Chương 1: 20 năm sau, tôi mới nhận ra thể loại của thế giới này
Xuyên không 20 năm, tôi mới biết mình nhầm thể loại · Tusk · 318 chương · ~24 phút đọc · Tạo 18/09/2026
1-100 Mọi chuyện bắt đầu chỉ bằng một câu nói của cậu em thân thiết.
"Anh Jin-ah, anh hay chơi game đúng không? Bên công ty em đang chạy một dự án, anh xem qua giúp em với nhé. Em gửi file qua mail cho anh rồi đó."
Chẳng có lý do gì để từ chối cả. Đúng như thằng bé nói, tôi vốn là kẻ nghiện game. Hơn nữa, tôi cũng đang trong giai đoạn chờ chuyển việc nên thời gian rảnh rỗi lúc đó thì vô khối. Vừa được chơi game, lại vừa giúp được cậu em thân thiết, còn gì tuyệt hơn chứ?
Vài ngày sau, mail của cậu em gửi đến. Mở file game ra, có lẽ vì vẫn còn là bản thử nghiệm nên trò chơi bắt đầu ngay mà chẳng có lấy một lời dẫn nhập. Nội dung trò chơi đại khái thế này: Sử dụng ma pháp để tiêu diệt ma vật, sau đó học thêm ma pháp mới. Rồi lại dùng ma pháp đó để đi săn ma vật tiếp.
Nếu chỉ xét riêng về mảng chiến đấu thì tôi khá hài lòng. Thuộc tính ma pháp đa dạng, hiệu ứng thì hoa mỹ khiến mắt tôi được dịp mãn nhãn. Có chút tiếc nuối khi trò chơi chưa có cốt truyện, nhưng tôi nghĩ những thứ đó chắc sẽ được bổ sung dần dần trong tương lai. Jin-ah đã truyền đạt lại những ý kiến đó cho cậu em.
"Thế thì tốt quá. Vậy khi nào game ra mắt chính thức, em sẽ báo cho anh."
"Ừ, vất vả cho cậu rồi."
Vì cảm thấy trò chơi khá thú vị nên tôi đã rất mong chờ ngày nó chính thức ra mắt. Thế rồi, một ngày, hai ngày... thấm thoắt một tháng trôi qua, rồi gần một năm trời. Dù chờ mãi chẳng thấy tin tức gì, tôi vẫn quyết định gọi điện cho cậu em. Và rồi, tôi nhận được một câu trả lời gây sốc:
"À, quên mất. Dự án đó bị hủy rồi anh ạ. Sếp trên bảo không ưng ý chỗ nào đó..."
Cái quái gì thế này...?
Suốt một năm qua, tôi đã chờ đợi ngày ra mắt chính thức và chơi đi chơi lại bản game chưa hoàn thiện ấy không biết bao nhiêu lần. Giờ đây, dù có nhắm mắt hay dùng chân điều khiển thì tôi cũng có thể phá đảo nó một cách dễ dàng. Vậy mà kết quả của sự kỳ vọng đó lại chỉ là thế này thôi sao? Tôi thật sự không thể tin được.
'Mà giờ có bắt nó làm tiếp thì cũng đâu được...'
Chi phí phát triển một tựa game đâu phải là con số nhỏ. Đây không phải chuyện muốn ép buộc là được. Thế nên biết làm sao đây, chỉ còn cách chấp nhận thôi. Đêm đó, tôi định sẽ xóa bỏ nuối tiếc và gửi trả lại file game. Dù sao thì cũng chẳng cần thiết phải giữ khư khư một tựa game chưa hoàn thiện mà chẳng bao giờ được phát hành.
Thế nhưng, một chuyện kỳ quặc đã xảy ra.
'Cái gì thế này...?'
File game đã bị thay đổi thành một thứ gì đó khác. Biểu tượng đã đổi khác, tên trò chơi cũng được gắn thêm chữ "ver2" ở phía sau. Như bị thôi miên, tay tôi tự động di chuyển con chuột. Cuối cùng, một tiếng cạch vang lên.
Thế giới chìm vào bóng tối.
Đó chính là nguyên do dẫn đến việc tôi xuyên không vào thế giới này. Khi mở mắt ra lần nữa, trần nhà xa lạ là thứ chào đón tôi. Vậy là cuộc đời của Franz Gilbert (7 tuổi) – cậu con trai út của một gia đình Nam tước – đã bắt đầu như thế!
Vì bản thân vốn là kẻ am hiểu khá sâu về văn hóa phụ (sub-culture), tôi biết mình cần phải làm gì trong tình huống này.
"Cửa sổ trạng thái!"
Việc một màn hình bán trong suốt trở thành cơ duyên giúp nam chính vượt qua nghịch cảnh là một thiết lập vô cùng quen thuộc. Thế nhưng, có vẻ như thiết lập phổ biến đó lại không hề tồn tại trên người Franz.
"..."
Franz Gilbert (7 tuổi) rơi vào trạng thái thất vọng cùng cực! Nhưng rồi, cảm giác đó cũng chỉ thoáng qua mà thôi. Ngẫm lại thì, những kẻ có cửa sổ trạng thái thường bắt đầu từ đống bùn lầy ẩm ướt, chẳng phải sao? Thay vì có cửa sổ trạng thái, tôi lại được sinh ra trong gia đình Nam tước, mỗi ngày đều thức dậy trên chiếc giường êm ái, cũng không tệ lắm. Thêm điểm cộng vì được ăn no. Lại thêm một điểm cộng nữa khi đây là gia tộc qua bao đời đều sử dụng ma pháp.
Cuối cùng, biểu đồ điểm số trong lòng tôi đã từ dưới âm vực ngoi lên vùng nắng ấm. Vậy là Franz đã hoàn toàn hồi phục! Thực ra, việc xuyên không đến thế giới này lẽ ra phải khiến điểm số của tôi rơi xuống tận cùng mới đúng, nhưng đây chính là thành quả của tư duy kỳ tích mà Franz sở hữu: "Những chuyện đã xảy ra rồi thì không cần phải bận tâm".
Dù sao thì hoàn cảnh hiện tại cũng không tồi, nếu sau này thất bại thì hoàn toàn là do lỗi của bản thân. Vậy nên, chẳng còn cách nào khác, chỉ có thể sống thật nỗ lực thôi.
Và Franz đã sống vô cùng nỗ lực, đúng như suy nghĩ đó.
7 tuổi: Đạt điểm tuyệt đối trong bài chính tả, trở thành át chủ bài của gia tộc. Tôi lẻn vào thư phòng của cha để học ma pháp thì bị bắt quả tang và bị mắng cho một trận. Nghe nói là vì mana chưa ổn định nên phải đợi đến năm 10 tuổi mới được học.
8 tuổi: Chinh phục được phép nhân, khiến mẹ tôi thốt lên: "Đứa bé này sau này chắc chắn sẽ trở thành Đại ma pháp sư!". Còn về việc phép nhân có liên quan gì đến ma pháp thì... Ừ nhỉ, có liên quan gì đâu. Tại sao mẹ lại trở thành người "ảo tưởng sức mạnh" về việc con trai mình làm Đại ma pháp sư thì vẫn là một ẩn số.
10 tuổi: Bắt đầu học ma pháp cấp 1 và nhận ra thiên tài của chính mình. Tôi có tố chất với tất cả các thuộc tính tồn tại trên đời: Thủy, Hỏa, Phong, Thổ, Quang, Ám. Hơn nữa, ma pháp thú vị đến mức tôi đã sớm làm chủ được ma pháp cấp 1.
13 tuổi: Bắt đầu học ma pháp cấp 3, đến mức có thể tự mình chỉnh sửa cốt lõi và thuật thức của ma pháp cấp 1. Mọi người xung quanh dần tin vào lời khẳng định của mẹ. Nhờ đó, tôi nhận được sự kỳ vọng của mọi người, nhưng cũng chẳng thấy áp lực chút nào. Bởi vì tính cách của tôi là kiểu càng được thúc đẩy thì lại càng làm tốt hơn.
15 tuổi: Bắt đầu học ma pháp cấp 5 và chính thức bước vào hàng ngũ ma pháp sư trung cấp. Giới quý tộc được phen xôn xao vì sự xuất hiện của ma pháp sư cấp 5 trẻ tuổi nhất lịch sử. Mẹ tôi từ một người "ảo tưởng sức mạnh" đã được thăng cấp thành "mẹ của tương lai Đại ma pháp sư".
16 tuổi: Cuối cùng cũng đặt chân vào Ma tháp. Thực ra nếu xét về tài năng, tôi đã có thể vào từ sớm hơn nhiều, nhưng vì Ma tháp lại có quy định về độ tuổi nên tôi đành phải vào muộn một chút. Và cũng vào lúc này, tôi bắt đầu cảm thấy nghi ngờ. Nếu đây thực sự là thế giới trong trò chơi mà tôi từng chơi, chắc chắn ma vật phải xuất hiện. Thế nhưng, Ma vương đã bị phong ấn từ 100 năm trước, và ma vật thì chẳng thể tìm thấy ở bất cứ nơi đâu trên thế giới. Vậy là 100 năm kể từ ngày đó đã trôi qua rồi sao?
Vẫn còn quá nhiều điều tôi không biết.
17 tuổi: Chuyện gì đến cũng đã đến. Phong ấn của Ma vương – thứ đã giữ gìn hòa bình cho thế giới suốt 100 năm – đã bị phá vỡ. Vì lý do đó, ma vật xuất hiện ở khắp mọi nơi trên thế giới, kéo theo một trận mưa máu gió tanh. Ma tháp cũng hoạt động không nghỉ ngơi, từ nhiệm vụ chinh phạt ma vật cho đến cứu trợ người dân, thật sự bận rộn đến mức không có thời gian mà thở. Và vào lúc này, tôi mới nhận ra: Đây không phải 100 năm sau thời điểm trong game, mà là trò chơi còn chưa bắt đầu.
18 tuổi: Dũng sĩ cứu thế giới xuất hiện, và một tổ đội được thành lập xung quanh vị dũng sĩ ấy. Dũng sĩ, Ma pháp sư, Thánh nữ, Cung thủ Elf. Franz đường hoàng ghi tên mình vào vị trí ma pháp sư của tổ đội Dũng sĩ. Thực ra đó không phải điều tôi mong muốn. Chỉ là đám già nua ở Ma tháp ghen tị với tài năng của người trẻ nên đã ép tôi vào chỗ chết thôi. Họ tâng bốc tôi là "niềm kiêu hãnh của Ma tháp" này nọ nên tôi không thể nào từ chối.
Rõ ràng mới hôm qua họ còn chửi tôi là kẻ trẻ tuổi chỉ biết dựa vào tài năng đáng ghét cơ mà. Thôi thì làm sao được, chuyện đã rồi, nếu tiếc mạng thì chỉ còn cách giết chết Ma vương trước thôi. Dũng sĩ ơi, làm ơn hãy mạnh lên đi! Đó là lúc chiến thuật "cầu nguyện" bắt đầu.
20 tuổi: Có lẽ Thần đã nghe thấy lời cầu nguyện của Franz. Với sức mạnh của Yuna (18 tuổi, Dũng sĩ), tổ đội Dũng sĩ liên tục giành chiến thắng. Gặp kẻ địch nào cũng chém đôi! Đúng là "máy cắt ma vật" không hơn không kém. Vấn đề duy nhất là tính cách của các thành viên trong tổ đội hơi khó ưa, nhưng dù sao thì sau khi tiêu diệt Ma vương cũng chẳng còn nhìn mặt nhau nữa, có là gì đâu. À đúng rồi, trong lúc đó tôi đã học được ma pháp cấp 7.
Có vẻ như việc trải qua bao khó khăn và nghịch cảnh trong tổ đội Dũng sĩ đã giúp ích cho tôi.
22 tuổi: Đánh bại một trong Tứ Thiên vương của quân đoàn Ma vương. Trong quá trình đó, cánh tay của Dũng sĩ đã bị cắt đứt, nhưng Thánh nữ vừa cằn nhằn vừa nối lại cho cô ấy. Đúng là phép màu của thần linh.
24 tuổi: Lần này cũng đánh bại một tên Tứ Thiên vương khác. Có vẻ như chúng tôi đã chiến đấu suốt ba ngày ba đêm.
26 tuổi: Ma vương và hai tên Tứ Thiên vương cùng lúc tấn công. Đó là khoảnh khắc tổ đội Dũng sĩ rơi vào nguy hiểm trước sự phối hợp của kẻ địch. Franz đã sử dụng cấm chú phải trả giá bằng sinh mệnh. Và rồi, ma pháp cấp 10 đã được hoàn thành. Một ma pháp ẩn giấu, thứ được cho là chỉ người khởi nguồn của ma pháp mới có thể sử dụng. Nhờ đó, tổ đội Dũng sĩ đã giành được thời gian để phục hồi, và cuộc chiến giữa người và ma cuối cùng đã kết thúc với chiến thắng thuộc về nhân loại.
Nhờ phép màu của Thánh nữ mà Franz cũng vẫn bình an vô sự. Chỉ là tuổi thọ bị giảm mất 1, 2 năm thôi.
Sau khi tất cả mọi chuyện kết thúc, Franz trở về Ma tháp. Và đường hoàng đoạt lấy vị trí Ma tháp chủ. Đám già nua kia cau mày vì ghen tức, nhưng chúng có thể làm gì được chứ? Đằng này là một huyền thoại sống – người đã hoạt động trong tổ đội Dũng sĩ và hoàn thành được ma pháp cấp 10 cơ mà.
Nội dung mà Franz, hay chính là Jin-ah, biết đến cũng chỉ dừng lại ở đó. Săn ma vật, củng cố ma pháp, sau đó bắt con trùm cuối là Ma vương rồi kết thúc. Vậy thì, mình có thể quay trở về thế giới cũ không? Hay là còn ẩn chứa điều gì khác nữa?
Cứ trăn trở như vậy, một năm thời gian đã trôi qua. Thế giới vẫn đang trải qua giai đoạn khó khăn vì tàn dư mà Ma vương để lại, Ma tháp cũng đang bận rộn để cứu giúp thế giới đó. Franz đã tròn 27 tuổi. Vừa tròn 20 năm kể từ ngày anh xuyên không đến thế giới này.
Anh kết thúc công việc bận rộn của Ma tháp chủ rồi ngả người xuống giường để chìm vào giấc ngủ.
'Ơ...?'
Trước mắt anh xuất hiện một thứ kỳ lạ. Một bảng thông báo màu xanh bán trong suốt. Lúc cần tìm thì không thấy đâu, tại sao bây giờ lại hiện ra? Nhưng mà, nội dung gì thế kia...?
『Hãy cứu thế giới khỏi những nữ phản diện đang dẫn thế giới đến sự diệt vong!
Dũng sĩ Yuna (0. 00%) Thánh nữ Justia (0. 00%) Cung thủ Elf Hera (0. 00%) Nếu thất bại, thế giới sẽ diệt vong! 』
"Chết tiệt..."
Đã lâu lắm rồi, một câu chửi thề đầy "hương vị" mới lại bật ra khỏi miệng anh.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn