Chương 48: Người thư ký ướt đẫm
Xuyên không 20 năm, tôi mới biết mình nhầm thể loại · Tusk · 318 chương · ~19 phút đọc · Tạo 18/09/2026
1-100 Tách.
Một giọt nước rơi ra từ vòng tròn ma pháp xanh. Đó là khởi đầu cho một cơn mưa tầm tã trút xuống. Tất nhiên, Arian – người đang đứng ngay phía dưới – đã bị ướt sũng hoàn toàn.
Nước rơi xuống sàn thì có thể dùng ma pháp để dọn dẹp, nên không vấn đề gì. Nhưng còn Arian thì sao? Rốt cuộc là vì lý do gì mà cô ấy lại làm vậy chứ? Nếu cô ấy dùng ma pháp tấn công Franz, anh còn có thể hiểu được. Trong Ma tháp này, chuyện đó xảy ra như cơm bữa. Khi tâm trạng không tốt, việc "thượng cẳng chân hạ cẳng tay" với nhau là điều hết sức bình thường. Nhưng việc tự dùng ma pháp lên chính mình thì anh hoàn toàn không lường trước được, chỉ thấy vô cùng hoang mang.
Ơ, ừm, hả?
Não bộ Franz tạm thời ngưng hoạt động. Thay vì cố gắng hiểu hành động của cô, anh quyết định chấp nhận nó như một lẽ tự nhiên.
Chắc là vì giận quá nên mới làm vậy thôi.
Thực ra, hành động này của cô vẫn còn được coi là "bình thường" chán so với những pháp sư khác. Đa số họ đều là những kẻ điên khùng. Lần trước, Hiệp hội Ma pháp Hệ Thủy từng tự thiêu bản thân chỉ để chứng minh sự thấp kém của ma pháp hệ Hỏa đấy thôi. Thế nên, không phải lửa mà chỉ là nước thì... cũng tạm chấp nhận được.
Khi Franz đang tự trấn an mình như vậy, dòng nước từ vòng tròn ma pháp ngừng lại. Arian vuốt ngược mái tóc ướt ra sau rồi nói:
"Tôi mượn phòng tắm một chút."
"Ơ? Ừ, cứ dùng đi."
Arian sải bước về phía phòng của Franz. Ngay khoảnh khắc cô định mở cánh cửa đang đóng chặt: Rầm.
Yuna từ bên trong mở cửa bước ra, khiến Arian va thẳng đầu vào cánh cửa. Đúng là họa vô đơn chí, phúc bất trùng lai, đổ thêm dầu vào lửa. Cứ như cả thế giới này đang cố tình gây khó dễ cho Arian vậy.
"Ơ, ơ?! Em xin lỗi...!"
Yuna lúc này mới phát hiện ra Arian, vội vàng cúi đầu xin lỗi.
"Arian, em ổn chứ...?"
Franz thận trọng thăm dò hỏi. Arian không đáp lời, đứng ngây ra đó một lúc rồi lẳng lặng bước vào phòng. Cánh cửa đóng lại, không gian phòng Ma tháp chủ chìm vào tĩnh lặng. Một lúc sau, sự im lặng bị phá vỡ bởi giọng của Yuna:
"F... Franz, chị thư ký giận lắm phải không ạ?"
"Giận thì giận thật... nhưng đừng bận tâm quá. Anh sẽ tự giải quyết."
"Dạ... nhưng tại vì em mà mới xảy ra chuyện này..."
Giọng Yuna buồn thiu. Anh hiểu vì sao cô lại nghĩ như vậy, nhưng:
"Không phải lỗi của em đâu, đừng lo lắng."
Lỗi duy nhất của cô là tạo ra một cục u nhỏ trên đầu Arian, mà đó cũng chỉ là sơ ý nên không đáng trách. Còn lại tất cả đều là lỗi của Franz. Chính anh đã mang một Yuna ướt sũng về, cũng là anh không thuyết phục được Arian. Dù rằng, nói đó là "lỗi" thì cũng hơi oan ức cho anh.
Dù sao thì bây giờ chỉ còn cách chờ Arian ra ngoài. Sau khi tắm rửa xong, chắc chắn cô ấy sẽ bình tĩnh lại và dễ nói chuyện hơn.
"Yuna, ngồi xuống đã."
"Vâng."
Hai người ngồi đối diện nhau trên ghế sofa và bắt đầu trò chuyện trong lúc đợi Arian.
"Franz, anh từng cứu mẹ và em gái em, phải không?"
"Đúng thế."
"Em muốn báo đáp anh, anh có cần thứ gì không ạ?"
"Không cần đâu. Anh chỉ tình cờ giúp vì em có mặt ở đó thôi."
Đó hoàn toàn là sự tình cờ. Anh đến dự tiệc của Giáo đoàn là vì lời nhờ vả của Justia, chứ không phải để cứu Yuna. Hơn nữa, dù có được trả ơn, anh cũng chẳng biết nhận gì. Tiền bạc, danh vọng anh đều không cần, anh chỉ muốn sống một cuộc đời thảnh thơi. Câu cá bên hồ yên tĩnh, gọt hoa quả ăn...
Khi Franz đang mơ mộng về tương lai tươi đẹp, cánh cửa đóng chặt mở ra, Arian bước ra ngoài. Tóc cô còn ẩm ướt, khoác trên người bộ đồ mượn của Franz nên trông rộng thùng thình. Cô sải bước đi tới, ngồi sát sạt bên cạnh Franz. Ba người cuối cùng cũng đối mặt với nhau, bầu không khí trong phòng trở nên căng thẳng kỳ lạ. Người phá vỡ sự im lặng trước là Arian:
"Lúc nãy tôi xin lỗi. Có vẻ tôi đã không đủ bình tĩnh."
Cô cúi đầu xin lỗi Yuna. Yuna cũng vội vàng cúi đầu đáp lại:
"Dạ, em cũng xin lỗi ạ."
"Vậy chúng ta xem như chưa có chuyện gì xảy ra nhé."
"Vâng, như vậy thì tốt hơn ạ."
Cuộc đối thoại diễn ra nhanh chóng, gỡ bỏ mọi nút thắt rối ren trước đó. Mọi thứ diễn ra trôi chảy đến mức anh còn nghi ngờ liệu hai người này có bắt tay nhau để lừa anh không. Giá mà ngay từ đầu đã như vậy thì tốt biết mấy, nhưng thôi, hòa giải được là mừng rồi.
Đúng lúc đó, Arian hướng ánh mắt về phía Franz:
"Ma tháp chủ."
"Ừ?"
"Tôi đã không đủ bình tĩnh. Tôi xin lỗi."
Arian cúi đầu tạ lỗi.
"Không sao đâu. Xét cho cùng thì anh cũng chẳng làm gì đúng cả."
Dù rằng "không làm gì đúng" cũng chỉ là tương đối, nhưng anh quyết định không bàn cãi thêm. Trong hoàn cảnh này mà nói ra những lời đó chỉ tổ gây thêm rắc rối.
Thế là xong rồi đúng không? Dù không rõ Arian đã thực sự hiểu lầm hay chưa, nhưng ít nhất họ đã hòa giải. Chắc cũng chẳng còn lý do gì để ngồi cùng nhau nữa. Ngay khi Franz định kết thúc câu chuyện, Arian lại hỏi:
"Yuna-ssi, tôi hỏi cô một chuyện được không?"
"À, vâng. Cô cứ hỏi ạ."
"Lúc đến Ma tháp, sao cô lại ướt sũng như vậy?"
Đây cũng là điều mà Franz thắc mắc. Nếu không rơi xuống nước thì làm sao mà ướt đến mức đó được? Nếu đi xe ngựa từ Công quốc Ishtar đến đây thì hoàn toàn không thể rơi xuống nước được, điều đó là vô lý. Yuna gãi đầu đầy ngượng ngùng, như thể đó là chuyện đáng xấu hổ:
"Em chạy bộ đến đây rồi bị trượt chân ngã xuống sông ạ."
"Sông? Gần Ma tháp làm gì có con sông nào?"
"Cái con sông lớn ở ngay trước khi vào thành phố ấy ạ. Em ngã ở đó."
Arian nghiêng đầu, hoàn toàn không hiểu nổi. Franz cũng vậy. Anh hiểu lời Yuna nói, nhưng không thể hiểu tại sao cô lại rơi xuống đó. Khi Franz đang đăm chiêu, Arian lên tiếng:
"Ý cô là xe ngựa thả cô ở gần thành phố, rồi cô vội vã chạy bộ nên trượt chân ngã xuống sông?"
"Ơ? Không phải đâu ạ. Em đâu có đi xe ngựa."
Đáp án của Yuna khiến Arian đờ người ra. Chắc hẳn trong đầu cô lúc này toàn là dấu chấm hỏi. Khác với Arian, Franz đã lờ mờ hiểu ý cô. Khoảng cách từ Công quốc Ishtar đến Ma tháp mất vài ngày đi xe ngựa. Theo lẽ thường, không ai nghĩ đến việc chạy bộ suốt quãng đường đó. Nhưng với thể lực của Yuna, việc cô đến sớm hơn xe ngựa vài lần là hoàn toàn có thể. Cộng thêm lối suy nghĩ "hành động trước suy nghĩ" của cô thì...
"Em... đừng nói là em chạy bộ suốt quãng đường đó đấy nhé?"
"Vâng, chạy bộ nhanh hơn mà."
Franz đưa tay lên che trán.
Làm gì có ai chạy bộ cả quãng đường dài như thế chứ...
"Ý cô là, cô đã chạy bộ từ Công quốc Ishtar đến tận đây sao?" – Arian vẫn chưa hết bàng hoàng. Với một người bình thường, đây là chuyện không thể hiểu nổi. Chỉ vì có việc cần mà chạy bộ suốt quãng đường đó? Chẳng khác nào việc một kẻ ở Busan chạy bộ lên tận Seoul chỉ để ăn bữa cơm với bạn.
"Vâng, em xuất phát sau khi ăn tối hôm qua ạ."
"À, chạy thâu đêm suốt sáng đến Ma tháp..."
Arian lẩm bẩm rồi đứng bật dậy:
"Ma tháp chủ, tôi xin phép về văn phòng thư ký đây."
Nói đoạn, cô rời khỏi phòng. Có vẻ như cô đã phải tiếp nhận quá nhiều cú sốc trong thời gian ngắn nên quyết định bỏ chạy. Hoặc có lẽ cô thấy xấu hổ vì đã vô cớ gây sự.
Dù sao thì, cuối cùng chỉ còn lại anh và Yuna. Giờ anh có thể hỏi mục đích cô đến đây rồi.
"Yuna, lúc nãy em bảo có chuyện muốn nhờ anh mà?"
"À, đúng rồi. Em quên mất. Chuyện là thế này, trước đây em từng bảo muốn mua một ngôi nhà lớn đúng không?"
"Có nói. Em bảo muốn sống cùng gia đình trong một ngôi nhà rộng, làm nông, có hồ nước trong vườn, nuôi thêm gà nữa."
"Em... em từng nói đến mức đó sao ạ?" – Yuna cười ngượng ngùng.
"À, nói chung là... hơi ngại chút, nhưng vì em lớn lên ở nông thôn nên không rành mấy chuyện mua bán nhà đất. Nên em định nhờ anh giúp ạ."
Franz thở phào nhẹ nhõm. Không giống như anh lo lắng, đây không phải chuyện gì quá lớn.
"Được thôi, chuyện đó không khó."
Việc tìm nhà chỉ là chuyện đơn giản. Chỉ cần đến gặp người bán, xem xét giá cả và mua thôi. Người bán nhà mà dám lừa một Ma tháp chủ và một vị Dũng giả thì chắc là muốn tìm cái chết rồi.
Yuna cười rạng rỡ khi nghe câu trả lời của anh.
"Franz, cảm ơn anh nhiều lắm. Sau này em nhất định sẽ báo đáp anh!"
Báo đáp à...
Cái từ đó làm anh nhớ đến Hera. Hy vọng Yuna không đòi làm nô lệ cho anh.
Ừm, chắc là không đâu, cô ấy còn gia đình mà.
Đúng lúc đó, một sự thật mà Franz quên bẵng đi bỗng lóe lên trong đầu:
"Yuna, cho anh hỏi một điều được không?"
"Vâng, anh hỏi đi ạ."
"Ở Công quốc Ishtar có lời đồn 'Khi mặt trời mọc, con rồng đang say ngủ sẽ thức tỉnh'. Em có biết câu này không?"
"Rồng ở Công quốc Ishtar...? Nếu em nhớ không lầm thì... hình như là em biết đấy ạ?"
Eureka!
Franz thầm hét lên trong lòng.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn