Chương 69: Chế tạo ô tô ở dị giới
Xuyên không 20 năm, tôi mới biết mình nhầm thể loại · Tusk · 318 chương · ~21 phút đọc · Tạo 18/09/2026
1-100 Xe ngựa là một trong những nhu yếu phẩm không thể thiếu ở thế giới này, nơi mà các phương tiện giao thông chưa thực sự phát triển. Nếu đi bộ thì phải mất trọn một tuần, nhưng chỉ cần ngồi trên xe ngựa thì quãng đường đó rút ngắn xuống vỏn vẹn một ngày, còn cần phải nói gì thêm nữa? Dù là hàng hóa hay con người, tất cả đều chẳng còn lựa chọn nào khác ngoài việc sử dụng xe ngựa.
Thế nhưng, đi kèm với đó là những nhược điểm chí mạng.
Đầu tiên, cảm giác khi ngồi trên xe vô cùng, cực kỳ, tồi tệ. Vì bánh xe gỗ cứng nhắc phải lăn trên những con đường đất chưa được trải nhựa, nên người ngồi bên trong phải chịu đựng mọi sự xóc nảy, gồ ghề của mặt đường bằng chính cơ thể mình. Với những chiếc xe ngựa đắt tiền, người ta có thể cải thiện đôi chút nhờ chất liệu gỗ tốt hơn hay đệm ghế êm ái hơn, nhưng dù sao thì xe ngựa vẫn hoàn xe ngựa.
Ngồi lâu một chút là thắt lưng như muốn đứt lìa, còn ngày nào chẳng may cán phải hòn đá lớn thì cả người rung lắc dữ dội đến mức phát đau đầu.
Hơn nữa, Franz đã từng nếm trải công nghệ hiện đại của thế kỷ 21, nên với anh, cảm giác đi xe ngựa tệ gấp bội, không, phải là bình phương độ tồi tệ mới đúng.
'Cứ thế này thì chết mất.'
Vì mảnh đất chết tiệt này quá rộng lớn nên phải mất đến hai ngày mới tới được Công tước gia Frizia ở phía Bắc đế quốc. Trừ những lúc ngủ ra, xe ngựa sẽ liên tục di chuyển, tính ra cũng phải ít nhất 30 tiếng đồng hồ. Đó là khoảng thời gian quá dư thừa để thắt lưng của anh nát vụn.
Mà lạ thật, sao người ở thế giới này có thể chịu đựng việc đi xe ngựa giỏi đến thế cơ chứ? Anh nghi ngờ không biết có phải xương sống của họ được làm bằng thép hay không nữa. À mà, vốn dĩ họ cũng chẳng có lựa chọn nào khác.
Dù sao thì, cũng không thể cứ khoanh tay đứng nhìn như thế này được. Thời gian còn lại là 18 tiếng, bằng mọi giá phải cải tạo thành công chiếc xe ngựa trong khoảng thời gian đó.
"Arian, hôm nay có vẻ tôi sẽ khá bận đấy."
Franz đứng bật dậy nói. Arian đứng trước mặt anh nghiêng đầu khó hiểu.
"Ngài định ra ngoài sao ạ?"
"Ừ, đại loại thế. Ngày mai nhìn là biết ngay ấy mà."
"Tôi không biết là việc gì, nhưng tôi sẽ cổ vũ cho ngài."
Ngày thường, mỗi khi nghe đến hai chữ "ra ngoài" là cô nàng lại chau mày hỏi tới tấp, nhưng hôm nay lại tỏ ra thân thiện lạ thường. Chắc là do mình tưởng tượng thôi. Franz nghĩ vậy rồi sải bước chân đi ngay.
Nơi anh đến không đâu khác chính là bộ phận phát triển Ma đạo cụ, nơi mang lại lợi nhuận cao nhất trong Ma tháp.
"Ma tháp chủ…?"
"Tại sao một nhân vật cao quý như ngài lại đến nơi hẻo lánh thế này?"
"Đồ ngốc, phải là nơi hẻo lánh mới có nhân vật cao quý đến chứ."
Trước sự xuất hiện đột ngột của Franz, những người đang hăng say nghiên cứu có những phản ứng khác nhau. Dường như câu nói ở giữa có gì đó sai sai, nhưng Franz quyết định bỏ qua. Bây giờ mấy chuyện đó chẳng quan trọng chút nào.
"Có ai ở đây muốn cùng tôi phát triển một loại Ma đạo cụ không? Nó chắc chắn sẽ là một siêu phẩm ghi dấu ấn vào lịch sử đấy."
Đúng như lời anh nói, đó là một siêu phẩm chưa từng có tiền lệ. Chỉ cần thành công thôi, cái tên của họ chắc chắn sẽ được lưu danh sử sách. Phòng nghiên cứu lặng đi một chút, rồi:
"Dĩ nhiên là có ạ!"
"Chỉ cần là việc Ma tháp chủ giao, chúng tôi chẳng từ nan điều gì!"
Các nghiên cứu viên không ai bảo ai, tất cả đều đồng loạt hưởng ứng. Thực ra điều này cũng dễ hiểu. Đây là dự án do chính Ma tháp chủ đương nhiệm – người được mệnh danh là pháp sư vô tiền khoáng hậu – trực tiếp thiết kế. Chưa nói đến khả năng thành công, chắc chắn đây sẽ là thứ chưa từng tưởng tượng ra, và vì là chỉ thị trực tiếp của Ma tháp chủ nên ngân sách chắc chắn sẽ được rót mạnh tay. Đối với những kẻ cuồng nghiên cứu Ma đạo cụ như họ, đây là điều không thể chối từ.
Franz hơi bất ngờ trước sự nhiệt tình của họ, nhưng vì đó chẳng phải chuyện xấu gì nên khóe miệng anh khẽ nở nụ cười.
'Thú vị đây.'
Franz đang rất kỳ vọng. Đàn ông trên đời này có ai lại không phấn khích khi được tùy ý cải tạo xe ngựa cơ chứ? Nghĩ đến việc những thứ trong đầu mình sắp hiện thực hóa thành sự thật, cảm giác thật sự rất phấn khích.
"Nào nào, mọi người tập trung lại đây cả đi."
Franz đứng trước bảng đen cỡ lớn. Khi tất cả nghiên cứu viên đã bao quanh lấy anh theo hình bán nguyệt, anh bắt đầu giải thích.
"Chúng ta sẽ phát triển một thứ không ai ngờ tới. Trước hết, để tôi cho mọi người thấy ngoại quan của nó…"
Xoẹt, xoẹt.
Franz dùng phấn vẽ lên bảng.
'Chiếc xe ngựa hiện tại có khí động học như đồ rác rưởi.'
Anh hiểu lý do họ đóng nó thành hình hộp chữ nhật để tối đa hóa không gian, nhưng như vậy thì lực cản không khí quá lớn. Vì thế, phải làm sao cho nó thật thanh thoát. Hình vẽ hoàn thiện dưới tay Franz trông rất giống với những chiếc ô tô của thế kỷ 21. Không có lý do gì để không bắt chước cả. Dù sao thì người ta cũng đã chứng minh khoa học chán chê rồi. Chẳng có ai ở đây phàn nàn chuyện anh sao chép thiết kế cả.
"Lý do tôi làm như vậy là vì xét về khí động học, nó sẽ giảm lực cản trong khi vẫn đảm bảo không gian bên trong…"
Franz cố gắng giải thích một cách hợp lý nhất có thể. Thành thật mà nói, khoa học không phải là lĩnh vực anh tự tin.
"Một chiếc xe ngựa có ngoại quan như thế này sao…"
"Thật sự là chưa từng tưởng tượng ra."
"Quả nhiên Ma tháp chủ lúc nào cũng khác biệt."
Dù lời giải thích của Franz chỉ ở mức trung bình, nhưng trong mắt họ, nó lại trở nên vô cùng vĩ đại. Bởi vì đó là hướng đi mà ngay cả trong mơ họ cũng chưa từng nghĩ tới. Dĩ nhiên, phần hấp dẫn nhất là bắt đầu từ bây giờ. Vì lĩnh vực chuyên môn của Franz không phải khoa học, mà là ma pháp.
"Đầu tiên là về nguồn động lực, dĩ nhiên chúng ta sẽ sử dụng Ma tinh thạch. Công thức ma pháp sẽ là…"
Cạch, lạch cạch.
Franz không chút do dự viết công thức ma pháp lên bảng. Tấm bảng trống trơn dần dần lấp đầy bởi các công thức. Hành động không hề do dự dù là đang phát triển một Ma đạo cụ mới chính là phong thái mà chỉ thiên tài mới có. Đến cả điểm để phản bác cũng không có, các nghiên cứu viên cứ thế đứng ngẩn ngơ thưởng thức thành tựu của anh.
'Cấu trúc không hề phức tạp.'
Không cần đồng hồ tốc độ hay màn hình hiển thị. Có hộp số thì sẽ hiệu quả hơn, nhưng thời gian không cho phép để phát triển nó bây giờ. Những thứ còn lại đều được thay thế bằng Ma tinh thạch và công thức ma pháp.
Cạch.
Franz đặt dấu chấm hết vào công thức ma pháp. Một chiếc xe ngựa lăn bánh êm ái, không làm đau thắt lưng đã ra đời.
"Nào, thời hạn là một ngày. Cứ lấy bao nhiêu tiền tùy thích, dù ra ngô ra khoai thế nào cũng phải chế tạo ra nó cho tôi."
Một ngày. Khoảng thời gian thật vô lý. Nếu là người bình thường, có lẽ họ đã lè lưỡi từ chối rồi. Nhưng những người trước mặt Franz là nghiên cứu viên, mà trước đó họ còn là pháp sư. Và pháp sư, như mọi khi, đều là lũ điên.
"Áaaa-! Thời gian ngắn thật đấy-!"
"Mau họp thôi nào! Còn phải tìm nguyên liệu phù hợp nữa chứ."
"Nhất định phải thành công. Chẳng phải mọi người đều mong chờ được lưu danh sử sách sao?"
Các nghiên cứu viên bắt đầu di chuyển tất bật ngay lập tức. Một vài người họp bàn về chất liệu dựa trên bản thiết kế, một vài người bắt đầu viết công thức ma pháp lên Ma tinh thạch. Trong lúc đó, có người tiến lại gần Franz.
"Ma tháp chủ đại nhân, nếu muốn thực hiện theo thiết kế thì cần một viên Ma tinh thạch kích cỡ khá lớn cho thân xe. Mà loại đó khá khó tìm, hoặc giả có tìm được thì giá cũng trên trời…"
"Cần kích cỡ khoảng bao nhiêu?"
"Nếu xét đến kích thước xe ngựa thì khoảng…"
Nghiên cứu viên giang rộng hai tay để chỉ kích thước. Nó bằng đúng kích cỡ động cơ của một chiếc ô tô cỡ lớn.
"À, cỡ đó thì tôi có đấy."
Franz vừa nói vừa búng tay. Một vòng tròn ma pháp xuất hiện trên sàn, và một viên Ma tinh thạch cỡ lớn hiện ra. Ban đầu viên đá ánh màu xanh lam, rồi dần chuyển màu sang xanh lá, đỏ, rồi lại quay về màu xanh lam. Điều này chứng tỏ đây là loại Ma tinh thạch có độ tinh khiết cao nhất.
"Hự, hự ợ?"
Dĩ nhiên là nghiên cứu viên không thể không kinh ngạc. Viên đá trước mắt là thứ mà giá cả không thể đong đếm.
"Cái này… ngài lấy ở đâu ra thế… À, xin lỗi, tôi không hỏi nữa. Tôi sẽ biết ơn mà sử dụng nó."
"À, đi đây đi đó rồi nhặt được thôi."
Trong suốt hành trình cùng tổ đội Dũng sĩ, anh đã đi khắp mọi nơi. Từ những nơi đẹp đẽ đến mức chỉ nhìn thôi cũng phải thốt lên kinh ngạc, cho đến những hang động đầy rẫy Ma tinh thạch. Càng tiến gần về phía Ma vương thành, nơi không bóng người, thì lại càng tìm được nhiều báu vật như thế này.
'Mình còn loại to hơn cơ.'
Anh còn giữ cả loại to gấp mười lần thứ vừa mang ra, nhưng nhìn phản ứng của anh ta, có vẻ tốt hơn là không nên khoe ra thì hơn. Sau đó, Franz đã trải qua khoảng thời gian vô cùng bận rộn.
"Đây là hợp kim, nhưng khó tìm lắm…"
"À, tôi cũng có đây."
Anh đưa cả những loại khoáng vật đắt đỏ.
"Thợ rèn có thể đúc cái này thì cái tôi quá cao…"
"Đi cùng tôi đi. Tôi sẽ thuyết phục họ."
Anh còn dẫn cả người thợ rèn kiêu ngạo tận hẻm núi về. Nhờ sự nỗ lực của Franz và các nghiên cứu viên, việc phát triển xe ngựa diễn ra rất nhanh chóng. Franz không rời đi lấy một bước, cố gắng hợp tác hết mức có thể cho đến khi chiếc xe hoàn thành. Đó là tinh thần trách nhiệm với lời nhờ vả cá nhân.
Thời gian trôi qua, thấm thoắt đã đến lúc hừng đông rạng sáng.
"Cu, cuối cùng cũng hoàn thành rồi…!"
"Xong hết rồi-!"
"Ưa, chết mất thôi."
Các nghiên cứu viên gào lên. Họ thực sự, thực sự đã làm được. Trước mắt Franz là một vật tuy thô kệch nhưng chắc chắn trông rất giống với ô tô của thế kỷ 21.
"Tôi có thể thử lên lái được không ạ?"
"Vâng, mời ngài."
Franz ôm trái tim đập rộn ràng rồi ngồi lên ghế lái.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn