Chương 240: Ngoại truyện: Trên xe ngựa
Trở Thành Ác Nữ Trong Game · Glodia · 260 chương · ~23 phút đọc · Tạo 14/09/2026
Toàn chương Lộc cộc―― Lộc cộc――
"Đau quá…"
Gì thế này…. Mình ngủ thiếp đi từ lúc nào vậy…? Và cái mùi tanh này rốt cuộc là gì….
Trước cơn đau liên hồi giáng xuống lưng và sau gáy cùng mùi tanh nồng nặc hành hạ khứu giác, tôi mở mắt ra và thứ đập vào mắt tôi là những sợi dây giăng ngang trần xe ngựa và những con mực đang treo trên đó.
…Mực sao?
"Ư…!"
Đang định ngồi dậy xem tại sao lại có mực treo ở đó, tôi lại phải nằm vật xuống vì cơn đau nhói truyền lên từ thắt lưng.
Sao cơ thể mình lại thế này….
"Ư khư hự…! Hermeeel――! Tôi, không thể thêm được nữa đâu…!!"
Ký ức về đêm qua bỗng lóe lên trong đầu khiến tôi dùng cả hai tay che mặt thở dài.
Thật sự là đã làm cho đến khi ngất đi sao…. Chuyện này cũng là do tôi tự chuốc lấy nên chẳng thể trách ai được…
"……."
Dù vậy, cảm giác không thấy bết dính chứng tỏ cô ấy đã thay quần áo và lau người sạch sẽ cho tôi rồi.
Khẽ bật cười lắc đầu, tôi vươn vai một cái. Cảm nhận được sự sảng khoái xen lẫn cơn đau khiến cơ thể run rẩy, tôi nằm dang tay chân ra.
"Ư hự…. Phù hà…."
"Ngủ ngon chứ?"
Tấm rèm phía ghế đánh xe khẽ vén lên, Hermel ló mặt vào.
Thấy gương mặt cô ấy rạng rỡ dù đêm qua đã làm đến mức đó, tôi bỗng thấy hơi hậm hực nên thở dài một tiếng rồi xoa xoa thắt lưng.
"Phù…. Bảo là ngủ ngon thì thắt lưng tôi đau quá."
Nói đoạn, tôi liếc nhìn về phía Hermel, thấy khóe mắt và khóe môi cô ấy xị xuống.
"Thắt lưng…. đau lắm sao…?"
Thấy dáng vẻ hối lỗi hơn cả tưởng tượng của cô ấy, tôi chớp mắt rồi lập tức ngồi dậy tiến lại gần ôm lấy Hermel từ phía sau.
"Không sao đâu. Chỉ hơi mỏi một chút thôi."
"Thật sự không sao chứ? Em không gượng ép đấy chứ…?"
Hermel đang nép trong lòng tôi nói vậy rồi ngước nhìn tôi, tôi xoa đầu cô ấy.
"Thật là…. Sao mặt lại như đưa đám thế kia. Tôi không sao mà."
"Nhưng mà…. Bây giờ cơ thể Charl đang yếu, còn ta thì lại quá mạnh…. Ta cứ sợ là do mình quá hưng phấn nên lỡ tay không kiểm soát được sức mạnh…."
À, hóa ra cô ấy cũng tự ý thức được là mình mạnh cơ đấy.
Nghĩ vậy một lát, tôi thấy quả thực đứng từ lập trường của Hermel thì chuyện cô ấy lo lắng cũng là điều dễ hiểu.
"Xin lỗi nhé. Tôi suy nghĩ chưa thấu đáo. Lần sau tôi sẽ không đùa như vậy nữa."
"Vâng…."
Ôm chặt Hermel khi cô ấy gật đầu, tôi đặt một nụ hôn lên trán cô ấy rồi buông tay nhìn về phía trước.
Thứ hiện ra không phải là biển mà là một bình nguyên bao la và một con đường băng qua bình nguyên đó. Tôi nghiêng đầu trước cảnh tượng con đường không có trong ký ức.
"Mà chúng mình đang đi đâu thế?"
"Không biết nữa? Cứ đi theo con đường này thôi."
Chớp mắt trước câu trả lời rằng đã xuất phát một cách mù quáng mà không có kế hoạch hay đích đến, tôi nhìn Hermel một lát rồi khoanh tay lại.
Đây không phải là chuyện đáng để tức giận. Cô ấy đâu có lái xe ngựa lên ngọn núi không có đường đi, cũng chẳng lao xe ngựa xuống biển, vậy thì có gì để mà giận chứ.
Tuy nhiên, có một điều khiến tôi thắc mắc. Hermel, người vốn rất mong chờ việc cùng tôi đi biển, vậy mà chỉ sau một ngày đến biển đã quay đầu xe ngựa lại.
"Hửm…."
Tại sao cô ấy lại đột ngột quay đầu xe ngựa nhỉ?
"Chán rồi. Quay về thôi."
Không, không có cảm giác đó. Hermel là người kiên định, một khi đã quyết định chuyện gì thì sẽ tiếp tục cho đến khi bản thân thấy thỏa mãn mới thôi, trừ khi có chuyện gì đó xảy ra.
Đã mong chờ chuyến đi này đến thế, cô ấy không phải là kiểu người sẽ đổi ý quay lưng chỉ sau một ngày vì thấy chán.
"Biển không giống như ta tưởng tượng. Đi chỗ khác thôi."
Cũng không phải chuyện này. Hermel vốn dĩ khá đơn giản nên không hay so đo những chuyện đó. Dù ban đầu có hơi thất vọng thì cô ấy cũng sẽ nghĩ "sao cũng được, biển thì vẫn là biển mà" rồi tận hưởng nó.
Vậy thì tại sao cô ấy lại đột ngột quay đầu xe ngựa? Chớp mắt nhìn Hermel, tôi quyết định cứ hỏi trực tiếp cho xong.
Vì chẳng có gì ngớ ngẩn hơn việc cứ ngồi suy đoán xem người đang ở ngay trước mặt mình có ý đồ gì.
"Tại sao cô lại quay đầu xe ngựa? Cô đã rất mong chờ việc chơi đùa ở biển mà. Tôi thì sao cũng được, nhưng Hermel không chơi thêm chút nữa cũng không sao chứ?"
"Ừm…. Chuyện đó là…."
Gãi gãi má trước lời tôi nói, Hermel thở dài một hơi thườn thượt.
"Chỉ là…. Ta thấy có điềm chẳng lành…."
"Ra là vậy."
Tôi gật đầu rồi ngồi xuống bên cạnh Hermel. Có vẻ Hermel thấy phản ứng của tôi khá bất ngờ nên cứ chớp mắt nhìn tôi.
"Sao lại ngạc nhiên thế? Tôi đâu có nói gì lạ đâu."
"Ơ…. Em không giận sao?"
Trước câu hỏi đó, tôi không khỏi thắc mắc.
"Tại sao tôi phải giận?"
"Ơ?"
"Hermel đâu có làm hỏng xe ngựa, cũng chẳng lôi tôi đến nơi quái quỷ nào…. Cô cũng đâu có di chuyển xe ngựa mà không có lý do. Tôi chẳng có lý do gì để giận cả."
"Nhưng mà, đúng là ta đã di chuyển xe ngựa mà không nói lời nào với Charl mà."
"Như tôi đã nói lúc nãy, cô có lý do để di chuyển xe ngựa mà. Thì, nếu cô di chuyển xe ngựa mà chẳng vì lý do gì thì tôi cũng sẽ càm ràm một chút, nhưng chuyện đó cũng không đến mức phải nổi giận."
Nói đoạn, tôi tựa đầu vào vai Hermel mỉm cười trêu chọc.
"Mà sao cô cứ hỏi tại sao tôi không giận thế? Hermel muốn tôi nổi giận với cô lắm sao?"
"Không phải đâu! Ừm…. Chỉ là, thấy Charl không giận chút nào nên…. Ta cứ sợ là em đang kìm nén trong lòng…. Nếu không phải thì thôi."
"Cảm ơn cô vì đã quan tâm đến tôi như vậy."
Mỉm cười nói vậy, Hermel có vẻ ngượng ngùng nên bĩu môi nhìn đi chỗ khác.
Tôi khẽ bật cười trước dáng vẻ đó của cô ấy, vươn vai một cái rồi nói.
"Ư hự Phù hà…. Đúng như lời tôi nói, vì không có chuyện gì đáng để giận nên tôi không giận thôi. Thế nên cô không cần phải lo lắng quá đâu."
"Hì hì. Vâng!"
Lúc đó Hermel mới cười rạng rỡ, tôi rời đầu khỏi vai cô ấy, xoa đầu Hermel và mỉm cười.
Hermel, người vừa nãy còn cười hớn hở đánh xe ngựa, bỗng nhìn về phía trước lầm bầm.
"Mà không biết…. đi theo con đường này thì sẽ đến đâu nhỉ."
"Ai biết được. Vì đi theo con đường chính nên chắc là sẽ có thành phố hiện ra thôi?"
"Ừm…. Thành phố thì hơi phiền phức nhỉ? Hay là quay đầu xe lại nhé?"
Thấy dáng vẻ Hermel vừa nói vừa liếc nhìn tôi vì lo lắng, tôi khẽ mỉm cười lắc đầu.
"Không sao đâu. Dù có vào thành phố thì cũng chẳng có ai nhận ra tôi đâu."
"Nhưng thành phố là nơi có Hội Mạo Hiểm Giả nên thông tin lan truyền rất nhanh. Lỡ như có ai đó biết mặt Charl xuất hiện thì…."
Quả thực, lo lắng của Hermel là hoàn toàn có cơ sở. Chính tôi sau khi định cư ở ngôi làng đó cũng đã từng bị giày vò bởi nỗi lo lắng ấy suốt một thời gian dài.
Nhưng may mắn hay bất hạnh thay, thông tin về Ma nữ vực thẳm―― tức là Charlotte La Rochelle, không được lan truyền rộng rãi cho lắm.
Chính xác thì cái tên đó được lan truyền như một lời đồn, nhưng diện mạo chi tiết thì không ai rõ. Cùng lắm thì chỉ biết là tóc màu đỏ và là phụ nữ. Chỉ có vậy thôi.
"Đừng lo. May mắn là thông tin về Ma nữ không có nhiều đâu."
"Ừm…. Đúng là vậy. Chỉ nghe nói là một người phụ nữ có mái tóc đỏ thôi…."
"Thế nên sẽ không sao đâu."
Trên đời này có rất nhiều người có mái tóc đỏ. Tất nhiên người có màu đỏ rực rỡ như tôi thì không nhiều, nhưng rõ ràng là tóc đỏ vẫn tồn tại.
Thế nên chỉ vì có mái tóc đỏ mà bị lộ chuyện tôi là Charlotte thì tuyệt đối không bao giờ có chuyện đó. Tôi có thể khẳng định chắc chắn.
"Ừm…. Thôi thì, nếu Charl đã nói vậy thì chắc là vậy rồi!"
Nhìn Hermel cười rạng rỡ nói vậy, tôi mỉm cười đáp lại, Hermel khẽ mở mắt nhìn tôi.
"Và lại, dù có chuyện gì xảy ra đi chăng nữa thì ta sẽ bảo vệ Charl mà."
Nhìn dáng vẻ Hermel vừa nói vừa nắm chặt tay tôi, tim tôi bỗng đập rộn ràng.
Thật sự là. Dạo gần đây cứ đứng trước mặt Hermel là tôi lại cảm thấy mình trở thành một người phụ nữ thực thụ. Dù cơ thể đúng là phụ nữ thật nhưng…. Chỉ là, cảm giác như ngay cả tâm hồn cũng trở thành phụ nữ vậy.
…Tôi thấy điều đó không hề tệ, thế mới khổ chứ.
Cảm nhận được hơi nóng bốc lên mặt, tôi dùng tay xoa mặt rồi nói.
"E hèm. Cũng chưa chắc là sẽ có thành phố hiện ra mà. Cứ đi tiếp xem sao."
"À, tai đỏ lên rồi kìa. Em đang xấu hổ đúng không? Đúng không?"
"…Tôi thấy thắt lưng đau nên vào trong nằm đây, khi nào đói hoặc thấy cái gì thì gọi tôi nhé."
Cố gắng giữ bình tĩnh mỉm cười, tôi đứng dậy khỏi ghế đánh xe và đi vào khoang chứa đồ.
"Phù…."
Dùng không khí lạnh bên trong khoang chứa đồ làm dịu đi hơi nóng trên mặt, tôi tạo ra một luồng gió thổi bay mùi tanh quẩn quanh trong khoang rồi nằm xuống.
Thẫn thờ nhìn lên tấm bạt che khoang chứa đồ, tôi bỗng nhớ lại suy nghĩ đêm qua và xoa xoa bụng dưới.
"……."
Tôi không hối hận về tất cả những việc mình đã làm để đi đến tận đây. Tôi đã luôn nghĩ như vậy nhưng….
Chỉ duy nhất một điều. Tôi đã nảy sinh sự hối hận.
"Tử cung…. Biết thế cứ để lại thì hơn…."
Thầm thở dài trong lòng, tôi dùng tay ấn mạnh vào bụng dưới, nhưng vì nơi lẽ ra phải có tử cung đã trống rỗng nên tôi chẳng cảm nhận được gì cả.
Có cảm giác bị đè nén, nhưng bụng không hề đau. Vì không có tử cung nên ngoài việc bụng dưới bị lún xuống theo lực ấn thì cũng chẳng có gì đặc biệt.
"Đúng là tham lam thật."
Có được một thứ rồi lại bắt đầu để mắt đến thứ khác. Thậm chí vì biết rõ đó là thứ tuyệt đối không thể có được nên tôi lại càng khao khát hơn.
Mỉm cười khổ khi nghĩ về tương lai đã bị chính tay mình xóa bỏ, về quá khứ không thể vãn hồi.
"Charl, em đói à?"
"Ơ, ơ?"
Giật mình bật dậy trước giọng nói của Hermel vọng vào từ ghế đánh xe, tôi thấy Hermel đang vén rèm nhìn mình chớp mắt.
"Ta thấy em cứ xoa bụng nên mới hỏi thử xem sao…. Có chuyện gì à? Không phải đói mà là đau bụng sao?"
Thấy dáng vẻ Hermel lo lắng nhíu mày, tôi khẽ mỉm cười lảng chuyện.
"Tại cơn buồn ngủ tan đi nên tôi thấy hơi cồn cào thôi. Mình ăn cái gì đó đi."
Dù chính tôi cũng thấy đây là một màn lảng chuyện vô cùng gượng gạo, nhưng Hermel không hề thắc mắc mà chỉ cười rạng rỡ đáp lại.
"Được thôi! Mực thì đang phơi rồi nên để ta dừng xe ngựa lại một chút rồi đi săn cái gì đó về nhé!"
Khoảnh khắc nhìn thấy Hermel cười rạng rỡ, tôi cảm nhận được nỗi lo âu làm đầu óc rối bời bỗng tan biến như chưa từng tồn tại.
Đúng vậy. Rồi một ngày nào đó sẽ có cách thôi. Rồi một ngày nào đó một con đường mới sẽ mở ra thôi.
Tôi nghĩ vậy và mỉm cười.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn