Chương 16: Các người, hãy giết hắn đi
Xuyên không 20 năm, tôi mới biết mình nhầm thể loại · Tusk · 318 chương · ~20 phút đọc · Tạo 18/09/2026
1-100 Gidric, lãnh chúa của thành phố thương mại Cal Desien, vẫn đang quỳ trên sàn, run rẩy cất tiếng:
"Ma, Ma Tháp Chủ đại nhân, chẳng phải ngài đang đi cứu các nô lệ Elf sao...?"
"Thế thì sao? Ta có lý do gì để trả lời câu hỏi đó không? Ngay từ đầu, ta để ngươi sống là để khai thác thông tin chứ không phải để ngươi đặt câu hỏi."
"Thế, thế thì biết bắt đầu nói từ đâu đây..."
Franz cảm thấy hành động của Gidric có chút đáng ngờ.
'Hắn đang giấu giếm thứ gì đó à?'
Gidric cứ liên tục liếc nhìn xung quanh, cố gắng kéo dài thời gian. Dường như hắn đang ỷ lại vào một điều gì đó. Dù đó chỉ là sự hiểu lầm hay là trực giác nhạy bén, Franz vẫn sẽ theo dõi. Thực tế thì, cho dù hắn có đang âm mưu gì sau lưng đi chăng nữa cũng chẳng sao cả. Bởi anh tự tin rằng bất kể kẻ nào đến, hay bất kể chúng giở trò gì, anh đều có thể đập tan tất cả. Dù sao thì ưu tiên lúc này vẫn là khai thác thông tin.
Franz điềm nhiên nói:
"Khai ra tất cả những gì liên quan đến nô lệ Elf."
"Vâng, vâng... trước hết tôi xin nói về cách mà tôi có được những nô lệ này. Chuyện đã gần được một năm rồi, có một kẻ tìm đến dinh thự của tôi và đề nghị muốn giao dịch nô lệ Elf định kỳ."
Danh tính "kẻ nào đó" mà Gidric nhắc đến chắc chắn là một trong hai người mà Hera từng kể, hoặc là đồng bọn của chúng. Việc một Elf lại đích thân đi bán chính đồng loại của mình thực sự là một điều vừa kinh ngạc lại vừa tởm lợm. Đến mức anh muốn bổ đầu hắn ra để xem bên trong chứa cái gì.
"Thú, thú thực là tôi đã bị cám dỗ. Ma Tháp Chủ cũng biết đấy, nô lệ Elf quý hiếm đến mức nào mà..."
Gidric liếc trộm Franz. Cảm nhận được ánh mắt đó, Franz lộ liễu nhíu mày. Hắn rõ ràng đang thăm dò xem anh có hứng thú với nô lệ Elf hay không. Nếu thấy anh có hứng thú, chắc chắn hắn sẽ đề nghị giao dịch: trao đổi nô lệ Elf để đổi lấy mạng sống. Thậm chí có thể hắn sẽ đi xa hơn đến mức yêu cầu anh bảo vệ hắn.
'Tên này đúng là ngu ngốc hết thuốc chữa.'
Dù có thể hiểu được vì hắn đang đứng trước ngưỡng cửa sinh tử, nhưng cũng thật khó để nhìn hắn bằng con mắt thiện cảm. Franz nói với giọng kiên quyết:
"Ta đã bảo đừng có đặt câu hỏi. Nếu ngươi còn làm thế một lần nữa, thì đừng trách thông tin hay gì cả, ngươi sẽ nối gót theo tên 'Bẫy chuột' kia đấy."
Ngón tay Franz chỉ về phía tên pháp sư bẫy đang cắm đầu vào tường. Gidric nuốt ực một cái. Hắn có thể tùy ý chà đạp mạng sống của nô lệ, nhưng xem ra mạng sống của chính mình lại rất đáng quý.
"Mộ, một tháng một lần ạ. Hắn ta chỉ định thời gian và địa điểm, còn tôi thì cử người đi bắt cóc các Elf theo phương thức đó."
Hắn không trực tiếp đi bán mà mượn tay con người. Thế rồi sau đó, chắc chắn hắn đã đổ hết tội lỗi lên đầu Hera. Vì trong số các Elf, chỉ có mình Hera là rời khỏi Đại Lâm và tiếp xúc với con người. Lũ người này đúng là xảo quyệt và hèn hạ đến tột cùng.
"Được rồi, tiếp theo, tiếp theo đi, nói nhanh lên."
"Những nô lệ Elf bị bắt cóc như thế..."
Dường như việc đe dọa rất có hiệu quả, Gidric tuôn ra mọi thông tin mình biết một cách trơn tru. Từ các con đường giao dịch, cho đến danh sách những kẻ mua hàng... Nếu ngay từ đầu đã ngoan ngoãn thế này thì có phải tốt hơn không. Tuy nhiên, anh vẫn không hề có ý định tha mạng cho hắn.
"Trước hết, mang sổ sách giao dịch đó ra đây."
"Tôi, tôi sẽ lấy ngay cho ngài."
Gidric bật dậy, đi về phía ngăn kéo cạnh giường. Vừa lấy sổ sách, hắn vừa nói:
"À, nhắc mới nhớ, tên Elf đó từng đưa cho tôi một vật gọi là 'Vật chứng của sự tin tưởng'."
"Vật chứng của sự tin tưởng?"
"Vâng, nó là một cái mặt dây chuyền kỳ lạ..."
"Mang nó lại đây luôn."
Franz cảm thấy hứng thú với vật phẩm này. Đã gọi là "vật chứng của sự tin tưởng" thì chắc chắn không phải thứ mà hắn đưa cho bất cứ ai. Có khi nào:
'Có thể xác định được chủ nhân của vật phẩm này không?'
Tất nhiên, cũng có khả năng chỉ là hắn bịa đặt ra, nhưng dù sao thì nhận lấy cũng chẳng mất mát gì. Chi tiết cụ thể cứ giao cho Hera là biết thôi. Sau khi lấy vật phẩm, Gidric quay người tiến lại gần Franz.
"Đây, đây ạ."
Gidric giơ tay đưa vật phẩm ra, và đúng khoảnh khắc Franz định cầm lấy nó: Xẹt!
Lưỡi dao sắc lạnh lóe lên dưới ánh trăng. Gidric nắm chặt con dao găm vốn giấu dưới sổ sách rồi đâm tới. Nhưng con dao đó không bao giờ chạm được vào Franz.
Tách.
Chỉ với một cái búng tay, Franz đã khiến con dao rơi xuống đất. Cùng với cả cổ tay của Gidric.
"Á, á á á á!"
Tiếng thét đầy đau đớn vang vọng, phá vỡ sự tĩnh lặng, máu từ phần cổ tay bị cắt đứt phun ra thành dòng. Đã lấy được thông tin đầy đủ, vật phẩm cần thiết cũng đã có, lại còn nắm trong tay chiếc chìa khóa quan trọng có thể giải quyết vấn đề này, nên thú thật, giờ hắn sống hay chết với Franz chẳng còn quan trọng nữa.
"Xin, xin lỗi, hức, làm ơn, chỉ một lần này thôi, hãy tha mạng cho tôi...! Hức, hự."
Gidric bò bằng đầu gối, tiến về phía Franz. Franz nhìn chằm chằm vào bộ dạng đó của hắn và suy ngẫm.
'Có nên tha cho hắn không nhỉ?'
Vấn đề này suy cho cùng vẫn là chuyện của Hera. Vì vậy, việc giết hay sống hắn phải do Hera quyết định. Biết đâu chừng Hera lại cần hắn thì sao. Sau khi sắp xếp xong suy nghĩ, Franz nhẹ nhàng búng tay. Một ngọn lửa nhỏ bùng lên từ cổ tay của Gidric.
"Á, á á á á!!"
Vì nỗi đau da thịt bị thiêu đốt, Gidric lăn lộn điên cuồng trên sàn. Tuy hơi đau một chút nhưng vì vết thương đã được cầm máu, nên không cần lo về việc mất máu quá nhiều nữa.
'Bên đó thì...'
Franz dò tìm ma năng để quan sát tình hình bên ngoài. Đám hiệp sĩ đông đảo trước đó giờ đã trở thành những cái xác lạnh lẽo, còn các Elf dưới hầm đã lên đến mặt đất từ lúc nào. Có vẻ như Hera đã giải cứu thành công.
'Vậy thì, mình cũng nên bắt đầu di chuyển thôi.'
Franz khẽ cử động ngón tay, đưa Gidric lơ lửng giữa không trung, rồi cùng hắn nhảy qua cửa sổ. Phòng của Gidric nằm ở tầng cao nhất của dinh thự. Từ đó, trước mắt Franz – người đang rơi tự do – là khung cảnh đêm rực rỡ của thành phố thương mại. Dù rất đẹp, nhưng tâm trạng anh lại không mấy vui vẻ. Vì nó gợi nhớ lại những ký ức phải làm thêm giờ của kiếp trước. Hơn nữa, cảnh đêm nhìn từ đỉnh Ma Tháp vẫn đẹp hơn nhiều.
Ngay sau đó, dưới chân Franz – người đang rơi xuống với tốc độ chóng mặt – một ma pháp trận màu xanh hiện ra. Tốc độ dần chậm lại, và khi đến gần mặt đất, nó gần như dừng lại hoàn toàn. Sau khi tiếp đất hoàn hảo, Franz tiến thẳng về phía Hera, dĩ nhiên là có mang theo cả "con heo hói" kia.
"Franz, xử lý xong hết rồi chứ?"
"Ừ, xong hết rồi."
Ánh mắt Franz hướng về phía các Elf đang nấp sau lưng Hera. Họ túm tụm lại với nhau, nhìn anh bằng ánh mắt đầy sợ hãi, như những con thú nhỏ run rẩy trong giá lạnh. Nhìn cặp tai dài cứ cử động lên xuống, anh thấy có chút thú vị. Lúc này, Hera bỗng nhìn Gidric rồi nói:
"Còn kẻ kia thì sao?"
"À, cái này hả? Ta cứ để hắn sống vì sợ ngươi cần đến hắn."
Franz nói rồi ném Gidric đang lơ lửng xuống sàn. Thấy cảnh đó, đám Elf đồng loạt giật mình, cụp đôi tai xuống.
'À, ra là vậy sao?'
Hóa ra tai của Elf không dùng để truyền tin thần giao cách cảm mà là để biểu đạt cảm xúc. Đó là khoảnh khắc Franz nhận ra một chân lý rất quan trọng trong đời. Franz quay sang nhìn Hera.
"Hắn là chủ nhân của dinh thự này, hình như biết rất nhiều thứ."
"Biết nhiều thứ là sao?"
"Ừ, cả phương thức giao dịch nô lệ Elf và sổ sách danh sách những kẻ đã mua hàng cho đến tận bây giờ. Nghe thì có vẻ hắn là kẻ cung cấp Elf cho phía con người? Nói vậy chắc cũng đúng. Dù sao thì hắn chính là loại người đó."
Nghe Franz nói, Hera nhăn mặt. Cô nhìn chằm chằm vào Gidric đang run rẩy dưới sàn với ánh mắt đã mất đi sức sống. Trước bộ dạng đó của Hera, Franz bất giác rùng mình. Có vẻ như cô đang gợi nhớ lại chuyện vừa xảy ra cách đây không lâu.
Không, chắc không phải đâu.
Chắc không phải giờ này mà cô nàng còn nói về chuyện diệt vong thế giới này nọ đâu nhỉ?
Ngay lúc Franz đang tự trấn an mình, giọng nói của Hera vang lên. Một chất giọng vô cùng lạnh lẽo.
"Franz."
"Ơ...?"
"Ngươi đã nghe hết tất cả thông tin từ hắn chưa?"
"Chắc là thế."
Chắc chắn là hắn đã khai hết rồi. Đã bị đe dọa đến tính mạng như thế thì không đời nào hắn còn dám giấu giếm.
'Nhắc mới nhớ...'
Sực nhớ ra một chuyện, Franz vội vã lục túi lấy ra một chiếc vòng cổ. Anh đưa nó cho Hera xem và nói:
"Hera, ngươi có biết cái này là gì không?"
Đối mặt với chiếc vòng cổ, Hera sững người, chỉ biết chớp mắt. Một lúc sau, cô mới cẩn trọng cất tiếng:
"Sao ngươi lại có cái này...?"
"Thấy tên heo hói này bảo là được ai đó tặng làm 'vật chứng của sự tin tưởng'."
"Ra vậy, là như thế sao... Cuối cùng thì anh trai cũng đã đích thân tiếp xúc với tên này..."
Hera lẩm bẩm một mình. Rồi ngay lập tức, cô quay sang bảo các Elf phía sau:
"Các người, hãy giết hắn đi. Một cách tàn khốc và đau đớn nhất."
Đã đến lúc các nô lệ Elf thực hiện sự trả thù của mình.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn