Chương 47: Người thư ký bị ghen tuông làm mờ mắt
Xuyên không 20 năm, tôi mới biết mình nhầm thể loại · Tusk · 318 chương · ~19 phút đọc · Tạo 18/09/2026
1-100 Haiz.
Franz ngả người xuống ghế sofa, thở dài ngao ngán.
'Không, rốt cuộc là sao chứ?'
Anh đưa cô ấy vào vì không thể cứ để cô ấy ở đó, nhưng anh vẫn không hiểu tại sao Yuna lại lặn lội tìm đến tận Ma tháp. Điều đó làm anh thấy bất an. Bình thường, mỗi khi cô ấy xuất hiện đột ngột thế này là y như rằng sẽ kéo theo một rắc rối nào đó. Rồi tại sao cô ấy lại ướt như chuột lột thế kia chứ? Nước nhỏ tong tỏng từ gấu áo, cứ như thể cô ấy vừa đi bơi về vậy.
Ưm...
Franz nhíu mày suy nghĩ, nhưng rồi lắc đầu xua đi những suy nghĩ đó. Đằng nào thì ngồi nghĩ nát óc cũng chẳng ra kết quả. Khi nào Yuna bước ra, cô ấy sẽ tự giải thích thôi, chi bằng đi làm việc còn hơn.
Franz tiến về phía bàn làm việc. Đúng lúc anh vừa định ngồi xuống ghế, tiếng bước chân vội vã vang lên ngoài hành lang và một người xông thẳng vào phòng.
"M... M... Ma tháp chủ! Ngài phải cứu giúp chúng tôi!"
Người hét lên hớt hải đó là một pháp sư làm việc tại Hiệp hội Nghiên cứu Độc dược. Nhìn gương mặt chực chờ bật khóc của ông ta, có vẻ chẳng phải chuyện gì tốt lành cả. Tuy nhiên, tâm trí Franz lại bình thản lạ thường. Có khi nào Ma tháp được yên ổn đâu cơ chứ. Nơi này toàn những kẻ điên khùng, chuyện hôm nay có thể coi là còn "hòa bình" chán. Lần trước thì sao nhỉ? À, Hiệp hội Chiêu hồn sư đã điều khiển nhầm Skeleton khiến cho toàn bộ Ma tháp đầy rẫy những mảnh xương vụn...
"Hiệp hội Chiêu hồn sư đã chôn đống xương vào vườn thảo dược với lý do là dùng làm phân bón!"
Lại là mấy người các người à...?
Franz nhíu chặt mày rồi đứng dậy. Anh đã giao cho Arian quản lý rồi mà họ vẫn không chịu nghe lời, xem ra hôm nay phải "xử đẹp" bọn họ mới được. Mà thôi, dù sao cũng là Chiêu hồn sư, có chết cũng tự hồi sinh được thôi.
"Được rồi, đi thôi. Ta sẽ giải quyết."
"Cảm ơn ngài!"
Franz rời khỏi phòng cùng người pháp sư đó. Anh hoàn toàn không ngờ được rằng, điều gì đang chờ đợi mình ngay sau đó.
Tiếng chim hót vang lên ngoài cửa sổ, cùng lúc đó, những tia nắng dịu nhẹ của buổi sáng chiếu thẳng lên mặt Arian.
Ưm hứ-!
Arian mở mắt, vươn vai một cái thật dài. Cơn buồn ngủ còn sót lại tan biến, tinh thần cô tỉnh táo hẳn. Mở cửa sổ ra, một luồng gió mát rượi ùa vào. Không hiểu sao hôm nay cô có linh cảm rằng một chuyện tốt lành sẽ đến.
'Vậy thì, hôm nay cũng...'
Tay Arian quen thuộc với lấy chiếc khăn tay đặt ở đầu giường. Cô đưa lên mũi, hít một hơi thật sâu. Mùi hương thoang thoảng còn sót lại của Franz vẫn hiện hữu. Đây là một trong những việc thường nhật của Arian dạo gần đây. Ban đầu, mùi hương quá nồng khiến cô đôi chút khó xử mỗi sáng, nhưng giờ thì đã ở mức độ rất vừa phải.
Mà sao hôm nay, cảm giác lại lạ lạ thế nhỉ...?
Tay Arian từ từ chui vào trong chăn rồi khựng lại. Nhìn đồng hồ, cô giật mình nhận ra sắp đến giờ làm việc. Có vẻ như cô đã tận hưởng mùi hương quá lâu rồi. Thôi, thế cũng tốt. Không nên dùng hết sức lực ngay từ buổi sáng. Arian đứng dậy khỏi giường và bắt đầu chuẩn bị đi làm. Đây là khoảng thời gian cô dành nhiều tâm sức nhất trong ngày. Vì đến nơi là sẽ gặp Franz, cô muốn mình trông thật xinh đẹp trước mặt anh.
Sau khi trang điểm xong và nhìn vào gương, cô thấy hôm nay lớp trang điểm rất ăn ý. Cảm giác sảng khoái từ lúc sáng cùng với tâm trạng hiện tại khiến cô tin rằng hôm nay sẽ toàn là chuyện tốt.
Ừ, đáng lẽ nó phải là như vậy mới đúng.
"Franz, quần áo của ngài to quá..."
Chuyện quái gì đang xảy ra thế này?
Trong phòng Ma tháp chủ, hay chính xác hơn là từ phòng riêng của Ma tháp chủ, một người phụ nữ vừa bước ra. Cô ta còn mặc một bộ quần áo rộng thùng thình. Dựa vào tình hình này, đó chắc chắn là đồ của anh. Thêm vào đó, mái tóc cô ta còn ướt sũng, như vừa tắm xong.
Tắm?
Tại sao một người phụ nữ lại tắm trong phòng của Ma tháp chủ?
Tộp.
Arian đánh rơi chiếc túi xách đang cầm trên tay.
"Ơ, người... chúng ta từng gặp nhau một lần rồi đúng không...?"
Nghe cô ta nói, Arian mới bàng hoàng nhận ra.
"Con đàn bà lẳng lơ" trước mặt chính là vị Dũng giả mà cô từng gặp. Đúng rồi, họ đã dành quá nhiều thời gian bên nhau, nên việc phát triển mối quan hệ như thế này cũng không có gì lạ. Chắc hẳn họ đã cùng nhau du hành, cùng ngắm những cảnh đẹp, cùng giúp đỡ và vượt qua nguy hiểm không biết bao nhiêu lần.
Đúng lúc suy nghĩ của Arian đang rơi vào vũng bùn đen tối, Yuna lại hỏi:
"Ngài có thấy Franz đâu không...?"
Câu hỏi của Yuna khiến Arian bật cười khẩy.
Người đàn ông đó ở đâu thì cô – kẻ vừa lăn lộn trên giường anh ta – phải là người rõ nhất chứ, sao lại hỏi tôi, kẻ vừa mới đến?
... Câu đó suýt chút nữa đã bật ra khỏi miệng, nhưng cô cắn răng chịu đựng. Thực tế mà nói, Arian cũng từng lăn lộn trên giường của Franz, chỉ là cô chưa từng lăn lộn cùng với anh mà thôi. Từ "cùng với" ấy, chỉ khác biệt hai chữ cái nhưng sức nặng thì thật là khủng khiếp.
"... Tôi không biết."
Arian trả lời bằng giọng cộc lốc. Dù đang ghen tuông đến mức nọc độc tiết ra, nhưng đó là cách xử lý khá khôn ngoan.
"À... vâng..."
Khi Yuna đáp lại với giọng trầm buồn, Arian định nói thêm điều gì đó thì cánh cửa phòng Ma tháp chủ mở ra, Franz bước vào.
Ánh mắt Franz quét quanh phòng. Anh thấy Yuna đang mặc bộ đồ rộng thùng thình và Arian đang cau mày đối mặt với cô ấy. Nếu là một trận chiến thì Yuna chắc chắn thắng áp đảo, còn nếu là một trò chơi đố vui thì Arian sẽ thắng tuyệt đối...
'Không, không phải lúc để nghĩ cái đó.'
Franz sực tỉnh, thận trọng cất lời:
"Arian, anh sẽ giải thích. Em đợi một chút nhé."
Đáp lại lời anh, Arian chẳng buồn gật đầu mà quay mặt đi chỗ khác. Có vẻ cô ấy đang giận lắm. Cũng phải thôi, một người thư ký mà thấy sếp đưa gái về phòng làm việc thì ai mà chẳng nổi nóng. Phản ứng đó là hoàn toàn dễ hiểu.
Thôi, gác chuyện đó lại đã.
"Yuna, anh vừa đi xử lý công việc một chút, có chuyện gì sao?"
"Dạ... chuyện là..."
Yuna liếc nhìn biểu cảm của Arian. Có phải Arian vừa nói gì đó không? Mọi chuyện dường như đã rối tung lên trong lúc anh vắng mặt.
"Không sao đâu, nói đi."
"Tại quần áo hơi rộng nên em định hỏi xem ngài có bộ nào khác không..."
"Đó là bộ nhỏ nhất rồi."
Đúng thật là quần áo hơi rộng với cô ấy. Đó là do vóc người của Yuna nhỏ hơn mức trung bình. Nhưng vì không còn bộ nào nhỏ hơn nên Franz cũng thấy khó xử.
Hay là ra ngoài mua nhỉ...?
Đúng lúc đó, Arian bất ngờ lên tiếng:
"Ở văn phòng thư ký có đồ của tôi, tôi sẽ đưa cho cô."
"Dạ, dạ? Vâng, cảm ơn cô ạ."
"Không sao đâu. Chuyện cũng đã thế rồi..."
Sau khi Yuna cúi đầu cảm ơn, Arian đáp lại bằng giọng đầy tiếng thở dài như thể đã hoàn toàn buông xuôi. Arian định bước ra khỏi phòng, nhưng vừa đến cửa thì bỗng khựng lại.
"Ma tháp chủ, ngài liệu mà giải thích cho rõ ràng đấy."
Giọng của Arian lạnh lẽo như những chiếc gai nhọn. Có vẻ cô ấy đã hiểu lầm rất sâu sắc rồi. Dù sao giải thích rõ ràng thì cô ấy cũng sẽ hiểu thôi, nên anh cũng chẳng lo lắm.
Nói xong, Arian rời khỏi phòng. Không lâu sau đó, cô quay lại.
"Đây ạ."
Arian đưa bộ quần áo cho Yuna. Yuna lại cúi đầu cảm ơn một lần nữa.
"Cảm ơn cô."
"Vâng, thay đồ nhanh đi ạ."
Yuna bước vào phòng của Franz, cánh cửa đóng sầm lại. Lúc này, ánh mắt Arian mới hướng về phía anh.
"Ma tháp chủ, giờ thì giải thích đi. Tại sao, rốt cuộc tại sao vị Dũng giả lại bước ra từ phòng ngài? Lại còn tắm rửa và mặc đồ của ngài nữa chứ?"
"Sáng nay anh định đi tìm Yuna vì chuyện của giáo đoàn đó, nhưng mà..."
Franz bắt đầu giải thích về buổi sáng đầy sóng gió. Về việc Yuna bị ướt sũng, rồi đủ thứ chuyện khác. Nghe xong, Arian bật cười khẩy.
"Ngài bắt tôi tin chuyện đó sao? Một người phụ nữ bước ra từ phòng đàn ông sau khi tắm rửa, mà ngài bảo chỉ là tắm thôi? Chuyện đó làm sao mà tin được."
"Cái đó..."
Franz cảm thấy thật oan ức. Nhưng anh cũng không thể phản bác vì lời cô ấy nói không phải là không có lý. Anh chỉ biết hy vọng cô ấy sẽ tin mình.
"Thôi được, ngài đã nói thế thì tôi tin. Chắc là chuyện đó thật sự như vậy."
Arian thở dài. Dù giọng điệu cho thấy cô ấy vẫn chưa hoàn toàn tin tưởng, nhưng tình hình có vẻ đã được xoa dịu. Thấy thế, Franz cũng không nói thêm gì nữa. Đôi khi, im lặng cho qua chuyện lại tốt hơn là cố gắng phơi bày sự thật. Dù có oan ức thật, nhưng đó là chuyện của sau này.
Ngay khi Franz vừa trút bỏ được gánh nặng trong lòng, một vòng tròn ma pháp màu xanh bất ngờ hiện ra phía trên đầu Arian. Vì không bao giờ ngờ tới chuyện này, Franz đã không kịp đề phòng.
Năng lượng ma thuật hội tụ vào vòng tròn và ma pháp được kích hoạt.
Tách.
Một giọt nước rơi xuống từ vòng tròn ma pháp màu xanh ấy.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn