Chương 89: Sẽ bảo vệ cậu
Ở Học Viện Ma Tộc, Chỉ Mình Tôi Là Con Người · Cybertronlk1234 · 158 chương · ~24 phút đọc · Tạo 18/09/2026
WN Sau khi lườm Miho bằng ánh mắt đầy oán trách, tôi dĩ nhiên không đưa chiếc cốc lên miệng mà đặt nó xuống bên cạnh. Dù thế giới có đảo lộn đi chăng nữa, tôi cũng đời nào làm cái chuyện "thế này thế kia" như một Succubus thực thụ.
"…Đã ăn chút gì chưa?"
"Chưa ăn! Mà cũng chẳng thấy đói gì cả!"
- Ọt ọt ọt…
"T-Tôi chỉ ăn những thứ do tự tay mình chuẩn bị thôi, nên dù các người có chuẩn bị thì tôi cũng chẳng quan tâm đâu! D-Dĩ nhiên là tôi ghi nhận tấm lòng của người đã trực tiếp làm ra nó… cũng biết là do giáo viên y tế quan tâm đến sức khỏe của mình nhưng mà…"
"Alisha, cậu đang nói gì vậy?"
"…Hả?"
Từ phía giường của Miho, người đang trùm chăn kín mít cả mặt, phát ra tiếng cười khúc khích nhỏ. Rõ ràng Miho đã nói chất lỏng trong chiếc cốc đó là do các nam sinh cùng lớp, tức là lớp Hell, chuẩn bị cơ mà?
Thế nhưng Rujef lại đang nghiêng đầu như thể không hiểu tôi đang nói gì, khiến tôi hoàn toàn mù mờ không rõ thực hư ra sao.
"Ơ… Thứ trong này không phải do đám con trai lớp Hell chuẩn bị sao…?"
"…C-Chuyện vô liêm sỉ gì thế này! Cho dù là vì sức khỏe của bạn bè đi chăng nữa, cậu nghĩ một Ma giới Vương tử như tôi lại đi làm chuyện đó sao!"
"Không phải! Không phải thế! Không phải tôi nghĩ vậy, mà là do Miho đã nói thế đấy chứ! Cậu ấy bảo giáo viên y tế muốn tôi hồi phục sức khỏe nên đã trực tiếp nhận tình nguyện từ các nam sinh…"
"Haizz… Đúng là cái con hồ ly đó thật là…."
Rujef nhìn về phía Miho với vẻ mặt kinh hãi. Đến lúc này tôi mới nhận ra sự tình. Đúng là tôi quá khờ khi tin sái cổ lời của Miho. Dù là Ma giới đi chăng nữa thì quan niệm về trinh tiết cũng không khác biệt là mấy. Sao tôi lại không nghĩ ra nhỉ? Cảm giác như vừa bị giáng một cú đau điếng sau gáy vậy.
"Không, phụt, khà khà! Thật không ngờ cậu lại tin thật đấy! Ngay cả Cửu vĩ hồ bây giờ thay vì ăn gan người cũng đã chuyển sang ăn gan nhân tạo hoặc gan động vật rồi, lẽ nào cậu lại tin người ta lấy "cái đó" của đám con trai ra để làm thật sao, á ha ha!"
"Cậu, thật đấy, đợi tôi khỏe lại xem, tôi sẽ không để yên đâu…."
"Ôi, sợ quá đi mất. Thôi giờ cậu biết rồi thì tôi nói thật luôn đây. Đó là "hàng giả" mà giáo viên y tế đã chế tạo sẵn để bồi bổ nguyên khí cho các Succubus… Cứ thế mà uống cạn đi, không vấn đề gì đâu. Nó cũng chẳng khác biệt mấy nên cậu có dùng bình giữ nhiệt của mình để đựng thì chắc cũng không sao đâu nhỉ."
Tôi thầm thở phào nhẹ nhõm. May mà không sao, chứ nếu bị truy hỏi tại sao không uống thì tôi đã rơi vào một tình thế cực kỳ nan giải. Nếu phải chọn một trong hai giữa việc tiết lộ mình là con người hoặc phải uống thứ đó… tôi cũng không biết mình sẽ chọn cái nào nữa.
"Nhưng có vẻ cậu chịu đói giỏi nhỉ?"
"Dĩ nhiên rồi."
- Ọt ọt!
"……."
"Cứ ăn đi."
"Không! Không! Tuyệt đối không!"
"Cậu ta bắt đầu thế này từ bao giờ vậy nhỉ… À, lẽ nào là~?"
Miho rướn người về phía tôi với một biểu cảm lả lơi còn hơn cả một Succubus thực thụ.
"Trước mặt "phu quân" mà uống thứ đó thì thấy xấu hổ sao…?"
"Cậu đi ngủ đi cho rảnh."
- Bịch!
Bản thân tôi cũng thấy khó lòng chịu đựng nổi, nhưng có vẻ Rujef cũng đã quá khổ sở khi phải nghe cuộc đối thoại nhức đầu giữa hai người phụ nữ. Cậu ta chịu đựng đến mức không thể nhịn thêm được nữa, đành phải dùng năng lực Ma tộc chi phối để khiến Miho ngủ thiếp đi luôn.
"Hừm, hừm. Vậy chúng ta nói chuyện khác đi."
"Chuyện, chuyện gì cơ…?"
"Những việc đã xảy ra trong ba ngày cậu hôn mê."
"À, đúng rồi. Tôi có nghe Miho kể sơ qua nhưng có vẻ cậu ấy cũng không nắm rõ chi tiết. Nếu là Rujef thì chắc chắn cậu sẽ biết sự việc đã tiến triển thế nào."
Rujef gật đầu.
"Trước tiên, nhân cơ hội này tôi muốn bày tỏ lòng cảm ơn một lần nữa. Alisha, cậu là ân nhân cứu mạng của tôi, không, có lẽ cậu đã cứu rỗi cả Ma giới này cũng nên. Bởi vì cậu đã cứu mạng tôi – người đã được định sẵn là Ma vương kế nhiệm."
"V-Vậy sao…?"
Con người cứu rỗi Ma giới à, một danh hiệu nghe thật kỳ quặc. Nhưng tôi không có ý định phủ nhận. Bởi lẽ, lời của Rujef chẳng hề có chút cường điệu nào.
Ngay sau khi cuộc gặp gỡ bí mật với Bahen và Yurei kết thúc, tôi đã lập tức quay trở lại Học viện Pandemonium và chạy ngay đến tìm Rujef. Sau đó, tôi đã cung cấp thông tin rằng Dopl có thể sẽ ám sát cậu ta.
Mặc dù khi Rujef hỏi về nguồn tin, tôi đã không thể đưa ra bất kỳ câu trả lời nào, nhưng cậu ta vẫn tin tưởng tôi ngay lập tức mà không chút nghi ngờ. Lúc đó, do suy nghĩ còn chưa thông suốt nên tôi vẫn giấu kín sự thật mình là con người, và kế hoạch tống giam Bahen cùng với Dopl (loại trừ Yurei ra) vẫn chưa hoàn thiện.
Đồng thời, tôi cũng có chút do dự. Tôi chẳng quan tâm Bahen chết, bị bắt hay quay về Nhân giới, nhưng Yurei thì cứ khiến tôi bận lòng mãi. Thực tế, Bahen là kẻ đã định dùng đứa con nuôi Dopl để giết chết hai người bạn của tôi.
Vì tôi vốn chẳng quan tâm đến những thứ như "thời đại của con người" hay gì đó tương tự, nên chỉ cần bạn bè tôi được an toàn thì Bahen có ra sao tôi cũng mặc kệ. Thế nhưng, Yurei – người đã vui mừng khôn xiết khi gặp lại đồng hương sau bao lâu, thậm chí còn là gián điệp cùng vương quốc – sẽ nghĩ gì nếu biết được những gì tôi đã làm lần này?
…Liệu anh ấy có ghét tôi không?
Chính vì nỗi lo đó mà tôi từng nghĩ hay là chỉ tống giam Dopl thôi còn để mặc Bahen. Nhưng rồi tôi nhận ra điều đó chẳng có ý nghĩa gì cả. Dù sao Dopl cũng chỉ là một trong số rất nhiều công cụ của Bahen. Một công cụ có phần tiện lợi và hữu dụng hơn một chút mà thôi.
Nếu Bahen vẫn nhởn nhơ ngoài kia và tiếp tục mơ mộng về việc phá hủy Học viện Pandemonium thì sao? Nếu lão ta nhận ra việc Dopl bị bắt là do công của tôi thì sao? Sẽ chẳng có gì lạ nếu lão ta dùng những quân bài tẩy khác để đe dọa không chỉ tính mạng bạn bè tôi mà cả mạng sống của chính tôi nữa.
Vì vậy, tôi phải khai ra kẻ đứng sau Dopl là ai… ngay lúc này, khi cuộc điều tra đang diễn ra cao điểm.
"Trước mắt thì Dopl đã bị bắt giữ ngay lập tức. Chắc giờ này hắn đang bị Ma vương quân quản thúc. Hắn khai rằng… hắn muốn phá hủy Học viện Pandemonium từ bên trong để làm suy yếu Ma vương quân… và hy vọng chiến tranh sẽ kết thúc với thắng lợi thuộc về quân thế con người, hừm."
"Có chỗ nào bất thường sao?"
"Không, chỉ là. Bình thường tôi thấy Dopl không có vẻ gì là một kẻ có tính cách lệch lạc như vậy, không ngờ hắn lại nuôi dưỡng những suy nghĩ này. Dù có khao khát hòa bình đến đâu đi chăng nữa, việc mong muốn con người chiến thắng đến mức làm hại cả đồng tộc Ma tộc của mình thì… chẳng phải hơi bất tự nhiên sao?"
"Vậy sao…."
Trong lúc đó, tôi lại một lần nữa cảm thấy khâm phục Rujef. Nói ra thì thật xấu hổ, nhưng thành thật mà nói, tôi thậm chí còn chẳng nhớ nổi Dopl đã làm gì trong lớp hay là một học sinh như thế nào.
Không phải vì trí nhớ của tôi kém. Mà là vì cái gã tên Dopl đó vốn dĩ chẳng có chút hiện diện nào cả. Dù tôi có bị chửi là loại rác rưởi không thèm quan tâm đến bạn cùng lớp thì tôi cũng chẳng có gì để bào chữa. Ngay từ đầu, chính bản thân Dopl chắc cũng nhận thức được điều đó. Vì nhiệm vụ và mục đích, hắn đã luôn cố gắng tránh mọi hành động gây chú ý bằng mọi giá.
"Việc hắn không chọn giải pháp đàm phán hòa bình mà chỉ khăng khăng muốn kết thúc bằng thắng lợi của con người để đạt được hòa bình khiến tôi bận tâm. Dù có suy nghĩ thế nào đi nữa, nếu là một Ma tộc thì logic dễ hiểu hơn phải là kết thúc bằng thắng lợi của Ma tộc để có được hòa bình chứ?"
Dĩ nhiên là tôi biết lý do tại sao. Là Ma tộc mà lại không đứng về phía Ma tộc, ngược lại còn nỗ lực vì con người, đó là chuyện mà một Ma tộc bình thường như Rujef khó lòng thấu hiểu được.
"Dĩ nhiên tôi cũng không cho rằng việc đạt được hòa bình hoàn toàn với thế giới loài người là sai trái. Nhưng vẫn có gì đó kỳ lạ, đạt được hòa bình thông qua chiến tranh sao? Ngay từ đầu, dù chênh lệch lực lượng trong cuộc chiến đó có áp đảo đến đâu thì việc chém giết và cướp bóc là điều tất yếu sẽ xảy ra. Ngay từ tiền đề, đó đã là một lập luận sai lầm rồi."
"Này, Rujef. Thật ra có chuyện lần trước tôi định nói mà chưa kịp… Nếu cậu có thời gian, cậu nghe tôi nói nhé?"
"……Chuyện gì vậy?"
Rujef liếc nhìn sang phía Miho đang ngủ say sưa. Thấy tôi đột nhiên nghiêm túc như sắp nói điều gì đó trọng đại, có vẻ chính cậu ta cũng thấy căng thẳng lây.
"Thật ra, việc Dopl có những suy nghĩ đó là do có sự can thiệp của một người khác…."
"N-Người sao?"
Tôi đã kể hết đầu đuôi sự việc cho Rujef nghe. Chỉ lược bỏ đi quá trình làm thế nào tôi có được thông tin đó. Tôi lần lượt giải đáp những thắc mắc của Rujef như: Dopl có hoàn cảnh gì, tại sao Dopl lại làm chuyện này, người đàn ông tên Bahen đứng sau đó là ai, v. v.
"Chuyện này… tôi không thể ngờ tới được. Một nhân vật có tầm ảnh hưởng đến các cơ quan ngôn luận chính của Ma giới thực chất lại là con người, và lão ta đã lợi dụng Dopl – kẻ được lão nuôi nấng như con nuôi – để gây ảnh hưởng lên cả bên trong Học viện Pandemonium sao?"
"Đúng vậy."
"Tình hình sẽ trở nên nghiêm trọng hơn tôi tưởng đấy… À không, mà quan trọng hơn là Alisha, làm sao cậu biết được những chuyện này?"
Thót tim, câu hỏi của Rujef như đâm trúng tim đen khiến tôi đang ngồi trên giường bệnh phải khép chặt chân lại. Tôi đã dự đoán trước là sẽ có câu hỏi này.
Chỉ là vì mải cân nhắc xem nên trả lời thế nào, và nên thêu dệt câu chuyện giả dối nào cho thuyết phục, nên vài ngày trước khi nói về việc Dopl là thủ phạm định ám sát Rujef, tôi đã không trực tiếp đề cập đến chuyện này.
Nhưng bây giờ, tôi đã có một kịch bản cho riêng mình.
"C-Chuyện đó, kể ra thì hơi dài một chút…."
"…Thôi bỏ đi. Tôi thấy mình thật có lỗi khi tỏ ra như không tin tưởng cậu. Dù nguồn tin từ đâu đi chăng nữa, tôi vẫn tin cậu. Tôi không nghĩ cậu lại dùng những thủ đoạn kỳ quái để có được thông tin đâu."
"V-Vậy sao?"
…Cảm động bất ngờ luôn đấy.
Tôi đã cất công dựng lên một kịch bản rằng mình đã dùng mỹ nhân kế của Succubus, rồi tình cờ biết được mưu đồ của Bahen khi lão ta đang say xỉn và tán tỉnh mình… nhưng giờ hoàn toàn không cần dùng đến nữa, hóa ra lại hay.
"Vậy thì trước mắt tôi phải tập trung vào việc bảo vệ cậu đã."
"Đúng vậy, dù sao thì việc lão ta nhận ra tôi là người đã phát tán thông tin về Dopl và Bahen cũng chỉ là vấn đề thời gian thôi."
"Cậu lo lắng lắm sao?"
Khi nhận được sự tin tưởng từ ai đó, thì ngược lại, cũng có thể sẽ phải nhận lấy sự oán hận từ một kẻ khác.
"Cũng bình thường?"
Chắc hẳn người đàn ông đó đang mài sắc dao để đâm tôi rồi.
Nhưng tôi cũng không lo lắng lắm.
"Dù sao thì cậu cũng sẽ bảo vệ tôi mà."
Giống như cách tôi đã bảo vệ Rujef.
Bởi vì tôi tin rằng, Rujef cũng sẽ bảo vệ tôi.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn