác mọc ra vẫn là điều thật khó chấp nhận.
Liệu nếu những thứ đó mọc trên người Enoch hay Angela thì sẽ ra sao?
Một khi đã biết đến sự tồn tại của Chimera, chắc hẳn họ sẽ nảy sinh nghi ngờ rằng không chỉ cơ thể này mà cả cuộc đời mình từ trước đến nay đều là sản phẩm được nhào nặn ra.
Vì thế, họ không thể nào vui vẻ được như Swoo.
Thế nhưng Swoo chẳng thèm mảy may bận tâm đến những điều đó, cô chỉ mải mê khoe cặp sừng tuyệt đẹp của mình.
"Ta cũng đang lớn lên mà."
"Thấy chiều cao vẫn vậy mà."
"Sau này ta sẽ lớn hơn cả Enoch cho xem."
"... Thế sao."
"Ừ."
"Swoo ơi... Em thực sự ổn chứ?"
"Ta thấy rất tuyệt."
Có lẽ Swoo là hạng người càng vui thì lại càng không thể cười nổi chăng. Giống như một đứa trẻ không biết phải biểu lộ cảm xúc thế nào trong tình huống này, cô cứ cười rồi lại khựng lại, rồi lại lặp đi lặp lại việc mỉm cười.
"Chị chạm vào thử một lần nữa được không?"
"Chạm bao nhiêu lần cũng được."
"Lại đây nào."
"Ừ."
Angela ôm Swoo vào lòng, vừa giả vờ chạm vào sừng vừa âu yếm xoa đầu cô.
Mỗi khi nhắc đến quá khứ, Swoo lại lấp liếm bằng những lời kỳ quặc như mình đến từ thế giới khác, hay vốn dĩ là đàn ông... nên chẳng ai biết quá khứ của cô thực sự ra sao. Những gì Angela có thể làm lúc này chỉ là trao cho cô sự quan tâm như thế này thôi.
"Swoo ơi."
"Ừ."
"Sao tự nhiên sừng lại mọc thế?"
"Do ta thu thập và sử dụng nhiều ma pháp nên nó mọc thôi. Thấy những ngày dùng nhiều ma pháp đầu càng ngứa hơn, ta nghĩ càng dùng thì sự trưởng thành sẽ càng nhanh hơn."
"Nghĩa là chính em cũng chưa rõ lý do sao?"
"Ừ, nhưng chẳng phải giống như con người lớn lên thì ta cũng lớn lên sao."
"Vậy nghĩa là cô là... Hatchling hay gì đó sao?"
Swoo đang được Angela xoa đầu bèn quay lại nhìn Enoch.
"Hatchling?"
"Phải, Hatchling."
"Sao Enoch lại biết từ đó?"
"... Thì cứ cho là tôi biết đi."
Trước câu trả lời đầy ngượng nghịu của Enoch, Swoo khẽ mỉm cười tinh quái.
"Thấy ta cứ suốt ngày Rồng với chả Dragon nên cậu đã lén đi tìm hiểu một mình chứ gì."
"C-Cô nói cái quái gì thế. Tôi chỉ tình cờ biết thôi. Cái đó, à không, tôi nghe kể lại. Trên chiến trường... có một gã chiến hữu hiểu biết rất rõ về mấy chuyện Rồng phượng... Với lại, việc gì tôi phải lén lút tìm hiểu chứ? Chẳng có lý do gì để tôi phải làm thế cả."
"Hóa ra Enoch cũng ngưỡng mộ loài Rồng sao. Cũng dễ hiểu thôi mà. Muốn chạm vào đuôi ta không?"
"Đã bảo là không rồi."
"Ưm, ra vậy. Được rồi, ta biết Enoch đang xấu hổ nên sẽ không ép nữa."
'Đúng là mình dại mới đi lo lắng cho con nhóc này.'
Enoch thầm hậm hực trong lòng và quay lại với việc lau chùi vũ khí lúc nãy. Dẫu vậy, trong đầu cậu vẫn tràn ngập sự tò mò về cặp sừng của Swoo. Bất chợt, cậu hình dung ra cảnh khi cặp sừng đã mọc dài và ngừng tay lau vũ khí.
"Nhắc mới nhớ."
"Lại muốn chạm vào đuôi sao?"
Enoch bực dọc gạt cái đuôi đang sấn sổ lại gần mình ra rồi tiếp tục.
"Nếu sừng mọc dài ra thì cô định ngủ kiểu gì?"
"Thì nhắm mắt lại mà ngủ thôi."
"Không, ý tôi là cô đâu có nằm ngửa được."
Trước lời của Enoch, Swoo chớp mắt rồi đờ đẫn há hốc mồm.
"... Ơ."
Nghĩ lại thì đúng là như vậy. Vì cái đuôi nên Swoo toàn phải nằm nghiêng rồi co người lại như con tôm để ngủ. Dù đã thử dùng gối cao để đỡ phần thắt lưng nhưng vì cái đuôi quá mũm mĩm nên gối cũng không đỡ nổi.
Vì thế cô luôn phải nằm nghiêng, nhưng nếu sừng mọc dài ra thì đến cả nằm nghiêng cũng không ngủ được nữa rồi còn đâu...
Lẽ nào phải dùng gối chữ U? Hiện tại thì gối thường vẫn ổn, nhưng nếu sừng mọc quá đà thì có khi gối chữ U cũng chẳng ăn thua. Như vậy thì chỉ còn một cách duy nhất.
Dẫu vậy cô không hề thấy nản lòng.
Đó là cặp sừng kia mà. Để được mọc cặp sừng tuyệt đẹp đó, Swoo sẵn lòng nhượng bộ việc không được ngủ một cách thoải mái.
"Thì nằm sấp mà ngủ."
"À...!"
Angela thốt lên đầy thán phục. Chị chưa bao giờ nghĩ tới phương án đó. Chuyện không thể hình dung ra những việc mà bản thân tuyệt đối không bao giờ làm được cũng là lẽ đương nhiên.
"Nhưng nằm sấp thì cũng khó chịu mà đúng không? Ưm, hay là mua một cái khung giường hơi cao một chút rồi đục một cái lỗ trên nệm, như thế là có thể nằm ngửa được rồi chứ gì?"
"Ý kiến của chị Angela cũng không tồi, nhưng nhỡ đâu trong lúc ngủ mà trở mình rồi cái đuôi vướng vào thì chẳng phải sẽ làm sập luôn cả khung giường sao?"
Cái đuôi đang quấn quanh eo Angela bỗng cuộn lại thành hình dấu hỏi. Dĩ nhiên vẻ mặt Swoo vẫn vô cảm như thường lệ.
"Đuôi của ta rất ngoan."
"Thực ra Swoo nói đúng đấy. Ngay cả khi em ấy ngủ thì cái đuôi vẫn... ưm, mang lại cảm giác như nó vẫn đang thức vậy. Tóm lại là chuyện Enoch lo lắng sẽ không xảy ra đâu."
Như để khẳng định lời nói đó là đúng, phần chóp đuôi đầy lông khẽ gật gật.
"... Thế sao."
Đáp lại một cách ngượng nghịu, Enoch lén liếc nhìn cái đuôi. Nếu những cử động đáng yêu đó là do Swoo chủ động làm thì thấy cũng khá dễ thương, nhưng nếu cái đuôi thực sự tự ý cử động thì... cậu thấy hơi rợn người.
.
Nhìn thấy vạch kẻ ngang vẫn nằm nguyên ở độ cao y hệt hôm qua, cái đuôi của Swoo rũ xuống đầy thất vọng.
"Sao không lớn thêm tí nào vậy."
Sừng đã mọc và cô chắc chắn bên trong cơ thể cũng có sự thay đổi, vậy mà chiều cao vẫn dậm chân tại chỗ. Thậm chí cô còn mơ thấy mình rơi từ tòa nhà cao tầng xuống, cứ đinh ninh là sẽ cao thêm rồi chứ.
Chẳng lẽ vì trong lúc đang rơi, cô lại dùng ma pháp để bay lên nên mới không cao thêm được sao. Lần sau chắc phải cứ để cho mình rơi tự do xem sao.
Swoo nghĩ vậy rồi xoa xoa cặp sừng đã lớn hơn một chút so với hôm qua.
"Cô nghĩ chiều cao con người có thể lớn lên chỉ sau một đêm sao."
"Ta không phải con người, ta là Rồng mà."
"Thì cũng vậy thôi... À không. Ngược lại, nếu là Rồng thì tốc độ trưởng thành chẳng phải nên chậm hơn sao?"
Phía sau Swoo, Enoch vừa bước ra khỏi phòng tắm vừa vỗ vỗ nước hoa hồng lên mặt. Dù chỉ mặc chiếc áo phông dão cổ và cái quần đùi cũ kỹ nhưng dáng người của Enoch vẫn rất chuẩn. Đặc biệt là những thớ cơ bắp cuồn cuộn mỗi khi cậu cử động cánh tay khiến Swoo cảm thấy vô cùng, vô cùng ghen tị.
"Cũng có lý đấy."
Swoo gật đầu rồi vỗ vỗ vào ngực và mông mình. Chẳng thấy cơ bắp đâu, ngay cả thịt cũng chẳng tăng thêm lạng nào. Ngay sau đó, Swoo ôm cái đuôi đang rũ rượi vào lòng.
Thứ duy nhất có thể coi là thay đổi chính là cái đuôi. Nói sao nhỉ, cảm giác như nó múp míp hơn trước thì phải. Thêm vào đó là lớp vảy cũng mang lại cảm giác cứng cáp hơn. Cứ thế này không chừng cái đuôi sẽ to bằng cả thân người mất thôi.
"Vậy, hôm nay định thế nào đây?"
"Ta sẽ ăn burger."
"Tôi đang hỏi về công việc chứ không phải chuyện ăn uống."
"Chuyện đó ta không hứng thú lắm."
"Người lớn thì phải làm cả những việc mình không thích chứ."
"Chẳng có lý lẽ gì cả."
Trước câu trả lời tự nhiên của Swoo, Enoch khựng người lại. Cụm từ "có lý" thì cậu đã nghe nhiều lần rồi. Thậm chí chính Enoch cũng hay dùng. Nhưng vế ngược lại "chẳng có lý lẽ gì cả" thì sao?
Xét về ngữ pháp thì hình như không sai, nhưng cũng chẳng ai dùng từ đó theo kiểu này cả đúng không?
Enoch đắn đo không biết có nên chỉ ra lỗi sai đó không.
Nhỡ đâu sau này cô dùng từ đó ở nơi khác rồi bị người ta coi thường thì sao... Nhưng nếu nói thẳng ra thì nhỡ đâu cô lại dỗi rồi nghĩ ra mấy trò trả đũa quái đản thì khổ...
"Cái đó..."
"Nó là cách nói kỳ quặc nên cậu không cần phải đắn đo đâu."
"... Tôi có nghĩ gì đâu."
"Công việc hôm nay để Enoch chọn đi."
"Định nói vòng vo rồi lát nữa lại bảo không thích chứ gì?"
"Ta không giống mấy cô nàng hay làm bộ làm tịch đâu."
Swoo chống hai tay lên hông, ưỡn ngực đầy tự tin.
"Cả những ủy thác kiếm được tiền sao?"
"Ừ."
"Tôi sẽ chọn những ủy thác kiểu 'ăn xổi', không cần quan tâm đến hoàn cảnh hay câu chuyện của thân chủ, chỉ việc nhận thù lao rồi rút lui thôi. Và thù lao nhất định phải là Credit. Rõ chưa?"
"Được."
"Hừm, vậy để tôi chọn xem nào."
Xoa xong kem dưỡng, Enoch đem khăn tắm và quần áo đã mặc bỏ thẳng vào máy giặt. Đáng lẽ cứ để vào giỏ đồ bẩn rồi lát nữa giặt chung đồ của cả ba người luôn cũng được, nhưng cậu muốn giặt trước cho nhẹ lòng.
Tất cả là do mấy câu chuyện nghe được trên chiến trường. Kiểu như đứa con gái đang tuổi dậy thì bảo là ghét việc giặt chung đồ với bố chẳng hạn. Dù không có con gái nhưng nếu Swoo hay Angela mà nói vậy thì Enoch chắc sẽ tan nát cõi lòng mất. Vì vậy để ngăn chặn điều đó từ sớm, Enoch quyết định tự giặt đồ của mình trước.
"Sao lại giặt riêng?"
"Vì đây là bộ đồ tôi thích nên muốn ngày mai có để mặc ngay thôi."
"Thế thì cứ bỏ đồ của ta với Angela vào giặt chung đi. Với lại nếu giặt chung khăn tắm với quần áo màu đen thì lông trắng sẽ bám đầy vào áo trông xấu lắm."
"Tôi không sao hết."
"Enoch định đi đâu để người ta gọi là lão già độc thân luộm nhuộm à?"
"... Cái gì."
Từ bao giờ mà Swoo lại trở thành người biết nói những câu sắc sảo như vậy chứ. Đối với Enoch, đó thực sự là một lời nói kinh ngạc và đầy chấn động.
Mặc kệ cậu ta, Swoo lững thững tiến lại, nhấn nút dừng máy giặt rồi lôi hết đống khăn tắm bên trong ra. Sau đó cô trút sạch đống quần áo và đồ lót trong giỏ đồ bẩn vào.
"... Ưm, cái đó, đồ lót phụ nữ chẳng phải có cách giặt riêng sao?"
"Người ta bảo giặt chung cũng không sao mà."
"N-Nếu vậy thì..."
Swoo thành thục đổ thêm bột giặt và nước xả vải, đóng nắp rồi nhấn nút bíp bíp.
"Tôi cứ ngỡ cô sẽ không bao giờ đụng tay vào mấy việc này cơ đấy, thật là bất ngờ."
"Ta phải làm vậy để Angela bật VPN cho chứ."
"Lệnh cấm vẫn chưa được dỡ bỏ sao?"
"Ừ. Lần này Angela giận thật rồi."
"Bởi vậy, sau này định làm gì thì phải báo trước một tiếng. Nghĩ cho cả những người đang lo lắng cho mình nữa chứ."
"Ta đi đâu cũng đâu có bị người ta đánh đâu mà."
"Tôi nói vậy là vì sợ cô đánh người ta đấy."
"À ha."
Nhìn Swoo gật đầu như đã hiểu, Enoch không khỏi cạn lời. Việc cô không thèm phủ nhận mà chấp nhận ngay lập tức, và việc đến tận bây giờ cô mới nhận ra lý do đó, thật là...
"Sau này ta sẽ cố gắng."
"Thì có gì to tát đâu mà phải dùng đến từ cố gắ—" Enoch bỗng ngắt lời, đưa tay về phía khẩu súng ngắn gắn dưới gầm bàn.
Một cơn gió thổi ra từ đầu ngón tay Swoo mang chiếc áo khoác Hoodie treo trên sofa lại phủ lên người cô. Swoo nhanh chóng xỏ tay vào áo, kéo khóa che kín cái đuôi rồi xoay người nhìn về phía cửa văn phòng.
Cạch - Tiếng cửa mở vang lên đồng thời với tiếng Enoch nạp đạn súng ngắn. Trừ Swoo ra thì chắc chắn không một ai nhận ra khẩu súng đã được nạp đạn, một sự phối hợp hoàn hảo về mặt thời gian.
Ngay sau đó, Enoch nhíu mày. Swoo cũng tròn mắt nhìn người đàn ông trung niên đang đứng trước cánh cửa vừa mở toang, à không, người vừa mới quỳ sụp xuống sàn.
"Xin các vị hãy giúp tôi! Làm ơn... làm ơn hãy cứu con gái tôi với...!"
Enoch và Swoo nhìn nhau.'
Sẽ chọn ủy thác này chứ?''
Có vẻ là phải vậy rồi.'
Chỉ có lúc này là hai người họ mới tâm đầu ý hợp đến lạ kỳ.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn