Chương 40: Phân nhánh của kết cục tồi tệ
Xuyên không 20 năm, tôi mới biết mình nhầm thể loại · Tusk · 318 chương · ~20 phút đọc · Tạo 18/09/2026
1-100 Có quá nhiều phân nhánh dẫn đến kết cục tồi tệ (Bad Ending). Chẳng hiểu sao linh tính mách bảo về những điềm gở của mình chưa bao giờ sai. Ai đó từng nói rằng tổng lượng hạnh phúc trong đời là có hạn, nên càng bất hạnh bây giờ thì sau này sẽ càng hạnh phúc. Nếu đúng vậy thì với chừng này bất hạnh, mỗi người trong nhóm phải đi mua vé số để trúng độc đắc 3 lần mới bù đắp nổi. Tiếc là thế giới này không có vé số, nên hy vọng đó cũng là bất khả thi.
'Hóa ra không chỉ có một kết cục tồi tệ duy nhất.'
Trước đây anh cứ đinh ninh mỗi thứ chỉ có một kết cục tồi tệ, nhưng giờ mới nhận ra mình đã nhầm. Nhìn vào diễn biến hiện tại, có vẻ như tình trạng này sẽ còn lặp đi lặp lại cho đến khi thanh phần trăm trên bảng điều khiển kia đầy ắp. Vậy thì tổng cộng còn bao nhiêu phân nhánh nữa? 5 cái? 10 cái? Hay có thể là hơn thế nữa? Chỉ mới nghĩ đến thôi là đầu anh đã đau như búa bổ.
Phù...
Franz thở dài, gạt phăng những suy nghĩ đó ra khỏi đầu. Việc quan trọng nhất lúc này là giải quyết vấn đề trước mắt.
"Hera, cô ổn chứ?"
Bỏ qua những tính toán kia, anh thực sự lo lắng cho Hera. Đối với giống loài sống lâu như Elf, "đồng tộc" thực chất không khác gì gia đình. Bị bạn thân phản bội đã đủ đau nhói cả đời, đằng này lại bị chính gia đình mình quay lưng, cú sốc đó lớn đến nhường nào. Đây đã là lần thứ hai cô phải chịu đựng chuyện này, nên dù cô có quay sang cầu mong thế giới diệt vong, anh cũng thấy chẳng có gì khó hiểu.
"Franz, ta có thể hỏi ngươi một điều được không...?"
Ánh mắt đang dán chặt xuống đất của Hera từ từ ngước lên, chạm vào ánh nhìn của Franz. Gương mặt cô đẫm vẻ tuyệt vọng, như thể sắp đổ sụp đến nơi.
"Tại sao... tại sao những chuyện này cứ liên tục xảy ra? Có phải ta đã làm sai điều gì không? Làm ơn nói cho ta biết, Franz."
"Cô chẳng làm gì sai cả. Cô không có lỗi gì hết."
Franz là người hiểu rõ nỗ lực của Hera hơn bất cứ ai. Việc gia nhập tổ đội anh hùng để chịu đựng đủ mọi gian khổ, hay việc bôn ba khắp nơi để giải cứu các nô lệ Elf, tất cả đều là vì đồng tộc. Nếu cô ấy có lỗi, thì tất cả những Elf ở đây đều phải là tội nhân. Nhưng anh thấu hiểu nỗi lòng của một người lãnh đạo tự trách mình, nên chỉ biết cảm thấy xót xa.
Sau khi an ủi Hera, Franz đưa mắt nhìn Justia, ra hiệu:
'Cô cũng qua dỗ dành cô ấy đi.'
Justia tròn mắt, rồi ngập ngừng tiến lại gần Hera.
"Đúng vậy. Hera, cô có lỗi gì đâu. Tất cả là tại cái thế giới này thôi. Chẳng biết kẻ nào đã tạo ra nó nữa..."
"Justia, cảm ơn cô..."
'Được đấy.'
Franz thầm thán phục kỹ năng ăn nói ngày càng lên tay của Justia. Không ngờ cô nàng lại có thể vừa an ủi Hera vừa "cà khịa" luôn cả Nữ thần. Nhờ sự an ủi đó, cảm xúc của Hera dần lắng xuống. Vẻ mặt tuyệt vọng trở nên bình thản, và đôi mắt cô bắt đầu ánh lên sự sống.
Giờ là lúc bắt tay vào giải quyết vấn đề.
"Hera, cô có thể giải thích chi tiết chuyện gì đã xảy ra không?"
"Kết luận là một trong những đồng tộc của ta đã lén lút thông đồng với tà giáo. Thế giới thụ trở nên thế này cũng là kết quả của việc đó."
Vì đã sớm nghi ngờ tà giáo nên anh không mấy ngạc nhiên. Chỉ là cảm thấy giận dữ trước sự lộng hành của lũ tà giáo đó. Vì chúng mà anh đã phải chịu đựng biết bao nhiêu phiền toái. Cứ nghĩ đến việc trong tương lai vẫn phải đối đầu với chúng là anh lại nghiến răng kèn kẹt. Phải nhổ cỏ tận gốc lũ đó mới được.
Trong lúc Franz đang gặm nhấm sự tức giận, Hera bình thản tiếp lời:
"Ta biết được điều này là nhờ đồng tộc kể lại... Người đó..." – Giọng Hera trầm xuống, như thể đang phải thốt ra những lời khó nói. – "Hắn muốn bảo vệ Thế giới thụ, Đại sâm lâm và các Elf. Chỉ là để làm điều đó, hắn cần sức mạnh, và hướng đi để có được sức mạnh đó đã bị sai lệch."
Vì muốn bảo vệ những thứ quý giá mà hắn đã nhúng tay vào việc sai trái. Ví như dùng tiền bán ma túy để nuôi gia đình vậy. Dẫu hiểu được tấm lòng, nhưng hành động thì không thể tha thứ. Thật đáng tiếc cho hoàn cảnh đó.
"Vậy giờ kẻ Elf đó đâu rồi?"
"Chuyện đó..." – Hera hướng mắt nhìn Thế giới thụ. – "Hắn đã hòa làm một với Thế giới thụ rồi. Hắn uống máu Ma tộc rồi tự sát ngay tại đó."
Franz thở dài. Dù kết cục là tất yếu, nhưng lòng anh vẫn thấy vướng bận. Bởi lẽ, hành động tuy sai trái nhưng ý định ban đầu lại hoàn toàn xuất phát từ mong muốn chính đáng.
"Hera, cô vẫn ổn chứ?"
"Đành chịu thôi. Rõ ràng hắn đã làm sai. Chỉ là thấy hơi đắng cay. Nếu ta trở về Đại sâm lâm sớm hơn để chấn chỉnh những điều sai lệch này, thì có lẽ mọi chuyện đã không đi đến nông nỗi này."
Đó là câu chuyện về quá khứ, khi anh trai và bạn thời thơ ấu của Hera bán đứng đồng tộc làm nô lệ, và cô đã phải đứng ra dọn dẹp hậu quả. Rốt cuộc, hạt giống ác độc mà bọn chúng gieo rắc vẫn đang tiếp tục dày vò tộc Elf. Franz không biết nói gì thêm. Mọi lời nói lúc này chẳng qua chỉ là ý kiến chủ quan của người ngoài cuộc. Và có lẽ, cô ấy cũng chẳng mong đợi câu trả lời, chỉ là muốn trút bầu tâm sự.
"Xin lỗi vì đã kể chuyện này. Làm không khí chùng xuống thêm rồi." – Hera mỉm cười.
Dù biết cô đang cố tỏ ra lạc quan, anh cũng không định vạch trần. Thời gian sẽ chữa lành tất cả.
Giờ thì vấn đề là phải xử lý cái cây kia như thế nào... Franz nhìn Thế giới thụ, chìm vào suy tư. Dùng phép thuật cắt phăng nó đi thì dễ ợt, chỉ cần một giây là xong. Nhưng đó chắc chắn không phải điều Hera và tộc Elf mong muốn. Họ muốn Thế giới thụ trở lại trạng thái bình thường. Đó là lý do anh đưa Justia tới đây, nhưng tình hình còn nghiêm trọng hơn dự tính, khiến anh lo ngại liệu cô có đơn độc gánh vác nổi hay không.
Anh nhìn sang Justia.
"Justia, cô có thể thanh tẩy nó không?"
"Cái đó... cháu cũng không chắc nữa, chỉ còn cách thử xem sao thôi ạ."
Đến bước này rồi thì chẳng còn đường lui, cứ thử xem sao.
"Vậy bắt đầu thôi."
Cần phải kết thúc mọi chuyện trước khi tình hình tệ hơn. Franz sải bước tiến lên, Hera và Justia theo sát phía sau. Tổ đội anh hùng "không có bánh đậu đỏ trong bánh bao, không có anh hùng trong tổ đội anh hùng" bắt đầu hành động.
'Liệu nó có tấn công không nhỉ?'
Ngay cả cây cối bình thường cũng biết cử động, có lẽ Thế giới thụ sẽ tung ra những đòn tấn công thực thụ. Và dự đoán đó đã chính xác. Khi nhóm tiến lại gần một khoảng cách nhất định, các cành cây của Thế giới thụ bắt đầu tấn công với tốc độ kinh hồn.
Bốp!
Franz búng tay, một lá chắn hình bán cầu bao bọc lấy cả ba.
Rầm!
Tiếng va chạm của cành cây vào lá chắn vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng của Đại sâm lâm. Đúng là Thế giới thụ, uy lực này không phải thứ mà một cành cây bình thường có thể tạo ra. Chưa hết, thứ chất lỏng đỏ sẫm chảy ra từ đầu cành cây bị gãy khi chạm đất đã hòa tan sạch cỏ dại xung quanh.
Xèo xèo...
Khói bốc lên bốc mùi nồng nặc, y hệt như axit. Dù khá bất ngờ trước đòn tấn công, nhưng nó chưa đủ để gây khó dễ cho anh. Chỉ là anh thầm ngạc nhiên: "Ồ, cây cối cũng làm được trò này cơ à."
Cả ba cứ thế bước tới dưới sự bảo vệ của phép thuật. Cành cây như những chiếc roi vọt quất vào lá chắn không thương tiếc, nhưng chẳng thể tạo nổi một vết xước. Cảm giác như tiếng mưa rơi gõ vào cửa sổ vậy.
Đúng lúc đó, mặt đất bỗng chốc rung chuyển, những chiếc gai nhọn hoắt từ dưới đất đâm lên liên hồi. Nhưng những chiếc gai đó thậm chí chưa kịp chạm vào lá chắn đã dừng lại.
"Cháu cũng muốn giúp một tay." – Justia lên tiếng. Có vẻ cô đã phát huy sức mạnh của Tinh linh vương.
"Đừng quá sức là được."
Cô muốn giúp thì anh chẳng có lý do gì để ngăn cản. Thực ra với mức độ tấn công này, sự giúp đỡ của cô cũng không thay đổi kết quả là bao, nhưng chỉ cần Hera thấy an lòng là đủ.
'Nhưng đây thực sự là tất cả sao?'
Franz cảm thấy nghi ngờ. Thế giới thụ là thực thể mang sức mạnh khủng khiếp đủ để chống đỡ cả khu rừng rộng lớn này cơ mà. Vậy mà đòn tấn công chỉ dừng lại ở việc đập cành và rễ cây sao? Thật vô lý. Nhưng nếu nghi ngờ đó không được giải tỏa thì lại là chuyện tốt cho anh. Cứ đà này, việc thanh tẩy Thế giới thụ có vẻ không quá khó khăn.
Anh hy vọng những nghi ngờ đó chỉ là dư thừa. Càng đến gần Thế giới thụ, đòn tấn công càng dữ dội nhưng vẫn chẳng có gì đột phá, vẫn chỉ là rễ và cành đập vào lá chắn. Có vẻ mọi việc sẽ thuận lợi đây. Có khi quy luật về tổng lượng hạnh phúc là thật chăng.
Cuối cùng, cả ba đã đặt chân tới trước gốc Thế giới thụ.
"Justia, nhờ cả vào cô."
Justia gật đầu, quỳ xuống, hai tay chắp trước ngực. Khi những câu kinh nguyện bắt đầu cất lên từ miệng cô, hào quang Thần thánh lực màu vàng kim lan tỏa.
Đúng lúc đó.
'Cái gì thế kia?'
Franz chợt nhìn thấy một thứ kỳ lạ. Đó là những nụ hoa. Những nụ hoa bắt đầu kết trên cành Thế giới thụ. Chúng nở rộ trong chớp mắt thành từng đóa hoa. Ngay khoảnh khắc đó, một hồi chuông báo động vang lên trong đầu Franz. Vì lượng Mana đang tích tụ cực độ bên trong những đóa hoa đỏ thẫm đáng sợ kia.
Ngay sau đó, lượng Mana cô đặc kia được bắn ra theo một đường thẳng.
Hướng về phía nhóm của Franz.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn