Chương 64: Món quà của Thế giới thụ
Xuyên không 20 năm, tôi mới biết mình nhầm thể loại · Tusk · 318 chương · ~22 phút đọc · Tạo 18/09/2026
1-100 Franz cùng Hera tiến về phía Thế giới thụ. Có vẻ như nó định chứng minh điều gì đó.
"Franz, nếu đây chỉ là lời nói đùa thì xin ngài hãy rút lại ngay… Đối với Elf, Thế giới thụ là một thực thể vô cùng nhạy cảm. Đ-đương nhiên, tôi thì không sao. Vì ngài là chủ nhân của tôi nên dù ngài nói chồi non nhỏ bé kia là Thế giới thụ thì tôi cũng tin, nhưng đồng tộc của tôi thì…"
Hera vẫn không thể tin vào sự thật rằng anh đã trò chuyện với Thế giới thụ. Ừ thì, đến mức đó thì cũng có thể hiểu được. Thành thật mà nói, anh cũng đã đoán trước là cô sẽ không tin. Nhưng mà, câu nói phía sau thì cô không cần phải nói ra cũng được mà? Đâu có ai giận dữ gì đâu, cũng chẳng có lý do gì để phải đứng ra bào chữa cả.
[Con bé nhà ta hơi thái quá nhỉ. Nhưng hãy thông cảm cho nó, dù sao thì nó cũng chỉ muốn tìm cách báo đáp ngươi thôi mà.] Vâng, tôi đang cố gắng hết sức để hiểu đây ạ.
Đã nhận lời làm chủ nhân thì anh không định nuốt lời. Nhưng dù sao thì hiện tại cô vẫn chưa phải nô lệ của anh cơ mà. Cô đã bảo rằng sau khi cứu giúp toàn bộ tộc Elf mới trở thành nô lệ, nên ít nhất khi anh còn sống thì cũng chẳng có chuyện đó xảy ra đâu. Vậy mà chẳng hiểu sao cô lại cứ diễn vai nô lệ từ bây giờ làm gì không biết. Chẳng phải vay tiền mà sao lại đi "vay" cái danh xưng nô lệ làm gì chứ. Dù có nghĩ thế nào đi nữa, anh vẫn không thể hiểu nổi suy nghĩ của Hera.
[Bảo con bé giơ tay lên đỉnh đầu đi.]
"Hera, nó bảo cô giơ tay lên đỉnh đầu kìa."
"Tay ạ? Ý ngài là lòng bàn tay hướng lên trên sao?"
Hera nghiêng đầu rồi giơ hai tay lên đỉnh đầu.
[Đúng rồi, lòng bàn tay hướng lên là được.]
"Nó bảo lòng bàn tay hướng lên kìa."
"Vâng, tôi hiểu rồi."
Hera gật đầu. Thế là Hera cứ đứng ngây người trước Thế giới thụ với hai tay giơ cao trên đầu. Không lâu sau, "tách" một tiếng, một chiếc lá rơi xuống lòng bàn tay cô.
Chẳng lẽ đây là bằng chứng sao…?
Đương nhiên Franz không khỏi thắc mắc. Đã gọi là bằng chứng thì phải là thứ gì đó thuyết phục, còn cái này nhìn cứ nửa vời thế nào ấy. Nhưng đối với Hera thì có vẻ khác.
"Ơ…? Sao lại là chồi non…"
Hạ tay xuống nhìn chiếc lá, Hera mở to mắt kinh ngạc. Sau đó, cô đưa cho Franz xem.
"Franz, ngài nhìn này…! Là chồi non, là chồi non đấy ạ…!"
"Thì sao chứ…?"
Đúng như cô nói. Chiếc lá tuy khổng lồ xứng danh Thế giới thụ, nhưng màu xanh nhạt và vẻ mềm mại đó rõ ràng là một chồi non. Nhưng mà, chuyện đó thì đã làm sao? Khi Franz còn đang băn khoăn, Hera tiếp lời:
"Thế giới thụ không bao giờ rụng chồi non. Tuyệt đối không."
"Vậy sao?"
"Vâng. Vậy mà chiếc lá này lại rơi chính xác vào tay tôi, điều đó có nghĩa là…"
Hera ngập ngừng rồi quay đầu lại. Nơi ánh mắt cô hướng tới chính là gốc cổ thụ khổng lồ – Thế giới thụ.
"Th, thật là…!"
Trong ánh mắt Hera ẩn chứa sự ngạc nhiên, ngưỡng mộ và cả niềm vui sướng khôn cùng. Đây là lần đầu tiên anh thấy cô vui đến vậy. Ngay cả khi tiêu diệt Ma vương, cô cũng chưa từng biểu lộ cảm xúc đến mức này.
[Này nhóc, vậy là được rồi chứ?] Nhờ ngài mà mọi chuyện đã ổn thỏa.
Anh không ngờ thứ này lại được dùng làm bằng chứng, nhưng thôi, chuyện tốt thì cứ cho là tốt, anh cũng chẳng muốn bận tâm làm gì. Chỉ có vấn đề là Hera có vẻ hơi quá khích thì phải.
"Franz, ngài có thể kể lại cho tôi nghe Thế giới thụ đã nói gì không ạ?!"
"Nó bảo cảm ơn vì đã bảo vệ nó. Nhờ có ta mà nó sống sót."
"Cảm ơn ngài, thật sự cảm ơn ngài. Franz, ngài thật sự…"
Hera tiến lại gần, giọng nói như chực trào nước mắt. Trong đôi mắt xanh lấp lánh đó chỉ phản chiếu duy nhất hình bóng của Franz. Khoảng cách gần đến mức anh có thể nhìn rõ số lượng lông mi của cô khiến Franz bất giác bối rối.
[Chà, xin lỗi nhé, ta không có tay nên không che mắt cho các ngươi được đâu?] …Ngài là cây mà, sao lại có mắt chứ?
[Đó không phải là một câu hỏi hơi thô lỗ sao?] Tôi đùa thôi mà. Với lại không có chuyện gì đâu, ngài đừng hiểu lầm.
Franz thầm thở dài, đưa tay lên vỗ nhẹ vào đầu Hera. Đây là cách khen ngợi tốt nhất mà Franz có thể làm. Với người đang khao khát được làm nô lệ như cô, chắc thế này là phần thưởng đủ lớn rồi.
"Làm tốt lắm."
Anh cũng không quên bồi thêm một câu. Thế này chắc là đã đủ chuẩn "đối xử như nô lệ" rồi, chắc cô ấy phải hài lòng rồi chứ nhỉ?
"N-ngài đã vất vả rồi, tôi đâu có làm gì tốt đâu…"
Ánh mắt Hera đang nhìn Franz từ từ hạ xuống, rồi cuối cùng cúi gằm mặt nhìn xuống đất. Đồng thời, đôi tai nhọn nhô ra giữa mái tóc đang đỏ bừng và cứ giật giật liên hồi.
Cô ấy đang xấu hổ kìa.
Phải rồi, được khen thì đúng là ngại thật. Franz thấu hiểu tâm trạng của cô quá rõ.
"Hera, cô có muốn được bay bồng bềnh như mấy đứa nhỏ không?"
Nhìn thấy bộ dạng chưa từng thấy này của cô, Franz nảy ra ý trêu chọc. Hera ngẩng cái đầu đang cúi gằm lên, đôi mắt mở to ngơ ngác.
"Đ-đó là ý gì…"
"À, thấy mấy đứa nhỏ thích nên ta hỏi thôi."
"Tôi thì không thích bị nhốt trong đó lắm… Ơ, không phải. Nếu là ngài làm cho tôi thì gì cũng tốt cả. Mau làm cho tôi đi ngài."
…?
Anh đâu có định thế này. Thấy Hera chấp nhận một cách nghiêm túc, anh lại đâm ra bối rối.
"Nào, mau lên. Làm cho tôi cái gì mà bồng bềnh ấy."
Hera dang hai tay về phía Franz như muốn đòi ôm. Franz gãi đầu đầy khó xử. Dù gì thì việc để một người trưởng thành, lại còn là Trưởng tộc bay lơ lửng cũng khá là kỳ cục. Nhỡ các Elf khác nhìn thấy lại bàn tán thì sao.
[Chà, cả hai người vui vẻ quá nhỉ. Có phải cố tình làm thế để trêu ta không?] Cố tình gì chứ. Tôi cũng đang khó xử chết đi được đây.
[Thế thì tại sao ngươi lại mở lời làm gì?] Đúng là không cãi vào đâu được. Đã lỡ lời thì không thể rút lại. Hơn nữa, nhìn Hera đang mong đợi thế kia thì cũng chẳng còn cách nào khác.
Tách.
Franz đành phải búng tay. Một quả cầu trong suốt bao quanh Hera, và cô bắt đầu bay lơ lửng. Đồng thời, Hera thốt lên một tiếng cảm thán kỳ lạ.
"Ồ, ồ, Franz…! Tôi đang bay này…!"
Hera nở một nụ cười rạng rỡ như một đứa trẻ. Bay lơ lửng mà thích đến thế sao? Có vẻ như Hera mà đi công viên giải trí thì sẽ thích mấy trò cảm giác mạnh lắm đây. Mà thôi, công viên giải trí hay cuộc sống thực tại thì cũng chẳng có hy vọng gì.
Mà nhắc mới nhớ, hình như Thế giới thụ bảo là sẽ trả ơn mà nhỉ….
[Lũ trẻ này mải chơi tình cảm quá làm ta quên béng đi mất.] Đã bảo không phải thế mà.
[Thôi, chuyện đó bỏ qua đi. Cả hai lại gần đây thêm chút nữa đi.] Cách nó lảng tránh làm anh không ưng ý chút nào. Nhưng chẳng làm được gì khác nên đành chịu.
Có mối quan hệ kiểu đó với Hera sao…
Anh chưa bao giờ nghĩ về điều đó nên cũng chẳng biết thế nào, nhưng cứ nhìn vẻ mặt của cô dạo gần đây thì chắc cũng không đến nỗi tệ. Nếu trừ đi cái kiểu cư xử như nô lệ ra thì được. Nhưng mà, trừ đi cái đó thì đâu còn là Hera nữa.
Franz lắc đầu nguầy nguậy để xóa đi những suy nghĩ đó. Đây vốn dĩ là một giả định không thể xảy ra, chẳng có lý do gì để bận tâm cả.
"Hera, Thế giới thụ bảo lại gần thêm chút nữa."
"Hả? Vậy thì tôi phải xuống sao…"
Trong giọng nói của Hera ẩn chứa sự tiếc nuối lạ kỳ. Có vẻ như việc bị nhốt trong quả cầu bay lơ lửng rất hợp ý cô.
"Lần sau ta lại cho bay tiếp."
"Th-thật sao ạ?!"
"Ừ, nên giờ đi thôi."
"Vâng…!"
Hera gật đầu, và Franz hạ cô xuống đất. Chẳng mấy chốc, cả hai đã tiến sát lại gần Thế giới thụ hơn.
[Đợi một chút nhé. Ta đang chuẩn bị quà cho các ngươi đây.] Quà…?
Khi Franz còn đang thắc mắc, thân cây Thế giới thụ bắt đầu cựa quậy, rồi một thứ gì đó bật ra. Đó là một cây trượng và một cây cung làm bằng gỗ.
Đây là quà ạ?
[Đúng vậy. Lấy đi đi.] Khi Thế giới thụ đã cho phép:
"Hera, nó bảo cô lấy đi kìa. Là quà đấy."
Franz nói rồi cầm lấy cây trượng. Trông nó vô cùng chắc chắn nhưng lại nhẹ tựa lông hồng. Hơn nữa, viên ngọc màu xanh ở đầu trượng nhìn rất đẹp. Quan trọng nhất, ngay khi chạm vào nó, anh cảm nhận được một luồng sức mạnh phi lý. Có vẻ nó mạnh gấp mấy lần cây gậy gỗ ngắn mà Hoàng nữ từng cầm.
Được cái này mà còn nhịn thì không phải người nữa rồi.
Franz lập tức chĩa trượng về phía trước và thi triển ma pháp. Một vòng tròn ma thuật màu đỏ hiện lên ở đầu trượng, và một quả cầu lửa nhỏ xuất hiện. Ma pháp bậc 1, Fire.
Phù- Quả cầu lửa nhỏ bắn vọt lên không trung từ vòng tròn ma thuật. Và ngay sau đó: ẦM-!
Một tiếng nổ kinh hoàng vang lên.
[Đ-đáng sợ quá, làm ta giật cả mình…!] …Tôi xin lỗi ạ.
Anh biết là nó rất mạnh, nhưng không ngờ lại đến mức này. Nếu sớm có vũ khí thế này thì anh đã có thể tự tay xử lý Ma vương một mình rồi. Không, có khi bay luôn cả Ma vương thành rồi cũng nên.
"Franz, thật không thể tin nổi. Nếu có cái này, chắc tôi có thể bắn trúng mục tiêu dù ở ngoài Đại sâm lâm luôn mất."
Cây trượng của Franz đã lợi hại, thì cây cung mà Hera nhận được cũng không kém cạnh. Trong lúc cả hai đang vui mừng với món quà nhận được:
"Trưởng tộc…! Có chuyện không hay rồi, ngài phải đến xem ngay ạ!"
"Tôi biết rồi! Tôi đến ngay!"
Đáp lại lời khẩn cầu của tên Elf, Hera cúi đầu trước Thế giới thụ.
"Thế giới thụ, cảm ơn ngài. Tôi sẽ dùng nó để bảo vệ tộc Elf và Đại sâm lâm."
[Quả nhiên là đứa trẻ ngoan. Làm gì còn ai tốt bụng như thế nữa. Thế nào, có ưng ý không?] Ừ thì, cũng ngoan thật. Nhưng vốn dĩ Hera đã luôn tốt bụng rồi. Chỉ là hơi có ác cảm với con người một chút thôi.
"Franz, tôi có việc gấp nên đi trước đây. Chuyện "bồng bềnh" hẹn ngài để sau nhé."
"Ừ, đi đi."
Hera vội vã chạy về phía khu cư trú – nơi lễ hội đang vào hồi cao trào. Mà này, cô ta vẫn không quên chuyện "bồng bềnh" kia kìa. Buồn cười quá, anh không nhịn được mà bật cười thành tiếng.
Cảm ơn ngài. Tôi sẽ dùng nó thật tốt.
[Ừ, hãy đối xử tốt với đứa trẻ của ta nhé.] Đã bảo không có mối quan hệ đó rồi mà…
Chẳng hiểu sao nó cứ gán ghép thế không biết, nhưng mà không phải đâu. Franz thầm thở dài rồi bước chân về phía khu cư trú của tộc Elf.
Thời gian trôi đi, trời đã sập tối. Đang ngồi trên gốc cây ăn tối, Franz bất ngờ nghe được lời nói vô lý hết sức của Hera:
"Franz, ngài có thể trở thành Trưởng tộc của tộc Elf không…?"
…Cái quái gì thế này…?
Có vẻ như Hera lại trở nên kỳ cục rồi.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn